Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ buồn của con trai với sự cô đơn & một chút bất cần

1001 bài thơ buồn của con trai với sự cô đơn & một chút bất cần

1001 bài thơ buồn của con trai với sự cô đơn & một chút bất cần

Sau loạt thơ tình lãng mạn và nóng bỏng dành cho đôi tình nhân, mời các bạn cùng đến với những bài thơ buồn của chàng trai viết lên nỗi cô đơn trong lòng, và có chút gì đó bất cần..

QUAY TRỞ VỀ – Thơ: Tùng Trần

Quay trở về với thế giới riêng tôi

Chẳng bận tâm vì một người nào cả

Cũng đủ rồi những đớn đau buồn bã

Tôi muốn mình phải sống khác hôm qua
Quay trở về dẫu có chút xót xa

Nhưng ở lại chỉ làm ta kiệt quệ

Mệt mỏi rồi chữ nhân tình thái thế

Bởi dại khờ nên lệ mới tuôn rơi
Quay trở về cho dạ được thảnh thơi

Tuy nụ cười trên khoé môi chẳng nở

Nhưng dịu êm trong từng làn hơi thở

Giấc ngủ tròn không trăn trở lo âu
Quay trở về nơi cái thuở ban đầu

Để tìm lại sắc màu tia hi vọng

Dù quạnh hiu chỉ một mình một bóng

Vẫn hơn là phải sống hết cho ai.

BIẾT TÌM ĐÂU GIỮA DÒNG ĐỜI – Thơ: Tùng Trần

Biết tìm đâu giữa dòng đời xô đẩy

Một chân tình sống hết thẩy yêu thương

Chẳng đêu ngoa bằng lời nói ngọt đường

Trọng nghĩa tình xem thường điều gian dối
Biết tìm đâu giữa dòng đời chật chội

Chốn yên bình cho vơi nỗi ưu tư

Xã hội này vốn dĩ rất thực hư

Nên chẳng thể hiểu lòng người thật giả
Biết tìm đâu giữa dòng đời hối hả

Khi chữ tiền hơn cả chữ nhân tâm

Con người ta vì thế mới âm thầm

Bởi lạc đường gây lỗi lầm hối tiếc
Biết tìm đâu giữa dòng đời cay nghiệt

Chút nụ cười thắm thiết ở bờ môi

Một cuộc đời bình lặng chỉ vậy thôi

Và giọt mưa chẳng rơi ngày nắng hạ
Biết tìm đâu giữa dòng đời trăm ngã

Có một người xa lạ bổng thành quen

Sống thẳng ngay chẳng phân biệt sang hèn

Đến bên đời trong một lần len lỏi
Biết tình đâu hay chỉ là mong mỏi

Nên cuộc đời vẫn cứ bước đơn côi.

NHỚ LÀM CHI – Thơ: Tùng Trần

Nhớ làm chi một kí ức nhạt nhoà

Để tâm hồn mãi tỉ tê rò rỉ

Khi người ta mang tấm lòng ít kỉ

Sống lọc lừa chỉ biết nghĩ bản thân
Nhớ làm chi năm tháng đã xa dần

Hãy đừng để mình suy sụp

Trời mênh mông dòng người thì tấp nập

Dằn dặt hoài sẽ đau lắm con tim
Nhớ làm chi sao không thử chôn dìm

Những cùng nỗi niềm sâu thẳm

Đừng bao giờ để bờ vai ướt đẫm

Vì những điều giờ đã quá xa xăm
Nhớ làm chi đời vốn dĩ thăng trầm

Xem nỗi buồn là lỗi lầm quá khứ

Thứ chẳng đáng đâu cần nên cất giữ

Mãi trong lòng như sóng dữ trào dâng.

VẮNG EM RỒI – Thơ: Tùng Trần

Vắng em rồi buớc chân đời nghiêng ngã

Gió đêm về buốt giá mảnh hồn đau

Đến bao giờ mình được gặp lại nhau

Nỗi niềm kia chắc em nào hay biết
Vắng em rồi nỗi buồn thêm da diết

Đếm từng ngày anh mãi miết đợi mong

Dạ héo hon mắt lệ chảy xuôi dòng

Sao chẳng về để tao phùng em hỡi
Vắng em rồi chẳng còn ai giận dỗi

Để anh buồn nói xin lỗi bỏ qua

Giờ phương trời nơi xứ lạ người xa

Em còn nhớ những ngày ta chung bóng
Vắng em rồi biết tìm đâu lẽ sống

Dẫu đất trời còn rộng lớn mênh mông

Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống không

Bởi với anh..em là niềm hi vọng
Vắng em rồi còn gì mà

Có chăng là giọt lệ đọng bờ môi

Dù cuộc đời mọi thứ sẽ phai phôi

Nhưng tình anh chẳng đổi dời trọn kiếp
Vắng em rồi như hoá hẹp

Cánh cửa lòng cũng khép lại từ đây.

HÃY SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI KHÔNG E THẸN – Thơ: Tùng Trần

Dẫu sống một cuộc đời không e thẹn

Chẳng biết sao ta vẫn thấy nghẹn ngào

Có đôi lần nơi lồng ngực quặn đau

Vì những điều chẳng thể nào bài giải
Tuy không khóc nhưng bờ mi cứ chảy

Khi bước đường vấp phải những trái ngang

Như giọt mưa lệ tuôn đỗ hai hàng

Nên tháng năm mãi mang niềm trắc ẩn
Chắc mỗi người trời ban riêng số phận

Vui hay buồn phải chấp nhận mà thôi

Nhưng làm sao không chua xót ngậm ngùi

Đã khiến lệ đôi lần rơi lặng lẽ
Dẫu đã từng khuyên răng mình mạnh mẽ

Mọi ưu phiền rồi cũng sẽ thành quen

Đừng bao giờ để dạ chữ hờn ghen

Hãy sống một cuộc đời không e thẹn.

BỚT YÊU THƯƠNG – Thơ: Tùng Trần

Bớt yêu thương cho lòng không bở ngỡ

Để mai này người có lỡ phụ ta

Khi đôi chân bước trên đường trắc trở

Dạ tuy buồn nhưng cũng đỡ xót xa
Bởi cuộc đời đầy phong ba

Nào ai biết vui hay là đau khổ

Nên đừng để trái tim gầy loan lỗ

Kẻo một ngày lòng tựa sóng nhấp nhô
Đừng bao giờ cho mắt lệ héo khô

Vì một chút mơ hồ trong ảo tưởng

Muốn niềm đau không dâng trào ngất ngưỡng

Nghĩ cạn cùn khi mang tặng yêu thương
Là con người ai cũng biết vấn vươn

Lòng chênh vênh giữa canh trường ủ rũ

Nhưng đâu phải ai cũng đều có đủ

Sự kiêng cường để tự nhủ bản thân
Bớt thương người cho dạ chẳng bâng khuâng.

MUỐN TRỞ VỀ – Thơ: Tùng Trần

Muốn trở về những ngày tháng ngây thơ

Lòng thản nhiên hững hờ quên mọi thứ

Quên niềm đau dâng tràn như sóng dữ

Quên cuộc đời cùng hai chữ bạc đen
Mệt mỏi rồi với cái cảnh bon chen

Xem thêm:  Trời còn lúc nắng lúc mưa - Phan Hòa

Người bổng hoá thành xa lạ

Khiến tâm hồn thấy sao buồn bã quá

Muốn trở về thời thơ ấu đã qua
Chẳng giận hờn hay nếm trải xót xa

Cứ mĩm cười mà không hề suy nghĩ

Nào biết chi đến hai từ khổ lụy

Từng giọt sầu ủy mị chẳng lăn rơi
Muốn trở về cái nơi chốn xa xôi

Dẫu bước chân đơn côi mình lê bước

Nhưng làm sao kéo thời gian quay ngược

Cho tâm hồn vơi bớt nỗi chơ vơ.

MỘT MÌNH – Thơ: Tùng Trần

Bỏ mọi thứ bề bộn của hôm qua

Cả đắng cay và xót xa hờn tủi

Nhưng cũng chẳng cần sống chi quá vội

Chuyện trên đời cứ để tự nhiên thôi
Dù một mình đôi chân bước lẻ loi

Vẫn còn hơn giữa dòng người chậc chội

Rồi ghét ganh chỉ vì câu danh lợi

Mỗi canh trường không khắc khoải miên man
Cuộc đời này đầy rẫy những trái ngang

Chữ dối gian cũng chẳng hề kém cạnh

Nên đôi khi nơi tâm hồn hoang lạnh

Bởi phủ đầy nhiều lắm cảnh bon chen
Sống một mình rồi cũng sẽ thành quen

Vì còn có được cái quyền chọn lựa

Khoé mi gầy cũng không còn đọng ứa

Khi một mình bước giữa vạn người đông.

TÔI QUAY VỀ – Thơ: Tùng Trần

Tôi lại về như cuộc sống trước đây

Cùng nỗi đau với tháng ngày cô quạnh

Không niềm vui chẳng một người bên cạnh

Để đời mình cho bóng tối vây quanh
Tôi lại về khi mọi thứ tan tành

Ngỡ vết thương đã lành theo năm tháng

Có ngờ đâu thêm lần tim nức rạn

Muốn khóc than nhưng lệ cạn mất rồi
Tôi lại về đôi chân bước lẻ loi

Trên lối cũ hồn rã rời xơ xác

Khi cuộc đời chịu quá nhiều mất mát

Môi mĩm cười mà nghe chác làm sao
Tôi lại về ôm chỉ mỗi niềm đau

Cùng với nỗi nghẹn ngào nơi đáy mắt

Bởi đường đời đôi chân hoài bấc trắc

Dẫu đã từng gom nhặt ghép thương yêu
Tôi lại về trên lối cũ đìu hiu

Lòng hoang vắng cô liêu buồn tơi tả

Lỗi do tôi hay dòng đời nghiệt ngã

Mà cuộc đời tất cả chỉ bằng không.

NẾU MỘT NGÀY – Thơ: Tùng Trần

Nếu một ngày bỗng dưng tôi biến mất

Ai là người tất bậc vội kiếm tìm

Hay hững hờ và tất cả lặng im

Mặc cho tôi cứ chìm trong hụt hẫng
Nếu một ngày điều đó là sự thật

Có lẽ rằng đời mất hết

Vì trên môi luôn thốt chữ chân tình

Nhưng có được bao nhiêu người gìn giữ
Nếu một ngày điều đó là giả sử

Chắc chỉ mình tôi cứ thế chạnh lòng

Bởi còn gì để lưu luyến đợi trông

Ngoài khoảng trống mênh mong đời cô lẻ
Nếu một ngày nơi tâm hồn quạnh quẽ

Liệu có người san sẻ nỗi buồn tênh

Hay chỉ bằng từ đơn giản lãng quên

Cả cái tên cũng không hề tồn tại.

CÓ NHỮNG NGÀY – Thơ: Tùng Trần

Có những ngày tôi cảm thấy cô đơn

Rổi bổng dưng lòng giận hờn vô cớ

Sao bước đường đôi chân hoài trắc trở

Chẳng như người hoa nở ngập lối đi
Có những ngày tôi chẳng muốn điều chi

Ngoài một mình bên ly cà phê đắng

Thả tâm hồn chìm vào trong khoảng lặng

Để những năm tháng u sầu
Có những ngày tôi chẳng muốn đi đâu

Nằm một mình giữa canh thâu chờ đợi

Dù chỉ một lời nhắn tin thăm hỏi

Đã muộn rồi hãy gắng ngủ đi thôi
Có những ngày nhìn từng giọt mưa rơi

Buốt đôi vai ngậm ngùi lòng tự hỏi

Con đường đời có trăm ngàn vạn lối

Nhưng hướng nào không đá sỏi chong chênh
Có những ngày tôi cảm thấy buồn tênh

Muốn bình yên và quên đi mọi thứ

Quên hiện tại..tương lai cùng quá khứ

Có những ngày tôi cứ thấy ngu ngơ.

CHỐN BÌNH YÊN – Thơ: Tùng Trần

Van xin đời cho tôi chút bình yên

Bao nhiêu năm muộn phiền là quá đủ

Giờ chỉ muốn được cái quyền tự chủ

Chẳng cơ cầu hay ấp ủ điều chi
Ước mơ nhiều tất cả cũng ra đi

Dù cố gắng giữ gìn khi có thể

Nhưng cuộc đời cứ chìm vào dâu bể

Lời oán than khóc kể cũng nhiều rồi
Nên bây giờ có lẽ ước vậy thôi

Được bình yên nửa quãng đời còn lại

Thà mang tiếng yếu mềm và sợ hãi

Vẫn còn hơn lòng hoang hoải âu sầu
Mệt mỏi rồi chẳng màng đến nữa đâu

Giờ chỉ mong đêm thâu tròn giấc ngủ

Như cánh chim ướt mềm trong mưa vũ

Tháng năm dài được trú ngụ bình yên.

PHỐ NHỎ CHIỀU MƯA – Thơ: Tùng Trần

Phố chiều nay bổng dưng buồn đến lạ

Tuy con đường vẫn hối hả rộn ràng

Có chút gì khiến lòng thấy xốn xang

Nên chân bước lại càng thêm nặng trĩu
Duy nhất chỉ có một người thấu hiểu

Nhưng bây giờ xa dịu vợi chân mây

Bước một mình trên phố cũ chiều nay

Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ
Có một người tiếc thương tình dang dỡ

Cứ lặng thầm lòng nức nở quặn đau

Nên mi môi mãi hứng giọt mưa rào

Dẫu thời gian phôi pha vào sương gió
Sao lòng ai vẫn cứ nghe vò võ

Bước chân buồn trên phố nhỏ ngày xưa

Chiều hạ vàng trời bổng đổ cơn mưa

Chợt xót xa đưa ta về kỉ niệm.

BẠC BẼO TÌNH ĐỜI – Thơ: Tùng Trần

Tôi vẫn thường tự khuyên mình mạnh mẽ

Theo tháng ngày mọi chuyện sẽ qua đi

Nhưng thời gian cũng kéo tuổi xuân thì

Rồi bổng dưng thấy cuộc đời vô vị
Chợt miên man đắm chìm trong suy nghĩ

Sao mình không ít kỉ giống mọi người

Thì bây giờ lòng đâu quá chơi vơi

Xem thêm:  Bài thơ Người đã lãng quên – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Mưa cũng không phải rơi ngày nắng hạ
Hay tại mình tự gây ra buồn bã

Đem chữ tình đặt tất cả lên vai

Chuyện thiệt hơn chưa tính toán một ngày

Chỉ cho đi chẳng đoái hoài đáp trả
Rồi hôm nay ôm xót xa buồn bã

Ngoảnh lại nhìn thì ta đã còn ai

Hay chỉ là duy nhất chữ đắng cay

Mà mãi đeo dẳng dai hoài không dứt
Có đôi khi cảm thấy mình bấc lực

Rồi trách đời sau thật quá mỉa mai

Muốn bỏ quên nỗi quằn quại bao ngày

Đã khiến cho con tim gầy âm ĩ.

TÔI BẬN RỒI – Thơ: Tùng Trần

Tôi bận rồi..nên không màng đến nữa

Những giận hờn hay than oán tranh đua

Tôi muốn mình cũng giống tựa ngày xưa

Thật vô tư cười đùa như đứa trẻ
Đã trải qua nửa cuộc đời lặng lẽ

Chẳng biết gì là vui vẻ hồn nhiên

Nỗi xót xa cùng tất cả muộn phiền

Cứ vây lấy triền miên theo năm tháng
Nắng lâu ngày sẽ biến thành khô hạn

Lệ tuôn nhiều đến lúc cũng cạn thôi

Thời gian qua hứng chịu cũng đủ rồi

Khi đã để cho cuộc đời đưa đẩy
Tôi đã sống cho bao người hết thẩy

Gắng gượng cười để che đậy niềm đau

Nhưng nhận được chữ nghẹn ngào

Thì thử hỏi còn nơi nào chứa đựng
Tôi bận rồi..nên giờ đây hờ hững

Với mọi điều..để dạ chẳng phân phân

Chuyện thiệt hơn lo nghĩ cũng không cần

Để mọi thứ trôi dần vào quên lãng.

ĐẾN KHI NÀO – Thơ: Tùng Trần

Đến khi nào có được một niềm vui

Thật hạnh phúc như bao người đây nhỉ

Chắc đó chỉ là những dòng suy nghĩ

Của giấc mơ vốn dĩ rất xa vời
Cũng quen rồi với cuộc sống lẻ loi

Nên hai chữ đơn côi luôn là bạn

Nhưng cũng có đôi khi lòng man mác

Một chút buồn khẽ lấn át con tim
Theo tháng ngày ta chỉ biết lặng im

Gói tất cả nỗi niềm nơi sâu thẳm

Dù tâm tư cũng ước mong nhiều lắm

Phận lục bình đâu dám ngỏ cùng ai
Cứ âm thầm ngóng đợi ở ngày mai

Tia nắng lên xua đêm dài lạnh giá

Chỉ vậy thôi chẳng cần thêm gì cả

Cũng đủ rồi như ta đã từng mơ.

TÔI CHẲNG CẦN – Thơ: Tùng Trần

Tôi chẳng cần ai nhủ lòng thương hại

Bởi quen rồi với hai chữ đắng cay

Khi cuộc đời chỉ tay trắng đôi tay

Thì làm sao có tháng ngày êm ấm
Tôi chẳng cần người nói lời sâu đậm

Một cuộc tình đẹp lắm tựa vần thơ

Mà chỉ mong có được một bến bờ

Tình keo sơn không bao giờ chia cắt
Tôi chẳng cần tiền tài hay vật chất

Mong một người yêu chân thật vậy thôi

Có đâu nào mơ tưởng quá xa xôi

Sao cuộc đời cứ rơi vào dâu bể
Tôi chẳng cần níu giữ điều không thể

Hai con đường như thế vậy là xong

Để cho ai chẳng còn phải bận lòng

Khi tìm lại giấc mơ hồng dang dở
Tôi chẳng cần cuộc đời như hoa nở

Đã không còn nhắc nhở chuyện tình yêu

Bởi giờ đây đã học được một điều

Càng hi vọng lại càng nhiều tuyệt vọng.

TÔI TRỞ VỀ – Thơ: Tùng Trần

Tôi trở về với cuộc sống trước đây

Trả lại em những tháng ngày thơ mộng

Đã quen rồi lối đi về một bóng

Hai nẽo đời như vậy thế là xong
Tôi trở về cùng khoảng trống mênh mông

Đành phó mặc xuôi dòng như nước chảy

Nếu hữu duyên thì mình còn gặp lại

Chẳng nợ đời níu lại nghĩa gì đâu
Tôi trở về ôm ấp một niềm đau

Lê bước chân mà sao lòng nặng trĩu

Khi tình ta như cung đàn đơn điệu

Yêu lâu rồi chẳng hiểu hết lòng nhau
Tôi trở về hồn lạc lối chênh chao

Vì tình kia trót trao em nhiều quá

Gió ngang qua khiến bờ vai lạnh giá

Xa một người buồn bã biết bao nhiêu
Tôi trở về mang nỗi nhớ cô liêu

Lệ hay mưa rơi trong chiều cuối hạ

Con đường xưa giờ bổng như xa lạ

Bước vô tình nơi từng đã chung đôi.

LÂU LẮM RỒI – Thơ: Tùng Trần

Lâu lắm rồi bao nhiêu không nhớ nữa

Thuở còn là một đứa rất vui tươi

Miệng luyên thuyên và sống thật yêu đời

Nở nụ cười không màng lời mai mỉa
Lâu lắm rồi cứ một mình lặng lẽ

Kể từ ngày tình rẽ lối ngăn đôi

Lòng quặn đau ôm chua xót ngậm ngùi

Sống chân thật lại gặp người giả dối
Lâu lắm rồi quên nụ cười câu nói

Mãi lặng thầm cho bóng tối vây quanh

Sợ ước mơ xây tiếp lại tan tành

Nào đâu muốn trở thành người yếu đuối
Lâu lắm rồi không cho mình cơ hội

Sợ thêm lần phải lạc lối yêu đương

Rồi đôi chân lại qụy ngã trên đường

Sao có thể kiêng cường mà mạnh mẽ
Lâu lắm rồi chẳng cần ai chia sẻ

Cứ để hồn quạnh quẻ với ưu tư

Phải chi đời ban hai chữ giá như

Để trở lại bầu trời ngày xưa ấy
Lâu lắm rồi dù lệ sầu ngưng chảy

Nhưng nỗi buồn luôn đọng mãi nào nguôi.

TÔI SẼ QUÊN – Thơ: Tùng Trần

Tôi sẽ quên những gì nơi quá khứ

Nỗi chạnh lòng cùng hai chữ xót xa

Tôi muốn mình phải sống khác hôm qua

Xem tất cả chỉ là cơn gió thoảng
Quên ước mơ nửa lưng chừng đứt đoạn

Quên chuyện tình chẳng trọn tựa vần thơ

Quên niềm vui..hạnh phúc vỡ đôi bờ

Quên nỗi buồn lỡ tình cờ bắt gặp
Tôi muốn quên hạt mưa rào ướt đẫm

Trên vai gầy về xa thẳm chân mây

Để nụ cười xưa quay trở về đây

Cùng bên tôi đi tìm ngày bình lặng
Quên con đường mà bước chân chẳng đặng

Xem thêm:  Bài thơ Tây Tiến (Quang Dũng) – Nỗi nhớ nhung đồng đội da diết và sự hi sinh lớn lao

Quên vị sầu mặn đắng của biển khơi

Quên thủy chung mà người hứa trọn đời

Quên hết đi..hãy cười lên tôi nhé..!
Tôi sẽ quên những đêm trường quạnh quẽ

Chuyện đã rồi tôi sẽ cố quên đi.

CŨNG LÂU RỒI – Thơ: Tùng Trần

Cũng lâu rồi chẳng nói tiếng yêu ai

Từ cái ngày em quay lưng cất bước

Giọt lệ sầu anh cắn môi nuốt ngược

Điều cuối cùng làm được chỉ vậy thôi
Cũng lâu rồi sao anh vẫn chưa nguôi

Những kỷ niệm một thời ta chung lối

Nên đôi lần tên em anh chợt gọi

Cố dằn lòng mà lệ cứ tuôn rơi
Cũng lâu rồi anh chấp nhận buông xuôi

Vì không muốn mình thành người ít kỷ

Dù bao nhiêu niềm đau thương khổ luỵ

Anh cam đành riêng chỉ muốn em vui
Cũng lâu rồi anh đơn bước lẻ loi

Trái tim côi không một người sởi ấm

Vì nơi đó anh vẫn còn khắc đậm

Tên một người nhưng đau lắm em ơi.

BUỒN ĐAU ƠI.. – Thơ: Tùng Trần

Buồn đau ơi xin đừng theo ta nữa

Hãy lững lờ bay vút tựa mây trôi

Thời gian qua đeo đẳng cũng đủ rồi

Khi đã cướp đi nụ cười hạnh phúc
Buồn đau ơi bao giờ mi kết thúc

Để đưa ta về lại lúc ban đầu

Những canh trường được tròn giấc ngủ sâu

Xem đây là lời van cầu thành khẩn
Buồn đau ơi sao mãi còn vươn vấn

Cho cuộc đời ta lận đận đeo mang

Để cho ta mắt lệ chẳng tuôn tràn

Dẫu muộn màng vẫn thấy lòng thanh thản
Buồn đau ơi xin trôi vào dĩ vãng

Để yên bình làm bạn đến ngàn sau

Ta với mi đến lúc vẫy tay chào

Cho tương lai một sắc màu hi vọng.

TÔI QUAY VỀ – Thơ: Tùng Trần

Lòng thanh thản khi không còn nghĩ ngợi

Muốn tâm hồn có được chút niềm vui

Bỏ sau lưng những ký ức xa vời

Bước chân về cuộc đời mình tìm lại
Nỗi buồn xưa sẽ không còn tồn tại

Giọt lệ sầu cũng ngưng chảy từ đây

Xin trả lại thời gian những đọa đày

Vùi chôn hết nơi đáy mồ dĩ vãng
Cảm ơn nhé bao canh trường bầu bạn

Đã cùng tôi trút cạn hết nỗi niềm

Mà với đời cố câm nín lặng im

Rồi hôm nay cũng đã tìm ra lối
Tôi quay về sau tháng ngày mệt mỏi

Tuy một mình chẳng khắc khoải mong lung

Rồi đông sang tim không quá lạnh lùng

Vì xoá sạch đi bao dòng ký ức.

CÓ NHỮNG NGÀY SAO THẤY BUỒN ĐẾN LẠ – Thơ: Tùng Trần

Có những ngày sao thấy buồn đến lạ

Muốn ngủ vùi mặc kệ cả thế gian

Chuyện hơn thua được mất cũng không màng

Bởi nghĩ suy chỉ càng thêm mệt mỏi
Có những ngày bổng dưng ta

Bản thân mình vì quá đổi ngây thơ

Sống sao không học một chút hững hờ

Cứ chân tình để bây giờ hối tiếc
Có những ngày nghe tâm hồn da diết

Thấy sức cùn lực kiệt quá đi thôi

Mang cho ai tất cả những nụ cười

Rồi nhận lại là cuộc đời thầm lặng
Có những ngày một mình nơi bãi vắng

Mắt ngước nhìn vệt nắng cuối trời xa

Ngỡ đâu rằng năm tháng đã phôi pha

Nhưng chợt về như hôm qua còn đó
Có những ngày muốn buông lơi từ bỏ

Gởi nỗi niềm theo gió cuốn xa xôi

Khép đôi mi như thế cứ ngủ vùi

Quên hết thẩy tình đời trong dối trá
Có những ngày sao thấy buồn đến lạ.

BƠ VƠ – Thơ: Tùng Trần

Cuộc đời này cay đắng quá phải không

Con đường đi chẳng như lòng mong đợi

Mãi cô đơn giữa dòng người chậc chội

Tự hỏi mình đã lầm lỗi điều chi
Những canh trường lệ hoen ố bờ mi

Tim tái tê bởi những gì đã mất

Biết tìm đâu một ân tình chân thật

Và đêm dài được mơ giấc chiêm bao
Cùng kiếp người sao ta mãi lao đau

Cũng bức tranh sao sắc màu nhợt nhạt

Ai đan tâm bội vong lời phụ bạc

Để đường đời chân lạc bước bơ vơ
Bao lâu rồi cứ hờ hững thờ ơ

Chẳng dám mơ cũng không chờ hi vọng

Nhắm đôi mi thôi mỏi mòn trông ngóng

Cho tâm hồn chút hơi thở dịu trong.

CŨNG LÂU RỒI – Thơ: Tùng Trần

Cũng lâu rồi tôi chôn giấu vào trong

Một giấc mơ mà không hề bày tỏ

Tuy với người đó là điều bé nhỏ

Thật tầm thường còn chối bỏ vô tâm
Cũng lâu rồi tôi lặng lẽ âm thầm

Nhưng mắt vẫn xa xăm hoài ngóng đợi

Có một người cùng sẻ chia an ủi

Để cuộc đời thôi chiếc bóng đơn côi
Cũng lâu rồi sống vật vã buông xuôi

Bởi đau thương thời in hằn trong dạ

Nên trong lòng vẫn ưu tư buồn bã

Thấy lạc loài xa lạ chốn người đông
Cũng lâu rồi khi tan vỡ ước mong

Thì con tim ngọn lửa hồng nguội lạnh

Dù đôi lúc cũng buồn khi cô quạnh

Khép cửa lòng xa lánh cả thế gian.

GIÁ NHƯ TÔI… – Thơ: Tùng Trần

Giá như tôi được làm loài chim nhỏ

Sẽ tung bay buông góc trời

Lòng chẳng còn tựa sóng vỗ ngoài khơi

Chắc tâm hồn bớt chơi vơi buồn bã
Giá như tôi trở thành cơn gió lạ

Sẽ tự mình cuốn tất cả trôi đi

Bao tủi hờn dưới ánh mắt bờ mi

Thì giọt lệ chẳng đeo ghì đêm tối
Giá như tôi đừng dại khờ nông nổi

Bước trần đâu lạc lối chênh vênh

Hay bởi do sống mang nặng chữ tình

Nên bây giờ niềm tin kia vụt mất
Giá như tôi không xem người chân thật

Thì cuộc đời có lẽ rất hồn nhiên

Tựa bao người được nơi chốn bình yên

Mỗi đêm về đâu muộn phiền suy nghĩ
Giá như tôi được hoá người ít kỉ

Dù thế nào cũng nghĩ tới bản thân

Chuyện ngoài kia phó mặc hết không cần

Cứ thản nhiên mà đôi chân nhẹ bước
Giá như tôi…có lẽ là chỉ ước.

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …