Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ cuộc đời, tiền bạc & vật chất thật ý nghĩa

1001 bài thơ cuộc đời, tiền bạc & vật chất thật ý nghĩa

1001 bài thơ cuộc đời, tiền bạc & vật chất thật ý nghĩa

Tổng hợp những bài thơ suy ngẫm về cuộc đời, về tiền bạc & vật chất thật hay, ý nghĩa. Những vần thơ này những suy nghĩ rất thực tế về cuộc sống, những cảm nhận rất riêng theo dòng đời của mỗi người.

Thế gian sẽ thật hài hòa nếu giữa người với người là một sự bình đẳng cả về tình cảm lẫn vật chất. Cuộc sống sẽ vui vẻ và hạnh phúc biết bao nếu ai cũng cơm no, áo ấm và mọi việc đều như ý muốn. Thế nhưng đó là điều không thể…..
Dẫu biết rằng ai cũng hướng tới cái CHÂN – THIỆN – MỸ, chỉ có điều suy nghĩ của mỗi người khác nhau nên đã tạo ra những việc làm cũng khác nhau: Người tốt đôi khi lại trở thành người xấu, người nghèo bỗng dưng lại trở nên giàu có, người hạnh phúc rồi lại thành kẻ cô đơn…

Cuộc sống và đồng tiền luôn đi đôi với nhau không thể tách rời. Một đứa trẻ mới chào đời cũng phải cần đến tiền, một người già khi chết cũng không thể không dùng đến tiền để lo mai táng….Nói vậy để ta hiểu được rằng đồng tiền rất quan trọng, nó cần thiết ngay từ khi mới sinh ra cho đến khi kết thúc cuộc đời.

Điều đáng nói ở đây là cách làm ra tiền và sử dụng đồng tiền ra sao mới có ý nghĩa với cuộc sống. Người đời có câu “Bạc như tiền”, quả đúng vậy, đồng tiền làm cho người ta xích lại gần nhau hơn, nhưng cũng chính đồng tiền làm cho con người trở nên xa cách, tình cảm rạn nứt, lương tâm cũng thay đổi.

Cuộc sống thật không dễ dàng chút nào phải không các bạn? Để tồn tại trong xã hội, người ta phải bon chen, phải tìm đủ mọi cách để đạt được những gì mình mong muốn, cũng chính vì thế mà nhiều khi cuộc sống bị đảo lộn, con người cũng trở nên khác đi rất nhiều.

Xoay quanh chủ đề về cuộc đời, tiền bạc và vật chất thật ý nghĩa, hôm nay chúng ta sẽ đến với chùm Thơ mang nội dung này nhé. Chúc Quý vị có buổi trải nghiệm về cuộc sống qua những vần thơ thật hay và ý nghĩa!

BÀI THƠ: TÂM TƯ TRÚT CẠN

Thơ: Trần Quế Lâm
Tâm vẫn động luôn mơ vật chất

Khó lòng buông vô thường

Suốt đời cứ mãi vấn vương

Khó lòng thoát được con đường đua chen.
Từ cơm áo nó len trong trí

Nợ cuộc đời vạn lý luôn theo

Sống còn ghềnh thác cheo leo

Thời gian sắp hết đã meo lắm rồi.
Giờ phút cuối bồi hồi chi nữa

Tìm được đâu ngọn lửa ngày xưa

Bây giờ như thể mắc mưa

Tiết nào thì cũng chẳng ưa khó lòng.
Nhưng tâm trí còn không chịu nghĩ

Dẫu tàn hơi chưa phỉ bình sanh

Nên viết mãi dạ mới đành

Tâm tư trút cạn yên lành ra đi.

TIỀN..

Thơ: Tùng Trần
Phải hay không đồng tiền là tất cả

Nên người ta buông thả cũng vì tiền

Tiền đã làm cho cuộc sống đảo điên

Nghĩ có tiền thì được quyền sai khiến
Sao cứ để tiền ở ngay cửa miệng

Vì đồng tiền sỉ diện chẳng quan tâm

Cũng bởi tiền khiến suy nghĩ tối tăm

Rồi tham tiền chân lầm đường lỡ bước
Vẫn biết rằng tiền mà ai chẳng ước

Nhưng tiền kia có được như thế nào

Cách tiêu xài đồng tiền ấy ra sao

Chớ đem tiền mang đổi trao tình cảm
Đừng lụy tiền cho đời mình ảm đạm

Để đồng tiền đụng chạm đến nghĩa nhân

Dù cuộc sống tiền ai cũng rất cần

Vì chữ tiền lòng phân vân có đáng
Tiền với ta mãi luôn là bè bạn

Đừng để tiền làm nức rạn tình thâm

Hãy kiếm tiền đúng với chính lương tâm

Thì trên tay tiền cầm không buồn bã
Dù tiền kia có nhỏ về mệnh giá

Nhưng là tiền ta đã đổ .

CUỘC SỐNG CỦA RIÊNG TÔI

Thơ: Nguyễn Hưng
Cuộc sống tôi dẫu thế đó

Nhưng an nhàn không lấp ló đua tranh

Không tham lam để tranh cạnh giật giành

Cũng chẳng phải háo danh mà nịnh hót
Biết thụ hưởng cái gọi là trái ngọt

Từ cần lao đem vun bón tương lai

Ai ham mê tiền tỉ…tệ nước ngoài

Tôi mỗi ngày vài trăm chai vẫn sướng
Cám ơn đấng hồng ân ban phước lượng

Xem thêm:  Xin lỗi các em - Trần Ngọc Hưởng

Dành cho con đời sống sướng như tiên

Tâm an nhiên mà không phải lụy phiền

Có sức khỏe kiếm đồng tiền trong sạch
Không so đo không cần tìm mọi cách

Để lừa thầy phản chủ vạch trần ai

Đâm sau lưng để chiếm đoạt vị ngai

Măc thị phi trắng đen sai và đúng
Tôi thảnh thơi sống như người hữu dụng

Vẫn chan hòa dù nghèo túng lầm than.

BÀI THƠ: ĐỜI

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Đời là bể trầm kha vật chất

Suốt cuộc đời tất bật mưu sinh

Trăm đường vạn nẻo phù sinh

Bạc tiền cơm áo chông chênh phận người
Chân gắng bước giữa đời xuôi ngược

Nào biết đâu phía trước chông gai

Đôi khi phước bất trùng lai

Họa vô đơn chí mỗi ngày biết đâu!?
Đó cũng gọi bể dâu phải chịu

Mỗi kiếp người mỗi kiểu khác nhau

Vui buồn, hạnh phúc, khổ đau

Đều là nghiệp quả từ lâu kết thành
Ai cũng phải vòng quanh cuộc thế

Kiếm chén cơm đâu dễ người ơi!

Chúng ta nhân rộng

Thì luôn luôn thấy cuộc đời lung linh.

BÀI THƠ: TÂM TƯ

Thơ: Đào Đức Tiến
Trong cuộc sống ta luôn mong ước

Bản thân mình sẽ được giàu sang

Gia đình bè bạn an khang

Xóm trên, làng dưới vô vàn niềm thương
Vì vật chất tha hương khắp nẻo

Gió sương nhiều khô héo tâm tư

Chỉ mong tiền bạc dôi dư

Hai từ cơm áo xem như trò đùa
Nào ai muốn gió lùa phòng trống

Mấy người không dao động lòng tham

Chân trần khắp nẻo bắc, nam

Ở đâu mới thấy an nhàn được đây
Đâu có được phúc dầy kiếp trước

Nên đời này chẳng được an nhiên

Dám đâu trách cứ cao thiên

Khi mà hai tiếng bạc tiền phải lo
Làm gì cũng đắn đo ngẫm nghĩ

Thế gian này nào chỉ thật chân

Mong là bỏ được si sân

Giữ tâm thanh tịnh chẳng cần tranh đua.

THƠ VỀ CUỘC ĐỜI

Thơ: Tùng Trần
Đời người như chuyến xa qua

Khi dừng bến đỗ chắc là giống nhau

Phân chia chi chữ nghèo giàu

Cuối cùng cũng vẫy tay chào thế gian
Ở đời đừng quá đa đoan

Thương yêu chưa đủ sao còn thiệt hơn

Tập buông oán giận câm hờn

Để mi không phải chập chờn canh thâu
Đời người sống được bao lâu

Nghĩa nhân nhớ đặt trên đầu lợi danh

Dẫu cho cay đắng cũng đành

Miễn không hổ thẹn chính mình mà thôi
Ở đời chớ để cái tôi

Cao ngần hơn núi xong rồi ăn năng

Hãy luôn ghi nhớ cho rằng

Con người thì chẳng ai bằng ai đâu
Đời là cả một bể dâu

Gieo ươm lầm lỗi khổ sầu đeo mang

Muốn môi không thấm lệ tràn

Sống nhân ở nghĩa ngập tràn .

BÀI THƠ: KHÚC NHẠC LÒNG

Thơ: Lê Thị Hiền
Nhạc lòng mãi vang trong tâm khảm

Rộn ràng rồi…chán nản…ái oan

Bụi trần sao mãi nặng mang

Kiếp nhân sinh cứ ngổn ngang não nề
Cuộc sống lắm đê mê cảm dỗ

Vọng kim tiền mà cố ép thân

Có hay ở cõi dương trần

Tới khi xế bóng ai cần chi đâu
Ta thanh thản chút bầu tâm sự

Cùng bạn bè thi phú đổi trao

Tuổi đời còn được là bao

Tâm tư trút can gửi trao khắp niềm
Cùng họa xướng triền niêm chẳng chán

thỏa lòng mình như hạn gặp mưa

Nhạc lòng trầm bổng say xưa

Dạo lên điệp khúc tình thơ tuyệt vời.

BÀI THƠ: ĐỜI BỂ KHỔ

Thơ: Hương Nguyễn
Đời bể khổ cũng vì vật chất

Bỏ buông đi chất ngất niềm vui

Cần chi tất tả ngược xuôi

Đông nay cũng đến an vui cuối đời
Bon chen lắm một thời trai trẻ

Về già rồi sức khỏe trọng hơn

Chỉ mong sức khỏe đừng hờn

Rời xa ta mãi như đờn đứt dây
Vui tất yếu trời mây tỏa sáng

Từ từ thôi những áng thơ hay

Truyền đi bốn bể sóng phay

Tâm tư vơi cạn thiên thai chốn này
Đây bể khổ vì ai tham vọng

Được một rồi muốn cộng thành hai

Suốt ngày thân chỉ khổ sai

Tịnh tâm tu tánh rày mai về trời.

NỤ CƯỜI KHÔNG VUI

Thơ: Tùng Trần
Có những thứ tưởng chừng như

Mà bạc tiền muôn vạn chẳng thể mua

Nhưng có thứ người nghèo khó lại thừa

Chỉ tiếc rằng cuộc đời chưa bằng phẳng
Nên mỗi người có bầu trời khoảng lặng

Cuộc đời này ai đặng hết được đâu

Kẻ trắng tay mong hai chữ sang giàu

Người cao sang phải nào đâu mãi mãi
Nên đôi khi lệ bờ mi tuôn chảy

Xem thêm:  Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương

Chưa hẳn là lòng hoang hoải bơ vơ

Bởi niềm vui và hạnh phúc vô bờ

Chợt ùa đến bất ngờ như sóng vỗ
Nước mắt rơi chưa hẳn vì đau khổ

Cười chắc gì là bến đỗ an vui

Nước mắt rơi vì cuộc đời hạnh phúc

Miệng mỉm cười có lúc giấu niềm đau.

THƠ VIẾT VỀ TIỀN!!!

Thơ: Giọt Buồn Không Tên
Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn đẹp phải nhiều Dola

Có tiền thì được làm cha

Có tiền mới có Vila nhà lầu
Đời nay nhân nghĩa còn đâu

Muốn gì cũng phải đầu tiên đâu tiền

Có tiền có nợ có duyên

Hết tiền cửa miệng nói liền good bye
Cuộc đời như áo đổi thay

Tình yêu bền chắc lâu dài đừng mơ

Tim vàng một mái tranh sơ

Bây giờ nghĩ vậy là khờ lắm nghe
Có tiền một bước lên xe

Không tiền ngồi bậy vĩa hè chờ đi

Vợ mình giờ lại vu quy

Bỏ thằng chồng mạc mà đi theo người
Đắng cay cũng phải gượng cười

Cười cho bớt khổ vì đời đổi thay

Lời thề như gió thoảng bay

Chỉ còn xót lại tháng ngày quạnh hiu
Không tiền đừng nói

Mất công thêm nhiều người ơi.

THÓI ĐỜI

Thơ: Trần Anh Kiệt
Ai hiểu thấu thói đời nghiệt ngã

Nay đậm đà mai dạ đổi thay

Yên lành sao vội đắng cay

Ghét nhau sinh hận tình đầy lại vơi
Quen chẳng chịu yêu người mới gặp

Bạn chung tình chẳng đắp bồi chi

Cân đo đong đếm so bì

Đêm về ôm mộng sân si chiếu giường
Người ngay thẳng yêu thương tri kỷ

Kẻ giả tâm để ý hơn thua

Ai hay chuyện thật như đùa

Ăn chay niệm phật bán mua gan trời
Thời cao quý chưa mời đã viếng

Lúc cơ hàn người biến biệt tăm

Gian thần xu nịnh lên mâm

Tử quân chính trực xuống nằm chiếu manh
Tình nhà nợ quyết tranh chớ thiếu

Khách ngoài đường đem biếu cho không

Đến khi hoa cải lên ngòng

Cởi con Tuấn Mã truy phong điệu hồn
Đem thế sự phân hơn bằng hữu

Ta chã cần mỹ tửu sa hoa

Tâm mong cuộc sống hiền hòa

Đói no chung dạ phong ba một lòng.

NGẪM

Thơ: Nguyễn Hưng
Đời vẫn thế thị phi khó hiểu

Có thọ ơn có kiểu ban ơn

Người khôn biết nén câm hờn

Kẻ ngu mổ xẻ thiệt hơn rạch ròi
Điều thanh bạch bị moi bị móc

Mưu gian tà lại mọc thêm tay

Oan khiêng trù dập người ngay

Cường hào ác bá an may mạnh lành
Tiền nhũng nhiễu em anh chém giết

Tham gia tài con triệt mẹ cha

Ghen hờn xô xát nồi da

Vợ chồng ly tán con ra ở chùa
Tranh đoạt chức tôi vua trở mặt

Đâm sau lưng mong hất vị ngai

Nhìn đời ngán ngẫm lắm thay

Trắng đen trộn lẫn đúng sai khó nhìn.

KHUYÊN TA

Thơ: Nguyễn Hưng
Cuộc sống này mắt đời luôn dòm ngó

Tiếng thị phi luôn sẵn có cho mình

Người buông lời dèm xỉm với miệt khinh

Khi ta vướng bùn sình hay va vấp
Biết tìm đâu giữa biển người tấp nập

Một tri âm khỏa lấp những vui buồn

Dìu dắt ta bước qua những đau thương

Đổi cho ta viên đường thay hạt muối
Chỉ nhan nhãn sự hờn ghen trần trụi

Chà đạp người hất hũi với hiềm nghi

Sống ở đời hơn thua được ích chi

Còn lại gì một khi về với đất
Quý ở nhau là tấm lòng chân thật

Dẫu giàu nghèo đừng lạc mất lương tâm

Sống bao dung hạnh phúc sẽ ươm mầm

Gieo nhân nghĩa đời muôn năm kết trái.

CÓ NHỮNG ĐIỀU….

Thơ: Tùng Trần
Có những điều..nghĩ mãi vẫn không thông

Nó như một mớ bồng bông tơ rối

Nằm ngỗn ngang giữa dòng đời chật chội

Không biết sao muốn nói chẳng nên lời
Cuộc sống này nghiệt ngã quá đi thôi

Cứ lẫn pha nụ cười và nước mắt

Người thẳng ngay nỗi buồn luôn theo sát

Những ước mơ nhỏ nhặt lại tan tành
Kẻ dối lừa cuộc sống mãi tươi xanh

Luôn sung túc an lành nơi gác tía

Còn miệt khinh cùng những lời mai mỉa

Chưa bao giờ biết chia sẻ cảm thông
Có phải đó là một sự bất công

Mà con người không tìm ra lời giải

Đành ngậm ngùi xuôi theo dòng đời chảy

Miệng tuy cười nhưng lòng lại xót xa
Cũng kiếp người do tạo hoá sanh ra

Sao phận số chia ra làm hai cực

Hay tất cả nỗi niềm đau chất ngất

Lại luôn dành người chân thật thẳng ngay
Có những điều..thật sự quá đắng cay.

Xem thêm:  Nỗi đau da cam - Đoàn Duy Hiển

ĐỜI LÀ VẬY

Thơ: Tùng Trần
Trong cuộc sống không gì vĩnh cửu

Bao khổ sầu đang hiện hữu trong ta

Đừng trách than mà nghĩ đó chính là

Định luật đời bởi hai từ vay trả
Muốn trách người xét lại mình trước đã

Sẽ thấy lòng buồn bã nhẹ vơi đi

Đời vô thường có họp có chia ly

Cho những gì sẽ nhận về như vậy
Khi khổ đau sao oán đời đưa đẩy

Gieo hạt nào mầm ấy sẽ sinh xôi

Sống ở đời chớ đặt nặng cái tôi

Xem bản thân như mọi người ai nhé
Nếu quan tâm buồn vui cùng chia sẻ

Thì chữ tình đẹp đẽ biết bao nhiêu

Khi cuộc đời đang kiếp sống quạnh hiu

Hãy nghĩ về những điều ta từng đã
Nhớ rằng đời không quá nhiều nghiệt ngã

Trồng ắt cho quả ấm êm.

ĐỜI

Thơ: Nguyễn Quang Định
Đời người ngắn lắm ai ơi

Giàu, nghèo, sướng, khổ chết rồi như nhau

Đừng khinh đói, chớ ghét giàu

Đừng đem lợi nhuận lên đầu… chẳng hay.
Dù cho danh vọng, tiền tài

Chết rồi cũng chỉ trắng tay thôi mà

Đừng vì vật chất xa hoa

Đừng đem tiền bạc lên mà so cân.
Đời người có phúc có phần

Đừng nên đánh mất chữ nhân trong đời

Đừng nên sống ác ai ơi

Kẻo sau chết xuống bị nồi lửa thiêu.
Ở đời sống hãy thương yêu

Tâm lòng thật dạ theo điều Phật răn

Gặp người hoạn nạn khó khăn

Ai ơi hãy giúp… dẫu rằng ít thôi.
Sống nên giữ đạo làm người

Để cho con cháu đời đời nhớ ơn

Ở đời chớ tính thiệt hơn

Chết sinh từ ” LỖ” cội nguồn đó thôi.
Đời người ngắn lắm ai ơi

Hãy yêu thương với những người xung quanh

Đừng nên hám lợi tranh dành

Mất đi tình cảm em anh một nhà.
Làm con báo hiếu mẹ cha

Sớm hôm hương khói ông bà tổ tiên

Ơn mang trả, nghĩa đáp đền

Đừng vì ích kỷ mà quên hỡi người.
Hãy luôn chia sẻ nụ cười

Đắp xây hạnh phúc niềm vui thật nhiều

Đừng nên phân biệt giàu nghèo

Mà nên phải sống thương yêu hết mình.

LUÂN HỒI

Thơ: Đâu Long
Đời là cõi tạm vô thường

Sang hèn cũng chỉ một đường giống nhau

Chỉ là vùi xuống đất sâu

Hóa thân hoàn vũ khói màu bốc lên
Cần gì mà phải đua chen

Cần gì ganh ghét mà chèn người ta

Chết rồi cũng hoá thành ma

Lấp đi xuống đó khỏi mà đua tranh
Thua người một chút là giành

Hơn người là lại mặt vênh khinh đời

Đẹp thì kênh kiệu vẽ vời

Xấu thì oán hận ông trời bất công
Sao không sống để an lòng

Giàu nghèo có số chứ không do mình

Sống thì vì nghĩa vì tình

Tốt đời đẹp đạo ắt sinh phúc phần
Nghèo mà nhân cách sáng ngần

Còn hơn giầu lại toàn thân bốc mùi

Xấu mà tiếng đẹp để đời

Còn hơn xinh để tiếng ôi cõi trần
Đời là duyên nợ đồng lần

Có vay có trả có phần kiếp sau

Đừng gieo oán đừng thêm sầu

Thảnh thơi mà sống..không..đau luân hồi..!

ĐI VỀ MỘT CÕI LÀ ĐÂY

CHỈ VÀI TẤC ĐẤT CHE ĐẦY THÂN TA

Thơ: Quốc Phương
Ôi cuộc sống..giàu nghèo luôn phân tỏ

Cũng làm ăn..người khó..kẻ giàu sang

Giới thượng lưu thì đời sống huy hoàng

Người nghèo khổ..lo toan đời vất vả
Nhưng khi thác..thì cũng như nhau cả

Vài mét vuông..để tá túc đồng hoang

Có mấy ai..mà khi thác lại mang

Nhà cao rộng..bạc vàng về nơi ấy
Biết chia sẻ..thì đáng yêu biết mấy

Vì ở đời lắm cảnh thấy mà thương

Nào thiên tai..rồi bệnh tật lâm thường

Chỉ một chút tình thương trao là đủ
Rồi cuộc sống cuối đời vào giấc ngủ

Thảnh thơi vì thực sự biết thương nhau

Dù khó khăn hay nhung lụa sang giàu

Là cát bụi sau lại về cát bụi.

ĐỜI!

Thơ: Toàn Tâm Hòa
Thấy cám cảnh tình đời chao đảo

Vì đồng tiền giả tạo đua chen

Con người bổng chốc thấp hèn

Đúng sai khó đoán, trắng đen khó tường
Ôi cái lưỡi không xương lắc léo

Cái miệng thì tru tréo hơn thua

Cái Tâm trống hoắc gió lùa

Cho nên mọi thứ bán mua bằng tiền!
Sống bất chấp thánh hiền trên trước

Cứ a dua đục nước béo cò

Tình người sao cứ so đo

Xung quanh nhiều lắm những trò dối gian
Đời lắm kẻ lòng lang dạ sói

Nhưng miệng thì luôn nói từ bi

Việc làm, hành động khinh khi

Tiền che mờ cả lối đi làm người
Tôi chỉ biết mỉm cười khinh miệt

Uất trong lòng chỉ biết làm thơ

Vẻ lên một chút miền mơ

Xoá tan bớt những vô tâm.

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …