Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ đàn bà đã cũ, cảm nhận về người phụ nữ đã có tuổi

1001 bài thơ đàn bà đã cũ, cảm nhận về người phụ nữ đã có tuổi

1001 bài thơ đàn bà đã cũ, cảm nhận về người phụ nữ đã có tuổi

Sau những bài thơ nói với con, xin mời các bạn tiếp tục với những bài thơ đàn bà đã cũ, đây là chủ đề thơ viết về những người phụ nữ đã có tuổi, đã trải qua nhiều thăng trầm trong tình yêu & cuộc sống,..

THƠ HAY VỀ NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ

Chỉ một từ “CŨ” thôi, cho dù là từ đó áp dụng với bất kỳ thứ gì, trong hoàn cảnh nào cũng khiến người ta liên tưởng đến sự không hoàn hảo, cũng chẳng còn nguyên vẹn nữa, thế nên họ đương nhiên coi giá trị thứ đó chẳng còn là bao nữa.
Chủ đề “CŨ” ấy giờ đây còn được dùng để gọi tên những người đàn bà đã qua ít nhất là một lần đổ vỡ, và tuổi đời cũng không còn trẻ nữa. Vậy nhưng tâm hồn họ liệu có còn giá trị?
Xin thưa rằng: Đàn bà cũ đúng là họ chẳng còn nguyên vẹn nữa, bởi lẽ tuổi thanh xuân của họ đã trao trọn cho mối tình trước khi đổ vỡ rồi, họ đã dành cả tình yêu, niềm tin và thể xác, sự hy vọng, tất cả những gì mà họ có, để rồi khi sụp đổ, họ trở nên hụt hẫng, đau khổ và tuyệt vọng. Thế nhưng từ sâu thẳm trái tim mình, họ vẫn khao khát được yêu thương, được che chở.

Trải qua một lần dang dở, người đàn bà cũ đã có tuổi trở nên mạnh mẽ hơn, nhìn đời một cách nghiêm túc hơn, biết lẽ sống hơn và hiểu được giá trị của cuộc sống cũng như hạnh phúc hơn. Với họ, dù đã là đàn bà cũ, nhưng cũng không làm mất đi vẻ đẹp tiềm ẩn trong con người họ, nhân cách và tâm hồn của họ vẫn đẹp biết bao. Cũng vì lẽ đó mà họ vẫn được rất nhiều người yêu mến, họ vẫn là điểm đến của những người đàn ông muốn có một gia đình hạnh phúc.

Thấu hiểu được nỗi lòng và giá trị của người đàn bà cũ, đã có rất nhiều tác phẩm Thơ ra đời, trong đó có rất nhiều tác giả chính là “Người đàn bà cũ”, họ mượn thơ để trải lòng và cũng là khảng định bản thân mình.

Xin mời Quý vị cùng đến với chùm Thơ về đàn bà đã cũ, cảm nhận về người đàn bà đã có tuổi, để có được cái nhìn sâu sắc hơn về họ!

ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Nguyễn Hoàng

Đàn bà cũ thân xác chẳng vẹn nguyên

Như cỏ dại ven mặt đường cằn cỗi

Đàn bà cũ không nhắc về lầm lỗi

Chỉ biết tương lai tươm tất những vết tỳ
Đàn bà cũ thấu đáo những nghĩ suy

Tình yêu đẹp là những điều xa xỉ

Chỉ biết lắng nghe câu chuyện tình chung thủy

Chỉ biết chờ đón những vui buồn
Đàn bà cũ nước mắt chẳng trào tuôn

Rơi lặng lẽ chông chênh màn đêm tối

Đàn bà cũ không biết gì nói dối

Những vết môi son tô điểm nhạt má hường
Đàn bà cũ giấu nhẹm những niềm thương

Nhưng đã yêu thì bất cần so sánh

Chỉ biết trái tim trải dài đôi quang gánh

Bão táp mưa sa chẳng ngại những thăng trầm
Đàn bà cũ đôi lúc chỉ lặng câm

Chẳng phân bua về cuộc đời dối trá

Đàn bà cũ cười tươi sao lạ quá

Một thủa yêu người rơi rụng dưới trời Thu.

Mời các bạn độc giả tham khảo những câu nói hay về phụ nữdanh ngôn phụ nữ hay nhất mọi thời đại.

NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Phú Sĩ

Anh chọn em người đàn bà đã cũ.

Con tim chai sần tâm hồn chẳng vẹn nguyên

Nhưng trong lòng chẳng nhuốm chút ưu phiền.

Đầy khát khao chưa biết nhường số phận
Anh chọn em giữa dòng đời lận đận

Biết yêu thương nước mắt cũng từng rơi

Tim hằn sâu bao vết cắt cuộc đời

Miệng vẫn tươi cười hồn nhiên bước tiếp
Anh chọn em giữa ngàn trùng sóng biếc

Nơi cuối cùng cơn bão biễn đi qua

Dẫu đò chiều nghe cũng lắm xót xa

Trong tận cùng nỗi đau còn thắm đỏ
Anh chọn em khi vườn yêu bỏ ngõ

Khi trong lòng em buông bỏ tình xưa

Nhưng riêng chưa vơi hết cõi lòng

Luôn vươn đến một chân trời khát vọng
Anh chọn em dẫu tình nồng chẳng thắm

Giữa dòng đời đã thấm đẫm lệ rơi

Trái tim kia băng giá giữa mù khơi

Em cố gượng chẳng bao giờ vấp ngã…
Anh chọn em chẳng có điều chi lạ

Người đàn bà đã chạm đá trên sông

Em khát khao hạnh phúc mãi bên lòng

Thêm một lần cho hoa ươm chồi mộng..

ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Trần Văn Nghệ

Đàn bà cũ… đâu còn mơ mộng

Phận đơn côi lẻ bóng một mình

Một mình đơn lẻ một mình

Khát khao, khao khát bóng hình người yêu.
Đàn bà cũ…diễm kiều một thuở

Thời gian trôi, Xuân lỡ tàn phai

Đâu còn ngà ngọc hình hài

Tô chút son phấn đỡ phai sắc hồng.
Đàn bà cũ… không bồng bềnh tóc

Mỗi đêm về thầm khóc đơn côi

Nhớ về ngày ấy giao bôi

Mà giờ lẻ bóng, cuộc đời xót xa.
Đàn bà cũ… ấy là đau khổ

Chỉ âm thầm, thổ lộ cùng ai?

Dẫu còn một chút Xuân Đài

Người ơi thấu tỏ tim ai đập cùng?
Đàn bà cũ… vẫn rung ngõ ái

Dù tình kia chai sạn khổ đau

Cầu trời ban phép nhiệm màu

Đem yêu thương đến, hố sâu lấp đầy.
Đàn bà cũ… như cây trong bão

Trải gió rung lảo đảo mưa tuôn

Gồng thân chớp bể mưa nguồn

Kiên cường chống chọi với muôn lẽ đời.
Đàn bà cũ… thép tôi qua lửa

Tâm thét gào, lòng cứa niềm đau

Trải qua muôn vạn sắc màu

Vẫn lung linh giữ nhịp cầu yêu thương.
Đàn bà cũ… can trường vững bước

Đâu sợ gì nước ngược, dòng xuôi

Tình yêu vẫn mãi dưỡng nuôi

Mong tìm một nửa suốt đời thủy chung.

ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Bành Thị Nòi

Đàn bà cũ, đêm về hay uất nghẹn

Nghĩ chuyện đời mà ngỡ thẹn lòng đau

Những khát khao giữa buổi tối không màu

Chân lý sống in mái đầu thêm bạc
Đàn bà cũ… một tâm hồn tan tác

Muốn được yêu mà tuổi trạc đã nhiều

Cũ thì sao… mơ mộng mỗi sớm chiều

Thỏa cơn khát cho tình yêu chớm nở
Đàn bà cũ… trong duyên tình tan vỡ

Xem thêm:  Bài thơ Mình từng chung bước – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Trót cùng đường trả món nợ thời gian

Bao ngày qua ngấn lệ mãi ngập tràn

Cánh chim nhỏ trót theo đàn lạc mất
Đàn bà cũ… giữa quãng đời tất bật

Sớm nhọc nhằn, ngày quần quật bước đi

Để canh khuya thao thức muốn ước gì

Tìm hạnh phúc, ghì vai áo
Đàn bà cũ… nhiều khi sao khờ khạo

Nghe nhạc buồn mà mắt đảo cuồng điên

Hãy thả mau xóa sạch những ưu phiền

Niềm khát vọng tình trinh nguyên trong trắng
Đàn bà cũ… phơi mình qua tia nắng

Đôi má hồng vẫn cứ gắng chờ ai

Như làn mưa đợi chút gió trông hoài

Như nắng hạ đã miệt mài đợi mãi
Đàn bà cũ… cho mình là ngây dại

Tựa trẻ thơ trắng đẹp mãi nụ cười

Như tình đầu tuổi ấy ngày đôi mươi

Đâu có cũ! Tìm mong người sưởi ấm.

TÔI CHỌN NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Mai Hắc Bộ

Tôi sẽ chọn…những người đàn bà cũ

Ở nơi họ, luôn ấp ủ khát khao

Mang bên mình…một lối sống thanh tao

Mà bấy lâu họ ước ao, hoài bão
Tấm chân tình trung thực không huyên ảo

Trái tìm nhàu…họ chao đảo buồn đau

Vết thương lòng, dấu cắt vẫn hằn sâu

Luôn bên họ…đôi hàng châu, cạn ráo!
Cuộc đời họ như đời tan xác pháo

Vui cho người…mặc áo gấm vu quy

Tiếng nổ giòn mừng giây phút lâm li

Song cuộc vui…rồi thì ra thùng rác!
Tôi sẽ chọn…mặc người đời phản bác

Người đàn bà, vẫn đầy ắp tình thương

Ở bên họ tôi sẽ mãi bình yên

Vì con tim…đau nhiều…không thể nữa.

NGƯỜI ĐÀN BÀ…CHỜ ĐỢI…BÓNG THỜI GIAN – Thơ: Phú Sĩ

Bụi thời gian thấm dần đôi má nhạt

Người đàn bà man mác đợi chiều rơi

Mắt nhìn về miền ký ức xa xôi

Như mong mỏi dòng đời đang xa khuất
Bóng thời gian vụt qua rồi vội mất

Tuổi đá buồn còn hư thực trong nhau

Nửa đời xuân chưa thắm đã nhạt màu

Trong tầm mắt như trao dòng lệ thắm
Áo thời gian đã một lần ướt đẫm

Nắng hong vàng mùa khát vọng tình thâm

Người đàn bà mỗi chiều vẫn tịnh tâm

Như muốn tỏ nỗi lòng trong tâm khảm
Dòng thời gian cuốn đi màu ảm đạm

Chắc hiểu dùm trong sâu thẳm tâm tư

Nàng vẫn chờ vẫn đợi cuối chân trời

Điều kỳ tích lại về nơi quá khứ….
Bóng thời gian của một thời lữ thứ

Bước phong trần chẳng giữ được tình sâu

Nàng mơ về nơi ấy phía trời Ngâu

Mong một lần được qua cầu Ô thước.

NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Đỗ Thủy

Người đàn bà đã cũ

Rách nát chẳng vẹn nguyên

Chai sạn cả con tim

Nhưng chưa hề gục ngã
Với cuộc đời họ đã

Yêu thương trọn tấm lòng

Nước mắt vẫn lưng tròng

Nỗi đau không biên giới
Họ không còn là mới

Nhưng nhân cách vẹn toàn

Khóc, cười đã khôn ngoan

Với muôn điều tương xứng
Giữa phong ba lòng vững

Ôm trọn những niềm đau

Dù con tim úa nhàu

Dù hằn sâu vết cắt
Dù đớn đau quặn thắt

Dù nước mắt cạn khô

Trước muôn ngàn

Sóng xô vỡ mạn thuyền
Họ vẫn cứ thản nhiên

Không thét gào, quằn quại

Vẫn vững vàng đứng dậy

Hăng hái tiếp bước đời
Gom nhặt những nụ cười

Bên đời người thừa thãi

Họ nâng niu thực tại

Coi sóng ái… tầm thường
Trân trọng những yêu thương

Dịu dàng hương mùa chín

Trao ân tình ngọt lịm

Hoàng hôn tím diệu huyền!

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ – Thơ: Võ Linh

Là em đó người đàn bà đã cũ

Dẫu thời gian đã héo nụ tầm xuân

Tình trao anh thì chan chứa bội phần

Dẫu e ấp ngại ngần nên chẳng nói
Biết làm sao ngăn nhịp tim lầm lỗi

Mà tiếng lòng cứ lạc lối tìm nhau

Sợi ân tình ta sẽ kết vào nhau

Đêm lặng lẽ ôm khát khao rực cháy
Tưởng ngủ quên đông về lay thức dậy

nào chạm lẫy một bờ môi

Hương tình yêu le lói bỗng rực trời

Mùa đông lạnh cũng tuyệt vời ấm áp
Trăng hai đầu dẫu tròn trong chốc lát

Nắng hoàng hôn phai nhạt vết tà dương

Tình trao nhau dẫu vị đắng canh trường

Nhạc tấu mãi khúc nghê thường ân ái
Chốn đào nguyên thiên thai bờ hoang dại

Dẫu một lần oan trái trọn vẹn trao

Giấc băng trinh trong anh mãi tươi màu

Dù em là…người đàn bà đã cũ.

HÀNH TRÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ – Thơ: Phú Sĩ

Ném vội yêu thương chiều buồn tắt nắng

Ném mảnh ân tình vắng tiếng yêu thương

Ném những trái ngang vướng bận buồn lòng

Ném kỷ niệm nào còn trong giấc mộng
Em sẽ đi thôi về miền chắn sóng

Một chuyến hành trình không bước cùng anh

Bỏ lại sau lưng ánh sắc đèn màu

Nơi phố thị niềm đau còn đọng lại
Hành trang mang theo chuỗi ngày tê tái

Nửa dại khờ, nửa dầu dãi, đắng cay

Cùng nửa vầng trăng nức nở đêm dài

Con tim héo khô dài ngang vết xước
Em sẽ đi qua quãng đường phía trước

Số phận đời người bước với đơn côi

Tìm nửa vầng trăng lạc lối trong đời

Tìm lại chính mình chơi vơi sóng dội….

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ – Thơ: Dung Kim

Đàn bà cũ giữa dòng người xuôi ngược

Nhưng trong lòng tràn ắp những yêu thương

Họ khát khao được sống cuộc đời thường

Luôn khát bỏng bởi vương nhiều nghiệt ngã
Cứ xuôi ngược dòng đời đưa muôn ngả

Chịu đớn đau lã chã giọt lệ sầu

Không phai nhoà kỷ niệm dẫu đã lâu

Nhưng lại biết đương đầu trong hoạn nạn
Họ đứng dậy trườn lên dù buồn chán

Vượt sóng dồn muôn vạn những chông gai

Đường gian truân đêm tối thật là dài

Không đổ gục ngày mai là bước tiếp
Đàn bà cũ sống ân tình nghĩa hiệp

Như vàng thau trọn kiếp chẳng phai màu

Trái tim hồng yêu tha thiết đậm sâu

Dù năm tháng dãi dầu nhưng mãi đẹp
Mặc đói khổ vững bền như gang thép

Chịu nhọc nhằn ru bếp rực hồng hơn

Chỉ ước ao tựa vai ấm giận hờn

Được an ủi cho vơi dần nỗi nhớ.

THƠ TÌNH ĐÀN BÀ CŨ

Dưới đây là phần cập nhật cho chùm thơ đàn bà cũ mà bạn đang xem. Những bài thơ nói lên cái đẹp của người đàn bà cũ. Sự trân quý tình yêu của người đàn bà cũ. Bên cạnh đó là những bài thơ của nam thi sĩ về người đàn bà cũ với sự trân trọng & yêu thương..

Xem thêm:  Những bài thơ tình đồng chí, đồng đội hay nhất

NGƯỜI CŨ YÊU THƯƠNG – Thơ: Phụng Hải Đăng

Tôi yêu em người đàn bà đã cũ

Nhưng tâm hồn vẫn quyến rũ như xưa

Dù thời gian như dòng chảy…thoi đưa

Mà cứ như là vừa đến.
Người đàn bà có nụ cười trìu mến

Khiến lòng tôi ngây ngất bến yêu thương

Một lần gặp đã quyến luyến vấn vương

Nguyện với lòng đi hết đường trọn kiếp.
Tôi yêu em còn hơn là sự nghiệp

Bản tình ca vẫn viết tiếp thời gian

Hai tâm hồn yêu chứa chan

Giành cho nhau vòng tay đan ân ái.
Đàn ông cũ đã yêu là mãi mãi

Đôi mái đầu gắn kết lại với nhau

Đàn bà cũ nhưng tâm chẳng nát nhàu

Nếu đã giận thì quên mau để nhớ.
Vợ chồng đến với nhau là duyên nợ

Sống hết đời không sợ một điều chi

Thời gian trôi rồi cũng hết xuân thì

Để giành trọn đôi bờ mi hạnh phúc!

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ – Thơ:

Người đàn bà…đã cũ…đã lắm lem

Tôi chọn em một tâm hồn rách nát

Đã chẳng vẹn nguyên trái tim chai xạn

Ngước nhìn đời…ánh mắt thoáng chua cay
Người đàn bà chẳng còn chút mảy may

Tin tình yêu là một bài truyện cổ

Trái tim yêu đã úa nhàu loang lổ

Nhìn tương lai không thấy chổ cho mình
Người đàn bà đã từng nếm nhục vinh

Đã trải qua những cuộc tình dang dở

Khi hôn nhân đã một lần đỗ vỡ

Sống thẩn thờ trong lo sợ hoang mang
Người đàn bà không bóng bẩy cao sang

Sợ yêu thương sống rụt rè an phận

Nuốt tủi hờn mà cam lòng chấp nhận

Bản án cuộc đời tán tận tuyên cho
Người đàn bà từng lỡ một chuyến đò

Bỗng thận trọng trước sóng to gió lớn

Bỗng gan lì…Bỗng lạnh lùng…táo tợn

Không yếu mềm trước bỡn cợt ghẹo trêu
Người đàn bà cũ kỹ…tôi đã yêu

Sao đam mê sao diễm kiều đến lạ

Dù cứng cỏi nhưng không là gỗ đá

Qua bão dông bỗng dưng hóa thiên thần
Người đàn bà quen kiếp sống đơn thân

Xin cùng tôi…thêm một lần yêu nửa

Hãy cho tôi được ân cần gột rửa

Lớp bụi trần bám bẩn cửa tim em.

TÔI YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ – Thơ: Nguyễn Tiến

Tôi yêu lắm người đàn bà đã cũ

Bởi trong họ ấp ủ những niềm mơ

Đã qua đi những ngày tháng dại khờ

Chả bận tâm cuộc tình thơ mộng nữa
Nhưng bên trong là cả trời chan chứa

Biết lo toan, biết thắp lửa đam mê

Không chạy theo những lời hứa, câu thề

Chỉ một lòng chờ ai về trong nắng
Biết chắt chiu hạnh phúc trong thầm lặng

Không ồn ào nhưng đọng lắng yêu thương

Không bon chen…chỉ hai chữ…nhịn nhường

Tặng cho đời…những nồng hương… ấm áp.

VỢ TÔI TỪNG LÀ ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Nhất Tâm

Tôi cũng đã yêu người đàn bà cũ

Rất nồng nàn quyến rũ đến mê say

Cùng với tôi vun đắp mối tình này

Tôi cứ mãi ngất ngây men tình ái.
Đàn bà cũ tôi chẳng hề e ngại

Vẫn ngọt ngào nếm trải những niềm vui

Cùng với tôi em chia sẻ

Cùng nhau vượt và đẩy lui kiếp nợ.
Đàn bà cũ em cũng là người vợ

Là bạn đời…là duyên nợ trời ban

Ở bên em tôi hạnh phúc vô vàn

Luôn thề nguyện mãi sẻ san mọi thứ.
Bàn bà cũ cũng là người phụ nữ

Là vợ hiền luôn giữ nét thủy chung

Là nàng dâu không một chút lạnh lùng

Là người Mẹ luôn cúc cung chăm sóc.
Đàn bà cũ em chẳng lo cực nhọc

Chẳng bao giờ để dáng vóc tàn phai

Cùng với tôi đi hết chặng đường dài

Đàn bà cũ mà chẳng ai chê trách.
Tình yêu ấy có từ trong huyết mạch

Rất nồng nàn mọi thử thách vượt qua

Tôi yêu em cũng một kiếp đàn bà

Quyết không để những xót xa vây bủa.!!!

NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Vũ Hoàng

Tôi yêu em…người đàn bà đã cũ

Vóc dáng hình hài năm tháng nhạt phai

Mái tóc xanh…nay lốm đốm sợi dài

Nhưng tim em nóng…đủ làm tôi ấm.
Tôi yêu em…giữa tháng ngày lận đận

Tay níu đời…va đập tả tơi thân

Những vết thương sâu da thịt sượng sần

Làn gió mát nơi em… hàn vết rạn.
Tôi gặp em… lúc quanh đời rực lửa

Dòng nước hiền… tắm mát buổi hoàng hôn

Tôi có em…cuộc sống được sinh tồn

Qua những lúc… mắc lầy trong bóng tối.
Tôi chọn em người đàn bà đã cũ

Cũ cuộc đời…vá víu bởi thương đau

Nhưng với tôi…em vẫn ngọt ngào

Tuy không say đắm…như thời con gái.
Em đến với tôi…bước lần chậm rãi

Còn chút bụi đời…bám víu thân côi

Tôi chọn em…và quên mất về tôi

Tôi đã cũ…cũ mèm và cũ rích…

ĐÀN BÀ CŨ – Thơ: Diệp Ly

Yêu được không…người đàn bà đã cũ?

Mảnh hồn khô… loang lổ dấu thời gian

Con tim đau…từng vết cắt dọc ngang

Thân xác héo…cỗi cằn qua năm tháng.
Yêu được không…hơn nửa đời chai sạn?

Như cây khô… trong nắng hạn chờ mưa

Dĩ vãng buồn…che khuất lối về xưa

Vườn yêu cũ mấy mùa hoa trái đắng.
Còn gì không…khi bóng chiều hoang vắng?

Hoàng hôn buông…sâu lắng những niềm đau

Còn lại đây bao chua xót nghẹn ngào

Đời dâu bể… phai màu bao ước vọng.
Còn gì không…khi tàn cơn bão động?

Từng lâu đài… theo sóng cuốn trôi xa

Ta nhìn nhau…qua ngấn lệ nhạt nhòa

Nghe nuối tiếc vỡ òa…. trong nuối tiếc.
Ta tìm nhau… loanh quanh và mải miết

Như lục bình…không biết sẽ về đâu

Chút tình si…theo nước chảy qua cầu

Đàn bà cũ… với nỗi sầu thiên cổ.

TÔI CHỌN EM NGƯỜI ĐÀN BÀ BẠC PHẬN – Thơ: Bóng Tối Mình Tôi

Chẳng còn chi ngoài thân xác đã tàn

Nhựa cuộc sống cũng khô khan héo úa

Bao năm tháng đắm chìm trong nhung lụa

Giờ quay về với cái thủa ban sơ
Tôi yêu em nên vẫn mãi đợi chờ

Mặc thiên hạ nói tôi khờ dại dột

Và quyết giữ một tình yêu dịu ngọt

Chẳng bao giờ chua xót chuyện đã qua
Tôi vẫn yêu…yêu cái kiếp đàn bà

Em đã chịu bao xót xa tủi nhục

Tôi khao khát mang cho em hạnh phúc

Mặc dòng đời trong đục cứ bủa vây
Tình vẫn mãi đẹp hàng ngày

Trao nhựa sống cùng nắm tay em nhé

Em hãy nhớ những gì anh san sẻ

Đừng bao giờ lặng lẽ giữa màn đêm
Từ hôm nay cuộc sống lại êm đềm

Xem thêm:  Hà Nội và tôi - Nguyễn Đình Huân

Men tình ái sẽ càng thêm bất diệt

Em không mới nhưng da diết

Gấp vạn lần trinh tiết mà chẳng yêu
Đối với anh em luôn mãi mỹ miều

Vẫn thanh đạm của giáng kiều năm ấy

Tôi yêu em một tình yêu như vậy

Rất ngọt ngào bỏng cháy trái tim yêu.

EM NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ – Thơ: Hoàng Hôn Tím

Em người đàn bà đã cũ kỹ lâu rồi

Chẳng còn thấy đâu cái thời nông nổi ấy

Trái tim em đã hơn một lần run rẩy

Dòng đời đẩy xô… chai sạn lớn dần thêm
Cuộc sống mặc nhiên chẳng thể cứ êm đềm

Như những câu thơ ngọt mềm ai đã viết

Vì cơm ăn, áo mặc sức em đã vắt kiệt

Đổi lấy đồng tiền mải miết với thời gian
Em đã quên đi cả lời nói dịu dàng

Trong đầu chỉ lo nghĩ có tiền là vui sướng

Còn đâu thời gian để mà ngồi đếm ngược

Câu chuyện tình một thời… giờ chẳng thuộc về ai
Mỗi sớm bình minh sau giấc ngủ đêm dài

Bắt đầu một ngày mới… lên kế hoạch vội vã

Nào chở con đi, đi làm trong tất tả

Chiều tối đi về hối hả một vòng quay
Em chợt thầm ước nếu như có một ngày

Dành cho giấc ngủ vùi say cho thỏa thích

Tìm lại hương ấm trong nhẹ nhàng tĩnh mịch

Cho thỏa lòng mình….. khi đánh đổi thanh xuân.

ĐÀN BÀ CHỚM CŨ – Thơ: Hạ Như Trần

Là em đấy!

Người đàn bà chớm cũ

Mắt cứ buồn, như thiếu nụ tầm xuân

Vượt bể dâu, em cứng rắn bội phần

Tay níu giữ, dù tấm thân rệu rã
Em cứ bước giữa cuộc đời hối hả

Vững lòng hơn, trước muôn ngả tình trường

Sống hết mình, cuồng nhiệt với yêu thương

Mặc danh vọng, em xem thường…bỏ lại
Người chớm cũ, nếm qua nhiều ngang trái

Tự cho mình, không ngây dại như xưa

Dẫu một mai, Người chớm cũ có thừa

Nét duyên ấy, như cơn mưa cuối hạ.

ĐÀN BÀ CŨ NHƯNG TÂM HỒN KHÔNG CŨ – Thơ: Nhất Tâm

Biết rằng em nhan sắc đã phai tàn

Đời lận đận tâm can đang héo úa

Không kiều diễm chẳng cao sang nhung lụa

Anh vẫn yêu…như cái thuở mộng mơ
Biết ngoài kia…lắm kẻ nói anh khờ

Nhưng em hỡi! Anh thờ ơ tất cả

Cũng mặc kệ miệng đời gieo nghiệt ngã

Vẫn một lòng vàng đá chẳng phôi pha
Anh yêu em…yêu tính nết thật thà

Luôn cam chịu xót xa bao tủi đắng

Anh sẽ nguyện đưa em vào khoảng lặng

Để tâm hồn như nắng rọi chân mây
Tình đôi ta vẫn luôn mãi đong đầy

Trao nhựa sống cùng đắp xây em nhé

Em yêu hỡi! Đừng bao giờ lặng lẽ

Đừng giam mình cô lẻ giữa màn đêm.
Rồi mai sau cuộc sống lại êm đềm

Men tình ái sẽ càng thêm bất diệt

Em không mới…nhưng tình anh da diết

Gấp vạn lần…trinh tiết mà chẳng yêu.
Đối với anh…em luôn đẹp mỹ miều

Vẫn thùy mị nét kiêu sa năm ấy

Nên anh giữ…một tình yêu như vậy

Cũ thì sao? Vẫn bỏng cháy men nồng..!!!

THƠ HAY VIẾT VỀ ĐÀN BÀ CŨ TỪ CƯ DÂN MẠNG

Tổng hợp 1 số bài thơ viết về đàn bà cũ do các thi hữu, cộng đồng mạng sáng tác và chia sẻ..
LỠ YÊU NGƯỜI

Thơ: Thanh Nga
Tôi trót lỡ….yêu người đàn bà cũ

Cũng không còn sự quyến rũ thanh tân

Chuyện hôn nhân đã tan vỡ một lần

Tim buốt giá đang rất cần hơi ấm
Tôi trót lỡ….trao tình yêu sâu đậm

Cho một người từng chịu lắm thương đau

Đoạn đường dài xin nguyện nắm tay nhau

Vượt qua hết những hàng rào cản trở
Tôi trót lỡ…. người ơi tôi trót lỡ

Yêu một người phận dang dở truân chuyên

Bởi long đong không bến đỗ con thuyền

Nên trôi dạt lênh đênh miền sông nước
Tôi trót lỡ… không thể nào quên được

Người đàn bà ôm vết xước trong tâm

Trải đắng cay đi qua những thăng trầm

Dấu thời gian đã in hằn đôi mắt
Tôi trót lỡ…. yêu người ngay khoảnh khắc

Nén bi thương nàng ôm chặt nỗi đau

Môi run lên từng tiếng nấc nghẹn ngào

Vì như thế tôi không sao bỏ mặc.

EM NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ

Thơ: chưa rõ
Em biết chứ.

Anh đâu chê em cũ.

Anh nói rằng em quyến rũ thế mà.

Mắt chẳng buồn không dòng lệ trào ra.

Lời nhung nhớ cứ mặn mà đằm thắm.
Rồi em nghĩ

Trái tim yêu gửi gắm.

Về nơi anh nhiều lắm có được không.

Tình đôi ta luôn luôn thấy màu hồng

Hai phương trời cứ ngóng trông mỗi buổi.
Dấu yêu hỡi.

Con tim đang bối rối.

Nỗi nhớ nào đang vời vợi phương xa.

Để nàng đông ghen tỵ với tình ta.

Cơn bấc ấy cũng vỡ òa bên bậu.
Nhớ không anh.?

Lời hẹn hứa cùng nhau.

Tay trong tay bỏ đằng sau giận dỗi.

Nếu em mệt anh sẽ lùi đứng đợi.

Chẳng muộn phiền tạo cơ hội gần thêm.
Nhớ không anh?

Lời hứa lúc ban đêm.

Luôn gìn giữ ấm êm và chung thủy.

Bỏ qua hết miệng đời đầy ích kỷ.

Mãi yêu người phiền lụy đẩy rời xa.

ĐÀN BÀ CŨ…

Thơ: Phạm Hà
Em là một người đàn bà đã cũ

Trái tim em đã có đủ thương đau

Em cũng yêu thương và ước bạc đầu…

Có ngờ đâu sau ngày cưới chuỗi ngày đau khổ
Em hi sinh… họ nghĩ rằng em ngố…

Họ như cây tằm gửi… như sắt và đinh

Hễ trái í họ đâm kín thân mình…

Vốn dĩ hiền… nhưng không hiền được nữa…
Họ diễn kịch… đôi bàn tay sấp ngửa

Tức nước vỡ bờ em đã buông tay

Giờ tự do…đôi lúc nghĩ sau này

Liệu có thể… có bàn tay đồng cảm
Yêu đã cũ và còn luôn nồng ấm

Hâm trái tim và hàn gắn nỗi đau

Nghĩ thế thôi với trái tim nát nhàu

Thì ai hiểu những nỗi đau em gặp…
Nếu có thương thì xin người hãy thắp

Ngọn lửa hồng xua cảnh đắng tàn canh

Góp nẳng xuân tươi đẹp đến trong lành

Bớt suy nghĩ những chòng chành bạc bẽo
Chữa lành dần trái tim đau đầy sẹo

Được nâng niu và cũng được nuông chiều

Để em hiểu biết giá trị của tình yêu

Đã cũ rồi nhưng còn nhiều hạnh phúc.

Các bạn vừa xem qua chùm thơ nói về người đàn bà cũ từ các thi hữu, những sáng tác mới về Đàn Bà Cũ sẽ được Thuvientho.com cập nhật liên tục và sớm nhất..
Hãy chia sẻ cảm nhận, suy nghĩ của bạn về chủ đề Đàn Bà Cũ ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!..

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …