Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ hờn trách người tình phụ, giận kẻ bước sang ngang

1001 bài thơ hờn trách người tình phụ, giận kẻ bước sang ngang

1001 bài thơ hờn trách người tình phụ, giận kẻ bước sang ngang

Những bài thơ thế hiện thái độ hờn trách người ấy vì một lý do gì đó mà nỡ cất bước quay lưng ra đi khi đang còn yêu, để lại trong tim người ở lại những tổn thương khó lành.

Đây là chùm thơ tình yêu tiếp theo sau loạt thơ chia tayThuvientho.com đã chia sẻ!

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #01

BÀI THƠ: XIN ĐỪNG NHẮC NỮA

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Anh xin em đừng nhắc nữa làm chi

Chuyện đâu còn gì để nói

Lời thanh minh hay là lời thú tội

Đến bây giờ hối lỗi cũng bằng không
Kể từ ngày em dứt áo sang sông

Đâu còn nhớ cánh phượng hồng ngày ấy

Anh trao em khi mới vừa mười bẩy

Cùng bài thơ tình trên giấy học sinh
Em ra đi bỏ anh lại một mình

Bên sông xưa với mối tình dang dở

Con tim cô đơn vì ai tan vỡ

Thương con đò nằm bến lở đơn côi
Còn gì đâu khi em đã đi rồi

Bến sông xưa mãi đầy vơi thương nhớ

Anh về đây thấy trong lòng sóng vỗ

Nghe như những lời than thở bi ai
Nhắc làm chi chuyện ai đúng ai sai

Mối tình xưa đã an bài em ạ

Kỷ niệm cũ hãy chôn vào trong dạ

xoá nhoà sỏi đá rêu phong.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #02

ĐỪNG KHƠI CHI ĐỐNG TRO TÀN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Ai ngờ tình đã chia phôi

Yêu thương ngày ấy hết rồi còn đâu?

Anh đi bỏ lại trái sầu

Oằn vai em gánh thương đau tình buồn.
Hai dòng lệ đã vội tuôn

Thẩn thờ rớt xuống lách luồn đâu đây

Mình đang hạnh phúc đong đầy

Sao anh đành để…đắng cay suốt đời.
Bây giờ mỗi đứa một nơi

Mang theo ký ức…một thời sắc son

Trái tim tình đã bào mòn

Ôm sầu khắc khoải héo hon phận mình.
Em về câm nín lặng thinh

Đào chôn quá khứ chuyện tình dở dang

Anh khơi chi đống tro tàn

Hãy về sánh bước sang ngang với người.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #03

KÝ ỨC BUỒN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Đường mòn hai đứa từng qua

Bao nhiêu thương nhớ đậm đà còn đây

Tình yêu ngày ấy đong đầy

Em anh luôn mãi ngất ngây say nồng.
Nhưng rồi trách tại mưa dông

Em qua bên ấy theo chồng…phụ nhau

Hương xưa phai màu

Nợ duyên dang dở thương đau dội về.
Bây giờ bướm chán ong chê

Mình em ngồi đợi bốn bề

Đường xưa lá chết rơi nhiều

Lặng thầm đếm bước gió hiu hiu buồn.
Cuộc đời bạc phận chẳng suông

Tình duyên chớp biển mưa nguồn nổi trôi

Còn đâu mộng ước một thời

Bởi duyên không trọn…tình chơi vơi tình.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #04

BÀI THƠ KHÔNG TÊN

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Anh đã viết, tặng em một bài thơ.

Vẫn dang dở, vì còn chờ đoạn kết.

Nhớ buổi đầu, mình yêu nhau tha thiết.

Mối tình ngọt ngào, anh dệt nên thơ.
Hai đứa chúng mình, ngày ấy mộng mơ.

Thời tuổi trẻ, ta dại khờ khờ dại.

Em hứa với anh, yêu nhau mãi mãi.

Có gì đâu là trở ngại khó khăn.
Nhưng sau cùng, ước mộng đã không thành.

Em quên tình đầu, bên anh ngày đó.

Lời hứa yêu thương, bay theo mây gió.

Em bước theo chồng, rời bỏ quê hương.
Ngày chia tay, em lặng lẽ lên đường.

Bài thơ anh viết, thêm vương nỗi nhớ.

Anh không trao em, vì còn dang dở.

Em bỏ tình mình trắc trở, sang ngang.
Bài thơ tình, anh đã viết nửa trang.

Nửa trang sau, sao bẽ bàng ngang trái.

Em ra đi, có khi nào trở lại.

Nếu em không về, bài thơ mãi không tên.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #05

LỤC BÁT BUỒN: THÔI NHÉ ANH

Xem thêm:  Bài thơ Người Tình Hư Vô đặc sắc của nhà thơ Hùng Võ

Thơ: Đức Trung – TĐL
Nhắc làm chi nữa anh ơi!

Tình xưa đã chết…nửa đời cô đơn

Đắng cay hai chữ: tủi hờn

Anh đi chiều ấy hoàng hôn nhạt nhoà…
Đời em như một bông hoa

Trải qua bão táp, phong ba phũ phàng

Giờ đây hoa đã úa tàn

Còn đâu má thắm với xinh.
Anh đi xa cách cuộc tình

Để em ở lại một mình sầu bi

Sao anh lại nỡ chia ly?

Mình em gối chiếc đẫm mi lệ sầu
Kiếp này mình đã xa nhau

Thì thôi anh nhé đừng chờ

Mong anh tình mới như mơ

Đừng như tình cũ hững hờ với em!

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #06

TRÁCH EM!

Thơ: Nguyễn Thị Thắm
Trách em sao vội lấy chồng

Bỏ anh cùng cánh phượng hồng đơn côi

Tình kia ngỡ chẳng phai phôi

Mà nay bỗng chốc chia đôi hai đường?
Bây giờ mỗi đứa một phương

Bao nhiêu nhung nhớ yêu thương chẳng còn

Ai từng hẹn biển thề non

Sẽ bên nhau mãi sắt son vĩnh hằng?
Lời người nguyện ước trăm năm

Ngờ đâu như ánh rằm đêm mưa

Hôm nào còn đón còn đưa

Mà nay chỉ chút duyên thừa ngẩn ngơ.
Con ve kia cũng xác xơ

Níu thời gian đến bơ phờ tả tơi

Dẫu cho thân xác rã rời

Hạ nồng vẫn cứ nói lời chia xa!
Em về vui với người ta

Quên thời áo trắng mượt mà thơ ngây

Lối xưa hoa phượng rơi đầy

Mà em quên hết để xây mộng vàng.
Em mơ nhung lụa giàu sang

Bao nhiêu kỉ niệm phũ phàng quên đi

Diêu bông giờ có ích chi

Không em tôi giữ làm gì, lá ơi!?
Hạ về, nắng lửa tơi bời

Mà lòng tôi cả một trời giá băng

Đêm nay mờ tỏ ánh trăng

Tôi đem gom hết nhớ mong trả người!

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #07

TÌNH PHỤ

Thơ: Thanh Hiếu
Anh không thể cuộc đời này sống thiếu

Lời anh nói giờ em hiểu sao đây

Anh phũ phàng thôi em nhé chia tay

Tấm thiệp hồng báo ngày anh lấy vợ
Trong phút chốc em giường như ngạt thở

Vẫn gượng lòng miệng nở nụ cười tươi

Chúc mừng anh sống hạnh phúc bên người

Em thua kém nên đành thôi an phận
Quay gót đi nghe bờ môi mằn mặn

Nhưng thật lòng em chẳng hận anh đâu

Chỉ trách mình bị lừa dối quá lâu

Mà không biết giờ tim đau chết lặng
Yêu thật nhiều giờ nhận về tay trắng

Trong sâu thẳm cay đắng lắm ai ơi

Em vẫn xin gửi anh chúc một lời

Đừng làm thêm một người rơi nước mắt
Em đi đây và gắng quên đi hết

Kỷ nệm xưa mình gắn kết một thời

Buông quá khứ theo dòng tự nước trôi

Quay trở về cái nơi anh chưa đến.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #08

ĐÃ HẾT RỒI

Thơ: Thanh Hiếu
Tôi đã yêu với cả tấm chân tình

Đặt trọn vẹn bóng hình anh vào đó

Trái tim tôi như lửa hồng cháy đỏ

Yêu rất nhiều người có biết cho chăng
Trời cao hỡi sao sống chẳng công bằng

Ban xuống kiếp bẽ bàng người phụ bạc

Anh xa tôi để vui bên người khác

Một mình tôi bước lạc giữa dòng đời
Bao ngày tháng tình xa cách đôi nơi

Giờ quay lại rằng em ơi anh nhớ

Cho anh xin những gì mình đã có

Gần bên em cho bõ những ngày xa
Muộn quá rồi đêm khép lại cánh hoa

Em không thể chung nhà cùng anh nữa

Dẫu tình em dành anh là muôn thuở

Yêu hết mình nhưng không được thì thôi.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #09

VIẾT CHO NGƯỜI TÌNH PHỤ

Thơ: Nguyễn Hiếu
Mỗi tối đến..con thơ thường hỏi mẹ.!!

Tôi gục đầu….và khẽ vuốt tóc con

Trả lời sao.? khi tình nghĩa không còn

Vì hai đứa…lo tròn xong ly dị..!!
Con rất bé…đâu biết chi mà nghĩ

Đói thì đòi..và chỉ vậy mà thôi

Em ra đi…thì cũng đã yên rồi

Xem thêm:  Bài thơ Nỗi buồn mênh mông – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Tôi ở lại..chỉ bồi hồi cay đắng
Chắc kiếp số..đã dành cho tôi sẵn

Nên bây giờ..chỉ lẳng lặng nhìn con

Biết từ đây..hai trẻ phải héo mòn

Thân gà trống..nuôi con trong mệt mỏi
Có nhiều lúc…nằm đêm tôi tự hỏi

Đã làm gì..em vội bỏ rơi anh

Nay con thơ..như lá muốn xa cành

Tuổi thơ dại..em đành tâm vứt bỏ
Mai nầy lớn..chúng tìm ra việc đó

Hỏi thật lòng..em có thấy vui không

Nay con khờ..chịu lạnh cảnh mùa đông

Em thì sướng..sống trông vòng tay lạ
Thế là hết..từ đây mình như đã

Mất nhau rồi..tất cả chẳng còn chi

Vui đi em…chớ lo lắng làm gì

Xin vĩnh biệt..một khi em đã muốn..!!

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #10

ĐOẠN TUYỆT

Thơ: Nguyễn Hưng
Tình đã chết nghĩa vợ chồng đã hết

Mái gia đình một đoạn kết bi thương

Ôm con thơ bé dại giữa đêm trường

Mới tí tuổi thiếu tình thương của mẹ
Em cứ đi đừng bận lòng chi nhé

Cứ vui vầy bênh những kẽ thượng lưu

Khoảng đời tôi thân đói rách cho dù

Con thơ vẫn đắp bù từng ngụm sữa
Người trở mặt như lá bài lật ngửa

Vừa mặn nồng ít bữa đã đổi thay

Cánh chim non chưa cứng cáp vóc hài

Đã đành đoạn phủi tay em rời bỏ
Chẳng sao đâu rồi một ngày nào đó

Chúng trưởng thành sẽ hiểu rõ nguyên nhân

Và trời cao luôn có sự công bằng

Sẽ soi rọi thực chân lòng giả trá
Thân gà trống vừa làm ba làm má

Tôi dạy con đạo quả sống làm người

nghèo chẳng hèn nhân nghĩa sống ở đời

Hãy đứng thẳng đừng học người…phản bội.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #11

HẬN ĐÀN ÔNG

Thơ: Yên Bình
Bao năm đã phòng không gối chiếc

Nỗi u sầu bám riết dần quen

Lệ thương vương vấn buông rèm

Hận người vẫn hận đan xen oán hờn
Ai nỡ bỏ keo sơn chồng vợ

Giọt máu đào nặng nợ ba sinh

Chỉ vui với bản thân mình

Cho người ở lại lệ rình khóe môi
Giận người lắm tình đời bạc bẽo

Rắc giọt sầu vào nẽo nhớ thương

Châu rơi vào nhớ vấn vương

Trái tim tan vỡ đoạn trường chờ mong
Hận tất cả đàn ông vong phụ

Bỏ tình thâm nghĩa vụ làm cha

Dập dìu số phận đàn bà

Gồng mình hứng lấy phong ba cuộc đời.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #12

KỂ TỪ ẤY

Thơ: Nguyễn Hưng (HN)
Có khi nào trong lòng em thầm nhớ?

Bao mặn nồng ngày đó đã từng trao

Kỷ niệm đầu trong một chiều lộng gió

Vừa gặp nhau ngỡ sóng đã dâng trào.
Nhớ không em con đường mùa nắng hạ

Dưới vòm me rả rích tiếng ve sầu

Trên môi em linh hồn anh gục ngã

Để bây giờ hoá đá dưới trời ngâu.
Đã cùng nhau vượt qua bao ngày nắng

Chở che nhau chẳng đếm nổi ngày mưa

Sao lại nỡ vùi nhau vào cay đắng?

Rồi quay lưng lặng lẽ phía duyên thừa.
Có khi nào một lần em tự hỏi

Rằng phím đàn đã lỗi bởi vì đâu?

Hay vườn hồng lỡ say ong bướm gọi

Nên mảnh trăng lạc lối giữa cung sầu.
Kể từ ấy đã bao mùa lá rụng

Màu thời gian trên mái cũng điểm phai

Con đường côi còn mình anh đứng đợi

Cuối trời hoang vẫn dõi một hình hài.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #13

TÌNH PHỤ

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Tháng năm dài em câm nín lặng thinh

Bởi kỷ niệm chúng mình đang trôi nổi

Nhớ nhung chi… để rồi nay vướng tội

Không còn thương đừng đổ lỗi do trời.
Tình cạn tình mình mới thấy đơn côi

Tim quặn thắt lòng bồi hồi chua chát

Đã quay lưng chẳng khác chi bội bạc

Anh vô tâm trao cảm giác phụ người.
Đã hết rồi những ngày tháng vui tươi

Em thầm lặng chôn nụ cười suốt kiếp

Hãy cùng ai ôm thiệp hồng bước tiếp

Giờ em anh đâu còn dịp tương phùng.
Trả nhau về…ngày tháng đã đi chung

Xem thêm:  Tuyển chọn những bài thơ chế về đêm khuya hấp dẫn được săn đón nhất

Rồi quay lại chớ chùng đôi chân bước

Để mình em suốt cuộc đời xuôi ngược

Ngồi tự lau…giọt nước mắt tình sầu.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #14

SAO ANH QUÊN TÌNH CŨ

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Anh mải mê bon chen nơi thành phố

Nên lãng quên cô gái nhỏ quê nhà

Nhớ khi xưa lúc tuổi mới mười ba

Nơi xóm nhỏ sao vui thế
Anh với em thân nhau từ tấm bé

Cùng chơi đùa với lũ trẻ chăn trâu

Bắt cá lội sông nắng cháy trên đầu

Mình hai đứa không rời nhau nửa bước
Khi lớn thêm ta đã từng hẹn ước

Suốt cuộc đời mình sẽ thuộc về nhau

Mặc cho cuộc đời thay đổi bể dâu

Cùng nắm tay bước qua cầu hạnh phúc
Kỷ niệm xưa giờ chỉ là ký ức

Tình đôi mình sự thực chẳng như mơ

Anh ra đi bỏ em lại

Một bóng cô đơn bên bờ sông vắng
Thật phũ phàng khi tình đời cay đắng

Nơi đô thành sao ai chẳng nhớ em

Vui với người ai hạnh phúc ấm đêm

Em tự hỏi sao người quên tình cũ.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #15

NỖI BUỒN MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Đã bao lần tự trách mình khờ dại

Để anh đi…đi mãi chẳng quay về

Chiều mùa đông năm ấy lạnh tái tê

Trên sân ga anh rời quê lên phố
Con tàu ra đi mang theo nỗi nhớ

Bỏ lại mối tình dang dở sau lưng

Trên sân ga mình em bước ngập ngừng

Không khóc được mà rưng rưng nước mắt
Người ta nói tình xa lòng cách mặt

Em không tin tình chia cắt đôi ta

Nhưng mấy mùa rồi cải đã ra hoa

Vẫn bặt tin người ta không trở lại
Em cô đơn với nỗi buồn con gái

Vẫn thuỷ chung như hoa dại ven sông

Đợi chờ đến khi hoa cải vàng bông

Người quay về vui thiệp hồng pháo cưới
Nhưng than ôi người về trong xuân mới

Tay trong tay đi chung với người ta

Tim em nát tan lòng dạ xót xa

Khi cô dâu của anh là người khác
Em khóc tủi cho đời mình phận bạc

Trách ai kia đã tham bát bỏ mâm

Vì bạc tiền mà quên mất tình thâm

Giờ em sống như chiếc bóng.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #16

HẬN

Thơ: Thanh Hiếu
Em chỉ là phận liễu yếu đào tơ

đẹp sáng trong tờ giấy trắng

Sao ai nỡ trao ân tình sâu nặng

Rồi dắt gieo cay đắng dạ âu sầu
Lời ngọt ngào ngày đó mải nơi đâu

Hay đã được bắc cầu bên bến khác

Đang hạnh phúc thả mình vào hoan lạc

Nhưng miệng rằng lười nhác tiếng tình yêu
Dối gian nhau thử hỏi biết bao điều

Kẻ khờ khạo liêu xiêu trong tình ảo

Người ta cứ lạnh lùng thay xiêm áo

Mà đầu môi luôn bảo mãi thắm nồng
Hết thu rồi trời giờ chuyển sang đông

Cho ta hiểu tình không hồng như thế

Lòng oán HẬN trách ai kia có thể

Mang niềm tin bỏ lại vệ đường hoang.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #17

SAO ANH NỠ PHỤ TÌNH

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Ngày bên nhau nay đã thành kỷ niệm

Đêm xuống rồi tìm kiếm ở chiêm bao

Cứ vấn vương với hoài bảo ngọt ngào

Ôm nỗi nhớ từng đêm thao thức trắng.
Nhìn trời cao vầng Trăng như đang lặn

Em đứng chờ bên ngõ vắng đầy sương

Xót xa đau khi vướng phải tình trường

Nên lưu luyến vấn vương ngày xưa mãi.
Thời gian trôi bao đêm dài khắc khoải

Nhớ người thương tê tái đến nao lòng

Trăng tàn rồi mà vẫn ngóng đợi mong

Ngồi thầm lặng tự lau dòng nước mắt.
Ngày chia tay mình xa lòng cách mặt

Nhưng bồi hồi tim quặn thắt từng cơn

Bóng hình anh cứ đùa giỡn chập chờn

Ôi thương xót nào hơn người yêu phụ.
Biết rằng anh yêu thương dù chưa đủ

Nhưng trong em tình anh phũ kín rồi.

Thơ Hờn Trách, Giận Người Tình Phụ #18

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …