Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ khi người đàn ông khóc, giọt nước mắt nam nhi

1001 bài thơ khi người đàn ông khóc, giọt nước mắt nam nhi

1001 bài thơ khi người đàn ông khóc, giọt nước mắt nam nhi

Sau những bài thơ tình cô đơn, xin mời các bạn cùng đến với loạt thơ tâm trạng mang chủ đề “khi người đàn ông khóc, giọt nước mắt nam nhi”.

THƠ ĐÀN ÔNG KHÓC

Những bài thơ viết về sự khóc của người đàn ông. Lời thơ như giải bày để mọi người hiểu hơn về giọt nước mắt của người đàn ông trong và cuộc sống..

Đàn ông, con trai luôn được xem là phái mạnh, phải là chỗ dựa tinh thần tốt nhất cho phái yếu, và suy nghĩ “đàn ông thì không được khóc” dường như là điều hiển nhiên. Thế nhưng, mấy ai hiểu rằng đàn ông cũng có lúc phải khóc vì đau buồn. Lúc đó, nếu bạn không thấy nước mắt của họ thì có lẽ đấy là giọt lệ chảy ngược vào lòng để che đậy mà thôi…


BÀI THƠ NÀY KHÔNG VIẾT TẶNG RIÊNG TÔI – Thơ: Tùng Trần


Bài thơ này không viết tặng riêng tôi

Mà cho cả người tỏ ra mạnh mẽ

Cố đậy che cho vơi niềm quạnh quẽ

Bởi đôi lần lặng lẽ lệ tuôn rơi
Đàn ông nào cũng như vậy mà thôi

Cũng vui tươi biết cười khi hạnh phúc

Cũng đớn đau biết buồn và biết khóc

Cũng oán hờn trách móc lúc bẽ bàng
Bởi phận đời phải gắn tiếng đeo mang

Là đàn ông thì lại càng không thể

Nhưng làm được điều đó là đâu dễ

Nên có khi để lệ chảy trong lòng
Ai đã từng qua ngày tháng bão giông

Và nếm đủ vị nồng cay cuộc sống

Hay mất đi những gì là hi vọng

Hồn lênh đênh như con nước giữa dòng
Sẽ hiểu rằng nỗi đau đớn đàn ông

Lúc xót xa cũng không hề thua kém

Đừng nghĩ suy luôn cho rằng quan niệm

Phải hiên ngang chẳng được phép yếu mềm
Mỗi con người đều có một trái tim

Để cảm thông những niềm đau ngiệt ngã

Tôi muốn nói thay nỗi lòng tất cả

Bao cuộc đời đã nén lệ tuôn rơi
Bài thơ này không viết tặng riêng tôi.


KHÓC – Thơ: Tùng Trần


Chẳng bao giờ người đàn ông tự khóc

Bởi nỗi buồn dấu tận đáy tâm can

Nước mắt không rơi dù đời hoạn nạn

Nhưng sẽ rơi theo bóng dáng một người.
Khi một mình nước mắt cứ tự rơi

Vì thấy hồn mình chơi vơi hoang dại

Vì nuối tiếc một dáng hình xa mãi

Biết tim đau khắc khoải, lệ tuôn sầu.
Đời rộng dài tìm ai đó nơi đâu?

Đường hạnh phúc lại một lần lỡ hẹn

Trong tim anh ký ức còn nguyên vẹn

Tiếc một lần lỗi hẹn để mất nhau…!
Đến bây giờ nước mắt trực đêm thâu

Nhớ thương em con tim buồn, mắt đỏ

Xin gửi tình này vào trong mây gió.

Bởi nhớ nhiều! ai đó… để tim đau..!


KHI ĐÀN ÔNG KHÓC – Thơ: Tùng Trần


Khi đàn ông để nước mắt tuôn rơi

Là không còn lấy nụ cười che đậy

Nào phải đâu để người ta nhìn thấy

Nhủ chút lòng rồi thương hại cảm thông
Khóc cho mình..đời mưa bão gió giông

Mà bấy lâu trong lòng luôn chịu đựng

Người giữ gìn kẻ vô tâm hờ hững

Để bây giờ thua kém một người dưng
Dù thế nào cũng máu mủ tình thâm

Đáng hay không chút sai lầm lạc lối

Khiến tất cả tan tành như mây khói

Có lẽ nào chẳng hề thấy nhói đau
Nếu đặt mình vào vị trí của nhau

Thì cớ sự đâu nỗi nào bế tắt

Đứng giữa đàng mà lòng nghe quặn thắt

Bổng nghẹn ngào nước mắt tự nhiên rơi.



KHÓC CHO TÔI – Thơ: Tùng Trần


Ngay lúc này tôi muốn khóc thật lâu

Chẳng màng đâu những câu người mai mỉa

Khóc cho vơi cõi lòng như cào xé

Cho nỗi niềm không chia sẻ cùng ai
Sao cuộc đời lại quá đổi đắng cay

Cứ mang tôi vào tháng ngày giông gió

Một niềm vui trọn vẹn chưa từng có

Như cợt đùa phút chốc bỏ ra đi
Ngay lúc này chẳng tha thiết điều chi

Tim quặn đau như đeo chì nặng trĩu

Tôi không cần người cảm thông thấu hiểu

Thà một mình tự xoa dịu vết thương
Biết làm sao mà mạnh mẽ kiêng cường

Khi như bế tắt

Trải tâm tư bằng đôi dòng nước mắt

Nghe não nề mà se thắt ruột gan
Khóc cho mình chịu lắm những trái ngang

Lệ đẫm chan lên vần thơ vụn dại

Khóc thật nhiều không đắng đo ngần ngại

Cuộc đời này có phải chỉ mình tôi.


TÔI ĐÃ KHÓC – Thơ: Tùng Trần


Tôi đã khóc..khi lòng mình không thể

Chứa đựng nhiều chuyện dâu bể trong tim

Đã lâu rồi cố nén chặt

Để còn có chút niềm tin cuộc sống
Tôi đã khóc..giữa canh trường đơn bóng

Dù tâm hồn chẳng trông ngóng

Nhưng giọt buồn cứ lặng lẽ lăn rơi

Nỗi niềm riêng mấy ai người thấu hiểu
Tôi đã khóc..để tự mình xoa dịu

Cho buớc đời không thất thểu chênh chao

Quá khứ nào cam chịu những nỗi đau

Nói lãng quên nhưng sao còn đọng mãi
Tôi đã khóc..dẫu biết rằng khờ dại

Nhưng mỉm cười sao lại quá khó khăn

Bởi đôi môi đã héo úa khô cần

Dù thời gian vẫn chan dòng lệ đắng
Tôi đã khóc..cho đời mình chẳng đặng

Một cuộc tình người thầm lặng đổi thay

Kiếp cơ hàn nên hoài vẫn trắng tay

Đành câm nín nhưng lệ dài năm tháng.

Xem thêm:  Bài thơ Dạt dào hồn quê – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân


AI CŨNG NGHĨ… – Thơ: Tùng Trần


Ai cũng nghĩ..một cuộc tình tan vỡ

Người đàn ông tuy không nở nụ cười

Nhưng lệ sầu chẳng một giọt tuôn rơi

Bao đớn đau đàn bà người nhận lấy
Ai cũng nghĩ..như thế..nào phải vậy

Chẳng qua là giỏi che đậy mà thôi

Tận tâm hồn cũng đau đớn tả tơi

Nhìn vẻ ngoài thì người đâu thấu hiểu
Ai cũng nghĩ..phụ nữ là hiền dịu

Luôn thiệt thòi cam chịu sự thứ tha

Nào biết lòng đàn ông cũng bao la

Nhưng chẳng qua người ta không thổ lộ
Anh cũng nghĩ..khi mắt buồn lệ đổ

Là đắng cay của đau khổ tột cùng

Nhưng người à..nào có hiểu cho không

Có đôi khi lệ lòng còn gấp bội
Ai cũng nghĩ..đàn ông luôn lừa dối

Chỉ cợt đùa nơi chót lưỡi đâu môi

Là con người sao phân biệt ai ơi

Bởi đàn ông cũng biết cười biết khóc
Ai cũng nghĩ..chữ giận hờn trách móc

Những nỗi niềm trằn trọc suốt canh thâu

Người phụ nữ luôn đứng ở hàng đầu

Mình nhận hết bao u sầu buồn bã
Ai cũng nghĩ..như thế là sai ạ

Đừng vội vàng mà đánh giá một ai

Bởi cuộc đời mang hương vị đắng cay

Gái hay trai thì ai nào có khác
Cũng vui tươi..như bài ca bản nhạc

Cũng chạnh lòng..như hạt cát hoang vu.

THƠ GIỌT NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG

Dưới đây là phần cập nhật cho chùm thơ khi người đàn ông khóc mà bạn đang xem. Đàn ông mạnh mẽ nhưng đôi khi cũng rơi nước mắt vì tình.. Hãy đọc hết những bài thơ này để cảm nhận rõ hơn về giọt nước mắt đàn ông bạn nhé!..


ĐÀN ÔNG LÀ THẾ – Thơ: Nguyễn Đình Huân


Nước mắt đàn ông mấy ai nhìn thấy.

Cũng thành dòng nhưng lại chảy vào trong.

Như sóng biển khơi cuồn cuộn trong lòng.

Giống bão tố như cuồng phong mùa hạ.
Nỗi buồn đàn ông chôn vào trong dạ.

Mắt vô hồn tim hoá đá hoang vu.

Như cánh chim lang thang giữa mây mù.

Tình đã chết như mùa thu rụng lá.
Khi đàn ông bị thất tình đau quá.

Sẽ trở thành người xa lạ ngu ngơ.

Thức suốt đêm trông mặt mũi bơ phờ.

Đốt thuốc lá vật vờ như cái bóng.
Khi chia tay với cuộc tình cay đắng.

Không khóc đâu cũng chẳng hề than.

Chỉ cười buồn dù tim vỡ nát tan.

Người đàn ông không dễ dàng thổ lộ.
Là đàn ông có mấy người than thở.

Những lúc buồn đau khổ vẫn lặng im.

Có những khi tan nát cả con tim.

Mượn men cay để đi tìm quên lãng.
Là đàn ông thích tỏ ra hoành tráng.

Vỏ bề ngoài luôn vô tư.

Là đàn ông hình như thấy hình như.

Cũng thường thôi đàn ông dù đã ráng.


KHI NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÓC – Thơ: Hải Lê


Có lẽ nào khi nước mắt tuôn rơi

Là anh khóc cho vơi niềm

Hoặc có thể anh xuôi miền quá khứ

Nghĩ về ai trăn trở mỗi đêm dài
Hay tại vì anh đã thấy mình sai

Ăn năn đó bởi lòng ai phụ bạc

Luôn tìm kiếm và mang đi đổi chác

Những thú vui khác lạ chốn thiên đường
Hay tại vì anh lạc chốn yêu đương

Đem tất cả khối duyên hường rao bán

Rồi nhặt nhạnh mớ vụn tình vấy sạn

Anh gói về hâm nóng chẳng ích chi
Nước mắt rơi nói lên được những gì

Là anh khóc vì ăn năn hối lỗi

Hay để nói rằng anh đây vô tội

Bởi ngoài kia họ giăng bẫy anh kìa
Em thấy mình cũng có thể thứ tha

Tại em đó trong lòng luôn rộng mở

Nhìn anh khóc em thấy mình đâu nỡ

Ngón tay gầy hứng trọn nước mắt anh.


KHI ĐÀN ÔNG KHÓC – Thơ: Thanh Hùng


Vừa khi nãy thấy người đàn ông khóc

Ai nhặt giùm giọt nước mắt vừa rơi

Nếm thử xem có vị đắng của đời

Hay vị mặn kèm theo lời chua chát
Cũng có thể khi tình yêu phai nhạt

Nên đã làm cho tan nát nỗi đau

Trái tim non nhiều vết xướt cũng nhàu

Nên nước mắt là niềm đau cô độc
Nhìn giọt lệ khi người đàn ông khóc

Là nỗi buồn là giọt nước tràn ly

Ngồi bâng khuâng ta còn được những gì

Nên chất chứa nỗi sầu bi trên mặt
Đừng cười ngạo đàn ông rơi nước mắt

Vội chê bai không thật sự kiên cường

Có biết rằng khi đã bị tổn thương

Giọt nước mắt của tình trường tan vỡ
Tôi không thấy niềm hoang mang lo sợ

Hay yếu lòng khi tình lỡ chia xa

Mà có chăng giọt nước mắt chỉ là

Thay lời đắng giờ ta không gặp nữa
Và giọt lệ xóa đi lời hẹn hứa

Mới hôm nào ta đã lỡ trao nhau.

NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG – Thơ: Thoại Yến


Nếu phải hỏi ai người hay đổ lệ

Tôi trả lời phụ nữ dể khóc nhè

Nếu buồn lòng mi ướt mặt ủ ê

Tuôn như suốt được vổ về sẽ nín
Còn chảy ngược là đàn ông giấu kín

Chỉ lặng thầm bịn rịn lúc đau thương

Tim nát tan thao thức suốt canh trường

Dù ngã quỵ vẫn vương tình sâu thẫm
Chắc có lẽ vì yêu em nhiều lắm

Bóng hình em khắc đậm ở nơi tim

Luôn nhớ nhung lại phải cố nén ghìm

Nếu có khóc chắc tìm nơi biển vắng
Ôi nước mắt đàn ông trong thầm lặng

Một khi tràn mặn đắng lắm phải không

Em sẽ lau..lau hết vết thương lòng

Luôn che chắn soi hồng chân chàng bước.

KHI ĐÀN ÔNG BUỒN – Thơ: Anh Thư Đỗ


Mỗi khi buồn – Đàn ông không muốn khóc

Nước mắt không rơi theo khoé lệ u sầu

Mỗi khi buồn…họ gậm nhấm niềm đau

Lòng uất nghẹn…nuốt dòng châu chảy ngược
Mỗi khi buồn – Đàn ông tìm đến

Như đi tìm một cứu cánh tri âm

Gói ưu tư trong xa xót

Nhìn cay đắng bay theo làn khói thuốc
Mỗi khi buồn – nỗi buồn không đếm được

Họ cố gượng cười lao theo những cuộc vui

Lúc tàn canh lê gót…giữa ngậm ngùi

Hồn buốt giá dưới bầu trời lạnh lẽo.

NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG – Thơ: Minh Nguyễn


Thôi đành nuốt ngược vào trong

Đôi dòng nước mắt mặn nồng yêu thương

Nghĩ sao cho hết vấn vương

Khoảng thời gian ấy..ta thường bên nhau
Hôm nao thề ước đậm sâu

Răng long đầu bạc nhuộm màu chẳng phai

Dẫu đâu biết trước ngày mai

Chuyện gì sẽ đến…tình ai đợi chờ
Ví đây là một

Sẽ là đẹp mãi câu thơ dịu dàng

Ta đem gom góp cho nàng

Nụ hôn hơi thở nhẹ nhàng vòng tay
Nào ngờ duyên đứt từ đây

Mong em hạnh phúc vòng tay bên người

Vì yêu ta cứ phải cười

Dặn lòng phải thế…phần mười nhớ thương
Lẽ gì ta phải đôi đường

Người thì sầu bước..kẻ nhường lối đi

Nếu là nước mắt trào mi

Thì thôi hãy giấu có khi đẹp chừng
Mai này có gặp xin đừng

Luyến lưu chi nữa người dưng rồi mà

Chỉ còn kỷ niệm thiết tha

Đôi ta chung bước đã xa thật rồi.
p/s: Dẫu biết rằng nói đến người đàn ông mà khóc thì người ta cho rằng là không mạnh mẽ hay yếu mềm gì đó..!Nhưng ở một khía cạnh,góc khuất nào đó thì những giọt nước mắt đàn ông là những giọt nước giải thoát tâm trạng, tâm hồn của người đàn ông.Chủ đề đàn ông khóc rất ít người viết thành thơ.Cho nên Minh Nguyễn viết về đề tài này để gửi đến những đàn ông đang mang trong mình một tâm trạng khó nói thành lời được.Đàn ông khóc không phải là xấu,nhưng biết khóc khi nào và ở hoàn cảnh nào thì điều đó mới đáng nói.

NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG – Thơ: Tigon Tím


Thượng đế sinh ra con người ai cũng có tuyến lệ

Để khóc khi vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau

Người đàn ông cũng có những thầm sâu

Những tâm sự mà có khi cả đời người đàn bà không hiểu
Nước mắt người đàn ông là một điều tất yếu

Họ cũng có tâm hồn và một trái tim yêu

Nước mắt đàn ông không chảy được quá nhiều

Họ chỉ khóc khi nỗi đau đã tột cùng vực thẳm
Trước nỗi đau họ vẫn thường im lặng

Cam chịu một mình không muốn sẻ chia

Không phải vì người đàn ông là những tảng bia

Mà họ không muốn người đàn bàn của mình có thêm áp lực
Người đàn ông cũng có những khi buồn bực

Cũng muốn ngả vào lòng người đàn bà mà dốc cạn con tim

Nếu như người đàn bà biết được những thẳm sâu trong trái tim người đàn ông yếu mềm

Thì sẽ không bao giờ người đàn ông đi tìm một vòng tay yêu thương khác
Nước mắt đàn ông không bỏng rát

Nhưng mặn đắng tình đời trong giọt nước mắt đàn ông.

Bạn vừa xem qua loạt thơ viết về giọt nước mắt của đàn ông, con trai nói chung… Có lẽ bạn cũng đã hiểu và đồng cảm phần nào về người đàn ông rồi nhỉ.
Hãy chia sẻ, bày tỏ suy nghĩ của bạn về Giọt Nước Mắt Nam Nhi ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!..

Xem thêm:  Tập thơ: Bếp Lửa (1968) – Bằng Việt (Tiếp)

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …