Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ mồ côi, xót thương những em bé lang thang, cơ nhỡ

1001 bài thơ mồ côi, xót thương những em bé lang thang, cơ nhỡ

1001 bài thơ mồ côi, xót thương những em bé lang thang, cơ nhỡ

Tổng hợp những bài thơ hay, cảm động viết về những em bé mồ côi, xót thương cho những em bé lang thang, cơ nhỡ..
Nước mắt tôi đã từng rơi khi nhìn thấy những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ trên vỉa hè để kiếm sống. Hình ảnh ấy cứ in sâu vào tâm trí như một sự ám ảnh, nhất là khi nhìn thấy những đứa trẻ khác có một cuộc sống no đủ và hạnh phúc, tôi lại càng thấy chạnh lòng hơn khi so sánh chúng với nhau.

Mồ côi, đó là một sự thiệt thòi quá lớn đối với những đứa trẻ. Thiếu đi vòng tay yêu thương của cha mẹ, thiếu lời ru , một câu nói nựng, một cử chỉ chăm sóc dù là nhỏ nhất….tất cả những điều ấy lẽ ra chúng đều được hưởng trọn vẹn, vậy mà……
Nhìn những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt còn non nớt của những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ mà thấy nhói lòng. Ở cái lứa tuổi ấy, lẽ ra chúng chỉ việc vui chơi, được đến trường cùng bè bạn, được hạnh phúc trong vòng tay cha mẹ…. Thế nhưng chúng phải kiếm sống qua ngày, lang thang khắp chốn, bữa ăn là những thứ thừa thãi mà người ta đem cho hoặc chúng phải tự lao động để kiếm ăn. Ngay cả giấc ngủ cũng chỉ là màn trời chiếu đất…. Có lẽ trong những giấc ngủ ấy, chúng cũng thường mơ thấy một gia đình hạnh phúc, những khao khát được như bao đứa trẻ khác, và cũng thầm gọi “Ba ơi, Mẹ ơi!”…..

Cảm thông trước những hoàn cảnh éo le đó, đã có rất nhiều tác giả không cầm được lòng mà viết nên những vần thơ đầy ý nghĩa, mang đậm tính nhân văn sâu sắc. Chùm thơ sau đây nói về những đứa trẻ mồ côi, xót thương những em bé lang thang cơ nhỡ chính là sự minh chứng cho những điều đó.
Ai đã làm cho những đứa trẻ phải sống một cuộc sống như vậy? Câu trả lời thật khó và cũng rất rộng bởi nhiều lý do khác nhau… Chúng ta – những con người đầy đủ và may mắn hơn chúng rất nhiều, hãy lắng lòng lại để suy ngẫm và chìa nhân ái ra các bạn nhé!

BÀI THƠ: MỒ CÔI

Thơ: Sarika Nguyễn
Nhìn cuộc sống muôn màu vạn vẻ

Giữa chợ đời con trẻ lầm than

Sầu đông vạn mối cơ hàn

Lòng đau dạ xót chứa chan lệ buồn
Nơi cuối bể em luôn tha thiết

Chẳng gia đình giờ biết làm sao

Áo phong rách cũ phai màu

Đông chiều giá rét nhìn đau đớn lòng
Em mong được một vòng tay ấm

Có cha yêu mẹ ẵm vui đùa

Ngắm bình minh sáng say sưa

Tay cầm chong chóng gió lùa thổi quay
Bỗng phút chốc buồn cay khóe mắt*

Giấc mơ hồng vụt tắt còn đâu

Bước chân lẳng lặng âu sầu

Thương em khóc tủi dòng châu lại trào.

BÀI THƠ: PHẬN MỒ CÔI

Thơ: Văn Tiếp
Thân con khi mới sinh ra

Thiếu đi dáng mẹ, bóng cha chẳng còn

Người ta ai cũng khinh con

Nói con không mẹ, chẳng còn người thân
Ai ai cũng chẳng muốn gần

Ăn xin xó chợ, ngủ gần bờ mương

Lang thang trên khắp nẻo đường

Giữa đêm đói rét chẳng đường nào đi
Nhói lòng lệ đẫm hoen mi

Hỏi rằng con có tội gì mẹ ơi?

Sao mẹ lại nỡ đánh rơi

Để con còm cõi, kiếp người mồ côi
Con mong một tiếng cha ơi!

Bây giờ cha vẫn ở nơi chốn nào?

Đời này con sẽ ra sao

Khi con đói rét cha nào có hay
Ăn xin nhịn đói bao ngày

Dầm sương dãi nắng bao ngày lang thang

Phận đời con lắm trái ngang

Đời này sao quá phũ phàng mẹ ơi!
Đau lòng số kiếp mồ côi

Giữa đêm con khóc bùi ngùi sót xa

Người ta có mẹ có cha

Tình cha, nghĩa mẹ bao la ấm nồng
Còn con quạnh quẽo giữa đông

Một bát cơm nóng còn không một lần

Gió đông lạnh buốt đôi chân

Con đây cần lắm. Con cần tình thương!

BÀI THƠ: THÂN PHẬN MỒ CÔI

Thơ: Quý Phương
Thân mồ côi lắm

Tuổi thơ cơ cực lầm than giữa đời

Buồn lòng nghe tiếng ầu ơi

Tưởng rằng tiếng Mẹ cất lời ru con
Lạc loài như cánh chim non

Giữa trời giông bão không còn sức bay

Bên hiên nhà vắng chiều nay

Nhặt nhạnh mẩu bánh lắt lay qua ngày
Trời cao sao nỡ đọa đày

Cướp đi cả tuổi thơ ngây con khờ

Mưu sinh lầm lũi bơ vơ

Tương lai tăm tối đang chờ ngày mai
Ánh nhìn khinh miệt mỉa mai

Người đời cay nghiệt biết ai thương tình

Tự thân phấn đấu riêng mình

Cơm thừa canh cặn sân đình công viên
Tuổi thơ cơ cực ưu phiền

Nhìn lên những kẻ lắm tiền em mơ

Chợ đời cạm bẫy từng giờ

Con đường phía trước bụi mờ phủ chân.

BÀI THƠ: KIẾP MỒ CÔI

Thơ: Hải Đậu
Em ơi hãy ngủ cho muồi

Cùng chị lê bước ngược xuôi “kiếm tiền”!

Mấy hôm mưa gió triền miên

Em lại khát sữa khóc đêm liên hồi!
Suốt đêm cứ thế chị ngồi

Thay mẹ ru ngủ, vỗ về như xưa

Nào đâu có võng để đưa

Bàn tay khô buốt, tiếng ru nghẹn lời!
Cha mẹ đã ra đi rồi

Khi em vừa mới chào đời gần năm!

Nhà hoang tối đến em nằm

Ngày thì ngõ ngách xin ăn, tối về!
Nhớ mẹ nước mắt đầm đìa

Gọi mãi chẳng thấy cha về… cha ơi!

Thương em chỉ biết kêu Trời!

bất hạnh, mai rồi ra sao…
Gục người trong giấc

Vui mừng nhìn thấy mẹ cha trở về

Ôm con lòng dạ não nề

Tiếng ru của mẹ đây rồi
Hôn con nước mắt tuôn rơi

Cha mẹ có tội với đời hai con

Nhìn hai đứa trẻ héo mòn

Nước mắt chảy ngược, nhói lòng cha yêu
Trần gian quả thật trớ trêu

Sinh ra đã phải sống đời phong ba

Con hãy bước theo mẹ cha

Về nơi xa thẳm cả nhà đoàn viên!?
Có cha, có mẹ ở bên

Cuộc sống con sẽ đời đời bình yên!?

Nghe em khóc thét… giật mình

Tỉnh giấc mới biết là mình mê man…
Em ơi hãy ngủ cho ngoan

Để chị chợp mắt sáng còn bế em

Cùng chị trên con đường mòn

Cầu người qua lại… mở lòng từ bi!

Xem thêm:  Tuyển chọn những câu nói hay về tình yêu cuộc sống đặc sắc nhất

THƠ MỒ CÔI: TÔI ĐÃ THẤY

Thơ: Trần Văn Nghệ
Tôi đã thấy bao nhiêu số phận

Phải hàng ngày lận đận kiếm ăn

Thiếu từng miếng nước tấm chăn

Cửa nhà không có phải nằm phơi sương.
Bao kẻ khó nằm đường xó chợ

Áo rách này chẳng đỡ mùa đông

Biết rằng đau đớn chất chồng

Đói cơm, tình nghĩa chẳng hồng sẻ chia.
Tôi đã thấy những thìa cháo loãng

Bố thí nơi cảnh vãng người lai

Hay là ngoài cổng Phật Đài

Cũng không xóa được kiếp tai đoạ đầy.
Tôi thấy kẻ ăn mày đường phố

Vẫn hàng ngày vận đổ mưu sinh

Thương thay cho những sinh linh

Chát chua phận số, nghèo tình, đớn đau.
Tôi đã thấy sắc màu cuộc sống

Nơi xa hoa như mộng như mơ

Còn đây em bé bơ vơ

Nhặt ăn từng chút cơm thừa người qua.
Nhìn cảnh ấy ai mà chẳng xót

Trong dòng đời nào lọt mắt ai

Vậy mà cuộc sống đan cài

Tình thâm máu đỏ nào ai trông chờ?

THƠ MỒ CÔI: XÓT THƯƠNG

Thơ: Trần Văn Nghệ
Giữa phố xá đông vui trẩy hội

Bé ngồi kia thấy tội, lòng đau

Cuộc sống đầy đủ sắc màu

Mà sao chết lạnh để sầu đời em.
Thân bé bỏng lấm lem sắp ngất

Giữa phố phường đất chật người đông

Bao nhiêu những trái tim hồng

Ngày ngày qua lại sao không thấy gì?
Bé ngồi đó như vì sao lạc

Hay tình người đen bạc hơn vôi?

Mặc cho mưa nắng dập vùi

Mỏng manh sự sống ngậm ngùi xót xa…

THƠ MỒ CÔI: NƯỚC MẮT LÚC NỮA ĐÊM

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Mẹ mất thời con còn tuổi nằm nôi

Cha cũng bỏ cuộc đời đi với ngoại

Giữa trần gian con lạc loài rét đói

Áo che thân phải gọi đến xóm làng.
Chưa biết gì đầu lai láng khăn tang

Còn đỏ hỏn…không họ hàng côi cút

Lúc ốm đau…cứ thuốc vào xót ruột

Bởi dạ không có chút sữa cháo thừa.
Bao ngày dài chân lê giữa nắng mưa

Nhờ nước lả cơm thừa nuôi con sống

Lệ không rơi,mà thành dòng cô đọng

Hồn miên man bay bỗng giữa đất trời.
Suốt cuộc đời thân gởi khặp mọi nơi

Đêm buông xuổng một lời con gọi Mẹ

Đêm dù khuya hãy nhẹ nhàng thật khẽ

Nằm hôn như…ngày bé…mới lọt lòng.

THƠ MỒ CÔI: MẸ VÀ QUÊ HƯƠNG

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Nhìn cánh đồng lúa trỉu nặng đầy bông

Nhưng nước mắt làm lòng con xót quá

Nhớ ngày xưa quanh nhà nhiều rơm rạ

Mẹ gánh gồng chất đống đã mười năm.
Giờ rừng hoang Mẹ nằm đó lặng thầm

Không chăn chiếu đêm tối tăm buốt giá

Con lang thang kiếp không nhà buồn bã

Bốn phương trời xứ lạ chẳng người thân.
Đời không Cha luôn lận đận trăm phần

Thiếu tình Mẹ tấm thân không đủ sống

Bao nhiêu năm bềnh bồng ôm ác mộng

dần tàn…hồn bay bổng tìm nhau.
Thấy quê hương lúa vàng óng một màu

Nhớ thương Mẹ lòng đớn đau quặn thắt

Đêm chiêm bao con choàng tay ôm chặt

Sợ dương gian âm cảnh cắt chia đường.

THƠ MỒ CÔI: GỌI KHẼ MẸ HIỀN

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Bao năm rồi con vẫn mãi lang thang

Bấy nhiêu lượt nhìn lá vàng rơi xuống

Kiếp mồ côi đời gian truân sầu muộn

Quá đớn đau lệ cũng muốn cạn dòng.
Đêm đêm về một bóng vẫn chờ mong

Đời không Mẹ đói lòng chăn gối thiếu

Bước hẩm hiu sớm chiều ai thấu hiểu

Thân nổi trôi cam chịu kiếp không nhà.
Áo rách mòn chắp vá giữa phong ba

Thèm hơi ấm đậm đà hương của Mẹ

Tiếng yêu thương con nghe từ tấm bé

Giờ thầm mong chỉ gọi khẽ một lần.
Tháng ngày dài lận đận giữa phù vân

Ôm cay đắng ngàn phần đau đớn quá

Hoàng hôn buông còn bôn ba đất lạ

Chân liêu xiêu đang gục ngã giữa đời.

THƠ MỒ CÔI: CƠN KHÁT ĐẮNG LÒNG

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Qua mấy mùa cây vàng lá trước sân

Bên lối nhỏ khóc thầm con kiếm Mẹ

Nhìn không gian mùa Hè trôi lặng lẽ

Để lại Thu! giọt nắng nhẹ hanh vàng.
Con bây giờ năm tháng vẫn lang thang

Lấy nước mắt ngập tràn nuôi khôn lớn

Đêm chiêm bao mãi chập chờn ghê rợn

Hồn đi hoang! đùa giỡn với bóng mình.
Hiu hắt buồn nhìn bóng Mẹ lặng thinh

Rồi nước mắt mặc tình tuôn nhiều quá

Bước ngẫn ngơ…dưới Trăng tà…xứ lạ

Lòng bâng khuâng bởi đêm đã sắp tàn.
Kiếp không nhà tối sáng bước đi hoang

Đời không Mẹ lắm phủ phàng chua chát

Tìm miếng cơm thân lang thang lưu lạc

Miệng cháy khô cơn khát đến đắng lòng.

Xem thêm:  Nhà thơ Nguyễn Phan Hách và trọn bộ những thi phẩm đặc sắc nhất phần 2

THƠ LỤC BÁT: THÂN PHẬN MỒ CÔI

Thơ: Hồng Hoa
Thương thay cho mái đầu xanh

Mẹ Cha mất sớm nên đành nỗi trôi

Cơn mưa vội trút xuống đời

Thân em ướt sũng chẳng nơi nào về.
Gió lùa lạnh buốt tái tê

Không người qua lại tứ bề

Bụng đau cơn đói thì nhiều

Sáng giờ chưa có bao nhiêu hạt vào.
Tay run…mặt mũi xanh xao

Cúi đầu gắng chịu lệ trào khóe mi

Ngẩn ngơ…em vội thầm thì

Đời sinh ra Bé làm chi thêm buồn.
Màn đêm cũng đã dần buông

Mà nghe chua xót lách luồn vào tim

Không gian tỉnh lặng im lìm

Thân còn non nớt như chim lạc bầy.
Ai ơi…góp sức chung tay

Kẻ nhiều người ít hằng ngày giúp em

Dù cho không được êm đềm

Cũng làm đủ ấm những đêm không nhà.

BÀI THƠ: TRẺ MỒ CÔI

Thơ: Dương Tuấn
Ai mang em đến với cuộc đời này?

Để nếm trải đắng cay và bất hạnh

Để em tự hỏi lòng trong cô quạnh

Ai ban em.. bất hạnh.. cuộc đời này?
Chân vô hồn trong một buổi sớm mai

Bụng trống rỗng.. biết cùng ai san sẻ

Thưa cô chú… cho con vài bạc lẻ

Lạy ông bà… thương giùm trẻ mồ côi.
Dám nghĩ gì chuyện mơ ước xa xôi

Miếng bánh, nắm xôi cũng xong rồi một bữa

Ly nước dư… trong ngày hè đổ lửa

Bát cơm thừa… lót dạ giữa mùa đông.
Riêng một điều duy nhất em ước mong

Có Mẹ, có Cha cũng như bao người khác

Dẫu đời sống có nghèo hèn, rách nát

Cơm, muối, dưa cà mộc mạc.. thế mà vui.
Ước một lần được gọi tiếng “Cha ơi! ”

Một lần thôi.. nhìn nụ cười của Mẹ

Để thắp sáng lại thơ trẻ

Nhỏ nhoi thế mà.. có lẽ.. cũng là không.
Gió nuôi em… từ những đêm đông

Nắng hạ dạy… gắng gồng mà sống tiếp

Khi mệt nhoài lăn đùng ra ngủ thiếp

Trong mơ vẫn còn..tha thiết gọi…. Mẹ ơi!..

THƠ MỒ CÔI: LÊNH ĐÊNH

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Con ngã gục…giữa chiều Thu lá đổ

Giọt sầu rơi, trên nấm mộ Mẹ hiền

Nỗi nhớ về…ẩn hiện mãi triền miên

Làm nước mắt ôm phiền ru con thiếp.
Lê đôi chân miệt mài nhưng chẳng kịp

Dù chao nghiêng cố bước tiếp giữa đời

Thương cuộc đời trôi nổi…phận mồ côi

Ngày thổn thức…đêm bồi hồi nhớ Mẹ.
Con đã khổ…. từ khi…còn tấm bé

Lời ru đau…như xé nát không gian

Đời không Cha chan chứa lệ hai hàng

Nhưng mất Mẹ còn gian nan gấp bội.
Thượng đế hởi! Cuộc đời sao tăm tối

Thân bơ vơ bước trôi nổi gập ghềnh

Như con thuyền không bến cứ lênh đênh

Rồi ôm sóng bồng bềnh trong giông bão.

THƠ MỒ CÔI: ĐÊM KHÔNG MẸ

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Mẹ mất rồi con sống kiếp lang thang

Đêm thiếu ngủ bởi màn trời chiếu đất

Năm tháng trôi theo áo cơm tấc bật

Sống đau thương lây lất giữa chợ đời.
Mẹ không còn thân trẻ gởi khắp nơi

Chiếc áo rách thấy trời không ai vá

Tình thương yêu đậm đà hơn tất cả

Đường con đi không Mẹ ngã lăn dài.
Sống một mình khờ dại chốn trần ai

Lê từng bước miệt mài chân đã mỏi

Kiếp mồ côi nhớ thương hoài réo gọi

Mẹ hiền ơi! con khắc khoải giữa đời.
Đêm xuống rồi ngồi đứng đợi Mẹ ơi

Năm canh thức giữa trời đâu có ngủ

Đông buốt giá biết tìm đâu chốn ngụ

Lòng xót xa bởi không đủ ấm nồng.

THƠ MỒ CÔI: XÓT XA

Thơ: Hồng Ngoãn
Thế gian hỡi sao nhiều những cảnh

Lỡ nhìn rồi mà chạnh lòng đau

Thấy em sớm phải cơ cầu

Biết cha biết mẹ ở đâu mà tìm?
Tuổi còn nhỏ em tin ai được

Ai giúp cho điều ước được thành?

Mong rằng ở cái tuổi xanh

Có cha có mẹ em dành tình thương
Nơi nhộn nhịp phố phường rộn rã

Một em thơ đói dạ nhiều hôm

Thìa muôi em xúc vô mồm

Nhìn mà thấy xót cho hồn trẻ thơ
Sao người lớn thờ ơ con trẻ

Bởi em vì chẳng mẹ không cha

Mái hiên góc chợ là nhà

Đói nhiều, no ít… xót xa cảnh này!
Xin hãy mở vòng tay nhân ái

Giúp em thơ thấy lại nụ cười

Hỡi cha hỡi mẹ bé ơi

Đừng gieo chi những cảnh đời trái ngang
Con có mẹ đàng hoàng tươm tất

Con mồ côi hành khất mười phương

Co ro, đói rét trăm đường

Chắc em thèm lắm…. tình thương mẹ hiền!

XIN HÃY CHUNG TAY

Thơ: Nguyễn Hưng
Thấy hình ảnh bùi ngùi tấc dạ

Những mảnh đời còn quá bi thương

Người phung phí vứt ra đường

Kẻ thì lượm nhặt miếng vương dư thừa
Nhớ lại lúc khi xưa nghèo khó

Trong giấc mơ ước có cơm ngon

Ngày ăn bột luộc bí non

Độn thêm khoai sắn vẫn còn đói meo
Thương lắm những trẻ nghèo vất vưỡng

Giống như mình hình tượng ngày xưa

Thèm thuồng chiếc bánh mẫu dưa

Thỏa lòng cơn đói sao vừa ai ơi.
Giờ vẫn vướng kiếp đời khốn khó

Chỉ xót xa bày tỏ nghĩ suy

Ước mong xã hội sống vì

Tình thương đồng loại những khi khốn cùng
Bỏ chút ít mình chung tay vớt

Đừng lạnh lùng lạt nhợt nghĩa nhân

Khoản dư ta hãy chia phần

Khi nghèo với họ vạn lần quý cao.

Xem thêm:  Nhà thơ Đinh Hùng cùng tập thơ Đường Vào Tình Sử hấp dẫn nhất phần 2

Thật xúc động với những hoàn cảnh mồ côi phải không các bạn. Xin mời các bạn cùng xem tiếp những bài thơ mới hơn viết về những phận đời mồ côi chịu nhiều thiệt thòi, đau khổ. Những bài thơ như nhắn nhủ mỗi người chúng ta nên biết yêu thương, chia sẽ với những hoàn cảnh bất hạnh trong cuộc đời này.. Để xem nhiều chủ đề thơ khác, các bạn truy cập vào danh mục thơ hay trên Thuvientho.com nhé!.
Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 01

XÓT XA

Thơ: Trần Anh Kiệt
Nhìn thấy cảnh dạ đau lòng xót

Ai thương tình chia bớt nỗi đau

Em thơ vừa mấy tuổi đầu

Thế gian mù mịt về đâu kiếp người
Đau lắm nổi thói đời nghiệt ngã

Xướng vui gì vất vả chẳng no

Mẹ cha lặn lội thân cò

Sáng trên nương rẫy chiều lo chạy đồng
Mùa đông lạnh thân không đủ ấm

Nơi tựa đầu một tấm chiếu manh

Bữa cơm chẳng có chén sành

Ngồi chìa ra đất ăn nhanh trong nồi
Tuổi đến trường cũng thôi nghĩ đến

Bạn vui đùa chỉ lén nhìn qua

Mái hiên mượn tạm làm nhà

Ngày qua năm đến chỉ là thế thôi.

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 02

NỖI LÒNG CON TRẺ…!

Thơ: Chàng Khờ Thủy Chung
Con ra đời đã không biết mặt cha

Kỷ vật cuối đó chính là di ảnh

Trên bàn thờ với ông bà bên cạnh

Con tủi hờn thân phận đứa mồ côi…!
Nhìn bạn bè cùng cha mẹ đùa chơi

Con thiếu cha thấy cuộc đời bất hạnh

Quay chân bước con gục đầu lảng tránh

Không giám nhìn sợ thêm nữa xót xa…!
Rồi lớn lên không trọn vẹn mái nhà

Cha mất sớm con hóa ra côi cút

Đường đời bước có đôi khi hẫng hụt

Bên mộ cha chỉ biết khóc lặng thầm…!
Nỗi đau này con giữ kín trong tâm

Nhiều lúc ước được cha cầm tay dắt

Được yêu thương được cha hôn vào mặt

Và chở che rồi khuyên nhủ dỗ dành…!
Con dại khờ nuôi hy vọng mong manh

Dù con biết nó nào thành hiện thực

Chỉ mong trời thương như tình Ngưu Chức

Để mỗi năm con được gặp một lần…!
Cha đi rồi như cát bụi phù vân

Nào hay biết nơi dương trần con trẻ

Vẫn dại khờ nuôi ước mơ nhỏ bé

Là trong mơ được bập bẹ bên cha…!

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 03

TÌNH NGƯỜI

Thơ: Thu Trang
Bạn nghĩ gì khi nhìn bức ảnh không?

Hai đứa trẻ, một màu hồng, một tối

đây giữa dòng đời chật chội

Tấm chân tình như gió thổi vào tim!
Bạn biết không đâu phải dễ kiếm tìm

Những phẩm chất, niềm tin trong cuộc sống

Ở ngoài kia biển, trời cao, xa, rộng

Nhưng tìm người biết đồng cảm khó thay.
Hãy nhìn đi hai thân bé nhỏ này

Với ánh mắt có làm lay động bạn?

Quà nhỏ thôi nhưng tình là vô hạn

Đâu giống đồ mua bán ở ngoài kia.
Nếu ngày mai bắt gặp bạn có chìa

Bàn tay đón rồi sẻ chia như thế?

Bài thơ này chỉ là câu chuyện kể

Nhưng bức hình thể hiện tính nhân văn.

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 04

EM LÀ AI???…..

Thơ: Thu Trang
Em là ai giữa cuộc đời giông gió

Tấm thân gầy đã biết tỏ cùng ai

Bước chân đi trên khắp nẻo đường dài

Cơm áo thiếu vẫn miệt mài em sống….
Có biết không giữa biển người rất rộng

Em một mình gồng gánh những lo toan

Rằng đêm nay giấc ngủ có an toàn?

Ai ôm ấp giữa màn đêm lạnh giá?
Rồi ngày mai thiếu cơm em đói lả

Ai thương tình chia cả những miếng ăn?

Tuổi thơ ngây chịu bao nỗi nhọc nhằn

Ai thấu hiểu giọt lệ lăn trên má?
Cùng tuổi em người ta đang hối hả

Mải ăn chơi biết vất vả gì đâu

Là em đây nào dám ước sang giàu

Và hạnh phúc là niềm đau thầm lặng…..
Tuổi thơ ngây em dãi dầu mưa nắng

Và tâm hồn trong trắng sớm nặng mang

Là ai kia khiến em phải lỡ làng?

Một kiếp sống với muôn vàn khốn khó..

Thơ Cảm Động Viết Về Thân Phận Mồ Côi 05

MỒ CÔI

Thơ: Quý Phương
Con mồ côi từ khi còn rất nhỏ

Giữa chợ đời vất vả tự mưu sinh

Kiếm miếng ăn lay lắt tủi phận mình

Manh áo rách lạnh lùng ai ủ ấm?
Con thèm khát một vòng tay ấm áp

Một nụ hôn nhẹ phớt ở trên đầu

Bảo con rằng ăn chóng lớn mai sau

Học thật giỏi trở thành người tài đức
Lại tủi lòng mắt con ngân nấn nước

Chỉ là mơ con biết chỉ là mơ

Lê bước chân bỏng rát bước thẫn thờ

Con đói lắm Mẹ ơi con đói lắm
Có nhiều khi trong mơ là vực thẳm

Con thét gào gọi Mẹ ở nơi đâu

Cha là ai sao mưa nắng dãi dầu

Hai người chẳng biết con đang tồn tại
Mamh áo mỏng ngoài kia sương gió trải

Con mồ côi lay lất giữa chợ đời

Nhặt của người từng mẩu bánh vụn rơi

Trào nước mắt khóc đời con bạc phước.
(Còn cập nhật…)

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …