Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ Nhớ Người Dưng hay với chút buồn man mác

1001 bài thơ Nhớ Người Dưng hay với chút buồn man mác

1001 bài thơ Nhớ Người Dưng hay với chút buồn man mác

Sau bộ ảnh tình yêu thật đẹp và lãng mạn, Thuvientho.com xin tổng hợp và gửi đến các bạn những bài thơ chủ đề “Nhớ Người Dưng” hay với chút buồn man mác.

Có một nỗi nhớ thật lạ lùng, vừa gần gũi lại vừa xa lạ, rất da diết nhưng cũng rất thầm lặng, đó chính là nỗi nhớ người dưng!
Người dưng là gì nhỉ? Chẳng phải đó là một người rất xa lạ và chẳng có gì liên quan đến ta sao? Vậy mà ta lại buồn và nhớ nhung người ấy đến thế, mong ngóng người ấy từng giây từng phút, ước ao được kề bên người ấy suốt đời.
Sự gặp gỡ người dưng cũng thật lạ, không phải là một hay nhiều lần, mà có khi còn chưa một lần gặp mặt, chỉ quen biết nhau trên trang mạng mà thôi, vậy nhưng nỗi nhớ cứ nhiều thêm. Chẳng biết người dưng ấy có cảm nhận được không, nhưng ta vẫn mong được người ấy đáp lại tình cảm, khao khát một hạnh phúc xa vời.

Đi đôi với nỗi nhớ người dưng ấy cũng chính là nỗi buồn. Buồn bởi sự vô tâm của người ấy, buồn vì sự xa cách, vì những trái ngang trong mối tình thầm lặng ấy. Vẫn biết rằng người dưng thì vẫn mãi là người dưng, bởi chẳng thể nào nắm tay nhau đi suốt cuộc đời này, vậy mà ta vẫn cứ nhớ, cứ thương, cứ khao khát, thậm chí còn có cả sự trách móc nữa, để rồi nhận về là những nỗi buồn và sự cô đơn.
Hôm nay chúng ta hãy cùng nhau đến với chùm Thơ nhớ người dưng hay với chút buồn man mác của rất nhiều tác giả khác nhau, trong đó có những tác giả chính là nhân vật chính trong bài thơ. Với lối viết mượt mà, lời thơ dạt dào cảm xúc hẳn rằng sẽ lôi cuốn được mọi người ở mọi lứa tuổi khác nhau.
Mến chúc Quý vị và các bạn luôn và hạnh phúc nhé!

THƠ NHỚ NGƯỜI DƯNG HAY

Những bài thơ nói lên nỗi nhớ về người dưng đêm từng đêm. Tâm trạng rất muốn được gặp mặt và thể hiện tình cảm với “người lạ” đó. Hãy bày tỏ nỗi niềm với “người dưng” của bạn bằng những vần thơ dưới đây nhé!..


NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Trần Tuấn Cường


Giữa đêm ngồi trăn trở nhớ người dưng

Mạng online tôi chưa từng gặp gỡ

Lòng xuyến xao cho tim này nức nở

Mộng tơ hồng duyên nợ sánh cùng em
Hạ qua rồi cơn gió thổi mát đêm

Tiếng ve sầu đang vang rền rộn rã

Người dưng thôi sao trong lòng như đã

Muốn trao em tất cả mình
Tháng sáu về nắng mai đẹp lung linh

Mùa Hạ ước duyên tình ta cùng xứng

Con thuyền hoa cả hai cùng chèo vững

Mộng trang đài xây dựng lầu ái nhung
Người dưng ơi!!anh thấy nhớ vô cùng

Lòng tự nhủ sẽ thủy chung tình mãi

Đôi mảnh tim hai ta cùng ghép lại

Cho vườn yêu hoa trái đậu giao mùa.



NỖI NHỚ – Thơ: Trần Hữu


Bao chờ đợi người dưng nơi đó.

Nơi phương xa người có nhớ không?

Nơi này ngày nhớ đêm mong.

Tâm thư anh gửi theo dòng thời gian.
Vượt cách trở với ngàn nỗi nhớ.

Có phải chăng duyên nợ hai ta.

Đôi tim cũng đã giao hoà.

Biết bao gian khó đường xa hoá gần.
Say giấc mộng ái ân em hỡi!

Nỗi nhớ thương vời vợi khôn nguôi.

Dáng hình cùng với nụ cười.

Long lanh ánh mắt ơi người anh yêu.
Tuy cách trở bao điều đã nói.

Trái tim yêu vẫy gọi tình này.

Ngày vui siết chặt .

Thủy chung em nhé! Càng ngày càng yêu.


NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Châu Lê


Hỏi anh nè..anh có nhớ người dưng.

Có tự bảo sao không ngừng hình bóng.

Dẫu xa cách nhưng tim hoài trông ngóng.

Biết em rồi say giấc mộng tìm yêu.
Chẳng bên nhau nhưng lại nhớ rất nhiều.

Trao nhau hết ngàn điều thương ai lắm.

Người dưng hỡi khiến dạ vui say đắm.

Ước cau trầu ngàn dặm mãi chung đôi.
Nguyệt lão nay kết se tình ta rồi.

Đời mãi mãi chẳng thôi hoài .

Trùng phùng gặp vui nụ cười rạng rỡ.

Trọn vòng tay duyên nợ thỏa đợi trông.
Nợ trả nhau với hạnh phúc ấm nồng.

Người dưng hết là vợ chồng đi nhé.

Tình chung thủy cầm tay người khe khẽ.

Hứa trọn đời yêu em kẻ “người dưng “.



NGƯỢC LỐI GIỮA NGƯỜI DƯNG – Thơ: Nguyễn Hưng


Đã lãng quên bao lâu rồi em nhỉ

Khoảng cách kia chừng mực chỉ người dưng

Đâu còn nữa những đêm từng thủ thỉ

Nhận dòng tin với hoan hỷ vui mừng
Đêm trở giấc giữa lưng chừng nỗi nhớ

Nghe miên man ký ức vỡ châu sa

Bởi cuộc đời phải đâu là tạm bợ

Nên cứ trăn trở lân la
Ta từng trải qua phong ba bão nổi

Mới nâng niu phút tương hội

Nhưng quá muộn dù bao lần cứu rỗi

Bởi ngày xưa ta rẽ lối bất cần
Anh trở lại kiếp phong trần cô độc

Em bước nhanh qua con dốc

Cố trốn chạy những tháng năm khô khốc

Sống lũi lầm trong khó nhọc lạnh căm
Còn lại đây những thăng trầm biến động

Ngoài vết thương đã mau chóng liền da

Nhưng con tim cứ ướt nhòa mưng mọng

Nhớ người dưng…mãi hình bóng ấy mà.


Xem thêm:  1001 bài thơ viết về Bác Hồ hay, xúc động, ý nghĩa & mới nhất

LẶNG THẦM EM NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Nguyệt Minh


Người dưng ơi..ngay lần đầu anh đến

Như thân quen em đã mến anh rồi

Khoảnh khắc lạ lùng tim đập mãi thôi

Khi chạm phải nồng nàn đôi mắt ấy
Anh đâu hay em yêu rồi từ đấy

Nhưng lặng thầm che đậy trước người dưng

Nhớ quá chừng mà giả bộ dửng dưng

Cứ hoài mong người gần em thêm chút
Khép mắt lại mơ về anh..hạnh phúc

Em yêu anh..từng giây phút đợi chờ

Lúc yếu mềm.. trái tim thấp thỏm lo

Sợ xa xôi.. tình chìm vào dông tố
Em yêu anh…bằng tình yêu ngoan cố

Nên mơ hồ trong hố thẳm tình em

Bao lâu rồi vẫn giữ mãi trong Tim

Mơ về anh ấm êm trong giấc ngủ
Người dưng ơi.. biết không tình ấp ủ

Nhớ anh nhiều nên ủ rũ chiều nay

Ước một lần tay nắm chặt bàn tay

Bước cùng ai..dù bão nổi
Tình yêu em…người dưng ơi muốn hỏi

Có hư vô… khác lạ với đời thường

Sợ gió đời tình lạc mãi muôn phương

Nên muốn nghe..lời thương.. người dưng nói…!!!!



XIN YÊU MÃI NGƯỜI DƯNG – Thơ: Nguyễn Hưng


Chỉ một lần ta lướt vội qua nhau

Để trái tim cứ khơi màu luyến nhớ

Có lẽ nào kiếp tiền duyên định nợ

Trói buộc nhau từ cái thuở lọt lòng
Xa muôn trùng giữa tuấn lãnh sơn phong

Mà xúc cảm nơi cõi lòng gần lắm

Người dưng thôi…sao yêu thương sâu đậm

Để bồi hồi thèm hơi ấm vòng tay
Đêm chập chờn mơ tưởng bóng dáng ai

Rồi mê muội giữa cơn say tìm kiếm

Chợt giật mình bốn bên là gối nệm

Giọt lệ nhòa bỗng chệ chiễm vành mi
Ước rất nhiều hiện thực được mấy khi

Chỉ bỏ ngõ phút phân kỳ chia biệt

Người dưng à…anh yêu em thắm thiết

Tên người hòa trong quãng huyết lưu thông
Anh biết người cũng yêu nữa…phải không?

Bởi ánh mắt đã thay lòng nói hộ

Nhưng tự tôn đã bao lần thế chỗ

Cây ngẹn đòng mà khó trổ đài hoa
Người dưng à…anh chờ đợi…dù xa

Gót chân son một lần qua bến ái

Cho đôi tim thôi mỏi mòn khắc khoải

Cùng điệu hòa cung nhịp mãi yêu thương
Người dưng ơi…anh đợi phía cuối đường.


NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Tùng Trần


Đêm sắp tàn vẫn mơ màng

Dạ bồn chồn mà mắt lệ rưng rưng

Hay bởi vì ta lại nhớ người dưng

Cuộc tình lỡ..nhưng đã từng êm ấm
Mất nhau rồi..hai phương trời xa lắm

Kẻ quặn lòng..người say đắm cùng ai

Nhớ thật nhiều..từng ánh mắt vòng tay

Nụ hôn trao của tháng ngày kỷ niệm
Những ước mơ..duyên cau trầu ngọt lịm

Vụt bay rồi biết chốn nao tìm kiếm

Bên khung trời mang sắt tím ngày xưa

Cùng đón đưa mỗi chiều cùng câu hứa
Đêm sắp tàn mà giấc ngủ vẫn chưa

Giọt sương khuya hay mưa về đọng lại

Trên đôi môi nghe lạnh lùng tê tái

Người dưng rồi..sao lại nhớ người dưng..!!??



THƯƠNG MẤY CŨNG NGƯỜI DƯNG – Thơ: Diệp Ly


Thời gian trôi bao sao dời vật đổi

Sao hai ta trở về buổi ban đầu

Thuở ngỡ ngàng xa lạ mới nhìn nhau

Rồi thương nhớ nhuộm xanh màu ước vọng.
Tình trong trắng với hoa thơm trái mộng

Có chân thành lắng đọng giữa mùa yêu

Lúc xa nhau lòng thấy nhớ thương nhiều

Nghe cay mắt trong từng chiều lá đổ.
Ai ngờ được trời nổi cơn bão tố

Cuốn trôi rồi bao ngày cũ vấn vương

Không cùng nhau chung bước cuối con đường

Lòng hoài vọng bóng người thương xa khuất.
Hạnh phúc đó cũng theo người đi mất

Riêng nỗi sầu còn chất ngất lòng ai

Dù xa nhau sao vẫn nhớ nhau hoài

Người dưng hỡi lòng này ai có biết?


NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Quốc Phương


Ở đâu đó.. tự nhiên lòng thấy nhớ

Về một người.. vẫn bảo đó người dưng

Chẳng hiểu sao.. đôi má lại đỏ bừng

Tim cho hỏi.. đã từng thương ai vậy
Bao năm tháng.. người thương đâu không thấy

Bởi tình kia.. chưa thức dậy một lần

Quen lâu rồi..cũng được gọi là thân

Hình bóng ấy.. bụi trần nơi xứ khác
Nay bỗng thấy.. trong lòng buồn man mác

Nhớ đến ai.. mà hồn lạc vu vơ

Cứ vào ra.. tâm trí lại thẫn thờ

Như mong ngóng.. đợi chờ một ai đó
Cũng có thể.. vì tình yêu chưa tỏ

Nên bây giờ.. muốn nhờ gió chuyển lời

Rằng yêu thương.. lan tỏa khắp muôn nơi

Tìm người ấy.. thôi đừng rời xa nữa.

THƠ TÌNH GỬI ĐẾN NGƯỜI DƯNG

Dưới đây là phần cập nhật cho chùm thơ nhớ người dưng mà bạn đang xem. Những bài thơ tự sáng tác mới nhất gửi đến người dưng để bày tỏ lòng mình..

Xem thêm:  Chùm thơ mừng Đảng, mừng Xuân mới hay & ý nghĩa nhất

NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Diệp Ly


Chiều nay ai ngồi nhớ một người dưng

Mấy nẻo đường trần tình xa vạn dặm

Lối cũ rêu phong hoàng hôn lẻ bóng

Ngấn lệ nhạt nhòa trông ngóng người dưng.
Gần cũng thật gần, xa cũng rất xa

Gặp lúc xế tà, ly biệt

Lời nhớ lời thương vẫn còn da diết

Bất chợt lạ lùng nuối tiếc đầy vơi.
Lòng mãi tơ vương một giấc mơ đời

Lặng lẽ lệ rơi chơi vơi khát vọng

Đoạn cuối nhân sinh chông chênh lẽ sống

Trĩu gánh thương sầu ước mộng dở dang.
Ta vẫn dại khờ giữa cõi nhân gian

Quanh quẩn kiếm tìm dã tràng se cát

Để lỡ thời xanh héo sầu thân xác

Mòn mỏi mong chờ ánh mắt người dưng.

NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Trần Oanh


Cứ mỗi chiều em lại ngóng qua sông

Hoàng hôn ngả nhuộm hồng nơi bến vắng

Mắt đau đáu phía trời xa phẳng lặng

Với nỗi niềm sâu lắng…Nhớ Người Dưng
Anh biết không mộng nhớ tựa cây rừng

Nụ cười ấy mông lung cuộn cõi dạ

Lòng say đắm dâng trào như biển cả

Ái ân nồng như đã quện cung phiêu
Nhìn gió thu cùng vờn lá trong chiều

Con nắng xế thỏa phiêu đang dần tắt

Lê gót nhỏ tìm kỷ niệm gom nhặt

Đượm nét buồn se sắt cả bờ môi
Nỗi chênh chao nhịp tim đập liên hồi

Dấu yêu hãy đầy vơi tình đôi lứa

Cùng em nhé ta thắp chung ngọn lửa

Hạnh phúc về chan chứa những mùa vui.


YÊU MỘT NGƯỜI DƯNG – Thơ: Bích Sen


Tự bao giờ mình bỗng hóa người dưng

Lời muốn nói cũng ngập ngừng im lặng

Anh nào hiểu nỗi lòng em trống vắng

Tiếng dế kêu tim càng nặng u sầu
Trăng đưa mình lả lướt giữa đêm thâu

Mặc cho Cuội cứ buồn rầu thơ thẫn

Tình yêu ấy em trao người không nhận

Để ghen hờn làm má phấn nhạt phai
Tô nét son trang điểm lại hình hài

Em xuống phố bao chàng trai ao ước

Nhưng anh hỡi chẳng thể nào quên được

Một bóng hình làm tim xước vết đau
Xem như ta chưa có buổi ban đầu

Im lặng bước chẳng cần câu từ giã

Đường rực nắng như lửa thiêu ngày hạ

Sao lạnh lòng hai kẻ đã phân ly
Bao ngày qua hồi ức mãi trơ lì

Chẳng phai nhạt dẫu người đi xa lắm

Tim em trót vương thật nhiều bụi bặm

Biết thế này đừng say đắm người dưng.

NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Duyên Nguyễn


Người dưng ơi cho em mượn bờ vai

Em tựa suốt đêm dài mai sẻ trả

Xuân về rồi sao tình chong chênh quá

Cái rét Nàng Bân sợ ngã mất thôi
Người dưng ơi cho em mượn bờ môi

Truyền hơi ấm cho đời thêm tươi đẹp

Hoa trinh nữ chiều chưa buông đã khép

Tình yêu này sao đang đẹp lại xa?
Người dưng ơi cho em mượn cành hoa

Để nhìn ngắm cho qua ngày buồn tẻ

Bàn tay nâng nụ hoa thật dịu nhẹ

Như nâng tình ta nhỏ bé một thời
Người dưng ơi cho em mượn nụ cười

Che giọt lệ nằm sâu sau mi mắt

Ôm niềm đau siết ghì cho thật chặt

Và lau khô giọt nước mắt một thời
Người dưng ơi hãy buông tiếng lã lơi

Trên trang viết với mọi người vui nhé

Quên đau thương bao đêm trường cô lẻ

Quẳng niềm đau hãy vui vẻ mỗi ngày.


NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Mai Hắc Bộ


Trong mắt tôi em luôn là tất cả

Người đàn bà tuy rất lạ và xa

Nỗi nhớ người chẳng một chút nguôi ngoai

Cứ ùa về trong tôi buồn đến lạ
Tôi nhủ lòng hay là mình sa ngã

Chưa gặp mặt mà tình đã vội trao

Có phải chăng mạng ảo chỉ tào lao

Hồn du dương rồi ru vào tình ảo
Nhưng thật sự hồn tôi đang điên đảo

Không ngăn được lời mách bảo con tim

Rồi cứ thế lại bật máy kiếm tìm

Dòng đặt niềm tin vào đó
Nuôi hi vọng mặc dù muôn vàn khó

Biết làm gì lòng lỡ mến đậm sâu

Tận thâm tâm tôi luôn chắp nguyện cầu

Mặc là ảo xin nhuộm màu Hạnh Phúc.

NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Văn Hoàng


Trái tim vẽ lại câu thề

Bài thơ tôi viết nhớ về người dưng

Cho dù xa cách nghìn rừng

Trái tim vẫn nhớ đến từng phút giây
Tình tôi vẫn vậy luôn đầy

Cho dù đau khổ bao vây quanh mình

Nhớ từng những nụ cười xinh

Nhớ làn hơi thở yên bình biết bao
Xa nhau đau khổ chừng nào

Để giờ ôm nỗi ngọt ngào đắng cay

Em à. Em liệu có hay

Tim tôi đã khắc KIẾP NÀY YÊU EM.


LỤC BÁT NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Nàng Khờ


Người dưng ơi hỡi người dưng.

Lòng em thổn thức đếm từng lá rơi.

Thu về trải khắp muôn nơi.

Sao chàng xa khuất quên lời hẹn xưa…
Người dưng nhớ mấy cho vừa.

Nhớ khi tan học trú mưa giảng đường.

Nhớ từng hạt nước phớt vươn.

Chàng hôn nhẹ trán yêu thương ngập lòng…
Người dưng cho những ấm nồng.

Môi cười má thắm sáng trong tuổi khờ.

Người dưng dệt mộng thành thơ.

Thì thầm se lối duyên tơ mặn nồng…
Người dưng anh có biết không.

Nơi đây chốn củ gót hồng ngẩn ngơ.

Người dưng em đợi em chờ.

Bao năm vẩn thế tôn thờ tình chung…
Người dưng nhạt mộng tương phùng.

Riêng ta sầu nhớ hoà cùng nổi đau.

Người dưng anh ở chốn nào.

Hoa vàng nửa độ quên sao ước thề.???
Người dưng nay đả không về.

Cuộc tình tan vở đê mê lụi tàn.

Người dưng rẽ lối sang ngang.

Tim lòng tan nát phủ phàng vây quanh…!!!

NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Thanh Thống


Bỗng dưng chợt nhớ người dưng

Như mây nhớ gió, như rừng nhớ cây

Lạ lùng nhớ đến quắc quay

Như ong nhớ mật, bướm say hương nồng!
Như đò chiều nhớ bến sông

Như đêm hạ nhớ… chiều đông ngỡ ngàng

Như mưa nhớ nắng hanh vàng

Như gió nhớ núi đại ngàn trên non…
Biển chờ ghềnh đá chon von

Hổ buồn nhớ núi… sao hôm nhớ trời

Như dòng nước mắt nhớ cười

Như đêm nhớ sáng, trăng chờ sao mai!
Em gom trăm nhớ về ai

Người dưng có nhớ thế này hay không!???


CÓ ĐẤY MỘT NGƯỜI – Thơ: Phú Sĩ


Có đấy một người thương nhớ một người dưng

Dẫu chẳng quen thân cũng chưa từng chung lối

Ríu rít bên nhau trong cái chiều nắng vội

Rồi cuối nẻo đường hai lối rẽ mồ côi
Có đấy một người ôm mãi mối tình rơi

Chẳng biết giờ đây nơi phương trời xa ấy

Một chút nao lòng cứ trào dâng sóng dậy

Khi mỗi đêm về còn lại bóng cô đơn
Có đấy một người thầm thốt những dỗi hờn

Trách kẻ ra đi chẳng một lần trở lại

Mặc gió mưa đời phủ thêm dòng tê tái

Nhạt bóng mây chiều hoang dại những thương yêu
Có đấy một người ôm giấc mộng liêu xiêu

Chúc cho ai kia lối yêu đừng dang dở

Nụ cười luôn tươi ánh rạng hồng muôn thuở

Có kẻ bên đường than thở ngắm đời trôi…

BỖNG NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Thu Trang


Em bỗng nhớ một người dưng đến lạ

Chưa một lần gặp gỡ mà nên thân

Khoảng cách xa nhưng tim lại rất gần

Muốn bước tới mà phân vân lưỡng lự….
Chỉ đùa vui bằng những câu tình tứ

Mộc mạc, chân thành có đủ trao nhau

Qua một lần yêu thương đã úa màu

Nên em sợ mình đau thêm lần nữa…
Đừng vội trách sao em hay lần lựa

Dẫu biết rằng đã chan chứa yêu thương

Bởi đã qua suốt cả một cung đường

Yêu và hận nên dường như lơ đãng…..
Biết tình anh trao em đầy lãng mạn

Lời chân thành qua năm tháng chứng minh

Để hôm nay em mới nhận ra mình

Đã nhung nhớ…một người dưng đến lạ!


Bạn vừa xem qua chùm thơ viết về Nỗi Nhớ Người Dưng thật là hay phải không nào!? Hãy chia sẻ cảm xúc, cảm nghĩ của bạn về chủ đề Nhớ Người Dưng ở phần bình luận bên dưới nhé!..

Xem thêm:  Bài thơ Cổ Chẩm quê anh – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …