Home / Chùm thơ chọn lọc / 1001 bài thơ Nói Với Con, lời yêu thương & dạy bảo của Cha Mẹ

1001 bài thơ Nói Với Con, lời yêu thương & dạy bảo của Cha Mẹ

1001 bài thơ Nói Với Con, lời yêu thương & dạy bảo của Cha Mẹ

Sau chùm thơ viết về Cha Mẹ, xin mời các bạn tiếp tục xem thơ nói với con với những lời mà cha mẹ dành cho con cái. Bên cạnh đó là những lời khuyên bảo, dạy con cái về cuộc sống, về đạo đức làm người,.. rất hay và ý nghĩa!

Một bông hoa đẹp nhất chưa chắc đã làm hài lòng bạn, một mùi thơm quyến rũ nhất cũng không hẳn sẽ phù hợp với sở thích của bạn. Thế nhưng, một lời nói ngọt ngào, một cử chỉ bao bọc, chăm sóc mà cha mẹ dành cho con thì chắc chắn rằng sẽ luôn làm hài lòng bạn.
Ngay từ khi chúng ta mới chào đời, dù chưa biết nói cũng như chưa nhận thức được hết thế giới xung quanh. Thế nhưng chúng ta luôn cảm nhận được tình yêu thương cha mẹ dành cho mình. Từ những câu nói nựng, những cái hôn nhẹ nhàng lên má, cái xoa đầu, rồi vuốt ve đôi bàn tay, bàn chân một cách trìu mến và ấm áp.
Ca dao có câu:

“Uốn cây từ thuở còn non

Dạy con từ thuở con còn thơ ngây”
Cha mẹ không chỉ có công sinh thành, mà còn có công dưỡng dục nữa. Song song với việc nuôi con khôn lớn thì Cha mẹ còn là người khuyên răn, dạy bảo ta nữa. Cha mẹ chính là người Thầy đầu tiên của chúng ta, dạy dỗ chúng ta từ miếng ăn, giấc ngủ, từ cách giao tiếp, ứng xử….để chúng ta khôn lớn thành người có ích cho , gia đình và xã hội.
Chẳng có một trang giấy nào hay một ngòi bút nào có thể nói hết được tình yêu thương cha mẹ dành cho con, cũng như công ơn dưỡng dục đó. Với cha mẹ dù con có khôn lớn, trưởng thành, có bay cao, bay xa đến đâu thì trong lòng Cha mẹ, con cái vẫn nhỏ bé, vẫn đáng yêu và vẫn cần những lời dạy dỗ đó.

Để tỏ lòng kính yêu và biết ơn đối với Cha mẹ, đã có rất nhiều bài thơ viết về tình yêu thương và răn dạy của Cha mẹ với nhiều tác giả khác nhau. Lời thơ mượt mà, tình cảm, ý nghĩa sâu sắc đã khiến biết bao người đọc rưng rưng khóe mắt.
Xin mời Quý vị cùng thưởng thức chùm thơ viết về tình yêu thương của Cha mẹ và những lời răn dạy, để cảm nhận được nỗi lòng của Cha mẹ, qua đó chúng ta sẽ càng hiểu rõ hơn về đạo lý làm con.
Xin cảm ơn Quý vị rất nhiều ạ!


THIÊN THẦN CỦA CHA – Thơ: Nguyên Dũ


Lúc đau ốm nằm nôi con khóc

Cha nguyện cầu van vái cao xanh

Cầu cho con được an lành

Cha đây giảm thọ cũng dành phần con
Lúc chập chửng con vừa tập bước

Miệng bi bô kêu mẹ gọi cha

Hai dòng lệ ngấn châu sa

Thiên thần bé nhỏ món quà trời trao
Con sáu tuổi vui đùa đến lớp

Đòi con ve cha bắt cho chơi

Tung tăng chân sáo con cười

Giật mình không biết lệ rơi lúc nào
Con mười tám thường ngồi ngơ ngẩn

Đôi lúc cười thơ thẩn bên hiên

Phải chi còn đặng mẹ hiền

Sẻ chia tâm sự chuyện riêng dỗ dành
Cha cũng hiểu con đà khôn lớn

Chỉ trách mình không giúp được chi

Nhìn con không biết khuyên gì

Chỉ thầm khấn nguyện hộ trì cho con
Hôm đưa tiễn con vào đại học

Cố mĩm cười nén khóc lệ rơi

Mong cho con đặng nên người

Thiên thần bé nhỏ trong đời của cha.


NÓI CÙNG CON – Thơ: Ngân Phạm


Mẹ không nghĩ đợi chờ con báo hiếu

Chỉ mong con hiểu lý lẽ mà thôi

Mẫu tử tình thâm không thể tách rời

Sẵn lòng tha thứ khi con khờ phạm lỗi.
Hãy ngồi cạnh lắng nghe lời mẹ nói

Tính con thường giận dỗi lúc rầy la

Phải bình tâm suy nghĩ kỹ con à

Yêu con nhất chỉ có cha cùng mẹ.
Mẹ rất hiểu con đang thời tuổi trẻ

Muốn vươn lên xé toạt cả mây trời

Nhưng cuộc đời chẳng đơn giản con ơi

Chẳng màu hồng tuyệt vời như con nghĩ.
Mẹ đã trao cả niềm tin ý chí

Luyện bước chân đi vững chắc trên đời

Gối mỏi chân chùn hãy dừng lại nghỉ ngơi

Không phải thất bại…xem những gì đang thiếu?
Những lời mẹ chỉ mong con thấu hiểu

Lỡ một mai cuộc sống thiếu mẹ cha

Gặp khó khăn nên bình tĩnh vượt qua

Đừng ỷ lại… đừng quá trông chờ con nhé!


CON CỦA CHA – NGƯỜI BẠN NHỎ – Thơ: Nguyên Dũ


Rồi một ngày con sẽ lớn bằng cha

Con sẽ thấy bầu trời lắm

Hãy cứ bước dù đường đi lạ lẩm

Vì còn cha luôn thầm lặng dõi theo
Đường con đi dù lên núi xuống đèo

Dù gian khổ cũng luôn theo lý tưởng

Hãy hoạch định và con luôn định hướng

Rồi là phần thưởng gian lao
Con của cha hãy thắp lửa lên nào

Biến con hằng bao ấp ủ

Thành con sóng dâng trào như thác lũ

Hãy vững lòng con có đủ tài ba
Bạn đồng hành con hãy nắm tay cha

Đừng lo ngã vì có cha bên cạnh

Hãy ngước mặt nhìn trời cao lấp lánh

Hỡi thiên thần trong ánh mắt của cha
Tạ ơn trên ban tặng một món quà

Để cha được đời cha luôn có bạn

Người bạn nhỏ đồng hành cùng năm tháng

Nắm tay nào cười rạng rỡ lên coi!!!


LỜI MẸ DẠY – Thơ: Ngân Phạm


Mẹ dạy con biết trao nhận yêu thương

Phải giúp nhau trên bước đường gian khó

Kính người trên dắt dìu đàn em nhỏ

Nên mở lòng xóa bỏ những sân si.
Mẹ dạy con khôn lớn phải khắc ghi

Quý tình thâm vì nhau mà giúp đỡ

Sống giữ đạo trọn nghĩa tình chồng vợ

Không hơn thua chấp nhận chút thiệt thòi.
Mẹ dạy con đừng

Cùng nhau tiến không tranh ngôi đoạt vị

Nên rộng lượng đừng để lòng ích kỉ

Cho yêu thương chia sẻ chút tình người.
Mẹ dạy con khi nhặt được của rơi

Mang trao trả sẽ thấy đời tươi đẹp

Lỡ vấp ngã nghỉ chân rồi bước tiếp

Phải chính mình đừng khiếp sợ trước ai.
Mẹ dạy con phải biết nghĩ tương lai

Đặt hi vọng ở ngày mai tươi sáng

Trong cuộc sống cần thật nhiều bè bạn

Biết sửa sai nhận trách nhiệm về mình.
Mẹ dạy con cần lắm một đức tin.

Xem thêm:  Bài thơ Đà Lạt mùa thu – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân


LỜI CHA DẠY – Thơ: Nguyễn Điệp


Này con trai đạo lí sống ở đời

Là nhân nghĩa cứu giúp người hoạn nạn

Dù đói nghèo cũng đừng nên ca thán

Không trượt dài trong chán nản u mê
Giầu hay nghèo cấm có bỏ làng quê

Giấy có rách phải giữ lề cho sạch

Chớ vội vàng kiếm tiền bằng mọi cách

Rơi xuống bùn lại oán trách bản thân
Cha mẹ cho đầy đủ cả tay chân

Tuổi còn trẻ phải chuyên cần học tập

Theo bạn hư rồi sinh ra va vấp

Mà cuộc đời nhiều tấp nập đua tranh
Cứ từ từ đừng vội bước đi nhanh

Trời không phụ trái tim lành hướng thiện

Lớn thế nào cũng nằm lòng câu chuyện

Tham sang giầu đưa Luyện xuống vực sâu
Bài học kia gần lắm chẳng xa đâu

Đừng để mẹ phải lo âu con nhé

Ngày bay đi bà trở nên lặng lẽ

Giấu thở dài khe khẽ chẳng nói ra
Có điều này con phải nhớ lời cha

Trong xã hội lòng người là sâu thẳm

Nhiều mảnh đời ở tận cùng cay đắng

Hãy chìa tay giúp đỡ cảnh khốn cùng
Phải nhìn đời bằng ánh mắt bao dung

Khi hoạn nạn ai sẽ cùng chia sẻ?

Chuyện bó đũa dậy cho ta mạnh mẽ

Nếu vòng tay bè bạn nắm chặt mình
Đừng nhìn người bằng ánh mắt coi khinh

Trong cuộc sống mà mình luôn nhỏ bé

Vui sướng không khi một mình lặng lẽ?

Có núi tiền thì cũng vậy mà thôi.


CHA KHUYÊN CON TRAI – Thơ: Nguyễn Điệp


Con được gì sau những phút đam mê?

Ngoài chán ghét và ê chề mỏi mệt

Đừng đổ lỗi cho tình yêu đã chết

Lí do nào bao biện hết cái sai?
Lập gia đình là một quãng đường dài

Chồng và vợ phải chung vai gánh vác

Lạc bước chân rồi về nhà phụ bạc

Chẳng qua là ham cái khác mà thôi
Hạnh phúc kia cần chăm sóc cả đời

Phải dẹp bỏ những cái tôi nóng vội

Đừng bắt trẻ trở thành người chịu tội

Khi cha mình đã chọn lối đi riêng
Nghĩa và tình là hai thứ thiêng liêng

Liệu có thể dùng bạc tiền mua được?

Chớ dại khờ mang nó ra đánh cược

Kẻo quay về không như trước được đâu
Nếu chia tay sẽ phải chịu

Trong mắt trẻ nét u sầu vương lại

Ai dắt con đi qua ngày thơ dại

Dậy điều hay những phải trái vô thường?
Hãy nhớ rằng vợ từng rất dễ thương

Những kỉ niệm trên con đường quen thuộc

Nếu không yêu thì tại sao ngày trước

Con qua nhà bên ấy rước cô dâu?
Vợ và chồng để sống đến bạc đầu

Cần chia sẻ những lo âu vất vả

Coi các con là gia tài quí giá

Thì sẽ dừng trước bản ngã của ta
Có điều này con phải nhớ lời cha

Mọi cám dỗ vẫn chỉ là hư ảo!


ĐỪNG ĐÁNH VỢ NHA CON! – Thơ: Nguyễn Điệp


Con biết không nạn bạo lực gia đình

Đang nở rộ ở nước ta nhiều lắm

Đẩy vợ con vào vực sâu thăm thẳm

Bởi rượu chè…bài bạc…sống bê tha
Cuộc sống kia lắm phù phiếm xa hoa

Sai một bước là trả bằng mọi thứ

Đừng bao giờ biến mình thành quỉ dữ

Đẹp bên ngoài nhưng tàn nhẫn bên trong
Vợ và con ai nhìn thấy cũng mong

Hám danh lợi lại gạt phăng tất cả

Kiếm đồng tiền phù du bằng mọi giá

Hay ho gì chuyện đánh vợ chửi con
Thân làm chồng không chung thủy sắt son

Ham cái đẹp rồi quay về ruồng bỏ

Già nhân ngãi…non vợ chồng…như gió

Mấy khi tình say nắng được bền lâu
Lời người xưa các cụ đã có câu

Thuận vợ chồng tát biển đông còn cạn

Sống trên đời đừng cạn tầu ráo máng

Kẻo lối về hun hút đám mây đen
Lúc về già ai mới ở cạnh bên?

Rồi có lúc thấy sức mình đi xuống

Có người chăm dù cơm cà rau muống

Vẫn là người hạnh phúc nhất thế gian
Lập gia đình còn nhiều lắm gian nan

Hãy cố gắng dựa vào nhau con nhé

Đừng để cho người đàn bà lặng lẽ

Ví phận mình như một hạt mưa sa!


CHA KỂ CON NGHE – Thơ: Nguyễn Điệp


Tối hôm qua trong lúc trở về nhà

Bố đã gặp một người trong sương lạnh

Cơn mưa đêm biết bao giờ mới tạnh

Tấm thân gầy ngồi ủ rũ co ro
Vô gia cư không có một bến chờ

Thương xót lắm cho mảnh đời cô độc

Bố đã dừng hỏi thăm người thoáng chốc

Thì hóa ra…con cái hắt hủi mình
Bố nghẹn lòng mà cứ đứng lặng thinh

Công sinh dưỡng từ khi còn tấm nhỏ

Nuôi trưởng thành không quản chi nắng nỏ

Mà lên người lại hắt hủi song thân
Bố quay đi mà sao nặng bước chân

Thấy đau đáu một kiếp người bất hạnh

Hạt mưa trời..cũng đến hồi…phải tạnh

Nhưng mưa đời…lạnh lắm…biết không con?
Tiền bạc nhiều…xe đẹp…thức ăn ngon

Nhưng cha mẹ không một ngày chăm sóc

Con hãy xem…và coi như…bài học

Để sau này mà sống đúng lương tâm
Nhớ nghe con đừng quyết định sai lầm

Bởi cha mẹ không cần chi tiền bạc

Lời hỏi thăm…chút ân cần…cũng khác

Còn hơn nhiều là gác tía lầu son
Lập gia đình sẽ thành bố trẻ con

Sống cho đúng để con mình học tập

Đừng dại khờ để rồi khi va vấp

Thành trò cười…cho thiên hạ…mà thôi
Nhìn đi con…tuổi gần đất…xa trời

Chỉ mong muốn được quây quần ấm cúng

Dù cho con…không có tiền…nghèo túng

Cơm muối…canh cà…vẫn ngon lắm…biết không!


THƠ MẸ NÓI VỚI CON GÁI ĐANG YÊU – Thơ: Nguyễn Điệp


Tối hôm qua mẹ nhìn thấy

Con một mình trong trống vắng cô đơn

Từng hạt mưa rơi ướt cả

Chàng trai ấy đâu phải là tất cả
Đừng giam mình giữa nỗi buồn nghiệt ngã

Bởi tình yêu không chỉ ở một người

Đó là vì con chưa gặp đấy thôi

Một ánh mắt dõi theo từng nhịp bước
Mẹ ngày xưa cũng yêu người đến trước

Cũng u sầu khi tình ấy ra đi

Chuyện hợp tan khó giải thích được gì

Chiếc cầu gẫy đã có người xây lại
Trái tim mẹ lại rung nên nhỏ dại

Khi cuộc đời bù đắp những yêu thương

Một bàn tay rất ấm áp đời thường

Và trái ngọt nở ra là con đấy
Hãy chứng minh cho người ta nhìn thấy

Sau chuyện này ta càng sống tốt hơn

Có ích chi khi cứ mãi giận hờn

Và nước mắt không lấp đầy nỗi nhớ
Mẹ biết rằng trái tim con rạn vỡ

Nhưng bước chân đã khuất nẻo xa rồi

Đừng bao giờ ôm mộng ước xa xôi

Rồi đong đếm cho hoa yêu tàn tạ
Mạnh mẽ lên mà bước qua nghiệt ngã

Vì ngoài kia còn có bóng một người

Sẽ vì con đắm đuối cả một đời

Mảnh ghép ấy thuộc về con mãi mãi!

KHI VỢ ĐẺ CON GÁI – Thơ: Nguyễn Điệp


Mới đây thôi con đã trưởng thành rồi

Đã thành bố của một thiên thần nhỏ

Nhưng cha thấy con có điều chưa tỏ

Một nỗi niềm chất chứa ở đằng sau
Gái hay trai đâu đáng để lo âu

Đều là phúc mà trời cho ta được

Có đứa con đôi khi là điều ước

Của những người hiếm muộn biết không con
Bớt nặng nề tư tưởng dạ héo hon

Thời phong kiến qua lâu rồi con ạ

Đừng ép mình vào ngày xưa nghiệt ngã

Để vợ con lại áy náy trong lòng
Đẻ đứa con đâu phải thế là xong

Nuôi khôn lớn dậy thành người có ích

Là con trai mà phá gia nghỗ nghịch

Liệu có bằng con gái biết chăm lo
Lộc của trời con đừng có so đo

Tâm thanh thản cho nhẹ lòng con nhé

Nhìn đi con thiên thần đang khe khẽ

Nở nụ cười chào đón ánh bình minh
Lời ngày xưa các cụ đã dậy mình

Gái đầu lòng hơn ruộng sâu trâu lái

Hãy mở lòng để đến ngày kết trái

Bởi con nào cũng dứt ruột đẻ ra
Con gái lớn xinh đẹp tựa như hoa

Lúc ấy khéo lại tha hồ thách cưới

Bao nhiêu người lại đau đầu nghĩ ngợi

Chọn đứa nào cho xứng với con ta
Nhớ nghe con hãy suy nghĩ lời cha

Bởi con nào cũng là con…con ạ!

BÊN CON LUÔN CÓ MẸ – Thơ: Thanh Hiếu


Đời con gái như mười hai bến nước

Khổ quá rồi đừng gắng bước nữa con

Mẹ Nhìn con cứ ngày một mỏi mòn

Trong lòng mẹ đau hơn bao giờ hết
Hạnh phúc là cả hai cùng thêu dệt

Một mình con chỉ mệt mỏi thêm thôi

Mẹ luôn muốn con có chốn có đôi

Nhưng không phải cả đời con cam chịu
Đã vất vả tình thương yêu lại thiếu

Điều con làm hỏi liệu có ai hay

Qua ngày tháng con chai sạm đôi tay

Hạt cơm trắng được chan đầy nước mắt
Bao hy vọng lại dần dần vụt tắt

Sao mà con vẫn mãi đặt niềm tin

Vẫn ảo mộng cam chịu để kiếm tìm

Đợi bình minh con tim kia bừng tỉnh
Mẹ ủng hộ con đường con đã định

Nếu không thành con hãy tính nhé con

Đừng để mình phải đau khổ nhiều hơn

Hãy nhớ rằng bên con còn có mẹ.

NHẮN NHỦ CÙNG CON – Thơ: Nguyễn Hưng


Lại đây nào cha gởi gấm đôi câu

Con hãy ngoan ghi trong đầu ráng nhớ

Sống làm người biết sẽ chia nâng đỡ

Đừng coi khinh người cơ nhỡ hơn mình
Khi con nằm trong nệm ấm chăn xinh

Còn nhiều người đang phơi mình hè phố

Ép con ăn con phủi xô ngã đổ

Đâu biết rằng nhiều kẻ khổ không cơm
Con học hành có sách mới giấy thơm

Nhiều bạn nghèo ghé mắt dòm ao ước

Quần áo con đẹp tinh tươm sạch mượt

Có cụ già đang rách trước vá sau
Mẹ nuông chiều khi con ốm con đau

Mua đồ chơi con ném nhào giãy giụa

Cho bánh quà con dở ngon chọn lựa

Khi còn người nằm vệ cửa mái hiên
Bạn bè con họ đã biết kiếm tiền

Nhặt phế liệu hay vác khiêng quá sức

Có những bạn vì khổ nghèo cùng cực

Mà dấn thân vào cướp giật gạt lường
Thì con à đừng sống hẹp tình thương

Xây nhân cách từ bình thường nhỏ nhất

Biết sẽ chia cả khi mình chật vật

Tập làm người sống chân thật…nghe con.

VỮNG BƯỚC NGHE CON – Thơ: Hồng Ngoãn


Mẹ cùng con bao mùa trăng rồi nhỉ

Mười tám năm cũng bền bỉ vô chừng

Cám ơn đời đã cho mẹ cục cưng

Niềm vui sướng nơi tận cùng tim mẹ
Tuổi thần tiên lướt qua con khe khẽ

Giờ nhìn con thấy mạnh mẽ nhường nào

Con lớn rồi mẹ vui sướng biết bao

Mong con mãi… niềm tự hào ba mẹ
Vững tin nên khi rời xa con nhé

Nơi đường đời cánh cửa hé chào con

Ngày mai đây chắc mẹ sẽ chẳng còn

Được kề cận luôn bên con chỉ bảo
Cánh chim non phải vượt qua giông bão

Mẹ mong con luôn giữ đạo làm người

Chăm học hành không tụ tập ăn chơi

Theo cám dỗ để rồi đời xa ngã
Con hãy nhớ mẹ cha còn vất vả

Lo áo cơm dù tuổi đã xế chiều

Được học hành con đã sướng bao nhiêu

Đời mẹ khổ ấp ôm nhiều hoài mộng
Hãy vững tin vượt trên đầu ngọn sóng

Bằng sức trai và ước vọng của mình

Rồi một ngày con sẽ thấy bình minh

Con sẽ hiểu những ân tình nơi mẹ.

LỜI KHUYÊN CHO CON GÁI – Thơ:


Là con gái hãy ngoan hiền con nhé

Xinh xắn dịu dàng kính mẹ thương cha

Là con gái hãy như một đoá hoa

Sắc và hương mãi quyện hoà thơm ngát
Hôm sớm tới trường học hành ca hát

Con hãy vô tư sinh hoạt vui chơi

Cười thật tươi và duyên dáng yêu đời

Lúc còn bé hãy nghe lời mẹ dạy
Khi lớn lên giữa dòng đời xô đẩy

Phải tránh xa những cạm bẫy giăng giăng

Cuộc sống xô bồ lẫn lộn đục trong

Sống làm sao cho tấm lòng thanh thản
Nếu có thể hãy giúp người hoạn nạn

Sống chân tình với bè bạn quanh ta

Giản dị thôi con cứ sống chan hoà

Đừng cao ngạo đừng kiêu sa hợm hĩnh
Trước khó khăn cứ an nhiên bình tĩnh

Hãy tự tin ở nơi chính bản thân

Sau mùa đông là sẽ tới mùa xuân

Con nhớ nhé con gái cần tứ đức
Tấm lòng vàng quý hơn đồ trang sức

Con gái phải cần hết mực đoan trang

Đường tương lai phía trước rộng thênh thang

Chọn đúng hướng sẽ an nhàn hạnh phúc.


(Đang còn cập nhật…)
Các bạn vừa xem qua chùm thơ viết về những lời yêu thương và khuyên bảo của Cha Mẹ dành cho con cái của mình. Chúng tôi hi vọng chùm thơ này sẽ có ích, ý nghĩa với bạn. Hãy bày tỏ suy nghĩ của bạn về chùm thơ, cũng như những lời khuyên hay dành cho con cái mà bạn muốn chia sẻ ở phần bình luận bên dưới nhé!..

Xem thêm:  Chùm thơ tâm trạng bên ly cà phê buồn 1 mình

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …