Home / Chùm thơ chọn lọc / Cảm nhận thơ Bùi Giáng thông qua tập “Như sương” (Phần cuối)

Cảm nhận thơ Bùi Giáng thông qua tập “Như sương” (Phần cuối)

Cảm nhận thơ Bùi Giáng thông qua tập “Như sương” (Phần cuối)

Tập Như sương – Bùi Giáng được xuất bản với hơn 70 bài và đó cũng là những cảm xúc, của chính tác giả trước những rung động và cảm nhận của mình. Tiếp nối Như sương phần 2 chúng tôi sẽ giới thiệu với bạn những bài thơ tiếp theo nằm trong tập Như sương. Qua đó bạn sẽ cảm nhận sâu sắc hơn về những khía cạnh khác ở trong thơ ông. Hãy cùng đọc và cảm nhận những bài thơ này bạn nhé!

Thu (I)

Thu nay nằm nhớ Thu Bồn

Con sông xứ Quảng linh hồn quê hương

Quê hương xứ Quảng dịu dàng

Có cô thôn nữ có nàng tiên nga

Có khe có suối ngọc ngà

Có mưa móc gội màu hoa trên ngàn

Sông dài biển rộng thênh thang

Tình yêu chất vấn dã man còn nhiều.

Thu (II)

Thu nay trời đất như mơ

Ngày qua nắng cháy, bây giờ mây giăng

Mưa tuôn tưới mát đồng bằng

Xóm làng cây lá nhựa căng dâng trào

Thị thành hưởng thụ biết bao

Niềm vui ẩn mật nói sao bây giờ

Ngồi làm lủng củng câu thơ

Ngượng ngùng ném bút trơ trơ nhìn trời.

Thu (III)

Chiều thu nhớ nhung

Những trăm nghìn nỗi mông lung nhớ gì

Nhớ gì có lúc lâm ly

Có lần thư thái thuận tùy nhớ nhung

Nhớ gì cũng thể như không

Nhớ gì cũng được – nhớ mong không gì

Không gì cả! chẳng có gì

Nhớ gì chẳng có, có vì nhớ suông.

Thu (IV)

Chợt nghe gió mát vi vu

Biết là trực tiếp mùa thu đang về

Tung chăn tích cực nghiệp nghề

Gieo vần thích hợp đề huề tặng thu

Chợt nghe gió mát vi vu

Biết từ hải ngoại em thu đang về

Anh nằm tiêu cực tê mê

Đành thôi chịu trận dã dề tặng thơ.

Thu (V)

Giong buồm Lục Tỉnh về chơi

Mùa thu nhớ mãi mây trời Miền Tây

Ba mươi ngày trước, bao ngày

bờ bến dọc dài đồng xanh

Giòng sông rộng, sóng mông mênh

Trời mây trăng nước gió bềnh bồng đưa

Nhớ nhung những tháng ngày xưa

Thân còn khỏe mạnh, hồn chưa rã rời

Tha hồ du lãm khắp nơi

, Châu Đốc đất trời Miền Tây

Thu xưa sống lại thu này

Thu xưa nô nức thu nay buồn buồn

Buồn vui cũng một cỗi nguồn

Nhấp nhô ngọn sóng vui buồn xuống lên

Chào Thu Lục Tỉnh rộng thênh

Mong ngày trùng ngộ không quên mối tình.

Tình điên ấy

Tình điên ấy ít nhiều em có thấy

Rất nhiều lần em có thấy có nghe

Có nghe nói rằng Trích Thiên thuở ấy

Có nghe rằng Phạm Thái thuở nào

Họ nốc rượu lu bù em có biết

Bởi vì sao mà tự diệt đời mình

“Một tập thơ sầu ngâm sảng sảng

Vài nai rượu kếch ních tỳ ty

Chết về Tiên Bụt cho xong kiếp

Đù ỏa trần gian! sống mãi chi”

(Phạm Thái)

“Ta hăm hở chí trai hồ thỉ

Bởi đợi tình nên nấn ná nhân duyên

Nàng điêu linh thân gái liễu bồ

Vì giận phận hóa ngang tàng tính mệnh…”

(Phạm Thái khóc Trương Quỳnh Như)

Và Lý Bạch trích tiên cách biệt

Mười trăm năm ai biết vì sao

Còn nguyên thể thái thuở nào

Dương Phi có lẽ? khơi mào tình điên

Cho ngài Lý Bạch Trích Tiên

Thanh Bình Điệu ấy còn nguyên tạc hình

Hình của mộng điên tình đắm đuối

Thể của Thân thần muội mê tiên

Ẩn tình mật ngữ u uyên

Làm sao che đậy trích tiên điên tình

” Vân tưởng y thường hoa tưởng dung

Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng

(………… )

” Nhất chi nùng diễm lộ ngưng hương

Vân vũ Vu Sơn uổng đoạn trường… “

” Trường Tương Tư ” đoạn trường ai biết

Dương Quý Phi nào biết nào hay?

Ái ân chỉ có ngần này

Còn chăng mộng tưởng đợi ngày tái sinh

” Trường Tương Tư – tại Trường An

(… )

Mỹ nhân như hoa cách vân đoan

Thiên trường lộ viễn hồn phi khổ

Mộng hồn bất đáo quan sơn nan…

(… )

“Tích thời hoành ba mục

Kim tác lưu lệ tuyền… “

( Xưa kia mắt liếc đưa tình

Ngày nay chín suối suối tình lệ tuôn )

Tích thời hoành ba mục

Kim tác lưu lệ tuyền

Đường xa trời đất cách ngăn

Quan san nghìn dặm mộng hồn nát tan

Nùng diễm ngưng hương lộ nhất chi

Đoạn trương vân vũ Vu Sơn uổng

Y thường vân tưởng hoa dung tưởng

Phất hạm xuân phong bạch lộ nùng

“Dao chém nước, nước càng xuôi chảy

Rượu tiêu sầu, sầu lại phanh phơi

Ở đời chả thích thì thôi

Ngày mai xỏa tóc rong chơi chèo

(Trừu đao đoạn thủy, thủy cách lưu

Cử bôi tiêu sầu, sầu cách sầu

Nhân sinh tại thế bất xứng ý

Minh triêu tán phát lộng biên chu)

(Lý Bạch)

Tình yêu (I)

Yêu nhau nhiều lúc mộng liều

quá độ nhớ nhiều như thương

Thương nhau quá độ bình thường

Trở thành quái gỡ mộng trường tịch liêu

Lỗi từ tấm tức

Hào quang phụ nữ diễm kiều mà ra

Tại người đâu phải tại ta

Tại người như thế thành ta điên rồ

Tình yêu (II)

Tình yêu rất mực tò mò

Dịu dàng phía trước, dẫm dò phía sau

Tình yêu muôn sắc muôn màu

Mùi hương chỉ một tiêu tao tận cùng

Hỏi người: phải thế hay không?

Người rằng thế phải mà không thế nào?

Em từ viễn tượng chiêm bao

Vào trong thực tế trút trao cái gì

Tình yêu rất mực lâm ly

Thuận tòng đanh đá nhu mỳ chua ngoa

Làm sao ai dám nghĩ ra

Ngoài là Công Chúa, trong là Oanh Oanh?

Tình yêu rất mực thập thành

Hững hờ đi giữa dỗ dành bơ vơ.

Tố Như trùng lai

Anh đi từ thế kỷ nào

Anh về trở lại mừng chào núi sông

Trùng lai vô hạn bềnh bồng

Hồi sinh vô tận não nùng nhìn nhau

Chúng em dù trước dù sau

Dù sao nữa cũng có sầu có vui

Còn anh chả lúc nào nguôi

Nỗi đau dằng dặc kéo dài bình sinh

Đau từ miền cõi mông mênh

Đau từ suốt một lênh đênh kiếp người

Hai trăm năm đã qua rồi

Tân Thanh dư hưởng muôn đời còn vang

Hồng Sơn sơn nguyệt võ vàng

Rã tan huynh đệ điêu tàn bặt tin

Một mình đất lạ lùng nhìn

Nhìn đâu thấy được bóng hình xa xưa

Quê hương cố quốc sơn hà

Nhìn đâu nhị nguyệt yên hoa thuở nào

Tờ cũ

Bây giờ tờ cũ đổi tên

Ấy là tờ mới mông mênh lạ lùng

Vô bờ vô bến vô chung

Kể từ vô thủy thung dung đi về

Tập trung thần thoại não nề

Nghìn Hy Lạp một Mỵ Khê Chiêm Thành

Em ngồi khóc suốt năm canh

Anh ngồi viết một tân thanh cuối cùng

Tương giao vô tận một vùng

Tình yêu gió giục đùng đùng sấm vang

Em đi chớp biển mưa nguồn

Tình yêu quá khứ mang buồn tương lai

Viết yêu viết một ra hai

Viết không ra tiếng đeo đai viết hoài.

Tờ mới

Bây giờ tờ mới đổi tên

Vẫn tên tờ giấy mà chênh vênh nhiều

Tử sinh một cuộc giấn liều

Chịu chơi gay cấn đến điều tan hoang

Đến điều rất mực rã tan

Xuân xanh mộng mỵ dã man máu hồng

Đá vàng thiết thạch vời trông

Nguyên tiêu đầu ngọn vun trồng gãy đôi

Cậy em em có chịu lời

Ngồi lên ngay ngắn nghe đời phân bua

Ngữ ngôn âm thiếu điệu thừa

Đi trời hy vọng đi mùa đăm chiêu

Tử sinh liều giữa xế chiều

vĩnh dạ ngọn triều buông lung

Trăm năm (IV)

Trăm năm gian khổ trường kỳ

Tình yêu gian khổ thuận tùy phút giây

Trăm năm chỉ một lúc này

Một giây phút một không ngày không đêm

Buồn vui chất chứa mỏi mềm

Chất chồng chất ngất ngày đêm chán chường

Bài thơ em vất giữa đường

Chờ ngày trở lại muôn phương một mình.

Trẫm nhớ

Ngày nay trẫm nhớ ngày mai

Nhớ mai nhớ mốt một ngày đã qua

Đã qua? cháu bé bà già

Đã qua? vô tận già bà già ông

Trẫm nay tuổi tác chất chồng

Mà ra sự huống thật không ra gì

Lòng luống tưởng lâm ly sự huống

Lòng luống mơ mộng tưởng bâng quơ

Lòng điên đi khắp bến bờ

Mà đâu bỉ ngạn bất ngờ thanh khê

Nghe thiên hạ đồn về cố quận

Nghe Việt Kiều ngơ ngẩn lắc đầu

Nghe từ ngõ trước vườn sau

Nghe ra muôn một nhiệm màu mất đâu

Um những cỏ vườn sau ngõ trước

Ngán cho huê thắm nhạt vàng phai

Um tùm cọng cỏ dẻo dai

Đèo bòng thiên hạ đeo đai những gì

Giai nhân tính mệnh nhu mỳ

Tha hồ ngang dọc nam nhi tung hoành.

Từ bao giờ

Từ bao giờ tới bao giờ

Có ai dám nghĩ dám ngờ ông điên?

Trải qua dâu biển liên miên

Ăn bờ ở bụi ngửa nghiêng nằm ngồi

Bao nhiêu phụ nữ lỡ thời

Bị chông xua đuổi chán đời ra đi

Thấy ông nằm ngủ ly bỳ

Bên đường hẻm hẹp nhu mỳ ôm ông

Ôi thôi! ôm ấp mặn nồng

Tình yêu vô tận không gần không xa

Chỉ duy một phút mà ra

Tình đi khắp nẻo sát na nghìn trùng.

Từng bước

Đi từng bước, bước cũng từng đi

Bước đi chậm rãi nhớ nhung gì

Trời mây sương tuyết luôn chào đón

Đất ruộng sắn khoai vẫn thuận tùy

Lúa chín rì rào vàng ửng nắng

Dâu xanh thăm thẳm bích như ty

Em đi từng bước tôi từng bước

Từ trước tới sau mãi cũng vì.

Tý Út vui

(Trưa hôm nay)

Tý Út hôm nay có vẻ vui

Vì Út chợt thấy ông Bác cười

Hồn nhiên thoải mái ông cười thật

Không giống bao lần cười gượng vui

Út cho ông ăn có hơi nhiều

Bầu xào thanh đạm cá kho tiêu

Bình sinh ông ít khi nào được

Thưởng thức rất đến điều

Rất mực thỏa thuê máu giậy trào

Lên đầu mẫn tiệp sáng như sao

Nắm cầm cây bút tay huy hoắc

Tờ giấy tươi vui nắng tưới vào

có lẽ thuận tùy theo

Giây phút thần tiên gió thổi vèo

Những tưởng cuồng điên đau đớn quá

Ngờ đâu tuyền thủy vẫn trong veo

Uống ly rượu

Uống ly rượu cuối cùng này

Gẫm bao ngày tháng đã dày công phu

Công lao dai dẳng trầm phù

Xiết bao tuế nguyệt đắp bù tháng năm

Đền bù xiết kể bao lăm

Đáp đền muôn một trăm năm dại khờ

Khờ như dại, dại như thơ

Dại không biết thẹn trơ trơ điên cuồng

Tuổi giờ đã xế bóng buông

Xế chiều đủng đỉnh không buồn không vui

Chỉ nghe tim máu sụt sùi

Từng từng tưởng niệm nửa vui nửa buồn

Đi về mộng mỵ một muôn

Còn nghe rớt hột mưa nguồn đầu hoa

Uống xong ly rượu cuối cùng

Bỗng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên

Uống như uống nước ngọc tuyền

Từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau

Uống xong ly rượu cùng nhau

Hẹn rằng mai sẽ quên nhau muôn đời

Em còn ở lại vui chơi

Suốt năm suốt tháng suốt nơi lan tràn

Riêng anh về suốt suối vàng

Trùng phùng Lý Bạch nghênh ngang Tản Đà

Em còn ở với sơn hà

Anh còn mất hút gần xa mất hoài.

Uống rượu yêu đời

Yêu đời uống rượu sáng nay

Vừa nâng ly để chớm say ngà ngà

Chớm chừng đã chợt bỏ ra

Đừng say mút chỉ rầy rà tít mây

Chơi mà mút chỉ đứt dây

Còn chi mà nói thang mây phiêu bồng

“Tuyệt mù bể nước” vời trông

“Non mây thăm thẳm bụi hồng chưa xa”[/cmt]

Ngày nào trùng ngộ bước ra

Trùng sinh sương sớm đầu hoa cuối cùng

Chân trời mặt biển thong dong

Bình minh nắng gió mây hồng vèo bay.

Uống xong về ngủ chiêm bao thấy gì

Uống xong chén rượu nồng nàn

Về vườn nằm võng dịu dàng ngủ say

Diệu kỳ thay! giấc mộng dài

Tận cùng bờ bến thiên thai ghé về

Gặp em khắp mặt sơn khê

Em thành tiên nữ đề huề tiên nương

Gặp em ở khắp phố phường

Em thành thơ mộng thôn nương thôn làng

Cuối cùng tận tuyệt bóng vang

Em thành Thần Nữ huy hoàng không tên.

Vì có lẽ

Và có lẽ ngày mai anh sẽ khóc

Vì em đi vào lúc gió đang bay

Và giông bão đánh chìm bao khổ nhọc

Của non sông nghìn thuở đã phơi bày

Em đi tới một tương lai xa hút

Anh già nua ngồi lặng lẽ chắp tay

Từng kỷ niệm mấy chục năm tê buốt

Ngồi bên đường chờ đợi bóng mây bay

Em đã biết từ lâu em rất rõ

Còn lời gì nói được nữa hay không

Hãy chậm rãi bên đường em ngồi đó

Tự hỏi mình còn có nữa hay không

Phút giây cuối bên con đường tiếp nối

Anh chào em như vĩnh biệt muôn ngày

Một quá khứ nặng nề như một khối

Giá băng tràn suốt gian khổ đeo đai

Rồi có lúc như lần này có lẽ

Quỳng Nga xanh như vang bóng màu Lan

Và Vĩnh Thúy Thừa Thiên thu tận mỵ

Cùng nắm tay đưa Vĩnh Dạ lên đường

Rồi có lúc như lần này lần nữa

Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn

Lời gay cấn đầu thai trong Vó Ngựa

Hồn hóa sinh về Núi Đá Mưa Ngàn

Rồi có lúc ngẫu nhiên em chợt thấy

Rằng anh điên như từng đã điên rồi

Vì điên ấy là triều vui tràn giậy

Ngập bến bờ của tình mộng chia trôi

Em chợt thấy yêu đời vô cùng tận

Vì đời là rất mực rất

Em chợt thấy không buồn đau oán giận

Vì Thiêng Liêng không chia biệt cõi miền

Em chợt khóc như anh từng đã khóc

Em chợt vui như anh chẳng được vui

Em chào đón những xuân xanh bát ngát

Đang đi về từ tuyệt thể xa xôi

Anh ngồi lại bên đường chờ đợi lúc

Của phút giây lịch sử chuyển thình lình

Là giây phút từ sử xanh cổ lục

Của cảo thơm từng lần giở trước đèn

Còn truyền lại chuyện phong tình cổ lục

Của tân kỳ cùng cực cổ ra kim

Giờ đốn ngộ nơi thiên nhai hải giác

Em nâng ly khánh chúc nước non mình

Vịnh ngày tái hợp

(Thay lời Kim Trọng viết chơi)

Uống xong chén cuối cùng này

Anh ngồi đốt thuốc thở dài thương em

Tình yêu đã mất êm đềm

“Ba mươi năm mới” còn thêm bây giờ

Tất nhiên lặng lẽ như tờ

Vỡ toang tình mộng còn mơ ước gì

Cuối cùng uống nữa uống đi

Chén cay đắng đã cạn ly từ đầu

Từ đầu tiên đã có câu

“Bao giờ còn có mai sau ví dù”

Đầu đuôi tình nghĩa ngục tù

Tình ta say tít tịt mù từ em.

Vui và buồn

Các con còn nhỏ phải không

Thấy ông cười khóc mà không vui buồn

(Không vui sao cười? không buồn sao khóc?)

Khóc vì trăng mọc mưa nguồn

Cười vì tuyết đổ vui buồn muôn phương

Quanh năm lạc nẻo lầm đường

Thu về xuân lại mộng trường chia xa

Đời bất tuyệt, mộng nguy nga

Lẽ nào có thể tiên nga điêu tàn

Ngày xuân chín chục thiều quang

Cành lê trắng điểm, lá vàng ở đâu?

(Em đi từ tỉnh mộng đầu

Một mình ở lại anh sầu trăm năm

Em từ vô tận xa xăm

Trùng lai chất vấn: từ trăm năm nào)

Trên đây là những bài thơ cuối cùng nằm trong tập Như sương – Bùi Giáng mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Trọn bộ tập thơ này rất được các bạn trẻ yêu thích bởi vì chúng được viết với lối văn mộc mạc và giản dị nên dễ đi vào lòng người đọc. Bùi Giáng có một tuyển tập thơ vô cùng đồ sộ vì vậy bạn đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo để cập nhật và tìm hiểu những tập thơ nổi tiếng này nhé!

Theo Thuvientho.com

Xem thêm:  Uống rượu - Phạm Thiên Thư

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …