Home / Chùm thơ chọn lọc / Chùm Thơ Tình Buồn Cô Đơn Mang Những Nỗi Sầu Khắc Khoải

Chùm Thơ Tình Buồn Cô Đơn Mang Những Nỗi Sầu Khắc Khoải

Chùm Thơ Tình Buồn Cô Đơn Mang Những Nỗi Sầu Khắc Khoải

Và tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, một nỗi nhớ không tên chẳng bờ chẳng bến. Cứ mãi kiếm tìm nơi đâu trong hư không để moi lại ký ức ngày nào, tìm trong những trang lưu bút nét nghiêng mực tím, tìm trong giữa cái xô bồ một cõi lặng im, tìm trong hoài niệm một nụ hôn ấm áp giữa trời , tìm trong những áng thơ ta gửi gắm những nỗi sầu, tìm trong men cay, tìm trong khói thuốc, tìm, tìm, tìm mãi…! Tìm hoài thôi…!!! (Tôi đi tìm khoảng lặng của riêng tôi)

Cảm giác cô đơn chưa bao giờ là dễ chịu, tuy vậy, cũng có nhiều cách để con người ta đối mặt với thứ cảm giác vô chừng ấy. Đó có thể là một vài lời tâm sự, một áng thơ, một người bạn để cùng nhau chia sẻ… Và hôm nay, tôi sẽ gửi đến các bạn những bài thơ tình buồn cô đơn với nỗi buồn khắc khoải cho các bạn thưởng thức và gửi gắm những nỗi niềm của mình, hi vọng các bạn sẽ thích, chúc các bạn có những phút giây thật tuyệt bên những áng thơ tình cô đơn hay!

1, Cơn Mưa Hạ

Mưa lại về trên con phố ngày xưa

Hàng liễu rủ như nỗi buồn ngơ ngác

Em xoè tay đón hạt mưa rào rạc

Lại một mùa mưa nữa chẳng cùng anh.

Em đi tìm trong quá khứ mỏng manh

Tìm trong gió, trong mây rồi trong nắng

Tìm về anh của một thời xa vắng

Của một thời hai đứa bước chung đôi.

Em hỏi gió thì gió chỉ cười thôi

Em gặp mây nhưng mây trôi lặng lẽ

Em hỏi nắng, nắng lắc đầu khe khẽ

Vậy nơi nào mới cất giấu hình anh?

Vâng! Đây rồi em đã gặp được anh

Là anh đấy, trong cơn mưa đầu hạ

Mưa trút xuống những hàng cây nghiêng ngả

Mái hiên xưa che ướt mối tình đầu.

Rồi một ngày tay hết nắm bàn tay

Em trả anh một mùa mưa trắng xoá

Trả lại anh con đường chia đôi ngả

Xa nhau rồi chỉ tội mái hiên xưa!

(Tuyết Trang)

Mời các bạn độc giả tham khảo những câu nói hay về tình yêu buồndanh ngôn cuộc sống hay nhất mọi thời đại.

2, Người Ấy

Chiều nay lặng lẽ trên sông vắng

Nhìn chiếc đò xuôi nước ngược dòng

Làn gió trở mùa nghe lạnh buốt

Xuân về! Người có biết tôi mong?

Tai ác gió mùa tiết cuối Đông

Lạnh từ đâu đến sắt se lòng

Tôi mơ người ấy quay về bến

Khắc khoải hồn tôi phút

Tôi ước và mơ có được đâu

Nhớ ai ngơ ngẩn thả dòng châu

May ra sóng cuộn sang người ấy

Nhặt hộ giùm tôi những giọt sầu…

(Tuyết Trang)

3, Giã Biệt Thu

Nơi góc bể tưởng ai nhớ mãi!

Tấm chân tình ân ái bấy lâu!

Sao người nỡ vội gieo sầu!

Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ!

Người giã biệt trời như lạnh lẽo

Nắng vàng tươi khô héo nhành hoa

Nơi xa duyên phận mặn mà

Lối xưa vắng bóng mình ta ngậm ngùi

Xem thêm:  Top 20 Bài thơ hay của nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Hạnh

Tình đã dứt thì thôi người nhé!

Chúc người luôn vui vẻ tròn đôi

Từ nay cách biệt phương trời

Đêm đêm cô lẻ trăng rơi bẽ bàng

Chân bước đếm lang thang từng ngõ

Đông ùa về buốt gõ con tim

Thu đi tình cũng trốn tìm

Tháng ngày chất chứa trời đêm mịt mùng…

(Tuyết Trang)

4, Ta Trả Cho Nhau

Ta trả cho nhau món ân tình ngày đó

Những đêm dài vò võ trắng dòng thơ

Trả cho nhau day dứt một câu chờ

Để mỏi mòn bao năm mơ tháng đợi

Trả cho nhau mấy mùa trăng diệu vợi

Ta rồi, sợi nhớ sợi thương

Quên đi nhau giá lạnh giữa đêm trường

Để không chạnh lòng trên con phố vắng

Trả cho nhau một khung trời mưa nắng

Hẹn một đời xây trọn nhịp cầu duyên

Trong đêm dài quên giấc mộng thần tiên

Buông rơi giấc nồng say ngày xa vắng

Trả cho nhau chân trời buồn không nắng

Áng mây trôi ảm đạm một quảng đời

Có đau lòng cũng một thoáng chiều rơi

Thế gian này bao tiếng ru chìm nổi…

Trả cho nhau những nẻo về đơn lối

Phố mưa chiều ướt đẫm trái tim côi

Trời vào đông gieo giá lạnh chẳng thôi

Hãy quên hết kỷ niệm thời hoang dại…

Trả cho nhau cuộc đời này nhiều lắm

Bao nhiêu là nỗi nhớ với yêu thương

Dẫu có đem ướt đêm trường

Đem cay đắng cả đời này chưa dứt…

(Tuyết Trang)

5, Mơ Bóng Trăng Soi

Trăng vàng rơi đáy nước xa xăm

Nắng phơi hờ hững cánh hoa tàn

Giữ lại mùa vui trong khúc nhạc

Giữ lại khăn nồng gói ấm êm.

Trăng tròn, trăng khuyết vọng ngàn năm

Tình đời say đắm mộng trăm năm

Ước với sao khuya đêm trăng khuyết

Mơ cùng chung bóng dưới trăng tròn.

Tình nhân tay nắm, lòng thầm nguyện

Vọng cả cung hằng nỗi hợp tan

Thấp thoáng lối nhỏ ai vừa nói

Trăng hỡi soi giùm bóng tình nhân

(Tuyết Trang)

6, Nhớ Chiều Xa

Chiều buồn mây xám buốt mưa đông

Cơn gió ngẩn ngơ ước nắng hồng

Người người hối hả vui phố thị

Lặng lẽ bóng ai phía ngược dòng.

.

Bừng lên bao kỷ niệm chốn này

Một chiều xa lắm giữa heo may

Áo trắng chờ ai nơi góc phố

Thả rơi hương tóc theo gió bay.

.

Chợt nhớ vần thơ thi sỹ Hàn

Bâng khuâng như ngân phím tơ đàn

“Em điên – em xé toang hơi gió” (*)

Gieo tình vương vấn bước lang thang …

(Tuyết Trang)

7, Luyến Nhớ

Em vẫn giữ trong tim hình bóng cũ

Của một thời mình kề cận bên nhau

Nụ hôn say hơi ấm của tình đầu

Và ngày tháng tâm tư cùng thầm lặng.

Em sẽ giữ cho anh từng vạt nắng

Chiều hẹn hò mong ngóng ở công viên

Ước mơ ngày hai đứa được nên duyên

Từng đêm vắng cùng nghe lòng thao thức.

Tình yêu đó muôn đời hoài náo nức

Kỷ niệm hồng vẫn đẹp mãi trong mơ

Dù giờ đây trong kiếp sống

Em vẫn giữ không phai từng luyến nhớ.

Em vẫn giữ trong tim từng hơi thở

Thật ngọt ngào thời hoa mộng ngày qua

Để trong lòng mang mãi những thiết tha

Để hun đúc hương mơ thành mật ngọt.

(Tuyết Trang)

8, Băng Giá

Dù ở nơi nào anh có hay

nhung nhớ vẫn tràn đầy

Bao đông vẫn mãi hoài mong nhớ

Gởi gió mây trời hương ngất ngây.

Em ở phương này tim xuyến xao

Bao đông day dứt nhớ phương nào

Xem thêm:  Bài thơ Bỗng thấy bâng khuâng – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Từng đêm tâm sự cùng trăng gió

Gởi đến cho người ở chốn nao.

Anh biết trong em những đợi chờ

Những ngày luyến nhớ thuở vào mơ

Những chiều độc bước trên đường vắng

Để lạc khối tình trong ý thơ.

Có biết cho em chốn cô phòng

Mõi mòn nhung nhớ với chờ mong

Thu qua đông lại hồn băng giá

Tâm sự riêng mang cứ ngập lòng.

Đã trót yêu nhau sao đợi chờ

Để hồn thao thức chuỗi ngày thơ

Bên nhau anh nhé tròn

Để mãi cho mình thôi ngẩn ngơ.

(Tuyết Trang)

9, Tàn Tro

Khẽ ngoảnh lại cuộc tình xa ngái ấy

Còn lại gì sau năm tháng chơi vơi?

Chỉ đêm tối lạnh lùng và lặng lẽ,

Ta ra đi từ thuở chớm yêu người

Tôi trở lại tìm em trong quá khứ

Những ngày xưa cỏ đá đã xanh mồ

Tình vụng dại một thời nay nhắc lại

Chắc phải tìm trong ngăn khóa hư vô…

Thôi xin đừng nhìn tôi như khách lạ

Đừng giả vờ như chiếc lá thơ ngây

Em cứ hãy là mùa thu băng giá

Giết hồn tôi êm ái đến vạn ngày!

Tôi không muốn nghìn lần đau đớn nữa

Dấu yêu ư? Thưa một nắm tro tàn

Thu hãy tới hóa tim thành cát bụi,

Chuông đồng hồ chờ đổ nhịp thời gian…

(Bằng Lăng Tím)

10, Ai Về Trong Cơn Say!?

Lặng lờ gió ngủ bên thềm cửa

Đêm nay say quá, rõ thật là!

Bâng khuâng khói thuốc ven trời lạnh

Mơ hồ… tôi nhớ một người xa

Nhưng nhớ làm chi để ngậm ngùi?

Đây niềm xa cách có chi vui?

Cớ sao tôi cười như mê dại,

Trong những đau thương lẫn ngọt bùi?

Trăng đứng tiêu điều khóc

Đêm chẳng chung lời với nước mây

Hình bóng ai về trong sương khói

Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ

Hay gió vô ngôn bỗng ồn ào?

Sao tôi nghe tiếng như ai đó…

Bước giữa hồn tôi đương xôn xao!

(Bằng Lăng Tím)

11, Bên Này Nỗi Nhớ

Tôi ngồi buồn bên gác quán ngày xưa

Bỗng lạc lõng những nơi mình hò hẹn

Từ độ ấy thu buông lời tiễn biệt

Vàng cả hồn tôi, da diết phố sang mùa

Mưa đã rớt phía bên này nỗi nhớ

Ở nơi nào có ướt áo em không?

Thu mãi mãi trong tâm người chờ đợi

Một lời thương em có giữ trong lòng?

Phố lặng lẽ khi ánh chiều rực tím

Dẫu còn mưa nhưng ánh nắng trong ngần

Chờ không gặp, một đời tôi tìm kiếm

Gió ơ hờ khúc hát tuổi thanh xuân

Tôi về lại phía bên này nỗi nhớ

Bước bên nào cũng nghiêng phía bên kia

Mảnh tường trắng đời vô tri, sỏi đá…

Cũng xót thương cho một cuộc chia lìa

Tôi trở về những chốn xưa, lạ quá!

Lối tôi đi ngày tháng đã phai màu

Tình là muôn lời ngọt ngào dối trá,

Xa cách rồi ta trả lại cho nhau!?

(Bằng Lăng Tím)

12, Chiều Úa

Chiều đã rơi sầu trên bến sông

Người đi, ngày tháng chết trong lòng

Còn chăng vạt nắng hoàng hôn lẻ

Khắc khoải hồn tôi với nhớ mong

Lối vắng hạ về, xuân ngẩn ngơ

Ly khách buồn tênh bước hững hờ

Bóng đổ lạnh lùng theo gót mỏi

Chợt buồn, anh đứng lại làm thơ

Và phía xa xa người thiếu phụ

Áo trắng ngậm ngùi trong nắng phai

mắt hướng về đâu đó,

Hình như cũng đứng đợi chờ ai?

Tôi đã từng yêu những nỗi buồn

Đã từng say đắm những hoàng hôn

Xem thêm:  Nhà quê - Đồng Đức Bốn

Nhưng nay buồn bã không còn nữa

Chỉ thấy đau thương ngập cõi hồn

Tình yêu mỏng mảnh như làn khói

Đã vỡ tan tành với nước mây

Có kẻ khật khùng nghe muốn khóc

Chiều úa trên sông, lá rụng đầy

(Bằng Lăng Tím)

13, Những Mùa Hạ Vắng

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?

Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,

Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,

Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn

Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em

Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm

Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối

Mùa hạ sang phượng cháy những con đường

Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,

Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!

Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?

Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt

– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…

(Bằng Lăng Tím)

14, Giây Phút Chạnh Lòng

 

Chiều lặng lẽ, mùa đông yên ả

Sao anh nghe rét giá tâm hồn

Gió thoảng nhẹ câu thề hoa cỏ

Mắt anh buồn màu tím hoàng hôn

Anh chợt nhớ dư tình viễn mộng

Khói mông mênh lơ đễnh hương chiều

Có chút gì lạnh run ngực áo

Nghe như là tiếng gọi tình yêu?

Em anh hỡi, mùa đông bên nớ

Vắng tay quen có buốt vai gầy?

Vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡ

Liệu có bằng nắng đẹp chiều nay?

Dẫu nơi anh mặt trời ngủ sớm

Vẫn mây xanh lơ lửng bạc đầu

Còn nửa lời yêu đương chưa nói

Ngoảnh mặt nhìn em đã về đâu?

Phút chạnh lòng buồn dâng sóng vỗ

Đường mơ quen lạc lõng chân sầu

Từ độ ấy yêu đương gì nữa?

Thuở nhiệm màu trả lại trăng sao

Em anh hỡi khảm trời nhung gấm

Đêm gác đầu gối lụa chân son

Có đẹp bằng vụng dại

Của một thời hẹn biển thề non?

Và em hỡi mùa đông rất nắng

Có thơ bằng chiều sương?

Người em mến nhẹ nhàng dịu ngọt

Có bằng ai đứng đợi cuối đường!?

(Bằng Lăng Tím)

15, Dáng Đông!

Độ cuối tháng trời như không nắng nữa

Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!?

Em quên mất nụ cười em là nắng

Hay vô tình cứ thế đến rồi đi?

Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối

Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng

Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt

Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang

Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ

Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu

Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá?

Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu?

Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc

Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng

Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận

Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông…

(Bằng Lăng Tím)

Và vừa rồi cũng là những bài thơ tình buồn cô đơn hay mà tôi muốn dành gửi tặng đến các bạn, cũng hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những áng thơ tình cô đơn vô cùng tâm trạng này. Còn rất nhiều những bài thơ tình cô đơn khắc khoải và lãng mạn cũng như những chùm thơ tình buồn lạc lõng trên các chuyên mục thơ của Minh Nhật, hãy tự mình khám phá thêm những bài thơ cô đơn hay khác các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Thuvientho.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn Hay hoặc Chùm Thơ Hay cùng Những Bài Thơ Tình Lãng Mạn

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …