Home / Chùm thơ chọn lọc / Chùm Thơ Tình Buồn Viết Về Hình Ảnh Con Tàu Và Sân Ga Hay

Chùm Thơ Tình Buồn Viết Về Hình Ảnh Con Tàu Và Sân Ga Hay

Chùm Thơ Tình Buồn Viết Về Hình Ảnh Con Tàu Và Sân Ga Hay

Bao giờ em mới quên đi? Bao giờ em thôi nhớ nhung dư âm đầy ắp của cuộc tình đầu? Bao giờ em kể anh nghe về những đằng sau bước chân gầy ấy? Và, bao giờ em sẽ thấy lòng nhẹ nhàng để bắt đầu lại một mùa xuân?! Không, hãy ngồi xuống đây và để anh kể cho nghe… Để anh kể cho em nghe về một câu chuyện đời xưa, một câu chuyện đã nhuốm đậm màu dĩ vãng. Chuyện của chàng trai và một cô gái nọ, họ đã có một thời rất rất yêu nhau… (Gió !)

Hình ảnh con tàu và sân ga từ lâu đã trở thành chủ đề của thi thơ, đó là hình ảnh của sự sum vầy, của người trở về. Nhưng ngược lại, đó cũng là những xa cách, những buồn đau, là nước mắt của những cặp tình nhân, vợ tiễn chồng, mẹ tiễn con. Như Nguyễn Bính có câu: Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt – Buồn ở đâu hơn ở chốn này… Mời các bạn cùng xem qua những bài thơ tình buồn về hình ảnh con tàu và sân ga sau, chúc các bạn vui vẻ!

» Đầu tiên, mời các bạn cùng xem bài thơ về con tàu và sân ga mà Minh Nhật mới viết:

1, Chuyến Tàu Ly Biệt

Em bước tiễn tôi một chuyến tàu

Thế là có nghĩa phải xa nhau

Đêm nay mưa rớt ngoài hiên vắng

Thấm vào hồn tôi ôi thương đau!

Ngày tôi ra đi trời mịt mù

Em buồn giấu lệ khóc chiều thu:

“Yêu nhau ngại ngần chi cách trở

Ba năm xa rời hóa phù du”

Nhiều đêm bầu bạn với đơn côi

Tôi bước cạnh bên chiếc bóng tôi

Thời gian ngập ngừng không muốn chảy

Thương nhớ về em nơi xa xôi

Ba thu thấm thoắt cũng trôi nhanh

Thức trọn canh thâu gió qua mành

Ngóng chờ dáng em ngoài ô cửa

Chỉ có bóng mây xanh

Tàu tôi thét còi bến ga xưa

Trời buồn trời khóc trời đổ mưa

Ngóng chờ dáng em sân ga nhỏ

Chỉ có hàng quế lưa thưa

Tôi đến nhà em cuối đường câu

Trong lòng thổn thức nỗi lo âu

Ngóng nhìn hàng me xơ xác lá

Vụn vỡ tang thương, vụn vỡ sầu…

(Bằng Lăng Tím)

Mời các bạn độc giả tham khảo những câu nói hay về tình yêu buồndanh ngôn cuộc sống hay nhất mọi thời đại.

» Tiếp theo, 2 bài thơ về sân ga và con tàu của Nguyễn Bính:

2, Những Bóng Người Trên Sân Ga

Những cuộc chia lìa khởi từ đây

Cây đàn sum họp đứt từng dây

Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc

Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày

Có lần tôi thấy hai cô gái

Sát má vào nhau khóc sụt sùi

Xem thêm:  Cô gái đồng trinh - Hàn Mặc Tử

Hai bóng chung lưng thành một bóng

– “Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

Có lần tôi thấy một người yêu

Tiễn một người yêu một

ở một ga nào xa vắng lắm

Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu

Hai người bạn cũ tiễn đưa nhau

Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu

Họ giục nhau về ba bốn bận

Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu

Có lần tôi thấy vợ chồng ai

Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài

Chị mở khăn trầu anh thắt lại

– Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!

Có lần tôi thấy một bà già

Đưa tiễn con đi trấn ải xa

Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng

Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

Có lần tôi thấy một người đi

Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì

Chân bước hững hờ theo bóng lẻ

Một mình làm cả cuộc phân ly

Những chiếc khăn màu thổn thức bay

Những bàn tay vẫy những bàn tay

Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt

Buồn ở đâu hơn ở chốn này

Tôi đã từng chờ những chuyến xe

Đã từng đưa đón kẻ đi về

Sao nhà ga ấy sân ga ấy

Chỉ để cho lòng dấu biệt ly

(Nguyễn Bính)

3, Chuyến Tàu Đêm

Gió lạnh nghe chừng đêm thấy sâu,

Mà chăn với gối mộng về đâu?

Qua sang một chuyến tầu đêm chạy,

Một chuyến tầu đêm chạy rất mau.

Những ánh đèn phai tựa nắng tà,

Toa này toa khác nối liền toa…,

Chập chờn như một con dơi lớn,

Như một oan hồn hiển hiện ra.

Tầu chạy để chở buồn,

Chở người đi nhớ kẻ về thương;

Nâng bao nhiêu gót chân xinh đẹp.

Tầu chạy đêm nay có lạc đường?

Tiếng máy vang như tiếng sấm rền,

Chuyến tầu này biết có ai quen?

Biết đâu chả có vài tên bạn

Ở một ga nào vội vã lên?

Lững thững tầu đi mất nửa rồi,

Sao không dừng lại ở ga tôi,

Lấy mươi lăm phút cho tôi gửi,

Chút ít xuân xanh trả lại trời?

Mà mãi đêm nay mới nhớ ra:

Đời mình chẳng khác chuyến tầu qua.

Nhưng từ ga nhớn, từ ga nhỏ,

Đời chẳng làm cho lấy một ga.

Tầu biết bây giờ chạy đến đâu?

Đêm sâu hoàn trả lại đêm sâu.

Bỏ đây một chiếc tầu kiêng đỗ;

Chở một toa tim nặng oán sầu.

(Nguyễn Bính)

» Và cuối cùng, 7 áng thơ tình về sân ga và con tàu rất hay còn lại sưu tầm:

4, Sân Ga Chiều Tiễn Bước

Tôi đứng đó sân ga chiều tiễn bước.

Tím hoàng hôn rũ bóng lá bên thềm.

Thu nhạt nắng buông màu nhung luyến đợi.

Gió thổi hờn trách ai đó vô tri.

Tiếng còi tàu in ỏi xa rời bến.

Sân ga buồn hiu quạnh kẻ cô liêu.

Hàng cây rũ lả tả lá hoa rơi.

Như đứng tuổi lòng người ai ngóng đợi.

Theo con tàu người về bên bến mộng.

Biết ai còn lưu luyến mãi khôn nguôi.

Mờ bóng tàu vẫn chưa muốn quay lưng.

Người bỏ lại khoảng trời chiều héo úa.

Xem thêm:  Trang thơ Khổng Tử hấp dẫn và ấn tượng nhất mọi thời đại phần 2

Còn chút gì trong niềm đau kí ức.

Ước mong gì trong gió lặng chiều thu.

Lá vàng rơi thổn thức những bồi hồi.

Làm nát lòng… bao quạnh vắng…chiều đưa.

(Thành Quý)

5, Phận Lữ Khách

Hết rạng bình minh đến xế tà

Dặm trường mỏi mệt những sân ga

Tàu đi xuôi ngược rồi về bến

Lữ khách dừng đâu cũng chẳng nhà

Này phố này thôn này núi sông

Dù mặt từng quen vẫn lạ lòng

Rèm buông dạ chủ che im ỉm

Tình khách làm sao gởi mặn nồng?

Đâu lửa đoàn viên ấm mái sương?

Nào hương tri kỷ ngát đêm trường?

Mưa rơi sũng lạnh lòng cô khách

Quán trọ nằm mơ lửa cố hương

Hết sân ga lại đến sân ga

Lạnh nhạt thờ ơ khách lại qua

Tấm thân cô lữ đường thiên lý

Bóng ngả đìu hiu lạnh nắng tà

(Lê Triều Phương)

6, Sân Ga Chiều

Tôi lạc giữa rừng người đang lớp lớp

Chen nhau về đón ngợp bể yêu thương

Mẹ gặp Cha mừng rỡ ở bên đường

Anh gặp chị em gặp người hò hẹn

Giữa bôn ba nghe bàn chân bẽn lẽn

Bước ngập ngừng sân ga cũ buồn tênh

Không phải trẻ thơ mà sợ chông chênh

Người tấp nập sao lòng cô đơn vậy?

Nép một góc cho đừng ai nhìn thấy

Bối rối lòng không định hướng từ đâu

Sợ chiều đi và đêm tan vào tối

Còn lại mình tôi dò dẫm bước ban đầu

(Mỹ Trinh)

7, Bến Sân Ga

Trên bến sân ga ai vẫn đợi?

Biệt ly ngày ấy đã lâu rồi

Chiều buông một nỗi niềm sâu thẳm

Tiếng còi xé nát cõi lòng tôi

Con tầu xình xịch giã đi xa

Nước mắt tuôn rơi ướt nhạt nhoà

Ở chốn đàng kia người còn vẫy

Ánh đèn vương vướng một lùm cây

Trăng đã treo lưng lửng bầu trời

Lòng còn thổn thức giấc mơ đời

Rời quê lên tỉnh tìm sinh kế

Đường về làng nước chốn xa vời!

Thành phố nơi nơi lắm điện mầu

Nhớ về đom đóm chốn chôn nhau

Mẹ cha vất vả chung cày ruộng

Tuổi thơ nghịch ngợm với đàn trâu

Cuộc sống bon chen đẩy thêm xa

Thế giới năm châu nhận làm nhà

Hồn quê tơ vướng tình xưa đó

Biết đến bao giờ thấy lại nhau?

Dĩ vãng khơi lên những đêm buồn

Sân ga từ ấy đã đi luôn

Làng cũ phương xa về chẳng được

Tiếng còi từ giã bóng hoàng hôn!

(Quoc Hung Nguyen Cao)

8, Bóng Hoàng Hôn

Và cuối cùng thì anh cũng ra đi

Chiều sân ga gió thổi về se sắt

Ngọn đèn đường chập chờn vàng hiu hắt

Em lặng thinh nghe nước mắt lưng tròng

Trời bây giờ cũng vừa mới lập đông

Chiếc áo mỏng càng nghe đầy buốt giá

Không dám khóc mà lệ rơi lã chã

Lần cuối cùng nước mắt tặng cho nhau

Bên cạnh anh em lặng lẽ cúi đầu

Em đã quá tin vào lời mật ngọt

Tội thân em kiếp nghèo hèn bèo bọt

Đỉa lại đeo chân hạc quá đèo bòng!

Em đã tin với tất cả tấm lòng

Xem thêm:  Tình xuân - Dương Hoàng

Giờ quay mặt anh bước đi vội vã

Đành như thế, em làm người

Kỷ niệm hồng xếp chật cả ngăn tim

Tiếng còi tàu rối rít gọi đêm đen

Thôi anh nhé chỉ còn là dĩ vãng

Trời mù sương nên nhạt nhòa bóng dáng

Em bẽ bàng trơ trọi giữa sân ga

Bầy chim kêu gọi tổ buổi chiều tà

Nghe xé nát cõi lòng vừa đánh mất

Còn gì đâu bóng hoàng hôn dày đặc

Em một mình lầm lũi bước chân đi!

(Đỗ Mỹ Loan)

9, Chuyến Tàu Đêm

Tiếng còi ré xé tan màn sương lạnh.

Rồi đến dần theo đốm lửa đàng xa.

Làn sóng người chen lấn đổ sân ga,

Đón quen thuộc hay tiễn đưa thân mến,

Muôn mắt ngó chiếc tàu từ xa đến,

Đổ sân ga bao hy vọng tương lai.

Cất lên tàu bao mông đẹp ngày mai,

Đêm lộng lẫy như bình minh tươi sáng.

Tàu chỉ đậu nhà ga trong chớp nhoáng,

Bỗng từ từ chuyển bánh kéo toa đi.

Rồi biến dần vào cảnh tối đen sì,

Chỉ để lại: Buồn, vui, thương, tiếc, hận.

Mà nghĩ lại cuộc đời xưa nay vẫn

Chuyến tàu đêm nào có khác chi đâu:

Kiếp người ta có thể ví như tầu,

Nhà ga ấy tức là nơi cõi tạm,

Và đêm tối là thời gian ảm dạm.

Lạnh lùng trôi vào bể thẳm hư vô,

Cuộc nhân sinh là bào ảnh nhấp nhô,

Chỉ để lại chút dư âm văng vẳng.

(Trần Gia Thoại)

10, Bóng Tàu Sân Ga

Em buồn đứng cuối sân ga

Nhìn theo chiếc bóng tàu xa xa dần

Đôi con mắt ướt long lanh

Phải chăng là của một lần tiễn đưa

Dường như cơn gió giao mùa

Nhẹ bay của những bụi mưa vào hồn

Chéo khăn có đủ ấm lòng

Người đi kẻ ở buồn không hỡi chiều

Tôi yêu lại chẳng dám yêu

Sân ga tàu khuất tiếng kêu muộn màng

Tôi_em vẫn mãi âm thầm

Trái tim câm nín cũng ngần ấy thôi

Bao năm lặng lẽ dòng đời

Bao năm vật đổi sao dời _ còn em

Bên lề còn một trái tim

Ngày xưa có hạt bụi chìm qua khe

Sân ga phố cũ tôi về

Hương hoa cúc nở tóc thề năm nao

ta gặp lại nhau

Nghe rưng rức những niềm đau của lòng

Em trong tay bế tay bồng

Buồn đôi mắt ướt bên chồng nhìn tôi

Tiếng lòng người ơi

Chào nhau không dám một lời lặng câm

(Ánh Mắt Người Xưa)

Và vừa rồi là những bài thơ hay viết về con tàu và sân ga hay nhất mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những áng thơ tình sân ga ấy. Đây chỉ là một trong rất nhiều những áng thơ tình viết hình ảnh sân ga và con tàu có lưu trong khơ thơ cửa Minh Nhật, hãy tư mình khám phá thêm nhiều hơn những dòng thơ hay về con tàu và sân ga nữa các bạn nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Thuvientho.com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …