Home / Chùm thơ chọn lọc / Chùm thơ về hoa sen hay, ý nghĩa với ngôn từ được chọn lọc

Chùm thơ về hoa sen hay, ý nghĩa với ngôn từ được chọn lọc

Chùm thơ về hoa sen hay, ý nghĩa với ngôn từ được chọn lọc

Chùm thơ về hoa sen được lưu truyền và phổ biến rộng rãi. Bởi đây cũng chính là một đặc trưng của tôn giáo cũng là một loài hoa biểu tượng cho vũ trụ hữu hình và sự sáng tạo. Chính những cánh hoa sen lay động trước nắng mai đã tạp nên một khung cảnh vô cùng bình yên và nhẹ nhàng. Và đó cũng chính là nguồn cảm hứng bất tận cho thi sĩ sáng tác ra các bài thơ về hoa sen.

Những bài thơ về hoa sen được lưu truyền trong dân gian

Nhiều bài thơ về hoa sen đã được đông đảo bạn đọc đón nhận và được lưu truyền trong dân gian. Đó là những bài ca dao ca ngợi và sự tinh khiết của loài hoa sen. Và cũng chính loài hoa này từ lâu đã gắn với văn hóa tinh thần của người Việt. Nó được gắn liền với của người thiếu nữ chân thực, giản dị và mộc mạc.

Bài 1

Trong đầm gì đẹp bằng sen

Lá xanh, bông trắng lại chen nhuỵ vàng

Nhuỵ vàng, bông trắng, lá xanh

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

Bài 2

Thân chị như cánh hoa sen,

Chúng em như bèo bọt chẳng chen được vào.

Lạy trời cho cả mưa rào,

Cho sấm, cho chớp, cho bão to gió lớn,

Cho sen chìm xuống, bèo trèo lên trên!

Bài 3

Hoa sen mọc bãi cát lầm

Tuy rằng lấm láp vẫn mầm hoa sen

Thài lài mọc cạnh bờ sông

Tuy rằng xanh tốt vẫn tông thài lài

Bài 4

Bao giờ sen mọc biển đông

Cha con nhà Nguyễn bế bồng nhau đi

Bài 5

Nhân tài như thể bách hoa

Hoa sen thơm ngát hoa trà đẹp tươi

Bài 6

Nụ cười như thể hoa ngâu

Cái khăn đội đầu như thể hoa sen

Bài 7

Lên chùa bẻ một cành sen

Ăn cơm bằng đèn đi cấy sáng giăng.

Bài 8

Hoa sen sao khéo giữ màu,

Nắng nồng không nhạt, mưa dầu không phai.

Bài 9

Rủ nhau ra tắm hồ sen,

Nước trong bóng mát, hương chen cạnh mình.

Cứ chi vườn ngọc, ao quỳnh

Thôn quê vẫn thú hữu tình xưa nay

Bài 10

Xuống đồng ngắt lá rau xanh,

Thấy chim loan phượng đỗ cành sen dâu.

Người ơi trở lại xơi trầu,

Tham nơi phú quý bỏ nhau sao đành.

Bài 11

Hoa sen mọc bãi cát lầm,

Tuy rằng lấm láp vẫn mầm hoa sen.

Thài lài mọc ở ven sông,

Tuy rằng giống tốt vẫn tông thài lài.

Bài 12

Cổ tay em trắng như ngà,

Đôi mắt em liếc như là dao cau.

Miệng cười như thể hoa ngâu,

Cái khăn đội đầu như thể hoa sen.

Bài 13

Bấy lâu còn lạ chưa quen,

Hỏi hồ đã có hoa sen chưa hồ?

Hồ còn leo lẻo nước trong,

Bấy lâu chỉ dốc một lòng đợi sen!

Bài 14

Sen xa hồ sen khô hồ cạn,

Lựu xa đào lựu ngả lựu nghiêng.

Vàng cầm trên tay rớt xuống không phiền,

Chỉ phiền một nỗi tơ duyên không tròn.

Bài 15

Hôm qua tát nước đầu đình

Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen

Em được thì cho anh xin

Hay là em để làm tin trong nhà?

Áo anh sứt chỉ đường tà

Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâụ

áo anh sứt chỉ đã lâu

Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng.

Khâu rồi anh sẽ trả công

Đến lúc có chồng anh lại giúp chọ

Giúp em một thúng xôi vò

Một con lợn béo, một vò rượu tăm.

Giúp cho đôi chiếu em nằm

Đôi chăn em đắp, đôi tằm em đeọ

Giúp em quan tám tiền cheo

Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau

Bài 16

Lá xanh thăm thẳm lòng Bi

Dũng cành vươn thẳng, thoát ly bùn sình

Nâng nụ sắc Trí kết tinh

Nở thành hoa thắm lung linh giữa đời

Bài 17

Trên đời gì rẻ bằng Bèo,

Chờ khi nước lụt, Bèo trèo lên Sen.

Trên đời gì tốt bằng Sen,

Quan yêu dân chuộng, rã bèn cũng hư.

Bài 18

Búp hoa sen lai láng giữa hồ,

Giơ tay muốn bẻ sợ trong chùa có sư

Có sư thì mặc có sư,

Giơ tay anh bẻ có hư anh đền

Những bài thơ về hoa sen hay chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu xa

Bên cạnh những bài thơ về hoa sen được lưu truyền trong dân gian, chùm thơ về hoa sen Phật giáo cũng được nhiều người yêu thích. Đó cũng chính là một cách thức để chuyển tải các ý nghĩa sâu xa và triết lý của nhà Phật. Bên cạnh đó nó còn gợi được nhiều khác. Và các thi sĩ đã kịp ghi lại các này để chuyển tải tới người đọc. Cùng đọc và cảm nhận bạn nhé!

Xem thêm:  Bài thơ Lạy em… anh bỏ – Nhà thơ Dương Tuấn

Hoa sen –

Kiều trang phơi phới gót thanh tao

Đưa đón thời duyên mặc lý đào

Nhụy một khuôn vàng gương náu bụi

Cánh ba tầng ngọc tháp vươn cao

Lòng kia vẫn thẳng dù vương vít

Hương ấy càng xa lại ngạt ngào

Biết mặt gió xuân từ mấy độ

Mà hoa ý chưa trao

Sen trắng – Xuân Hoàng

Không thấy người hái sen

Chèo thuyền trong nắng sớm

Đầy một hào sen trắng

Thơm nức buổi chiều êm

Tôi về thành phố cổ

Sau nhiều ngày cách xa

Gặp mùa sen trắng nở

Trong hương hè hôm qua

Phải người không hở Huế?

Đất ấy và hoa này

Dẫu chưa lời

Đã nghe vần thơ say

Nhà ai bên thành nội?

Muốn sang phải qua hào

Băng ngang mùa sen trắng

Gặp một trời thanh cao

Sen đi vào chiêm bao

Trắng tinh chiều hương lạ

Đất cố đô, mùa hạ

Sông hoá làn nhung rêu

Thiếu nữ với hoa sen

Trong đầm gì đẹp bằng sen.

Lá xanh, bông thắm lại tren nhị vàng.

Nhị vàng, bông thắm lá xanh.

Thiếu nữ đẹp tựa như tranh bên hồ.

Lưng trần, yếm đỏ như tô.

Nghiêng nghiêng nâng bó sen hồng trên tay.

Nhìn em ngơ ngác, ngất ngây.

Môi xinh, mũi dọc, tóc mây mượt mà.

Làn da trắng nõn, trắng nà.

, dáng ngọc kiêu sa giữa trời.

Mê li tủm tỉm nàng cười.

Người, hoa khoe sắc, dạng ngời ý thơ!

Em và sen

Hồ nước trong xanh như tĩnh lặng

Mạn thuyền thiếu nữ và hoa sen

Áo trắng tinh khôi nhìn e ấp

Môi hồng căng mộng búp sen tươi

Quân tử nhìn em lòng say đắm

Hương sen thoang thoảng như gọi mời

Em và sen đẹp như tranh vẽ

Làm cho xao động khách làm thơ…

Ký ức về hoa sen

Em làm chi đó cạnh đầm sen

Nếu muốn ra xa đã có thuyền?

Cầu gỗ gập ghềnh em ngã đấy

Thương người, áo trắng dính bùn đen!

Nõn nà bông trắng tựa tay em

Ấp ủ bên trong phấn nhụy mềm

Vàng rực lung linh hơn cả nắng

Hừng soi má thắm, mắt mơ huyền.

Ở giữa bùn đen vẫn ngát hương

Mặc cho mưa nắng đến khôn lường

Khuôn đài trinh trắng như em vậy

Một nét yêu kiều,dễ vấn vương…!

Đò anh, em xuống, hóa thuyền rồng

Một khoảng trời xanh điểm sắc hồng

Xao xuyến lòng anh con sóng dậy

Như thuyền thấy bến giữa mênh mông

Tối ấy găp nhau ở bến sông

Em hôn nhè nhẹ đóa sen hồng

Khẻ đặt tay anh rồi…chẳng nói…

Anh hiểu dấu yêu tận đáy lòng!

Hôn nhỏ với bông sen

Tối ấy trời quê lấp ló đèn

Năm tháng đi xa còn đọng lại

Ánh đèn,hoa thắm với tay em…!

Bông hoa sen

Hồ rộng mênh mông sóng dạt dào

Một mình riêng chiếm thú tiêu dao

Hồng bay muôn dặm hương thơm ngát

Sóng vỗ nghìn trùng tiết vẫn cao

Giời đã chiều riêng tây chính trực

Bùn nào nhơ được vẻ thanh tao

Hỏi ai chìm đắm trong hồ biếc

Rẽ nước tung hoa phỏng kiếp nào?

Sen trắng

Nụ sen trinh trắng đoan trang

Như còn e thẹn nắng vàng

Nụ sen tình của đôi mình

Bao giờ nở rộ hồ xinh rạng ngời

Nhụy vàng hoa trắng chơi vơi

Chút hồng trang điểm hương trời ý thơ

Anh về dệt những mộng mơ

Em về đan ước thêu tơ tình hồng

Nụ hoa sen trắng trinh trong

Tình em bền thắm cõi lòng thanh thanh

Lòng vàng ngọc, mộng mơ xanh

Một mai nắng tỏa mộng lành đơm hoa

Mùa sen nở rộ ngàn hoa

Hồn thơ nắng mộng chan hòa dáng thơ

Vâng em chín cả mùa mơ

Hồn anh chan chứa đường tơ sen tình

những giọt sương mai

Màu trong tinh khiết trên đài hoa sen

Nắng hiền bước tới làm quen

Gió lay động nhẹ thành khoen chuỗi vòng

Ngẩn ngơ trước cảnh mênh mông

Hư hư thực thực…thấy lòng an nhiên

Trời mây cảnh sắc êm hiền

Hồn như thoát tục về miền hư vô

ngoại cảnh xô bồ

Tâm linh nếm vị Cam Lồ Mẹ ban

Bước kinh hành rất nhẹ nhàng

Thân Tâm vút tận mây ngàn non tiên

Hương sen tình nồng

Hương sen thoang thoảng…. ngọt ngào

Hòa cùng Tóc mây …..quyện vào hồn anh

Lá sen rực sáng ….long lanh

Ru anh vào mộng… tình xanh ….ngạt ngào

Duyên em sen đẹp …thanh tao

Môi hồng da trắng …yêu sao …Ngọc ngà

Mắt cười người dáng thướt tha

Như sen nở rộ …Sắc hoa giửa hồ…..

Anh xin làm kẻ mộng hồ …

Và là thi sỉ Dệt tô …lời tình …

Tình anh đỏ thắm …dáng hình

Tim ngân vang khúc ….xuân tình chứa chan……

Soi gương

Trên cầu bên những cánh hoa sen.

Nghiêng đầu soi bóng hình em dưới đầm.

Sen thơm toả ngát hương trầm.

Bên cầu dệt lụa thương thầm nhớ ai?

Nghiêng mình soi bóng nguyên đài.

Một nàng thiếu nữ hình hài cảnh tiên.

Hỏi người con gái nhân duyên.

Tình em có hẹn thuyền quyên xuôi dòng.

Bao chàng trai muốn nặng lòng.

Duyên kia có hé nghĩa lòng mới trao.

Em ngồi soi bóng cầu ao.

Tình duyên em gửi anh trao mặn nồng.

Ghen

Có người con gái mến thương

Yêu hoa sen nở thơm hương chiều hè

Mắt em ánh mắt tròn xoe

Lung linh mặt nước em xòe ngón tay.

Mấy lần dạo bước Hồ Tây

Thấy em đưa ngón tay cời ngọn hoa

Tim anh như muốn vỡ òa

Đôi tay em đẹp nõn là hái sen.

Em đừng để đất trời ghen

Để anh còn ngắm hoa sen chiều hè

Sen và em

Thu đã về đậu kín những hàng cây

Nhuốm vàng au lên từng chiếc lá

Hạ trốn biệt sau tháng ngày hối hả

Đổ mồ hôi in sóng muối lưng người!

Những đầm sen rệu rã lặng bên trời

Vẫn nuối tiếc cái xuân thì chưa thỏa

Bông sen cuối mùa cô đơn buồn bã

Đâu biết mình đang cứu cả mùa đi!

Cô láng giềng trốn mẹ đón bình minh

Mượn sương sớm che lấp mình trước nắng

Tiếc sen hồng thổn thức lòng…mắt ngấn!

Khói mặt hồ chờm mướt má hồng tươi!

Không còn thấy cô đơn bông sen hé môi cười

Gương lóng lánh soi khuôn hình thiếu nữ

Môi em tươi quyện vào sen nóng hổi

Nắng vén sương ảo ảnh cả khung trời…

Hồ Tây mùa sen nở

Sớm mai nào Hồ Tây cũng có sương

Nắng lên rồi đó đây còn bảng lảng

Thuyền ai đó trong đầm sen thơm ngát

Người lẫn trong hoa cho hoa đẹp bội phần.

Bàn tay ai đưa đón những búp sen

Nắng chiếu qua làn sương hồng lên như lửa

Lửa chuyền lên môi lửa chuyền lên má

Cho nụ cười tỏa sáng cả rừng hoa.

Hương sen thơm quấn quýt quyện hương trà

Thơm lây cả tay mình nhớ bàn tay ai ướp

Như tình ai nồng đượm

Với ai kia hay chỉ với riêng mình?

Nhấp ngụm trà lại nhớ nụ cười xinh

Dáng thon thả in hình trong bóng nước

Và búp sen hồng trong búp tay em hồng rực

Một thoáng thôi … vương vấn mãi trong lòng.

Chào tháng 6

Tháng Sáu về quê Mẹ

Sen bát ngát cánh đồng

Hương dâng lên ngào ngạt

Nhú từng bông, từng bông…

Sáo vi vút triền sông

Trâu rắc trên đồng cỏ

Lom khom chú mục đồng

Hái sen từng nắm nhỏ.

Chúng co cẳng đuổi nhau

Miệng nhai sen bem bép

Mồm cười toe cười toét

Rách cả vành mũ sen!

Gió đuổi dọc triền sông

Lữ khách nghe mát rượi

Say sưa ngắm hương đồng

Bình yên lòng thầm hỏi…

Có nẻo nước non nào

Bâng khuâng bằng quê mẹ

Có mảnh gấm vóc nào

Đượm hồn quê đến thế?

Trên đây là những bài thơ về hoa sen hay và ý nghĩa mà chúng tôi muốn gửi gắm đến bạn. Thông qua các bài thơ này người ta có thể phần nào cảm nhận được sự trinh trắng, tinh khiết của loài hoa cũng như các nhân vật được nhắc đến mà cụ thể là người thiếu nữ. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Xem thêm:  Chiều cun cút - Phùng Cung

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …