Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Chùm Thơ Võ Quảng Đặc Sắc Và Được Yêu Mến Nhất Phần 3

Chùm Thơ Võ Quảng Đặc Sắc Và Được Yêu Mến Nhất Phần 3

Chùm Thơ Võ Quảng Đặc Sắc Và Được Yêu Mến Nhất Phần 3

Chùm thơ Võ Quảng luôn được nhiều độc giả tìm kiếm. Những bài thơ của ông luôn trong sáng, mộc mạc vui tươi luôn khiến bạn đọc cảm thấy thích thú. Ông là một nhà thơ chuyên viết thơ dành cho lứa tuổi thiếu nhi. Qua những bài thơ chúng ta cũng đủ để hiểu hết tình ông dành cho các em nhỏ da diết như thế nào

Qua sự cống hiến không ngừng nghỉ của ông mà ông đã được dành tặng rất nhiều giải thưởng danh giá về văn học . Bạn có tò mò về những tác phẩm vang danh của ông không? Nếu có, mời các bạn theo dõi những bài thơ còn lại của ông nhé!

Anh nắng sớm

Ngày về còn ngần ngại

Bóng tối vẫn mờ mờ

Chợt ánh một đường tơ:

Vừng đông xoè cánh quạt

Ngày trở về bát ngát

Anh Nắng sớm nhô lên

Nhìn rộng khắp bốn bên

Đất trời im phăng phắc

Nắng sớm sợ làm mất

Giấc ngủ của cỏ cây

Theo làn gió hây hây

Lướt êm ru trên cỏ

Hứng những làn sương nhỏ

Đúc thành vạn kim cương

Trải rộng khắp đồi nương

Màu lụa vàng tơ óng

Rắc bạc lên tia sóng

Sóng óng ánh rập rờn

Rải ngọc núi mơ màng

Núi non bừng sáng quắc

Thắp sân kho nhà gạch

Rực rỡ sắc vàng son

Thắp chồi biếc mầm non

Triệu hào quang lấp lánh

Nắng sớm toả hơi ấm

Lúa chín trải vàng phơi

Vườn tược mùa sinh sôi

Hương thơm cùng quả ngọt

Làm xong mọi việc tốt

Đến lúc nghỉ xả hơi

Nắng sớm vào ngồi chơi

Giữa nụ cười quả đỏ

Bà tôi chăn nuôi

Sáng sớm bà tôi

Tung chăn dậy trước

Nghe tiếng bà bước

Gà qué vui mừng

Đàn vịt tưng bừng

Chào bà: quạc! quạc!

Đánh diêm nghe “soạt”!

Lửa bếp bừng to

Khụt khịt bà ho

Bà băm, bà nấu

Bà trộn, bà khuấy

Bà múc, bà khuân

Bà đấm vào lưng:

“Chà đau lưng quá!”

Lợn bà một tạ

Vịt bà bốn cân

Qua lại ngoài sân

Luôn mồm: đói, đói!

Bà bảo bà phải

Nhúc nhích đi làm

Ăn xong lại nằm

Ở không rất chán!

Khi tổ bầu bán

Bà được tuyên dương

Bà bảo:

“Các anh họ thương

Nên khen làm vậy!”

Báo tin

Tin đồn đâu đây

Sắp có gió bấc

Nếu nó có thật

Phải tránh cho mau!

Phía trước, phía sau

Phải lo cài cửa!

Tranh thủ tắm rửa

Mặc ấm, quàng khăn

Nó gây ho hen

Hắt hơi cảm sốt

Nó còn không tốt

Vặt trụi rừng cây

Rải khắp vàng bay

Hất tung tổ ấm

Vừa chạy vừa rống:

“Reét, reét, ta đây!

Ta phủ trời mây

Một màn nặng trịch”

Thằng Gió ngỗ nghịch

Đã đến kia kìa!

Tròn bằng cái nia

Phồng phềnh, óng ánh

Gánh theo một gánh

Bao bị căng phồng

Đứng ngang giữa đồng

Cầm bao mở nút

Trong bao vi vút

Bọn gió tung ra!

Vèo vèo bay xa

Đến khắp bờ bụi

Vỗ cành trơ trụi

Cành nảy mầm non

Vuốt lá héo hon

Lá hoa bừng nở

Thắp sáng rực rỡ

Rừng núi, đồi nương

Đâm toạc màn sương

Mở xa cõi đất

Trời xanh cao ngất

Bừng nắng ban mai

Hoá ra đồn sai!

Đâu còn thằng Bấc!

Mà đây, thích thật:

Chú Gió-đầu-xuân!

Chú báo tin mừng:

Mang xuân về sớm

Câu chuyện vẽ tranh

Một anh Quạ khoang

Gặp chú Bói cá

Chuyện trò rôm rả

Bàn phải vẽ tranh

Gặp anh Vẹt xanh

Trên cành lắp bắp:

“Mùa xuân trải khắp

Muôn sắc muôn màu!

Ta phải mau mau

Ghi cho đầy đủ!”

Cổ đỏ thích thú:

“Này các bạn ơi!

Màu sắc sinh sôi

Là để ta vẽ!”

Vàng anh thỏ thẻ:

“Tôi rất tán thành

Sống không vẽ tranh

Làm sao chịu được

Non sông óng mượt

Hoa gấm lụa tơ

Đất là bài thơ

Trời là điệu nhạc!”

Tài năng, nhiệt huyết

Tất cả sẵn sàng

Các chim vội vàng

Bắt tay vào việc

Nhưng thật đáng tiếc

Cái khó bày ra:

Quạ sờ khắp… da

Chỉ một màu mực

Vàng anh rốt cục

Chỉ có màu vàng!

Bói cá càng xoàng

Chỉ toàn màu lục

Cổ đỏ càng cực

Chỉ có cục son

Trong lúc núi non

Long lanh nghìn sắc!

Chợt đâu dìu dặt

Tiếng chú Bách thanh:

“Muốn vẽ nên tranh

Phải chung màu lại!”

Tiếng reo: “Phải, phải!”

Vang cả núi rừng

Các chim vui mừng

Pha chung màu sắc

Xem thêm:  Em là cô giáo trẻ - Phan Hoàng

Như một điệu nhạc

Năm đó mùa xuân

Nghìn sắc quây quần

Vào tranh tuyệt đẹp!

Điểm hai

Một anh chuột nhắt

Mõm dài nhọn hoắt

Đầu cắm tai to

Lông màu xám tro

Chạy nhanh như cắt

Lúc la lúc lắc

Hít gì thơm tho?

Bụng mềm đói xo!

Chuột đánh một phóc

Nhảy tót lên giàn

Đã đến thiên đàng

Của thằng chuột nhắt!

Sục nồi, lục bát

Ăn hết cục cơm

Chưa no! Ăn luôn

Cả một cục mỡ!

Vung râu. Nghỉ thở

Vẫn cứ thòm thèm

Thôi phải ăn thêm

Cả cái bọc giấy!

Không ngờ trong đấy

Có một điểm 2

Có móc có quai

Mắc vào cuống họng

Nghe như lửa bỏng

Nghe có kim đâm!

Khạc nhổ ầm ầm

Con 2 càng móc!

Nổi kêu, nổi khóc

Vùng vẫy thét to:

“Cứu cho! Cứu cho!

Tôi bị móc cổ!

Tôi bị móc cổ!”

Đàn bồ chao

Mái nhà tranh quyện khói

Tỉnh giấc lúc bình minh

Mấy chú ngỗng trắng tinh

Oang oang vui câu chuyện

Đàn bồ chao luôn miệng

Hú hí ngoài cây rơm

Chúng nhảy nhót lơn tơn

Rồi tung bay đi tuốt

Chúng bay xa mất hút

Đến đậu ở cây rơm

Lại nhảy nhót lơn tơn

Lại bay xa đi tuốt

Chuyện ông cần trục

Công trường xây dựng

Mọc giữa cánh đồng

Sắt thép, bê tông

Ngổn ngang trăm thứ

Xe tải loại bự

Xịt khói, rú ga

Lùi vào, xê ra:

Tránh gấp! Tránh gấp!

Bụng chở đầy ắp

Sạn sỏi, đá dăm

Dây cáp, xi măng

Bê tông cốt sắt

Có cạnh, có móc

Nặng cỡ nghìn cân

Rơi uỵch xuống sân

Sóng soài, ngang bướng

Lại qua bị vướng

Nghẽn lối giao thông

Riêng có một ông

Tên là Cần trục

Cổ dài cao vút

Giống chú Cò nhang

Qua lại hiên ngang

Chăm lo trật tự

Bê tông loại bự

Nặng trịch ù lì

Ông ta tức thì

Gắp lên nhẹ bỗng!

Thật quá kinh khủng!

Thật là phi thường!

Khoẻ vậy đâu nhường

Thạch Sanh,

Gắp xong nhanh chóng

Đưa khối bê tông

Lên giữa tầng không

Dựng thành lớp lớp

Tầng cao không ngớt

Cao mãi thênh thang

Trăm thứ ngổn ngang

Đi vào nền nếp

Vào khuôn vào phép

Có lớp có lang

Khoan nhặt, nhặt khoan

Như vào điệu nhạc

Bê tông linh hoạt

Bỗng hoá có hồn

Sắt thép dập dồn

Vang lên sức sống

Cửa nhà cao rộng

Lần lượt mọc ra

Lồng lộng nguy nga

Giữa đồng xanh thắm

Chẳng kịp đứng ngắm

Nhà cửa vừa xây

Cần trục đi ngay

Đến xây nơi khác

Đôi tay mẹ

Mẹ làm suốt ngày

Đôi tay không ngớt

Một tay đun bếp

Một tay bế em

Một tay cào rơm

Một tay cấy mạ

Một tay khâu vá

Một tay băm bèo

Một tay nuôi heo

Một tay cuốc đất

Một tay đắp đập

Một tay khai mương

Một nắng hai sương

Tay làm không ngớt

Cha tôi về phép

Thấy việc gọn gàng

Khoe với họ hàng

Mẹ tôi đảm lắm!

Gió (II)

Gió có nhiều bạn

Có bạn Trúc xanh

Tốt bụng, hiền lành

Tặng Gió chiếc sáo

Ve đi hát dạo

Tặng chiếc phong cầm

Có bạn Lá mầm

Tặng nhiều bài hát

Và những bạn khác

Tặng nhiều loại đàn

Họ rất sẵn sàng

Dạy cho Gió học

Vượt qua

Gió học thành công

Thổi vào cây thông

Thông reo vi vút!

Thổi vào cây mít

Mít nổi lào rào!

Vỗ sóng xôn xao

Thổi còi huýt huýt!

Gảy cây đàn nguyệt

Tưởng có mưa sa

Đánh đàn ghi ta

Tưởng chừng xuân đến

Tiếng nhị

Như tiếng mẹ ru

Như vầng trăng thu

Vàng gieo bến nước

Dặt dìu, tha thướt

Cao, thấp, đục, trong

Gió gửi tiếng lòng

Mầm mầm tỉnh giấc

Mọi việc chu tất

Gió mới nghỉ ngơi

Gió vào, im hơi

Trong cây ngủ thiếp

Ba chị gà mái

Một chị gà mái

Mặc chiếc áo nâu

Mào đỏ hoa dâu

Cánh phồng búp chuối

Xăm xăm xúi xúi

Tìm kiếm quanh nhà

Chạy vào chạy ra

Lấc la lấc láo

Tìm một hạt gạo?

Tìm một con giun?

Mồm cứ luôn luôn:

“Tót, tót, tót, tót!”

Chạy ra ang nước

Uống ngụm nước mưa

Như người say sưa

Nhắp ly rượu ngọt!

Một chị gà mái

Áo trắng như bông

Yếm đỏ hoa vông

Mắt nhìn tha thiết

Tìm gì chẳng biết

Sục sạo tìm hoài!

Tìm một củ khoai?

Tìm ngô, tìm sắn?

Tìm con bướm trắng?

Tìm đứa bạn thân?

Gặp làn nước xanh

Soi mình ngắm nghía

Một chị gà mái

Mặc chiếc áo đen

Đi đứng lăng quăng

Như người mất của

Vừa vào đến cửa

Lại trở ra sân

Dừng lại tần ngần

Mắt nhìn dớn dác

Nhìn lên trên gác

Thấy những ổ rơm

Mừng rỡ kêu lên:

“Có tổ! Có tổ!”

Mái nâu hớn hở

Mái trắng vui mừng

Reo to: “Ta cùng

Đẻ ra trứng bạc!”

Xem thêm:  Bài thơ Tình Yêu Xa – Nhà thơ Dương Hoàng

Con nghé

Con nghé của ta

Nghé bông nghé hoa

Nhảy nhót kêu la:

– Nghé ọ! Nghé ẹ!

Ớ mẹ! Ớ mẹ!

Mau đi gặm cỏ!

Mau đi uống sương!

Mau đi ra mương!

Con đang thích chạy

Con húc con nhảy!

Con đang thích đằm

Nước mát con nằm

Duỗi dài sóng sượt!

Bờ tre bóng mượt

Đầy tiếng chim ca

Con nằm duỗi ra

Ngủ ngon một giấc

Việc con thích nhất

Là được kéo cày!

Mẹ bảo: “Việc này

Đã có máy kéo

Rồi đây không khéo

Chẳng được cày đâu!”

– Việc đó còn lâu

Nay trâu vẫn kéo!

Còn như không khéo

Chẳng được cày đâu


Thì con mau mau

Học lái máy kéo!

Làm gạch

Những chú làm gạch

Ì ạch

Đào đất, nhồi đất

Vác đất trên vai

Mình mẩy, tóc tai

Đều bê bết đất

Chân bết bùn

Như giày đi tất

Mặt mày kẻ vằn kẻ sọc

Giống như các vị tướng tuồng

Gạch xếp vào lò

Lửa, khói, bụi, tro

Hắt lên hừng hực

Các chú mồ hôi nhỏ giọt

Như tắm trong mưa

Những viên gạch nhem nhuốc trước kia

Nay hoá rắn như sành, như sỏi

Màu tươi roi rói

Xây dựng cửa nhà

Nhà cửa mọc ra

Hoá khang trang

Sạch bong

Thoáng mát

Một làn nước mát

Một làn nước mát

Đọng ở non cao

Một tối trăng sao

Rơi vào động thác

Cuộc sống hoá khác

Không thể ngồi yên

Mà phải thường xuyên

Xông pha sôi sục

Lao mình hùng hục

Bào, giũa, đục, khoan

Húc đá chặn ngang

Quay tròn, xoay tít

Gầm gào, la rít

Nổ súng ình oàng

Cố lấy con đường

Chạy nhanh cho kịp

Thắng trận liên tiếp

Xuống đến đồng bằng

Theo sóng lăn tăn

Trôi đi mệt lả!

Rồi rất êm ả

Đến tưới cho cây

Cây cành thêm sây

Kéo dài bóng mát

Bốn người

Người thứ nhất:

Vươn vai lên trước

Rải khắp đất trời

Chồi lộc xanh tươi

Sắc màu rực rỡ

Người thứ hai:

Giục chim làm tổ

Nhuộm lục cánh đồng

Thắp đỏ hoa vông

Thổi bùng lưới lửa

Người thứ ba:

Đơm cành trĩu quả

Nhuộm đỏ rừng cây

Thổi bay

Pha hồ nước biếc

Người thứ tư:

Chân mây mù mịt

Vặt trụi cành bàng

Rải khắp non ngàn

Mưa phùn gió bấc

Thay ca đổi kíp

Đổi mới non sông

Xuân, Hạ, Thu, Đông

Mỗi người một vẻ

Kêu rét

– Rét quá! Rét quá!

– Ai kêu đó hả?

– Tôi là Mèo đây

– Đi bắt chuột ngay

Mày sẽ hết rét

– Rét quá! Rét quá!

– Ai kêu đấy hả?

– Tôi là Chó đây

– Vận động, thở sâu

Mày sẽ hết rét

– Rét quá! Rét quá!

– Ai kêu đó hả?

– Tôi là Chim đây

– Vỗ cánh tung bay

Mày sẽ hết rét

– Rét quá! Rét quá!

– Ai gọi đó hả?

– Tôi là Cây đây

– Đơm cành quả sây

Mày sẽ hết rét

– Rét quá! Rét quá!

– Ai kêu đó hả?

– Tôi là Cừu đây

– Áo len mày dày

Thôi đừng kêu rét!

Thỏ con

Thỏ con run rẩy

Hoảng hốt kêu to:

– “Mẹ ơi! Mau cho!

Ôi! Kìa, cháy lớn!

Ôi! Quá ghê rợn

Lửa cháy lan tràn

Gọi mau họ hàng

Mau mau chạy trốn!

Những ai ở rốn

Sẽ chết queo râu!

Ôi! Bà con đâu?

Phải chạy! Phải chạy!”

Nhìn ra chỗ cháy

Thỏ mẹ mỉm cười:

– “Con của mẹ ơi!

Phải nhìn cho rõ

Lửa kia rực đỏ

Là những rừng bàng

Tiết thu vừa sang

Nhuốm thành màu lửa!”

Lộc với sương

Lộc nói với Sương:

– Ôi! Sương lạnh quá!

Lạnh hơn băng giá

Không uống được đâu!

Sương dỗ: – Mau mau

Uống đi cho khỏe!

Sức thêm mới mẻ

Hết bệnh còi xương

Lộc mới uống sương

Mỗi ngày vài hớp

Còi xương thấy bớt

Sức khỏe tốt hơn

Nhựa mới bừng thêm

Niềm vui rạo rực

Dồn hết sức lực

Lộc mới đứng lên

Đất trời thênh thênh

Đón xuân vừa đến

Chú voi con

Một chú Voi con

Đi khám sức khoẻ

Bác sĩ nhà trẻ

Khám họng của Voi

Dòm dòm soi soi

Viêm xoang chẳng có

Bảo Voi chổng vó

Ngửa mặt lên trời

Đặt ống sáng ngời

tim đập

Nghe xong gật gật:

“Nhịp đập chẳng sao!”

Lại rút trong bao

Một chiếc búa nhỏ

Dùng búa gõ gõ

Vào các khuỷu chân

Làm Voi giật gân

Tung lên như bắn

Hết gõ lại nắn

Nắn bụng nắn hông

“Gan ruột đều thông

Chẳng gì trở ngại!”

Cho thử nước giải

Chẳng thấy vết đường

Máu tốt lạ thường

Hồng cầu sáu triệu!

Kết quả số liệu

Càng thấy rõ ra

Sức khoẻ Voi ta

Còn hơn bò tót!

Hỏi voi bí quyết

Sức khoẻ nhờ đâu?

Voi cười: “Bấy lâu

Tôi chăm thể dục”

Chuyện anh chào mào

Các chim ngày mới

Tổ chức hát ca

Giữa một vườn hoa

Là nơi tập hợp

Líu ro, ríu rít

Kêu gọi ồn ào

Không khí xôn xao

Bỗng dưng im bặt!

Xem thêm:  Hoàng hạc lâu tống mạnh hạo nhiên chi quảng lăng – Bài thơ vang danh của Lý Bạch

Có một chú Vẹt

Cầm giấy bước ra

Giới thiệu bài ca

Mở màn buổi diễn

Tức thì xuất hiện

Một chú Chào mào

Mũ nhọn đội cao

Áo dài láng mướt

Chân đi bít tất

Bụng thắt lụa hồng

Lòng thòng đến chân

Đốm vàng đốm đỏ

Tươi cười nghiêng ngó

Cúi rạp xuống chào

Lấy giọng, Chào mào

Cất cao tiếng hát

Báo mùa đổi khác

Lộc sẽ nảy mầm

Suối sẽ dạo đàn

Rừng thay áo mới

Cỏ cây phơi phới

Càng hoá hồng hào

Trời sẽ xanh cao

Đất sắp hoá rộng

Chợt như sấm động

Tất cả vỗ tay

Mọi người bảo nhau:

“Chào mào tiến quá!

Đã không còn phá

Vườn ớt, vườn cà

Nay biết hát ca

Hát hay, hay thật!”

Câu chuyện lái tàu

Em vẽ một làn sóng

Sóng nhảy loi choi!

Em vẽ một cá voi

Cá voi nổi quẫy!

Biển trời lộng lẫy…

Vẽ đám mây bay

Em lại vung tay

Vẽ chiếc tàu thủy

Vẽ thêm tỉ mỉ

Ống khói, ăng-ten

Ống khói phun lên

Một làn mây đục!

Sóng vỗ ùng ục

Tàu nhẹ tênh tênh

Rẽ sóng vượt lên

Đến nơi vô tận

Em vẽ cẩn thận

Một bác chỉ huy

Lễ phục uy nghi

Đang cầm tay lái

Vẫy tàu đứng lại

Gọi bác, em thưa:

– Xin bác hãy đưa

Con tàu cháu lái!

Bác cười, hỏi lại:

– Con tàu cháu lái?

– Cháu lái được thôi!

– Nhỏ vậy, eo ôi

Làm sao lái được?

Nghề này phải vượt

Sóng gió đại dương!

Hàng hải, chuyên môn

Nhiều khoa phải học

Cháu là trẻ nhóc

Mũi dãi lòng thòng!

Cháu đừng có hòng

Lái tàu vượt biển!

– Cháu xin tự nguyện

Học hết các môn

Cháu học tinh thông

Đủ môn hàng hải

– Phải! Phải! Phải! Phải!

Ta đã hiểu nhau!

Chúng ta mau mau

Hát bài “Đoàn kết”

Nhưng mà trước hết

Phải học… quét tàu!

– Ôi! Quét tàu?

– Học quét, học lau

Để mà tập bước

Trên tàu biển nước

Lúc lắc, tròng trành

Khỏi ngã tênh hênh

Rơi tòm xuống biển!

– Quét tàu, xin miễn!

– Nếu vậy, không xong!

Vì khi bão dông

Sóng to như núi

Quất tàu túi bụi

Hất xuống đáy sâu

Không chỉ bước mau

Mà còn phải chạy!

Phải trèo, phải nhảy

Phải lặn, phải bơi…

Còn phải không thôi

Tiếp thu kỹ thuật

Lái tàu cho được

Học mất năm năm

Bác đây rất mong

Cháu học được hết

Trước tiên học tốt

Bài vở nhà trường

Đó là con đường

Đi vào biển cả!

Có vị khách lạ

Gõ cửa bước vào

Em đứng dậy chào

Mọi việc biến mất!

Chân mưa

hé nhìn

Mưa rơi sáng quắc

Chân mưa thoăn thoắt

Chạy vụt qua làng

Từng hàng, từng hàng

Dài như chân sếu!

Chạy quanh các nẻo

Nhẹ gót êm ru

Nắng lóe chiều thu

Chạy nhanh thoăn thoắt

Đưa tay đuổi bắt

Ráng đỏ

Theo cò cuối thôn

Chạy xa, biến mất!

Rùa con

trời chưa sáng

Rùa mẹ bảo rùa con:

– Con mẹ hãy chạy bon

Đi mua ít hoa quả!

Rùa con lấy làm lạ

Khi đi đến cửa hàng

Thấy tấm biển đề ngang:

“Nghỉ trưa năm mươi phút”

Nhìn lên, cái nắng gắt

Đã lên đến đỉnh đầu

Biết tính mình đi lâu

Lại mải chơi dọc phố

Rùa con nghe rất khổ

Biết mẹ đang ngóng trông

Rùa con vụt chạy bon

Về nhà tin lại mẹ

Quả đỏ

Những quả chín đỏ

Hát dưới nắng mai

Những chùm quả sai

Cười trong nắng mới

Đàn chim bay tới

Cất tiếng reo vang:

“Ôi chao! Mùa màng

Năm nay tốt quá!”

Đường đến trường

Chúng em đi đến trường

Ngày vui thêm rộn rã

Những đường cày hối hả

Tở mở nắng ban mai

Nhãn rung cành quả sai

Chuối kéo dài bóng lá

Ao bèo dâu, ruộng mạ

Trải mượt lớp nhung xanh

Hàng bạch đàn long lanh

Soi mương dài thẳng tắp

Thuyền chở lúa đầy ắp

Trôi nhẹ đến sân kho

Máy tuốt quay ro ro

Hạt vàng văng tung toé

Tiếng đàn trâu gọi nghé

Tiếng rộn rịp phát thanh

Chân rậm rịch bước nhanh

Rộn mùi thơm rơm rạ

Chúng em lấy làm lạ:

Con đường như hoá gần!

Con đường càng vui chân

Khi chúng em học tốt

Học tốt

Sau cơn mưa dông

Nước hồ tràn ngập

Xóm thôn dồn dập

Tiếng nhái, ễnh ương

Vang động chiều sương

Ôn bài học tập

Nhái học:

– Ọc, học! Ọc, học!

Ếch đọc:

– Hoọc tốt! Hoọc tốt!

Nhặt khoan ngoài rộc

Tiếng chú ễnh ương:

– Troò ngoan, troò ngoan!

Tiếng anh chẫu chàng:

– Ọc, uộc! Thật thuộc!

Thi nhau học tập

Học tốt, học chăm

Bên ánh trăng trong

Đáy hồ thắp sáng



Ở bài viết trước Chùm Thơ Võ Quảng Đặc Sắc Và Được Nhất Phần 2 Thuvientho.com đã nhận được rất nhiều ý kiến tích cực của quý độc giả. Trên đây là những bài thơ còn lại của ông trong tập thơ Quả Đỏ. Chúng tôi hi vọng rằng bài viết này cũng sẽ nhận được những đóng góp của các bạn để chúng tôi ngày một hoàn thiện hơn! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments