Home / Bài thơ về cuộc sống / Cơn mưa chiều thị trấn – Nguyễn Sơn Phương

Cơn mưa chiều thị trấn – Nguyễn Sơn Phương

Cơn mưa chiều thị trấn – Nguyễn Sơn Phương

Gởi lại em, những chiều mưa thị trấn

Buồn mưa trắng ngập đường về

Như những dòng lệ chảy xuống hàng me

Đang rung rẩy lắng nghe mưa tâm sự.

Những bước chân đợi đêm rời cỏi trú

đã cũ một đời người

Thoát thai từ lúc tuổi chớm hai mươi

Giá đánh đổi là đời cam thua thiệt

Ta không thể chắc là em đã biết

Tình bỏ tình, đơn chiếc cuộc tình xa

Đời thật buồn, còn lại một mình ta

Thui thủi bước lê la thềm phố vắng.

Le lói ai, đêm thức trắng

Người tìm về bước lặng lẽ trong đêm

Đường đêm nay heo hắt… bổng dài thêm

Đơn chiếc bấy in phố nhỏ

Thời gian lạnh lùng bên

Sáng nhập nhòa soi rõ đấu chân xưa

Nay ta về không ai đón ai đưa

Xa lạ quá như chưa hề hiện hữu.

Phố đường khuya buồn ủ rũ

Khao khát rời cỏi trú chạy long nhong

Đường thưa dần, khách vắng chẳng còn đông

vẫn đầy trong vùng kỹ niệm.

Từ đáy sâu như ẩn hiện

Một chút gì thuở hai mươi

Tình một thời đeo bám mãi không thôi

Dưng không tiếc… một đời buồn vọng tưởng.

Ta hoài nghi. Tự cho rằng chưa muộn

Dù đã xa.- Xa khỏi ngưỡng cuộc đời

Thế mà chiều nay lại… ngắm chiều trôi

Lòng chạnh nhớ – Khiến mưa rơi tầm tã.

Xem thêm:  Cỗ bài tam cúc - Hồ Dzếnh

Vẫn như xưa… Sao ta thành xa lạ?

Em đâu rồi – Ta nhớ quá !

Sơn Phương

()

Check Also

Biển đêm – Nguyễn Thị Khánh Minh

Biển đêm – Nguyễn Thị Khánh Minh

Sau lưng ta cồn cát dài Hoang liêu đứng đó bóng ai về gần Dấu …