Công danh

Công danh

Công danh đôi chữ bôn ba mãi
Quên cả lời trái phải nghĩa nhân

Công danh hai tiếng phiêu bồng
Thao thức trên dòng
cộng với
Một đời đâu được an nhàn tấm thân

Ngày xưa vua chúa công thần
Cuối cùng rồi cũng một thần lìa đời
Nay mới nửa vời
Mà đã kiêu ngạo coi trời bằng vung

Ta đây sống kiếp khật khùng
Công danh ta mặc mông lung chẳng màng
Sống đời chẳng biết lầm than
Sống đời vẫn cứ an nhàn như không

Trèo cao chẳng dám ngóng trông
Ta đây tứ đại giai không tháng ngày
đúng đúng sai sai
Ai mà biết được ngày tày bằng gang

Thoi đưa vùn vụt thời gian
Đắm mình trong kiếp lụi tàn u mê
Công danh che lấp lối về
Hạ Ngươn đã điểm ê chề âu lo

Giữ tiền giữ của bo bo
Cuối cùng ôm xo một mình
Đâu thấy được ánh bình minh
U sầu vướng bận tâm linh mất rồi

Công danh hai chữ nổi trôi
Đừng theo mê mệt sụt trồi truân chuyên
Sống đời đạm như tiên
Còn hơn vật chất uy quyền xiết bao

Lời thành xin tỏ cùng nhau
Đừng vì phai màu nghĩa nhân
Sống sao cho thật chất chân
Cuộc đời ta sẽ an thân vui vầy

Xem thêm:  Bài Thơ Tự Chúc – Tác Giả Dương Hoàng

Check Also

Phận công nhân – Chu Thế Vinh

Phận công nhân – Chu Thế Vinh

Thật vất vả bởi còn túng thiếu Phận công nhân ai hiểu ai hay Dầm …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments