Home / Bài thơ về tình yêu / Đâu biết ra đi là vĩnh biệt – Huỳnh Kim Khanh

Đâu biết ra đi là vĩnh biệt – Huỳnh Kim Khanh

Đâu biết ra đi là vĩnh biệt – Huỳnh Kim Khanh

Thủa ấy tình yêu cởi mở
Yêu em đời thấy đẹp màu
Thủa ấy yêu em nồng cháy
Yêu em chẳng hiểu vì đâu

Ta yêu em từ lúc
Ta yêu em khi tình úa sầu
Ta yêu em mối tình khó tả
Ta yêu em chẳntg hiểu vì đâu

Ta gặp nhau mùa chinh chiến
Lời đơn sơ
Ta gặp nhau trong thời loạn
buông xõa ơ hờ

Thủa ấy hai mình gặp nhau
Mắt em còn úa giấc sầu
Áo em bay chiều bỡ ngỡ
sầu úa mưa Ngâu

Yêu nhau tình đã úa trăng sao
Chẳng hiểu yêu em từ thủa nào
Không biết vì sao em buồn tủi
Vì sao tình vẫn ngập thương đau?

Sầu chất vô tình cuối đêm nay
Mình ta quạnh quẽ cuối trời mây
Yêu em đã lỡ từ muôn kiếp
Sầu chất đầy hiên nét

Khoảng vắng canh trường ta bước lê
Hoang mang tiềm thức nẻo đi về
Chiều công viên hẹn em mòn mỏi
Ta đừng chờ em lạnh tái tê

Em đã trở về thành phố
Sau nhiều năm tháng xa xôi
Em đã cho ta lời hẹn
Chờ em mòn mỏi phương trời

Mình gặp nhau trong rạp xi nê
Hôn em nồng thắm nụ hôn mê
Tóc em xõa xuống bờ vai mộng
Tình đã lên ngôi lạc nẻo về

Buổi hẹn rồi thì cũng phải tan
Đưa em về cuối nẻo
Đêm nay ta biết mình đơn chiếc
Nằm nhớ em thương em rợp

Xem thêm:  Nhớ - Song Nhi

Cuộc chiến vô tình gây biệt ly
Nhìn em tan tác phút phân kỳ
Ra đi chiều đó lòng tan nát
Không biết làm sao giữ hẹn thề

Ta giã từ em hôm đó
Giã từ non nước thương yêu
Giã từ cả vùng
Hoang mang tiềm thức tiêu điều

Không biết rằng ta có trở về
Tìm em trên nẻo cũ đam mê
Tìm em trên ngọn dồi hoang vắng
Để nối lại cuộc tình xót xa

Đâu biết ra đi là vĩnh biệt
Đâu biết ra đi là chia xa
Đâu biết ra đi là lỗi hẹn
Dĩ vãng mối nhạt nhoà

Ta sống trong tịch liêu
Dáng em ngày ấy quá yêu kiều
Đêm nay giữa khỏang trời hoang phế
dâng như nước thủy triều

Check Also

Lá thư Valentine – Phạm Thị Minh Hưng

Lá thư Valentine – Phạm Thị Minh Hưng

Valentine buồn viết thư cho anh Đã mấy thu qua, lá rụng bên mành Anh …