Đời công nhân – Nguyễn Chí Diễn

4
Đời công nhân – Nguyễn Chí Diễn
Đời công nhân – Nguyễn Chí Diễn

Khi khoe đỉnh núi

Đoàn tấp nập đến công ty.

Lúc trời mưa, mây kéo đến sầm sì

Cũng giờ đó họ đi về hướng đó.

 

Người xa đến gần đây thuê nhà trọ

Đưa mẹ già xuống bế đứa con thơ.

Kẻ thuê xe sáng dậy sớm tinh mơ

Tối xong việc cũng nhà xe đến đón.

 

Những thanh nữ thường cầm ô thay nón

Đám thanh niên đầu cứ để trơ trơ.

Cổng công ty vẫn mở rộng đứng chờ

Cặp trai gái cùng nhau vào phỏng vấn.

 

“Chị nghe nói, gần đây em rất bận

Việc thì nhiều nửa đổi ca

Chắc tháng sau em mới được về nhà

Làm lắm thế để tiền đâu cho hết?”

 

“Báu gì chị? Việc nhiều thì càng mệt

Em lại mong ít việc, được

Tiền bao nhiêu mà thiếu lúc nghỉ ngơi

Thì chị bảo, khéo tiền không đủ thuốc.”

 

Tôi cũng vẫn trên thân thuộc

Đến công ty làm việc giống bao người

Nghe gần xa những giọng nói, tiếng cười

Nghe thấy cả trong chuyện kể.

 

Công nhân hỡi mua bằng lệ

Đời nhọc nhằn manh áo đổi mồ hôi

Tăng ca nhiều nào được lúc nghỉ ngơi

Tiền có ít còn đùa như nhiều lắm.

 

Ai đã thấy mắt nhìn sâu thăm thẳm

Chị công nhân làm với kính hiển vi?

Ai đã xem tay những thớ xù xì

Xem thêm:  Anh viết lời ca từ biển - Dương Kim Nhi

Anh cửu vạn ngày đêm làm bốc vác?

 

Ai đã đếm những con người hốc hác

Cuối tháng còn bị chậm trả tiền lương?

Biết bao người với cuộc sống

Thương bao chuyện những người con .

 

Những cuốn sách còn ghi trang lịch sử

Phận cần lao nước Việt quá trăm năm

Đã đi lên từ lạc hậu, tối tăm

Đem sức trẻ hiến mình cho tổ quốc.

 

Đời họ vẫn trên con đường thân thuộc

Từ tinh mơ đến lúc tối mịt mù

Vẫn hăng say, vẫn sáng tạo, cần cù

Mà cuộc sống sao còn nghèo đến thế?

 

Đoàn người ấy hôm nay như thường lệ

Đến giờ làm, chuông báo đã vào ca.

Một đoàn người lại tấp nập đi ra

Mặt trời thức, họ tìm vào .


Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho