Home / Những bài thơ về Sài Gòn hay nhất / Đông mà chẳng phải đông – Lãng Khách

Đông mà chẳng phải đông – Lãng Khách

Đông mà chẳng phải đông – Lãng Khách

Chợt một ngày đông bỗng ghé qua đây
Tôi hỏi trời vì sao lòng thấy lạnh
Đất chỉ hai mùa trổ nhánh
Nắng và mưa và cứ thế, thế thôi…

Câu trả lời nằm trong côi
Vẫn còn đây đã lâu rồi, lâu lắm
Nhìn phía xa một đường mây thăm thẳm
Lại se se cũ ùa về

Em hong nắng cho tóc ngài đê mê
Vuốt sợi yêu sợi
Từng phút giây cứ trôi đi thật chậm
Hai ánh nhìn một điểm chết, riêng ai

Chợt một ngày đông bỗng ghé qua đây
Tôi hỏi trời vì sao lòng thấy lạnh
Đất Sài Gòn chỉ hai mùa trổ nhánh
Nắng rồi mưa và cứ thế, mãi thôi…

Xem thêm:  Sài Gòn vui - Nguyễn Hoàng

Check Also

Sài Gòn mùa nỗi nhớ – Phú Sĩ

Sài Gòn mùa nỗi nhớ – Phú Sĩ

Sài Gòn trả về mùa nỗi nhớ … không anh! Quán cũ ngày xưa … …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments