Home / Bài thơ về cuộc sống / Gọi đò – Lưu Quang Vũ

Gọi đò – Lưu Quang Vũ

Gọi đò  –  Lưu Quang Vũ

Tôi gọi đò bên sông

Đêm tối liềm mỏng mảnh

Bãi dài gió thổi

Tiếng tôi lẫn trong tiếng sóng rì rầm

Tiếng ngô mía lao xao lá động

Từ bờ bên kia xa thẳm

Tiếng ai đáp lại lời tôi?

Chẳng trông rõ bóng người

Chỉ nghe mái chèo khua nước

Chỉ thấy ngọn đèn vừa thắp

Sáng trên đang nhẹ lướt sang

Tôi gọi đò bên sông

Lần nào cũng thế

Ngày bom đạn hay đêm mưa vắng vẻ

Bờ xa lúc nào cũng có tiếng

Đó là cha già tóc bạc áo vắt vai

Là em nhỏ bước chân thoăn thoắt

Hay cô gái tôi chưa nhìn rõ mặt

Chỉ nhớ một , một , câu chào

Giọng ân cần ấm cả đêm thâu…

Người đất này quen tỉnh thức từ lâu

Trong vẫn tiếng gọi

Mái chèo quen vượt qua trăm nước xoáy

Thắp ngọn đèn soi sáng những canh khuya

Đời bao lần ra đi

Bao mưa nắng, bao mùa trăng bát ngát

Bao việc vội trên đường đánh giặc

Nhưng mỗi lần gọi đò bên sông

Nghe tiếng người ơi lạ lùng

Tiếng ngô mía rì rầm trong gió

Tiếng đất nước cất lên cùng sóng vỗ

Nghe quen rồi mà mắt cứ rưng rưng…

Xem thêm:  Bài thơ Đà Lạt mộng mơ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Check Also

Mây! – Hư Lãng

Mây! – Hư Lãng

Mây lang thang, giữa bốn bề dãy núi Hững hờ trôi, ung dung một kiếp …