Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Hoa đăng (1959) – Tập thơ Vũ Hoàng Chương hay đặc sắc nhất phần 1

Hoa đăng (1959) – Tập thơ Vũ Hoàng Chương hay đặc sắc nhất phần 1

Hoa đăng (1959) – Tập thơ Vũ Hoàng Chương hay đặc sắc nhất phần 1

Thơ Vũ Hoàng Chương được đánh giá rất cao và được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên các tài liệu ghi chép lại cuộc đời của ông còn rất ít. Có một thời gian ông đã bỏ dỡ học Cử nhân toán tại Hà Nội và đi dạy ở . Trong thời gian này ông đã sáng tác rất nhiều thơ ca. Dưới đây là những bài thơ tron tập Hoa đăng mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn.

Nhịp trúc mùa thơ

Hoa mai nở tuyết đầu khe suối

Làn sóng kỳ hương nhập ánh trăng

Ca giữa lời mây hề đàn trong tiếng khói

Hồn cũ trời Nghiêu hề ai có nghe chăng?

Ta nghe vạt áo Cô Hằng

Nổi lên trận gió chim bằng ngày xưa…

Nhạc tan thành một bài thơ

Giòng Ngân quạ réo đôi bờ lưu ly…

Từ phen Trái Đất ra đi

Lệ chia phôi đã xanh rì trùng dương

Chiều nay hề lòng khe nở nguyệt

Đầu khe hề rừng tuyết đưa hương

Tám suối âm thanh hề dồn trong nhịp trúc

Ta gõ mà chơi hề vang giấc hoàng lương

Nhắn chơi về cuộc tang thương

Bóng hoa mai rợp con đường trầm luân

Đời hiểu gì chăng hề chữ Đạo?

Ta có hay không hề cái Thân?

Nước trôi sáu ngả vào Tần

Chẳng qua một phút mây vần sườn non

Tâm sự một người

Thơ ném mười phương

Tình trao thiên hạ

Mỏi nhớ mòn phương

Ngàn dâu bóng ngả.

Gối chăn ơi, hỡi chiếu giường,

Vùi đây tâm sự thê lương!

Tiếng thở dài sao rụng

Hàng lệ đắng mưa tuôn.

Đầu ấp vào ngươi

Mình riết vào ngươi

Giòng đau tâm sự khơi nguồn.

Bình sinh mộng đã hoàng hôn

Bông, tre, vải, cói… mồ chôn cuộc đời.

Ta khóc cùng ngươi

Ta giãi cùng ngươi

Giòng đau tâm sự đầy vơi.

Gối chông chênh, mền cũ nếp khâu rời

Chiếu mong manh, giường hẹp của ta ơi!

Trăng rụng nửa vời

Đêm mờ trọn kiếp

Nghiêng đĩa dầu vơi

Không thành giấc điệp.

Bảo giùm ta, gối hỡi chăn hời!

Phương nào sự nghiệp?

Tình mất đâu nơi?

Hương phấn vàng son ngoài cửa khép

Then cài nghe mộng tứ bề rơi.

Gối chăn yêu mến, giường thân thiết,

Ta mở hồn ta với các ngươi!

Bài ca Bình Bắc

Kể từ đấy

Mặt trời mọc ở phương Ðông, ngùn ngụt lửa

Mặt trời lặn ở phương Ðoài, máu chứa chan

Đã sáu mươi ngàn lần …

Và từ đấy cũng sáu mươi ngàn lần

Trăng tỏ bóng nơi rừng cây đất Bắc

Trăng mờ gương nơi đồng lúa miền Nam

Ruộng dâu kia bao độ sóng dâng tràn

Hãy dừng lại thời gian

Trả lời ta – Có phải?

Dưới vầng nguyệt lạnh lùng quan ải

Dưới vầng dương thiêu đốt quan san

Lớp hưng phế xô nghiêng từng triều đại

Mà chí lớn dọc ngang

Mà nghiệp lớn huy hoàng

Vẫn ngàn thu còn mãi

Vẫn ngàn thu người áo vải đất Quy Nhơn

Ôi người xưa Bắc Bình Vương

Ðống Ða một trận năm đường giáp công

Ðạn vèo năm cửa Thăng Long

Trắng gò xương chất, đỏ sông máu màng

Chừ đây lại đã xuân sang

Giữa cố quận một mùa xuân nghịch lữ

Ai kia lòng có mang mang

Ðầy vơi sầu xứ – Hãy cùng ta

Ngẩng đầu lên, hướng về đây tâm sự

Nghe từng trang lịch sử thét từng trang

Xem thêm:  Chọn lọc những bài thơ về ngày 8/3 hay, ý nghĩa nhất

Một phút oai thần dậy sấm

Tan vía cường bang

Cho bóng kẻ ngồi trên lưng bạch tượng

Cao chót vót năm mầu mây chiêm ngưỡng

Dài mênh mông vượt khỏi lũy Nam Quan

Và khoảng khắc

Ðổ xuôi chiều vươn ngược hướng

Bao trùm lên đầu cuối thời gian

Bóng ấy đã ghi sâu vào tâm tưởng

Khắc sâu vào trí nhớ dân gian

Một bành voi che lấp mấy

Ôi Nguyễn Huệ người anh hùng áo vải

Muôn chiến công, một chiến công dồn lại

Một tấm lòng, muôn vạn tấm lòng mang

Ngọn cờ vung, bao tính mệnh sẵn sàng

Người cất bước, cả non sông một dải

Vươn mình theo – dãy Hoành Sơn mê mải

Chạy dọc lên thông cảm ý ngang tàng

Cùng chồm dậy đáp lời hô vĩ đại

Chín con rồng bơi ngược Cửu Long Giang

Người ra Bắc, oai thanh mờ nhật nguyệt

Khí thế kia làm rung động càn khôn

Lệnh ban xuống, lời lời tâm huyết

Nẻo trường chinh ai dám bước chân chồn

Gươm thiêng cựa vỏ

Giặc không mồ chôn

Voi thiêng chuyển vó

Nát lũy tan đồn

Ôi một hành ca hề, gào mây thét gió

Mà ý tướng, lòng quân hề, bền sắt tươi son

Hưởng ứng sông hồ giục núi non

“Thắt vòng vây lại” tiếng hô giòn

Tơi bời máu giặc, trăng liềm múa

Tan tác xương thù, ngựa đá bon

Sim rừng, lúa ruộng, tre thôn

Lòng say phá địch, khúc dồn tiến quân

Vinh quang hẹn với phong trần

Ðống Ða gò ấy mùa xuân năm nào

Nhớ trận Ðống Ða hề thương mùa xuân tới

Sầu xuân vời vợi

Xuân tứ nao nao

Nghe đêm trừ tịch hề, máu nở hoa đào

Ngập giấc xuân tiêu hề, lửa trùm quan tái

Trời đất vô cùng hề, một khúc hát ngao

Chí khí cũ gầm trong da thịt mới

Vẳng đáy sâu tiềm thức, tiếng mài dao

Ðèo Tam Ðiệp hề, lệnh truyền vang dội

Sóng sông Mã hề ngựa hí xôn xao

Mặt nước Lô Giang hề, là trầm biếc khói

Mây núi Tản Viên hề, lọng tía giương cao

Rằng: “Ðây bóng kẻ anh hào

Ðã về ngự trên ngã ba thời đại”

Gấm vóc giang sơn hề, còn đây một dải

Thì nghiệp lớn vẻ vang

Thì mộng lớn huy hoàng

Vẫn ngàn thu còn mãi

Ôi ngàn thu người áo vải đất Quy Nhơn

Nay cuộc thế sao nhòa, bụi vẩn

Lũ chúng ta trên ngã ba đường

Ghi ngày giỗ trận

Mơ BẮC BÌNH VƯƠNG

Lòng đấy thôn trang hề, lòng đây thị trấn

Mười ngã tâm tư hề, một nén tâm hương

Ðồng thanh rằng: “Quyết noi gương”

Ðể một mai bông thắm rờn

Ca trống trận thôi lay bóng nguyệt

Mừng trời đất gió bụi tan cơn

Chúng ta sẽ không hổ với người xưa

Một trận Ðống Ða nghìn thu oanh liệt

Vì ta sau trước lòng kiên quyết

Vàng chẳng hề phai, đá chẳng sờn.

Đá ngủ bên thềm

Quán khách nằm xuông lắng tiếng mưa

Cái xuân đời loạn não nùng chưa!

Mặt e gió cợt đào không mở

Thoi giục năm già én cứ đưa

Thẹn nỗi mình thêm hờn nỗi nước

Thương người sau lại nhớ người xưa

Biết cùng ai nói câu tâm sự

Đá ngủ bên thềm gọi chẳng thưa

Xem thêm:  Bài thơ Hoa nắng vùng cao – Nhà thơ Mạc Phương

Mộng giao đài

Nắng vàng theo gió vàng lên

Có ai theo gió về trên lầu ngà?

Hương bay thềm Quế xa xa

Nghìn thu chị Nguyệt chưa già ai ơi!

Từ theo trái Đất giong chơi

Vóc băng sương có đầy vơi ít nhiều.

Xót thay, lòng vẫn tiêu điều:

Lửa hành-tinh, mấy mùa yêu, đã tàn.

Ngọc phai vàng tắt dung nhan

lạnh khoá cung Hàn từng đêm.

Lệ rơi ướt bảy màu xiêm

Ngang sông quạ réo càng thêm gợi sầu.

Lệ rơi xiêm ướt bảy màu

Ngang sông quạ réo gợi sầu tương tư.

Đêm qua gió vẳng lời thơ

Chiều nay lại một chiều mơ xuống trần.

Có ai nặng một lòng xuân

Từ khi cõi Tục xa dần cõi Tiên?

Có ai lòng nặng thiên duyên

Từ khi bụi xoá đường lên non Bồng?

Có ai tình cũ nặng lòng

Từ khi suối thắm nghẹn giòng Thiên-thai?

Để cho mộng biếc Giao đài

Xe mây rẽ lối trần aimo một chiều.

Khởi sầu

Bất hứa trần thanh nhập ngoạ lâu

Mộng trung Hợp Phố chính hoàn châu

Thiên biên hốt báo lai phương tín

Xạ khởi Cô Tô dạ bán sầu

Mây suối về đâu

Trước đây mười chín năm

Anh vừa hai mươi tuổi

Em cũng vừa trăng rằm

Tóc thơm còn bỏ suối

Học tan chiều mỗi buổi

Đón nhau tận cổng trường

Hai xe cùng giong ruổi

Hồn mơ về một phương

Ôi đẹp nhất con đường

Cửa Đông về Cầu-Gỗ

Nắng đào cây lá vương

Men xuân ngập hè phố

Đóa hoa Tình đợi nở

Trong một phút thần tiên

ai

Cặp mắt ai triền miên

Thấy anh đăm đắm nhìn

Cúi đầu Em đỏ má

Như hiểu niềm van xin

Như hẹn cho tất cả

Đêm ấy về đôi ngả

Gác trọ với lầu trang

Giấc mơ đầy bóng Gã

Chiêm bao đầy bóng Nàng

Hè sang hay thu sang

Vẫn mùa xuân bất diệt

Tuổi đá như tuổi vàng

Có riêng vàng đá biết

Đêm nào xanh bóng nguyệt

Vai kề tay nắm tay

Bước vào trang tiểu thuyết

Đôi ta liều lắm thay

Sóng mắt quá chừng say

ân ái

Tình vẫn tình thơ ngây

Lòng đã lòng điên

Thế mà… Chưa kịp hái

Giấc mộng chỉ còn hương

Khói mây mờ mặt ải

Thề hoa trăng một phương

Mất về đâu con đường

Học tan chiều mỗi buổi

Nắng đào cây lá vương

Hai xe cùng giong ruổi

Có chàng hai mươi tuổi

Cùng cô bé trăng rằm

Thơ Mây dìu tóc rối

Trôi theo mười chín năm.

Chiến công đời trần

(Nhân dịp kỷ niệm Hưng-Đạo-Vương)

Trang sử Đông-A nhược thắng cường

Đến nay càng đẹp ý treo gương,

Hội Diên-Hồng đó nền Dân-Chủ

Sóng Bạch-Đằng kia hịch Đại-Vương,

Giáo trỏ “Thôn Ngưu” trời đã nín

Tay chàm “Sát Thát” giặc nào đương?

Khí thiêng Vạn-Kiếp bừng mây khói,

Lòng chợt hoa quỳ khắp bốn phương

Trăng rằm

Sóng khóc

Tơi bời

Tới tấp

Vàng rơi

Rối loạn tan hoang cả một trời…

Gió từng cơn sào sạc

Mây từng bầy ngơ ngác

Một vầng trăng bạc

Trên hồ tan tác

Hỡi ơi tan tác vầng trăng

Nửa đêm qua vỡ hết một Cung-Hằng!

Xem thêm:  Bài thơ Chia Tay Hoàng Hôn – Nhà thơ Phú Sĩ

Sóng điên quằn quại

Gió cuồng dâng mãi

Từ đáy hồ sâu

Muôn niềm tê tái…

Vô tình ai có thấy chăng?

Có ai buồn với ta chăng?

Nửa đêm qua vỡ hết một Cung-Hằng!

“Vàng gieo ngấn nước!” Ai thi thánh?

Và ai nỡ sẻ làm muôn vạn mảnh

Vầng trăng đêm nay?

Hồn Thơ nát với Lầu Say

Gương Nga lại Bóng Thơ này đảo điên

Ôi sóng thời gian, mây thế sự…

Đường Thanh-Liên hề Việt Thanh-Hiên!

Đâu nữa trăng tròn Thi Tứ?

Đây mùa bão táp triền miên!

Dặm trường tan mộng cố viên

Có ai chắp mảnh ưu phiền thành Thơ?

Xa gửi người xưa

Nói gì đây? Biết nói gì?

Ôi thôi! Từ lúc phân ly đến giờ…

Trời hoa đất rượu ngày xưa

Có còn đâu! Cá chim mờ bóng tăm…

Mới hôm nào, gác Cuồng-Ngâm,

Lời thơ ai đẹp tiếng cầm ai say?

Tang thương một cuộc ai bày?

Giấc Thiên-Thai để trắng tay Lưu-Thần

Xa Cố Đô, vắng cố nhân

Trái tim mềm trĩu hai lần nhớ thương

Ngày ba thu, trời một phương;

Gió Nam lại nức mùi hương trêu người

Bâng khuâng tưởng bóng mơ lời

Mấy cung Hồ Xế tơi bời lòng si.

Nói gì đây? biết nói gì!

Ôi thôi! Từ lúc phân ly đến giờ…

Lênh đênh là kiếp người thơ

Áo xanh màu đã bạc phơ bốn mùa

Bao chương mấy độ vẽ bùa

Chắt chiu cũng đủ tiền mua trăng rằm

Một mai chốn cũ về thăm

Sẽ treo giữa gác Cuồng-Ngâm tặng người

Bạn xưa lại họp cùng chơi

Hoa đêm nguyệt điện mây trời Đằng Vương

Giờ đây chín đứa mười phương

Giai nhân thi sĩ mê đường chiêm bao

Xót đòi cơn! nhớ làm sao!

Cố nhân ơi! Có đêm nào nữa không?

Trang thơ ném giữa bụi hồng…

Chia tay (II)

Liễu bến dài xanh bụi cuốn mờ

Người đi sầu có lệ như tơ?

Say nghiêng núi hận đêm nào nhỉ

Vàng rậy men cuồng ngọc kết thơ!

Đằng-Các mây tan, ầm gió giục

Nước về, hoa cửa động trơ vơ

Lòng đâu khoảnh khắc mà nhi nữ!

Một tiếng “lên đường!” chợt

Cố viên tâm

Bỗng như trăng nước dừng thuyền

Sóng đàn ca đổ dài trên sóng đời

Thu sang đầy xóm lá rơi

Tưởng nghe trong gió lệ người Giang Châu

Hai phen cúc nở riêng sầu

Con thuyền mong buộc, nhớ câu “tình nhà”

Khói dâng huyền ảo tiếng ca

Rừng phong lác đác sương sa bóng chiều

Tầm Dương bến cũ hoang liêu

Ai đem hết cả tiêu điều thời xưa

Phổ vào cung bậc gió mưa

Tiếng ca chìm dứt, còn chưa tạnh hờn

Dư âm đòi đoạn từng cơn

Chắc khu vườn vắng cô đơn nhớ người

Giữa đêm lòng chợt :

Giang hồ vị ấy thua mùi cố viên.

Vịnh Hai Bà Trưng

Đồng trụ tan tành lớp phế hưng

Miếu Đồng Nhân vẫn khói hương lừng

Thương chồng thương chị cùng đau đáu

Lo nước lo đời há dửng dưng!

Liệt nữ cả hai còn Sử chép

Lĩnh Nam riêng một có Vương xưng

Ngàn sau nhuệ khí con nòi Lạc

Mũi kiếm đầu voi đủ tượng trưng

Trên đây là những bài thơ Vũ Hoàng Chương viết trong tập Hoa đăng hay đặc sắc mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Thông qua tập thơ này bạn sẽ hiểu thêm về phong cách sáng tác của nhà thơ. Cũng như hiểu được tại sao tập thơ này lại được đánh giá cao và được yêu thích tới vậy. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo bạn nhé!

Xem thêm:Hoa đăng (1959) – Tập thơ Vũ Hoàng Chương hay đặc sắc nhất phần 2

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments