Home / Những bài thơ về cuộc sống hay nhất / Hồi ức chiến tranh (trích đoạn trường ca) – Y Phương

Hồi ức chiến tranh (trích đoạn trường ca) – Y Phương

Hồi ức chiến tranh (trích đoạn trường ca)  –  Y Phương

VI

Năm 1969

Đường Một

Thưa thớt bóng người

Lác đác cánh chim

Mặt đường mốc đen da trâu

Những người lính đi khom

Súng báng gập

Vượt qua đường

Thoắt hiện nơi này

Thoắt biến đằng kia

Biển ầm ì

Trời ầm ì

Quảng Trị như trăm nhà xay bột

Bom rơi

Chốc bom lại rơi

Cây đổ

Đá văng

Đây mới là lần thứ nhất

Tôi đứng giữa ngã ba

Một – đi vào

Hai – trốn ra

Ba – thà chết

Biển ầm ì

Trời ầm ì

Tôi bé nhỏ

Chẳng có gì che

khô cong như lùm cây

Cuộc sống đâu thoát khỏi lên trời

Làm gì còn nước

Làm gì còn cỏ tươi

Bèn nằm xuống thở liếm quanh đụn cát

Bỗng

Tôi chạm phải

Gì…như…người

đã thối rữa, mủn tan như đất

Bạn đấy ư?

Này Người chết, đây là đâu?

Sao ngốc nghếch ngây thơ đến vậy

Cứ đi đi rồi sẽ biết là đây là đâu

Không!

Không thể!

Tôi phải sống để về với mẹ

Ừ, cứ sống đi

Như những loài

Không Tổ quốc

Tổ quốc là gì khi tôi đã chết

Không nói nữa tên

Hãy cút đi

Và biến khỏi mặt đất này

Chỉ thương mẹ – mẹ ơi con thương mẹ.

Người chết oằn lên

Tôi vụt chạy như điên

Vồ lấy súng, quẳng ba lô và gạo

Chạy sắp đứt hơi

Đâu rồi

Đồng đội

Đã đến đây đầy đủ cả rồi

Người căng võng

Người rút dép

Người lục ba lô thầm hát

Người đi lang thang không mục đích

Người thẫn thờ ngắm nghía dáng màu mây

Người xách nước, người chặt cây

Người nhóm lửa

tì lên đá viết

Thưa mẹ…

Xem thêm:  Vợ thợ nhuộm khóc chồng - Nguyễn Khuyến

VIII

Sóc Tà Tê của người STiêng

Đặt trong rừng sâu như ổ trứng

Thú và người chung sống

Cùng hái lá ăn quả

Cùng ngủ rừng le

Lim dim nghe đàn Đinh KRiêng

Cùng đợi cùng trông bông lúa rẫy lên đòng

Cùng nhịp nhàng khoan thái qua trảng cát

Cùng cởi trần đốt lửa lên múa hát

Người hút thuốc rê cho thú dữ nằm nhìn

Con báo hoa mai lông vàng

Con báo gấm thân dài và mảnh

Mở đôi mắt tròn ướt lạnh

Nó gật gù

Nhìn lửa loé trên môi

Thấy khói bay từ người

Nó thán phục

Tôn người lên làm chúa

Rồi từ đó

Đất bụi nở hoa tươi

Xin kính chào người

Người lừng lững như cây chò ngàn tuổi

Chiếc cằm bạnh một thời khinh bạc

Một đời vác xà gục trên vai

Da thịt người da thịt đất dai

Cùng một màu đồng hun gặng lẽ

Cái màu đồng hun từ già chí trẻ

Nặng nhọc cười

Nặng nhọc đeo gùi

Nặng nhọc một bầu vú phì nhiêu như đất

Nặng nhọc một bầu vú mọng căng như nước

Đất nước

Sinh ra từ ngực người

Sau đó sinh ra làng quê xóm mạc

Sinh ra , sinh ra bi kịch

Sinh ra chí trai chân cứng đá mềm

Sinh ra Khan – Khắp – Cọi

Mãnh liệt và dứt khoát

Tiếp theo đất nước

chú bé

Vẽ lên trời chữ A

Muôn vàn tinh tú mờ đi

Còn lại niềm vui long lanh mắt mẹ

Đốt lên hồng ngọn lửa

Thắp lên sáng ngọn đèn

Nhìn lịch sử hiện ra mặt vải

Dân tộc từng đi thuyền

Hát trường ca “Khảm hải”

Búa có vai, cày có lưỡi giúp người

Đi cuối đất

Đến cùng trời

Lại núi rẽ ngón chân Giao chỉ

Xem thêm:  Bài ca dao về trăng - Lâm Hảo Dũng

Đất nước

Chưa một ngày yên nghỉ

Ngủ cũng đi mà ăn cũng đi

Biển mãi đằng kia

Còn trời thì

Đất nước dài trong mắt người thiếu phụ

IX

Tôi

Trán dô

Mũi thô

Môi dày

Chân đi dép bốn hai vẫn thừa năm ngón

Nhịn đói không kêu

Nhịn khát không kêu

Thiếu ngủ không kêu

Hành quân bốn tháng trời không kêu

Nhớ mẹ quá thì ngồi trên đá

Có lúc khóc không cho ai biết

Trốn ra sông vầy nước

Vẽ lên cát hình thù dãy núi quê hương

Vẽ lên cát phố huyện

Vẽ lên cát nhà sàn thoáng rộng

Vẽ lên cát người con gái cao cao

Vẽ lên cát thằng bạn đen đen

Vẽ lên cát con nai bú mẹ

Chỉ có cát mới hiểu được lời tôi vẽ

Cát ấm lên tươi tốt dưới nắng vàng

Một con chuồn khớp chớp bay sang

Một chú kiến re re chạy tới

Một cọng cỏ mát rượi

Ngón tay mềm tôi vuốt tôi thương

[…]

Những năm ở chiến trường

Vẫn bình thường như thế.

X

Tôi còn nhớ

Trận sốt rét đầu tiên

Chết một triệu hồng cầu

Nhìn cánh rừng vàng như nghệ

Trận sốt rét thứ hai

Chết tiếp triệu hồng cầu

Nhìn lá cây nhọn như dao sắp đâm vào sống lưng

Trận sốt rét thứ ba

chết thêm triệu hồng cầu

Người khô đen như than

Lại uống thuốc

Tay cầm ca nước

Tai nghe lời nói nhẹ

ứa ra

Xem thêm:  Cuộc tình thơ - Nguyễn Văn Thái

Sao mà chân bước nặng như đá

Trẻ trai đành chống gậy

Chống gậy ra phơi nắng

Chống gậy chơi cờ tướng

Chống gậy đọc thư tình

Chống gậy hái hoa rừng

Trốn bác sỹ chống gậy đi thăm bạn

Tôi còn nhớ

Đêm hôm qua

Có người nằm cạnh

Sáng nay lay mãi không thưa…

Check Also

Bão lụt miền Trung – Nghiêm Trần Minh

Bão lụt miền Trung – Nghiêm Trần Minh

Cảnh lũ lụt Miền Trung thảm thiết, Mưa ngập tràn dân biết làm sao. Nước …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments