Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Hữu Thỉnh cùng trọn bộ tập thơ Thư Mùa Đông hay nhất mọi thời đại phần cuối

Hữu Thỉnh cùng trọn bộ tập thơ Thư Mùa Đông hay nhất mọi thời đại phần cuối

Hữu Thỉnh cùng trọn bộ tập thơ Thư Mùa Đông hay nhất mọi thời đại phần cuối

Trên nền thơ ca Việt Nam, Hữu Thỉnh được ví như một ngôi sao sáng chói được đông đảo bạn đọc ngợi ca. Những thi phẩm của ông đóng góp không nhỏ cho nền văn học nước nhà. Đề tài của ông thường về người lính cùng một chất thơ trữ tình nổi bật khiến không ít bạn đọc xúc động và bị thu hút mạnh mẽ. Không phải bằng thuyết lý đại ngôn, những suy nghĩ của nhân vật trữ tình nhà thơ ở đây được lọc chắt ra từ những mất còn cụ thể quyết liệt, từ một cuộc chiến tranh cụ thể không ngừng, dù còn hay đã tắt tiếng súng. Cùng nhau đón xem những trang thơ hay nhất mọi thời đại của ông nhé!

Mười hai câu

Nguyễn Du viết Kiều hơn hai trăm năm

Gió vẫn lạnh trên vai người phận bạc

Chèo Quan Âm trẻ già đều thuộc

Nỗi oan khuất ở đời nào đã chịu vơi đâu

Lép Tôn-xtôi viết “Chiến tranh và hòa bình”

Với hy vọng đó là cuộc chiến tranh cuối cùng trên trái đất

Mùa đậu xuống mộ Ông với màu cây thành thực

Có ai ngờ lại thấy máu nhiều thêm

Tôi đã gặp những dòng sông hùng dũng đẩy băng đi

Nhưng rút cuộc cầm tù trong rét buốt

Nho biết vậy buông những chùm quả ngọt

Đến tay người gấp gáp trước mùa Đông

Nghe tiếng cuốc kêu

Những đám mây bay đi

Tôi với người ở lại

Cuốc kêu ngoài bến sông

Cuốc kêu vì bẫy hiểm

Bèo leo nheo nước lên

Tôi âm thầm gọi tên

Bàn ghế và quần áo cũ

Tuổi trẻ đột ngột về

Ngơ ngác nhìn tôi

Những cánh diều để chỏm

Vui hơn điều đáng vui

Bánh đa phồng giữa chợ

Che bớt một phần buồn

Tôi ngồi gọi tên những quân bài tam cúc

Xe pháo mã những ngả đường xa lắc

Còn lại thôi hồi tiếng cuốc kêu.

Cuốc kêu từ ngày chưa ai đặt tên cho cuốc

Cha tôi nhào đất đắp đường

Ông táo bằng đất

Chiếc chén bằng đất

Những người uống rượu lần lượt bỏ đi

Cha tôi cầm chiếc chén lên

Như cầm một phần đời mình

Đã khô ra thành đất

Cuốc kêu ngoài bãi xa

Cuốc kêu từ ngày cây tre chưa đủ lá đan sàng

Trên đất ướt có người đến ở

Họ bắt đầu như một chiếc rễ nâu

Họ làm ra mọi thứ để nuôi nhau

Mong con cái có ngày mở mặt

Trời tối thì cậy ngọn đèn

Ngọn đèn bấc thắp bằng đầu lạ

Ngọn đèn bấc gió nhiều phen cướp mất

Cuốc kêu ngoài bến xa!

Cuốc kêu từ ngày em lạy mẹ lạy cha

Đi theo một sợi tơ hồng

Về với anh thành vợ thành chồng

Tình yêu nhiều đứt nối

Ta xin rừng một chiếc giường con

Xin đất một chiếc ấm nhỏ

Một đời người mà chiến chinh nhiều quá

Em níu giường níu chiếu đợi anh

Em trát những người đẹp

Đợi anh

Chỉ mong anh về

Áo rách cũng thơm

Chiếc chạn nhỏ với vài đôi đũa mộc

Anh cứ tưởng sau chiến tranh thì toàn là hạnh phúc

Chúng ta đã từng vỏ võ đợi nhau

Nhưng không phải em ơi, cuốc kêu không phải thế

Trưa nay có điều gì mà cuốc kêu như xé

Tôi mất hai người anh

Cả hai đều rất trẻ

Sáng nay lại có người hàng xóm chạy sang

Mỗi lần sau đám tang

Lòng ai cũng héo

Dạ ai cũng sầu

Tôi cứ tưởng không ai còn xấu nữa

Tôi cứ tưởng tốt với nhau bao nhiêu cũng còn chưa đủ

Nhưng không phải, trời ơi, cuốc kêu không phải thế.

Giếng nước than lắm kẻ chao chân

Khu vườn than: có những con sên ngấp nghé lên trời

Qua mùa hoa thì bướm cũng bay đi

Tôi ngồi buồn như lá sen rách

Cuốc kêu gì mà khắc khoải trưa nay

Tôi ngồi buồn tôi đếm ngón tay

Có mười ngón tay đếm đi đếm lại

Đếm đi đếm lại trời ngả sang chiều.

Chúng ta bị cái chết gạt về một phía

Bị hư danh gạt về một phía

Phải vượt mấy trùng khơi mới bắt gặp nụ cười.

Vừa bắt gặp nụ cười

Thì lại nghe tiếng cuốc.

Xem thêm:  Thơ Hán Việt về tình yêu hay nhất bạn nên chia sẻ

Người ấy

Tôi ở giữa mọi người

Muốn làm nhân trong quả

Tôi cười nói huyên thiên

Cả tin và nhẹ dạ

Bỗng một người lặng lẽ quay đi

để lại tấm lưng lạnh lùng cương quyết

Tôi bỗng nhận ra khoảng trống của đời mình.

Những kẻ chặt cây

Những hàng cây lặng lẽ bảo vệ mình

Bằng chính búp của thói quen đem tặng

Trời bỗng gần hơn mây bớt vắng

Cây gày gò bừng thức có tình sao

Cùng lúc đó một tên dậy sớm

Đi tìm dao như mọi sáng đi tìm

Và nó chặt

Và tiếng chim tan vỡ…

Không hiểu vì sao bóng mát bị trả thù

Bị xua đuổi tội tình đến vậy

Tôi thành kẻ bị lột trần trơ trẽn

Cả lũ nhìn nhau côi cút dưới bầu trời.

Kìa nó đấy, kẻ chặt cây lại đến

Tôi lặng lẽ lo âm cho những người đứng cạnh.

có anh tôi

Anh không giữ cho mình dù chỉ là ngọn cỏ

Đồi thì rộng anh không vuông đất nhỏ

Đất và trời Phan Thiết có anh tôi

Chính ở đây anh thấy biển lần đầu

Qua cửa hầm

Sau những ngày vượt dốc

Biển thì rộng căn hầm quá chật

Khẽ trở mình cát đổ trắng hai vai

Trong căn hầm mùi thuốc súng mồ hôi

Tim anh đập không sao ghìm lại được

Gió hơi nước

Biển như một con tàu sắp sửa kéo còi đi

Những ngôi sao tìm cách sáng về khuya

Những người lính mở đường đi lấy nước

Họ lách qua những cánh đồi tháng chạp

Trong đoàn người dò dẫm có anh tôi

Biển ùa ra xoắn lấy mọi người

Vì yêu biển mà họ thành sơ hở

Anh tôi mất sau loạt bom tọa độ

Mất chỉ còn cách nước một vài gang

Anh ở đây mà em mãi đi tìm

Em hy vọng để lấy đà vượt dốc

Tân Cảnh

Sà Thầy

Đắt Pét

Đắc Tô

Em đã qua những cơn sốt anh qua

Em đã gặp trận mưa rừng anh gặp

Vẫn không ngờ có một trưa Phan Thiết

Em một mình đứng khóc ở sau xe

Cánh rừng còn kia trận mạc còn kia

Vài bước nữa thì tới đường số Một

Vài bước nữa

Thế mà

Không thể khác

Biển màu gì thăm thẳm lúa anh đi

Em chưa hay cánh đồi ấy tên gì

Nhưng em biết ngày ngày anh vẫn đứng

Anh chưa biết đã tan cơn báo động

Chưa biết tin nhà không nhận ra em.

Không nằm trong nghĩa trang

Anh ở với đồi anh xanh cỏ

Cỏ ở đây thành nhang khói của nhà mình

Đồi ở đây cũng là con của mẹ

Lo liệu trong nhà dồn xuống vai em

Tiếng còi xe Phan Thiết bước vào đêm

Đèn thành phố soi người đi câu cá

Anh không ngũ người đi câu không ngũ

Biển đêmđêm trò chuyện với hai người

Cứ thế từng ngày Phan Thiết có anh tôi

Qua cầu Tràng Hương

Mây Mải lên với Mã – pí – lèng

Bỏ quên dòng Nho Quế

Tôi bước lên cầu Tràng Hương

Nắng chang chói bên Thượng Phùng, Sơn Vĩ

Tốt bắt gặp lần đầu Nho Quế

Nước vắt ra từ núi đá dựng bờm

Cuối dòng sông là non nước Cao Bằng

Trên đỉnh núi đồng đội tôi đang khát.

Đồng đội tôi thay nhau đi cõng nước

Chiếc “can” cao quá đầu chằng chéo những bi-đông

Nước dồn lại từ những đôi vay ấy

Mấy năm qua đủ tưới cả cánh đồng

Đồng đội nhìn thắc thỏm xuống dòng sông

Nắng gay gắt khi mình còn quá trẻ

Gió thỉnh thoảng đưa mây về chiếu lệ

Rồi tan mau

Hơi đá lại nùng người

Khăn mặt xếp hàng trên dây phơi

Khô như mẻ bánh đa nỏ nắng

Những cánh tay trần hai mươi, mười tám

Bao năm rồi khỏa nước trong mơ

Xin cám ơn những hàng cây sa-mu

Ngả bóng xuống căn hầm của bạn tôi khi ấy

Bên này Giàng-chú-phìn

Bên kia là Sín-Cái

Tôi bước lên cầu Tràng Hương

Mang trang thơ lên cùng đồng đội

Có lá dong lá chít ở Trường Sơn

Đêm xua muỗi tắt đèn âm ỉ hát

Tôi ao ước thơ mang dù chỉ ít

Dòng Nho Quế ngọt ngào lên với các anh.

Xem thêm:  Bài thơ Nhớ mẹ – Nhà thơ Dương Tuấn

Tạm biệt

Tạm biệt nhé thôi đành tạm biệt

Tán bàng ven biển đôi mắt nước mưa

Tạm biệt nhé thôi đành tạm biệt

Một Sầm Sơn mà biết mấy

Anh phải nói vòng vo anh yêu biển

Anh cứ yêu trời để thú nhận yêu em

Anh cứ khen người tốt đôi tốt lứa

Để giấu đi bao nỗi xót xa thầm

Cũng có thể Sầm Sơn còn trở lại

Nhưng mây kia đã cổ tích xa vời

Cũng có thể biển này còn gặp lại

Em đã thành muối xót ở trong tôi.

Tám câu

Không giữ nổi một mình

Nhớ em chia cho sóng

Nhấp phải chút tương tự

Thế là chiều biển động

Trời biết ta xa cách

Soi biển, soi không đành

Xuân chưa về đủ lá

Mưa ẩm cả hồn anh

Tạp cảm

Chưa viết giấy đã cũ

Chưa viết sông đã đầy

Đám cưới đi qua có người đứng khóc

Chưa viết chợ đã đông

Chưa viết đồng đã bạc

Người than thở vì mất mùa nhân nghĩa

Câu thơ đứng giữa trời

Vó nhện cất sương rơi

Thành phố bạn bè

Tôi đã ở sáu năm

Trên miền đồi Gia Cẩm

Nhà tập thể nửa gian

Chưa bận con, ở tạm.

Tháng, một lần “tranh thủ”

Đạp xe từ núi Đanh

Chờ hết giờ hành chính

Thủ trưởng cho khởi hành.

Hình như chiều thứ bảy

Dốc thấp hơn ngày thường

Vợ báo thêm xuất khách

Tôi về thường nguội cơm.

Sáu năm tôi đi về

Vui buồn cùng thành phố

Việt Thanh và Việt Tú

Việt Trì trong tên con.

Nửa gian rồi một gian

Dây phơi ngày mỗi chật

Nội, ngoại đều ở xa

Bạn bè thương Thỉnh vất.

Vợ đẻ ba năm đôi

Tôi thường đi công tác

Khi con đẹn con sài

Bạn bè lo chạy thuốc.

Lúc cao hứng bình thơ

Kéo nhau ngồi xuống đất

Khi mua gạo mua đường

Bạn nhường tôi đứng trước.

Thành phố ngã ba sông

Hai chiều nghe nước xiết

Câu thơ chưa kịp viết

Tin nhà: con biết đi.

Thảo nguyên

Em đi chiều bỏ không

loang bóng cỏ

Lá đem những mảnh chiều

Trút đầy lên nỗi nhớ

Tê tái của lòng anh

Đem ghè mà khó vỡ

Gọi em tàn cơn mưa

Thảo nguyên còn để ngỏ

Thơ dưới mái hiên

Gà không gáy trời vẫn sáng

Cây không héo đời vẫn buồn

Tôi nép dưới mái hiên

Cố tin rằng hôm nay không còn ai bất hạnh

Nhanh một bước vẫn còn tiếng thở dài

Chậm một bước vẫn đông người ăn uống

Lá khóc cho ai?

Đẫm ướt đường dài

Mưa day dứt suốt mùa thu day dứt

Bao khát vọng mỏi mòn còn ở bên kia sông.

Thơ viết ở biển

Anh xa em

Trăng cũng lẻ

Mặt trời cũng lẻ

Biển vẫn cậy mình dài rộng thế

Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn

Gió không phải là roi mà đá núi phải mòn

Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím

Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến

Vì sóng đã làm anh

Nghiêng ngả

Vì em…

Xem thêm:  Anh Chỉ Sợ Rồi Trời Sẽ Mưa( Lưu Quang Vũ ) – Nỗi Lòng Về Tình Yêu Sâu Sắc

Thư mùa đông

Thư viết cho em nhoè nét mực

Phên thưa sương muối cứ bay vào

Núi rét đêm qua chừng mất ngủ

Sáng ra thêm bạc một nhành lau.

Ở đây tuyết trắng bên chăn mỏng

Bếp đỏ cơm trưa núi vẫn mờ

Mực đóng thành băng trong ruột bút

Hơ hoài than đỏ chảy thành thư.

Chắn gió cây run trong rễ tím

Hạt ngô gieo xuống cũng co mầm

Có hôm đồng đội đi công tác

Nhớ đấy, nhưng mà… thêm lớp chăn.

Gà buốt gáy lười dâm tiếng khản

Ca bát khua cho đỡ bất thường

Núi giấu trong lòng trăm thứ quặng

Anh bòn không kiếm đủ rau ăn…

Gạo thường lên sớm, thư thời chậm

Đài mở thâu đêm đỡ vắng hầm

Bao năm không thấy màu con gái

Vó ngựa nghe nhầm tiếng guốc em…

Mây đến thường rủ anh mơ mộng

Biết vậy, khuya em đỏ ánh đèn

Ước gì có chút hương bồ kết

Cho đá mềm đi núi ấm lên.

Tìm người

Chiều rung chuông…

Chiều rung chuông

Có con chim nhỏ bị thương cuối trời

Tôi nhớn nhác đi tìm người

Bước chân thì ngắn, đường đời thì xa.

Tôi bước vào thành phố

Tôi bước vào thành phố

Với nguyên mùi rơm tươi

Có đám mây vải ốc

Thường thấy lúc chuyển trời.

Tôi hay héo như cây

Tôi hay buồn như nước

Ba bảy tấm gương mờ

Với bao nhiêu lối quặt.

Gập ghềnh đường tôi đi

Không một ai ngó tới

Bỗng nhiên họ xúm lại

Gặp bùn tôi trượt chân

Không phải đỡ tôi lên

Họ xem cho đỡ tẻ

Tôi bỗng nhớ đến mẹ

Dặn khẽ lúc lên đường

Tôi viết vội thư thăm

Không nói gì chuyện ngã.

Mẹ tôi đã già rồi

Đời không ai biết cả

Tôi bước vào thành phố

Vết sẹo dìu tôi đi.

Trông ra bờ ruộng

Trông ra bờ ruộng năm nào

Mưa bay trắng cỏ, cào cào cánh sen

Mẹ tôi nón lá bước lên

Mạ non đầu hạ trăng liềm cuối thu

Quanh quanh vẫn một mảnh bờ

Bây nhiêu toan tính đến giờ chưa yên

Mẹ tôi gạt cỏ bước lên

Cỏ dày, phải chen

Xoè tay tính tháng tính năm

Tính người? Nào biết xa xăm cõi người

Gié thơm ai đã gặt rồi

Đồng quang bóng mẹ nắng nôi một mình…

Trước tượng Bay-on

Ở đây Trời bị bỏ quên

Hoa biếng nở, đá đá chen hết người

Đá đang rợn ngợp trước tôi

Cánh tay đeo ngấn bao đời còn say

Quân kia, voi đấy, võng này

Mặt người với giọng đắng cay thuở nào

Tài tình chất một núi cao

Tài không che kín khổ đau kiếp người

Ba-on quay mặt vào tôi

Còn ba mặt nữa? Với đâu…

Trời đang chớp gió trên đầu

Nụ cười ẩn giữa binh đao, nói gì?

Ngất cao ấy một thành trì

Cửa nào? Ai mở? Bước đi chập chờn

Tự mình là cả núi non

Vẫn không thoát khỏi cô đơn giữa trời

Bốn phương với bốn mặt cười

Gần xa mờ tỏ sự đời Bay-on.

Tự thú

Ta đâu có đề phòng từ phía những

Cây đổ về nơi không có vết rìu

Ôi hoa tặng, chiều nay ai dẫm nát

Mưa dập vỡ trên đường em trở gót

Người yêu thơ chết vì những đòn văn

Người say biển bị dập vùi trong sóng

Người khao khát ngã vì roi mơ mộng

Ta yêu mình tan nát bởi mình ơi.

Vu vơ

Gọi tên những ruộng không mùa

Những cây mất lá những chùa lạc chuông

Gọi tên năm bảy nẻo đường

Bóng mây tha thiết sương buông thật thà

Gọi xa bạc phếch đường xa

Gọi gần khăng khít đôi ta đang gần

Em vừa gỡ gió ngoài sân

Anh vừa góp được một lần vu vơ.

Trên đây, chúng tôi đã cập nhật và dành tặng đến các bạn những và nổi tiếng của nhà thơ Hữu Thỉnh. ở ông có một lòng nhiệt huyết với thơ ca người lính. Đọc thơ ông ta cảm nhận được một hồn thơ đầy lãng mạn cùng những cảm xúc phong phú thu hút sự chú ý của người đọc. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm:Hữu Thỉnh cùng trọn bộ tập thơ Thư Mùa Đông hay nhất mọi thời đại phần đầu

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments