Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Hữu Thỉnh và tập thơ Đường Tới Thành Phố đặc sắc nhất

Hữu Thỉnh và tập thơ Đường Tới Thành Phố đặc sắc nhất

Hữu Thỉnh và tập thơ Đường Tới Thành Phố đặc sắc nhất

Hữu Thỉnh là một cây bút nổi bật trong nền thơ ca Việt Nam. Ông sở hữu nhiều tập thơ hay và có giá trị, trong đó có tập thơ Đường Tới Thành Phố hấp dẫn được đông đảo bạn đọc săn đón. Đọc thơ ông, ta cảm nhận được trái tim nhân vật trữ tình người lính còn nhói lên da diết một tình yêu đồng đội, không chỉ sẻ chia đùm bọc mà còn cả một nghĩa ân xương máu, một tình cảm đặc biệt sâu đậm chỉ có được trong sống chết chiến trường. Cùng nhau đón xem tập thơ giàu cảm xúc này các bạn nhé!

Những người mới đến

Không biết bằng cách nào lửa đã nhóm lên

Như không phải củi rừng đang cháy

Có gì đó trong đốm tàn hoa cải

Cứ bay lên làm nhẹ cả người ngồi

Lửa vun cao vách đất bóng người

Đang ấm lại bao nỗi niềm để ngỏ

Tiếng suối đổ, hãy nghe suối đổ

Chảy cồn cào ngang dọc mỗi tâm tư

Chào ngọn lửa

Xòe bàn tay lạnh cóng

Chúng tôi hơ

Chúng tôi sưởi một chặng đường tất bật

Ngày mai lại nhớ về nơi này

Lại nhớ nhau

Người còn người mất

Lại nhớ mình

Có lúc

Ngồi thảnh thơi như chẳng bận điều gì

Lửa ném tàn xua muỗi bay đi

Chỉ còn ta với tình rừng rộng rãi

Quàng vai bạn vô tình ta chạm phải

Cái cựa mình tin cậy của rừng đêm

Trước mặt là bao nhiêu miền quê

Sau lưng là bao nhiêu miền quê

Ngọn lửa ta đốt lên ở giữa

Nếu mẹ biết ta còn đông đủ

Đang bập bùng thương nhớ suốt hành lang

Giọt đèn ấy bớt đi nhiều khuya khoắt

Giọt đèn ấy bớt đi nhiều khuya khoắt

Chia bình yên cho mỗi con đường

Chúng tôi người chủ những căn hầm

Đốt ngọn lửa để tìm vào tri kỷ

Hầm là nơi che máu che xương

Là cửa sổ mở về hướng mẹ

Mẹ đang đi gánh rạ giữa đồng

Ra chẳng nặng mà nặng nhiều vì gió

Xe gạo ầm ì vượt khẩu ngoài kia

Đã bao lần mẹ nuôi tôi như thế

Những cánh đồng in dấu chân của mẹ

Cứ ngày ngày ra khẩu lệnh cho tôi.

Xạ thủ trung liên

Lưỡng quyền cao đen một nốt ruồi

Đang chở che, đang âu yếm mọi người

Tiếp thêm củi bằng bàn tay thô nháp

Những ngón bằng như cây bài tam cúc

Từng bàng hoàng trên mái tóc

Họ tên anh, cả ngày tháng năm sinh

Giặc đánh cắp để loan tin báo tử

Chúng ép anh từ hai phía chiến trường

Anh đi hái rau và đôi khi lại vấp

Anh còn lại sau những lần thay quân

Sau những lần hổ vồ

Sau những lần voi đuổi

Sau bữa canh nấm độc cào gan

Giặc đổ quân vào hậu cứ sư đoàn

Hất anh qua biên giới

Thèm một chỗ ngồi thư thả bóc măng

Anh xuống dòng Nậm Khìn rửa mặt

Dòng Nậm Khìn từ bên Việt chảy sang

Thèm vỏ sắn lật mình trôi dưới đáy

Biết đồng bào bên nước đói no

Thèm một đầu củi dở, thèm một làn nước đục

Để lần ra tin tức chiến trường

Nhưng cứ mịt mờ cay đắng

Sông như là không biết có anh

Lửa vì thế đã chín thành than đỏ

Anh vì thế mà yêu thêm ngọn cỏ

Mọc bơ thờ trên chốt giáp ranh

Ngọn lửa này

Và hy vọng của anh

Của anh nữa một người giỏi toán

Một thí sinh hy vọng bời bời

Em đồn xong lại đến ngồi bên lửa

Và anh nghe lửa nói với mình

Chiến tranh và mơ mộng

Đường mòn và thư em

Lũ bọ cạp rình người trong lá mục

Dòng sông như bữa tiệc sau rừng

Anh cắt ngắn từng đoạn dây cháy chậm

Chống gối bò lên đất vùi choáng ép

Nhưng lần sau vẫn không thể dài thêm

Từ cửa mở đến bộc phá viên

Khoảng cách ấy là chân dung tự họa

Và anh thêu trên ngực áo của mình

Họ tên, đơn vị

Người ta tìm áo để báo tin cho mẹ

Nếu chẳng may anh ngã xuống nơi đâu

Đến cái chết đã chẳng cần giấu giếm

Trái tim anh càng đập ngang tàng

Ngọn lửa này

Và hy vọng

Của anh

Của chúng tôi những người mới đến

Chúng tôi vẫn hát sông Lô, sông Thao, Điện Biên, Tây Bắc

Thương các anh dốc đá tai mèo

Đến lượt chúng tôi dốc đá tai mèo

Mưa trơn quá chân tuồi ra khỏi dép

Dốc Pha Đin là cái dốc cuối cùng

Các anh qua để tiến về Hà Nội

Khẩu súng trường tinh vi và ngắn lại

Đường chúng tôi ra trận lại dài thêm

Có chiếc đài bốn pin, có đôi giày cao cổ

Mỗi tuổi quân chịu sáu tháng mưa rừng

Lại có những anh hùng

Đến với họ, thơ tìm ra tinh chất

Có người chỉ huy từ lứa chúng tôi lên

Góp cho đất nước nhiều vầng trán

Sống làm người chiến thắng

Cho mẹ mình, cho đời mình đỡ khổ

Còn ao ước nào hơn

Tự do và Đoàn tụ

Vào rừng lấy mật và đẵn gỗ

Thương mẹ và yêu em

Còn hạnh phúc nào hơn

Tổ quốc!

Chính mơ ước cho chúng tôi bóng mát

Qua bãi bom cây cối cộc cằn

Nhìn ngọn lửa lại nhìn nhau

Bỗng lạ

Lòng cứ đầy những Bình Định, Nha Trang…

Xin cám ơn câu thơ các anh đã đến cùng ngọn lửa

Mấy đứa nhớ nhà ngắt ngọn tàu bay

Đường chẳng còn dài như nó vốn từng dài

Suối cứ đổ trong bình minh nõn chuối

Chúng tôi trẻ nên củi rừng mau bén

Hơ bàn tay lại nhớ các anh

Chúng tôi sưởi bằng ngọn lửa của mình

Lại thấy ấm từ các anh đi trước

Các anh nhớ nhà

Các anh sốt rét

Những câu thơ còn được đến bây giờ

Chúng tôi sưởi trên những câu thơ ấy

Cứ thế qua đi nhiều mùa mưa

Và chúng tôi làm thơ

Quần áo thiếu thì rủ nhau kiếm củi

Chúng nó săn từng sợi khói

Đất ướt gió hoang

Lửa bén vào tay còn dính hơi xăng

Rồi mới bắt vào củi ẩm

Chúng tôi trẻ nên củi rừng mau bén

Chúng tôi làm thơ ghi lấy cuộc đời mình

Chúng tôi còn biết xoay xở ra sao

Gạo chỉ mang đủ mười ngày còn dành mang súng

Còn mang thuốc

Còn mang nhau

Mang bao nhiêu tai biến dọc đường

Mỗi quyển sách nặng bằng năm viên đạn

Chúng tôi đành mang đạn trước tiên

Không có sách chúng tôi làm ra sách

Chúng tôi làm thơ ghi lấy cuộc đời mình

Chúng tôi vừa đi vừa nhẩm dọc đường

Thơ cứ đến và mưa chiều mau ngớt.

Trước mặt là Tổ quốc

Em nhớ anh hãy nhớ về ngọn lửa

Lửa đang soi mặt đất mấy tầng đêm

Những cơn khát bậm môi vào bẹ chuối

Hiện lên

Những dấu gậy cơn sốt rừng run bắn

Hiện lên

Những giọt mồ hôi ròng như nến chảy

Hiện lên

Thơ hãy đến góp một vài que củi

Cho em nhận ra anh, đồng đội nhận ra mình

Thơ không phải những dây bìm trang trí

Kéo nhòe đi những rễ cây tứa nhựa

Bão động rừng sao thơ chỉ rung rinh?

Muốn tươi mát hãy tự là dòng suối

Hát về rừng đừng bắt chước tiếng chim

Anh quên thơ để nhớ gốc sim cằn

Dăm bảy lá lèo tèo như mực rớt

Sim như là không có cũng không sao

ấy thế mà chúng anh thay nhau đến đây để mà hy vọng

Tưởng không sim thì không cả đời mình

Giặc đổ xuống ba tiểu đoàn “trâu điên”

Bò theo chúng hai hàng máy ủi

Trận đánh lại bắt đầu mới nguyên

Súng lại nổ như chưa từng ác liệt

Gốc sim cằn nếu kẻ thù chiếm được

Chúng làm đà dũi lấy cánh rừng le

Từ cánh rừng le chúng tràn xuống con đường và cứ thế

Từ “vết dầu loang” đến “tằm ăn rỗi”

Lại thám báo dò đường, B.52 dọn bãi

Lại dò đường, dọn bãi tới lui

Đất vụn nát trong bữa tiệc quay cuồng của thép

Máy ủi hết ngọt ngào trên mỗi trái tim

ủi rồi lấp

Bằng chính đất mà chúng vừa chiếm được

Trời ơi nếu kẻ thù chiếm được

Chỉ một gốc sim thôi dù chỉ gốc sim cằn

Tổ quốc sẽ ra sao? Tổ quốc?

Thơ ơi thơ hãy ghì lấy gốc sim

Anh đang bò về phía gốc sim

Ngực đập dội chuyền sang đất đá

Quần áo tướp ra

Một nửa người anh dâm dấp máu

Anh đang đau cho đất đá anh yêu

Gốc sim cằn và xơ xác làm sao

Không che nổi anh đâu, bò cách chi cũng lộ

Em có thể mất anh bất cứ lúc nào

Em có thể bơ vơ khi em còn rất trẻ

Anh có thể chẳng bao giờ còn đánh được gốc tre

Phơi nỏ sẵn dành sưởi đêm cho mẹ

Sông ơi sông nếu ta phải ra đi

Bậc thấp xuống cho em ra gánh nước

Xin bát canh đến tay mẹ lúc còn nóng

Xin mùa đông đừng dài

Và cột nhà hãy đỡ mẹ thật êm

Trời bao nhiêu thu ta mới hát một lần

Nhưng trước mặt là Tổ quốc

Dù chỉ gốc sim thôi dù chỉ gốc sim cằn

Anh ôm súng bò lên với trái tim tình nguyện.

“Hãy lấy đạn mà cưa thằng cuồng tín

Một thằng ngu muốn chết thay cây”

“Cứ bò tới chộp cho thiệt lẹ

Rồi moi bụng nó ra

Xem có máu hay chỉ toàn hắc ín”

“Tao muốn coi nó chết từ từ

Coi nó chết nó gọi ai trước nhất”

“Thôi hãy quăng lựu đạn đi thôi

Cho nó chết thiệt mau để tao còn chụp ảnh

Tao cần tiền chứ tao không cần nó”



Em có nghe thấy không?

Em xa cách em là vùng che chở

Sỏi buốt quá

Bò thì đau mà không bò thì chết

Em có tin đấy là tiếng con người

Giọng thổ, giọng kim vẫn thường to nhỏ

Khi bao điều không kể hết bằng tay

Anh vừa bò vừa nghe

Không mật mã không cần phiên dịch

Tiếng mẹ ru ta cuối bãi đầu ghềnh

Me đi đốt than mẹ thường gánh vã

Nhem nhuốc cả ngày xanh

Cắn răng mà chịu

Bấm bùn mà đi

Giữ cho được tiếng mình

Cho em ngập ngừng khi buông gầu xuống giếng

Sợi dây chùng do dự trước trăng in

Những thằng ngụy kia nó cũng có mẹ

Mẹ nó đang héo đi, đang mong nó trở về

ấy thế mà tại sao nó cứ đòi giết anh

Chỉ vì anh thương một gốc sim và nhớ em không nói được

Cứ sấn lại

Những chiếc túi áo đen ngòm những quan tài đói

Chúng nó đang săn ngày sum họp của ta

Khoen lựu đạn anh cắn vào lặng lẽ



Chẳng nhớ anh chồm tới ra sao

Chỉ nhớ cái khi không còn chúng nó

Cái lặng im hoàn toàn

Anh nằm nghe anh thở

Ngôi sao xanh rơi xuống lá sim

Thành giọt sương từ lá sim rơi xuống

Đêm ngọt ngào mà lại chát em ơi

Anh tỉnh lại vì môi mình dính đất

Từ những chiếc khoen lựu đạn ban chiều

Đất mặn đắng tan dần rồi chảy khắp

Đất thầm thì và nóng bỏng như em

Anh đã qua những ngày bám chốt

Để tới buổi sáng nay

Một buổi sáng chẳng có gì to tát

Ve vẫn kêu úp mặt vào cây

Không sương sớm để cho lòng bẫng lẫng

Nhưng sáng nay là buổi sáng thượng nguồn

Những kỷ niệm sẽ ngược về để nhớ.

Xuân 1975

Các chiến sĩ đã lắc đầy bao gạo

Ngồi chia nhau một điếu thuốc rê

Cánh tay họ còn dính đầy bụi cám

Khói cứ là, cứ bổng, cứ như không

Nào ai biết mai họ còn hút thuốc

Cũng có thể anh giỏi toán kia sẽ thành một anh hùng

Trong trận tiến công Ban Mê Thuột

Cũng có thể anh bị mù hai mắt

Sau cái giật nụ xòe lợi hại của anh

Và xạ thủ trung liên

Anh đâu biết có ngày nhịn ăn cắt rừng xuyên lộ 7

Chiếm điểm cao

Xô đá

Chặn đoàn xe

Cũng có thể chỉ một cơn ác tính

Sau một cái rùng mình và cứ thế ra đi

Không thể biết dù rất nhiều linh cảm

Đất chiến trường mau ướt lại mau khô

Nhưng không sao, điều đó chẳng sao đâu

Các chiến sĩ quen nghĩ bằng trận đánh

Quen hy sinh, quen đột biến từng giờ

Họ làm nên những chiến trường giông bão

Cũng là nơi yên tâm nhất của thơ

Cứ nhìn cách họ ngồi hút thuốc

Ta bỗng thấy mình nhẹ bớt

Như dòng sông để sỏi lại bên bờ

Hối hả đổ về bến bãi

Hoa bung biêng ơi, con lắc của mùa xuân

Rừng không ngủ vì những hồi gõ tím.

Trường Sơn, trong vườn

Mai rời hậu cứ tôi đi

Ơi căn hầm đất, nói gì đêm nay

Mùi mồ hôi, mùi rễ cây

Mặn nồng sẽ kể với người đến sau

Ngã ba, ngã bảy về đâu

Cái ngáng làm cớ cho nhau chuyện trò

Ngọn đèn bọc trong ống bơ

Cho em mờ tỏ đến giờ trong tôi

Bài ca nghe chẳng rõ lời

Bao nhiêu gió thổi giữa tôi với mình

Xa rừng bẻ một cành xanh

Buồn vui nặng cả tay anh khó cầm

Con đường qua tháng, qua năm

Núi đau lở đá, rừng bầm tận cây

Vai gùi bước xốp trong mây

Ta đi làm những của nhau

Tổng đài khuất dưới thung sâu

Bao nhiêu phấp phỏng bắt đầu từ em

Bắt đầu từ một cánh tem

Sao mai chốt đỉnh trăng đêm mại dần

Muỗi bay tối một góc rừng

Lần theo muỗi gặp chùm sung, gặp người

Ngọt bùi dăm quả chia đôi

Cái nghèo cái khó cho tôi gặp mình

Nắng mưa gặp tán đùng đình

Bàn tay sốt rét gặp cành dâu ta

Một lèn, một dốc, một xa

Gặp cây vịn lại gặp nhà nghỉ chân

Trước tôi lửa đỏ bao lần

Sau tôi ai nữa quây quần quanh đây

áo nào sẽ vắt lên dây

Võng nào buộc gió cho cây tròng trành

Có rừng suốt cuộc chiến tranh

Cái đêm đuổi cọp cũng thành tâm tư

Cái hầm, cái bậc sẽ hư

Lòng tôi mắc nợ chiến khu một đời

Núi cao cho thác đổ hồi

Trường Sơn dài rộng cho tôi mặn mà

Xe thồ vành hỏng tháo ra

Còn lăn theo suốt đời ta đời mình

Ngày mai chúng mình tiến về thành phố

Mọi vui buồn không còn lá rừng che

Không còn cánh đồi chắn gió cho ta

Ta kéo áo khum tay mà châm thuốc

Ta sẽ loay hoay thổi nấu giữa trời

Giấu được khói thì chính ta bị lộ

Lúc leo dốc ta vẫn thèm đường nhựa

Vượt đường rồi chân lại phồng ra

Nhà đông hơn, người cũng đông hơn

Giường chiếu sẵn lại nhiều khi khó ngủ

Tiếng thạch sùng – tiểu đội bấm chân nhau

Đồng Bằng

Đồng Bằng

Ta vẫn khát khao

Ta vẫn đợi những trận cuối

Nước da ta thiếu máu gọi Người

Quần áo ta ẩm mốc gọi Người

Khi ta bò lên giữ một gốc sim

ấy là khi ta nghe Người giục giã

Khi ta đốt lên đống lửa

Những bãi rễ cây lại nhắc về Người

Để có một Đồng Bằng trước mặt

Chúng ta lên rừng mười tám đôi mươi

Đêm nay chúng nó kéo nhau đi gài mìn ven lộ

Chúng nó đổ quân lùng giáp vùng ven

Chúng làm sao ngăn được các sư đoàn

Về với đất đã nuôi mình vạm vỡ

Trận đánh sẽ bắt đầu từ phía sau cánh cửa

Có dấu vôi mẹ quệt lúc ăn trầu

Ta chèo lên ngọn dừa dựng chòi quan sát

Cửa hầm thông ra sáu bậc cầu ao

Những sơ đồ chị gói làm nhân bánh

Giặc hành quân: nhìn khăn mẹ trên đầu

Tiếng trẻ báo yên, tiếng gà báo động

Tiếng dế im báo giặc đi rình

Mạng nhện rách báo trận càn chưa dứt

Ta truy lùng hang ổ lũ tàn quân

Ta lại có Trường Sơn dài rộng ở trong vườn.

Xem thêm:  Yêu Lần Nào Cũng Đau – Bài thơ đặc sắc của thi sĩ Nồng Nàn Phố

Một lần lỡ hẹn

Anh giở bức hình chụp những năm còn trẻ

Anh ngó ngơ như một kẻ lạ xa

Ai trong đó? Sao mà cười hỉ hả

Sao vô tư, sao mập ú vậy à?

Hắn khao khát những gì?

Ai đang hắn?

Chỉ tình yêu là đáng kể thôi chăng?

Hai mươi năm anh khó nhận ra mình

Người trong ảnh bây giờ là Tư lệnh

Khoảng cách giữa anh và bức ảnh

Có bao quãng đường những bà mẹ tiễn con

Có lầy lội quãng đường sau rút Huế

Có băn khoăn trước hứa hẹn chưa thành

Đơn vị sa lầy trong chiến khu A Lưới

Bao éo le theo nước lũ xô về

Những chiếc xe tăng đòi anh nguyên vẹn

Những vết thương đòi anh lành lặn

Và anh

ý nghĩ lăn qua viên đạn cuối cùng

Giặc đổ quân sau rừng

ủi và đốt

Cây thở dài trên đất

Tàn bay tung

“Cán gáo” thõng đôi càng

Man rợ xoáy

Đóng đinh vào chân tóc

Bới rừng lên

Thả xuống lời ngon ngọt

“Hỡi cán binh cộng sản, hãy ra hàng

Tổng thống sẽ

Tổng thống sẽ

Tổng thống sẽ…”

Thơm tho và ngọt xớt

Đảo nửa vòng lại ngọt xớt thơm tho

Rừng quay mặt nghe gió bò trên đá

Bò trên rêu

ẩm ướt

Trên lưng

Lời dụ hàng tuôn đầy xuống hố bom

Núi dựng ngược ném trả vào mặt giặc

Chiếc “cán gáo” đứng im

Lại buông lời trơ trẽn

“Đây, xin mời để các anh lựa chọn”

Nó dòng xuống xác một người đồng chí

Bị chặt đầu

Chân còn dép, chân không

Máu anh bỏng xuống núi ngàn

Đời anh treo một dấu than giữa trời

Kẻ thù cách một gang thôi

Phải dằn súng lại. Cắn môi tìm đường

Thắt trắng một mảnh dù

Tư lệnh đạp rừng cho lái xe nhận hướng

Hai vết thương vì rừng, ba vết thương vì pháo

Trong cái đêm mở đường máu phá kìm

Đôi quân hàm nỉ đỏ mới nguyên

Vẫn tính vào duyệt binh ở Huế

Anh giấu đi không hề nói với ai

Nhưng với vợ làm sao giấu được

Không phải hai mà mười bốn năm rồi

Anh đanh lại, anh nấu nung như thế

Lõi lim già mưa nắng lẩn vào trong.

Thứ hoa đẹp nhất

Anh trao thầm bàn tay anh cho tôi

Bàn tay nóng tôi nhận vào cơn sốt

Tôi vét mãi mới tìm ra hạt thóc

Hạt thóc gầy ram ráp cứa vào đêm

Chúng tôi đi mót cuối bìa rừng

Giặc vừa rút sau một ngày rình rập

Gió ầm ào qua nương

Những bông lúa chỉ còn là bã gió

Chúng tôi tuốt phồng tay

Chúng tôi còn tuốt nữa

Hạt thóc nhằn ấm cả đêm suông

Đất rừng mênh mông

Đất núi mênh mông

Đất nhiều thế mà hiếm hoi hạt thóc

Chúng tôi nhìn dúm thóc trên tay

Những hạt thóc đã biến thành thuốc quý

Thóc hóa con đê ngăn cái chết dần mòn

Tôi hiểu vì sao anh đã khóc

Trong một sáng giao ban

Tiểu đoàn thồ chẳng có gì thồ cả

Cứ đói ròng con gái hóa

Cám ơn ngọn rau dựng người ốm dậy

Cám ơn con suối, cám ơn bờ khe

Con tép chết bom từ bến ngược trôi về

Nếu không đói không thể nào vớt được

Phát một mảnh rừng, trần lưng cuốc cuốc

Cuốc và vun rồi kéo cỏ ngụy trang

Anh nhón tay cắm hạt bí đầu tiên

Đêm mở cỏ đêm lần đi tưới nước

Hoa bí đỏ từ vạt nương Tư lệnh

Đổ dần sang khắp cứ bạn ngàn

Anh xoa xuýt trước màu hoa cứu đói

Đấy, thứ hoa đẹp nhất của đời anh.

Cơn đói đi qua không để lại mảnh gì làm di vật

Không phải trận bom nên không dễ sưu tầm

Kiên nhẫn chút, hỡi nhà viết sử

Đây, căn hầm Tư lệnh, hãy vào thăm

Hãy nắm chặt bàn tay mót thóc

Nhìn mái đầu quá nửa chẳng còn xanh

Những sợi tóc đứng yên mà ta nhìn thấy bão

Bao thăng trầm như sóng đánh qua anh.

Câu chuyện trong hầm

Nắng mưa làm ảnh mờ đi

Hình như anh chụp trước khi xuống tàu?

Hình như ở xóm Vườn Trầu

Có người chị, mối tình đầu của anh?

Mình đang làm sử chiến tranh

Có cần nghe một mối tình dở dang?

Quân ta áp với đồng bằng

Tim ta đập với bâng khuâng ngày về

Chuyện này xung kích được nghe

Anh xem, khẩu súng nói gì trong đêm

Với người ta có gì đem

Với ta khao khát gì thêm một ngày

Phải đâu câu chuyện riêng tây…

… Hai mươi năm, nói gì đây bây giờ

Nhà mình do má tìm cho

Nết ăn nết ở cũng do má tìm

Một lô bánh quế má đem

Mình về một buổi nên duyện, cậu à

Tối ăn một bữa ở nhà

Sáng bên ngoại… thế là xa một lèo.

Một ngày vừa biết vừa yêu

Vừa xin vừa cưới cũng liều đấy anh?

Một ngày sợi chỉ mong manh

Giữ sao khỏi đứt cho mình được đây

Mình đi vui bạn vui bầy

Khi việc bận lại mong ngày đừng nhanh

ở nhà dài những năm canh

Từ bậu cửa bước xuống sân cũng dài

Những năm tập kết ở ngoài

Tin nhà tin chị có ai nhắn cùng?

Những năm ở Bắc thì không

Vô Nam cơ sở nằm vùng báo cho

Quê mình giáp mé ven đô

Bả đi hoạt động phải vô vườn trồi

Lá thư chữ đứng chữ ngồi

Viết thầm tránh địch đang soi ngoài bàu

Vài dòng kể chuyện đâu đâu

Mình nghe tội nhất là câu cuối cùng

“Chúng em chẳng sợ địch lùng

Đêm nằm sợ tiếng ru con trên đài”

Vài dòng từ dạo Bảy hai…

Chị không kể bốn năm đày, hả anh?

Tù về mắc bệnh động kinh

Mình nghe nói chớ bả làm thinh hoài hoài

Để cho mình được thảnh thơi…

ầm ầm bom cắt ngang lời của anh

Đá bay ném cắc trên cành

Đèn câm ngọn bấc hầm thành mông lung

Chuyện này đất có nghe chung

Tôi nhường cho đất kể cùng mai sau.

Văn xuôi một người lính

Chúng tôi có những kỷ niệm riêng, những bài học, những điều để nghĩ

Chúng tôi đầy rừng, tắm giặt, hái rau, đào hầm, mơ mộng, sống đời thường suốt cuộc chiến tranh, yêu đời lính yêu luôn gian khổ.

Lính Sáu chín, lính Bảy hai, lính tái ngũ còn giữ nguyên chức vụ quân hàm, ríu rít giọng Nam, giọng Bắc; lính xe tăng đột phá, lính pháo binh cõng lửa qua sông, làm sao anh quen, làm sao anh nhớ hết;

Làm sao có thể gọi tên hàng vạn người trong một chữ nôm na như cây rìu cây rựa khi chúng tôi cắm chân giữa ba mặt kẻ thù; điện thoại chôn ngầm dưới đất, chằng chịt rễ cây chiến dịch, mệnh lệnh truyền qua suối, qua nương

Dù hăm hở đến đâu, bước chân anh cũng không sao đến được các trung đoàn. Trung đoàn hành quân, trung đoàn tăng gia, trung đoàn vây lấn, trung đoàn luồn sâu vu hồi đánh úp, xé kẻ thù trong thế cài răng lược khắp Tây Nguyên.

Chẳng cần phép gì đâu, anh vẫn đến được từng người, làm quen và trò chuyện, chỉ cần anh có mặt đúng giây phút chẳng bao giờ lặp lại, đến đúng nơi những người quyết đoán không ngờ

Nhưng đừng viết về chúng tôi như cốc chén đứng trên bàn; xin hãy viết như dòng sông chảy xiết.

Và chúng tôi với chiếc bi đông bẹp dúm kia là một, cả những hòn đá kê nồi cũng có bao điều ấm lạnh liên quan

Cứ như thế dần dà từng giọt, âm thầm như thạch nhũ trong hang (phải có gan mới có thể âm thầm), chính kiên nhẫn sẽ cho anh đến sớm

Tư lệnh nói: Nếu phải vứt thì phải vứt quần áo chứ cấm ai vứt chỉ

Tư lệnh nói: Một nắm cỏ ngụy trang có thể làm người đào hầm bị chết

Tư lệnh nói: Một đại đội thám báo dò đường không tinh bằng viên thuốc đánh rơi

Nếu anh bắt đầu từ đó

Chẳng còn dòng sông nào ngăn anh gặp chúng tôi.

Thơ của Chính uỷ sư đoàn

Sư đoàn mở đường sau Hiệp định Pa-ri

Bộc phá nổ cuối khu đồi tranh chấp

Vách núi sạt, nặng nề xe ủi đất

Máy bay rà u u trên không

Những bụi chuối cành le héo quắt

Căng mình ra ôm lấy con đường

Hầm thì sâu nhưng lán buộc tuềnh toàng

Lán để nhớ, người ở trong bom đạn

Xe cút kít quay từng vòng kiên nhẫn

Cho con đường đến gặp các dòng sông

Đèo thấp dần trước quang sọt thô sơ

Sông hẹp bớt, cầu treo trong lũng thấp

Kẻ thù tung quân bình định bên trong, dũi chốt vòng ngoài

Chúng xả súng vào mái “nhà hoà hợp”

Không có hoà bình đâu, vành mũ quá mong manh

Giặc nghiến nát dưới hai hàng xích sắt

Những chai rượu ngon chưa phải mở lúc này

Tư lệnh nói, xắn quần lên trọng điểm

Mưa tối mặt, áo quần dán chặt

Trận rét rừng xoắn tím cả làn môi

Đường xuyên qua vành đai

Chạy thít tắp trong tầm nhìn Tư lệnh

Anh dám nhận những hiểm nghèo thử thách

Cũng có khi từ bốn góc bàn

Để có một con đường

Mở vào lúc chiến trường vơi tiếng súng

Anh xa lạ với cầu an, nghe ngóng

Đường với anh là cách hiểu kẻ thù

Đường đưa anh đến bãi mìn phòng thủ các vành đai

Tự nghe mình trước hàng rào thứ nhất

Đó là khi trái tim mang sức mạnh cảm thông

Cho anh gặp nỗi niềm bao bà mẹ

Đó là lúc những cuộc đời chiến sĩ

Cứ đan vào bền chặt với đời anh

Và cứ thế

Sư đoàn

Hành quân lên tuyến một.

Khúc 1: Bàn đạp

Lạt chẻ nghiêng đan quạt nan cho mẹ

Thổi nắng đi cho mẹ chút thư nhàn

Chiếc dây phơi căng chéo góc sân

Cây đàn ấy hát bằng màu áo

áo cất đi chim ri đến đậu

Đàn con từ trong cửa ùa ra

Những chiếc lông chim thành huyền thoại bay vù

Vun cây ớt đón mùa mắm tép

Mắm để dành ăn gặt ăn cày

Năm vài lần thăm bạn đó đây

Quà cho bạn không đứa nào khám xét

Chừng cũng đủ để thành “tên nguy hiểm”

“Tên cứng đầu chống lại quốc gia”

Chúng đem tới nhà tù

Và anh thành cộng sản

Quạt khép mở trên tay của mẹ

Thành tín hiệu qua đường

Cây ớt che miệng hầm

Chiếc dây phơi kéo cờ khởi nghĩa.

Anh đã qua những ngày tưởng chừng không qua nổi

bán tín bán nghi

Giỗ tết tường trình liên gia kết phái

Chúng chồng tiền một cái đầu đảng viên

Chúng chuốc rượu cho một thằng phản bội

Chúng phục kích ngoài mí vườn

Chúng rình rập sau một đôi kiếng mát

Thằng Đại Việt, lũ hội đồng

Cắt máu ăn thề trên lá cờ ba sọc

“Với cộng sản thì phải bừa tận gốc”

Những tên lính xăm hầm

Mài thuốn xuống sân xi-măng nhà xã trưởng

Nhạc dạo đầu cho một ngày “bình định”

Chó nghe chó chạy cuồng

Gà nghe gà bỏ ổ

Cây nghe cây thui từng chiếc rễ

Người nghe nắn túi sờ căn cước

Những đồng tiền nghe bật khỏi tủ khỏi rương

Chéo đội hình cánh sẻ

Chúng bắt đầu “phụng sự quốc gia”

Chúa được hôn bằng hơi rượu say mềm

“Xin Chúa ban cho chúng tôi hàng ngày dùng đủ và tha nợ chúng tôi”

Câu kinh rơi giữa hai hàng dân vệ

Thêm một người bị cắm cọc bêu đầu

Thêm một người bị lôi đi mất tích

Thêm một người bị chụp ảnh lăn tay

Thêm một làng bị quăng bom hủy diệt

“Nhưng cuộc càn sẽ không bao giờ dứt

Cho tới khi nhổ cộng sản sạch trơn”

Tên quận trưởng trình lên ngài tỉnh trưởng

Để lĩnh thêm trợ cấp cuối kỳ

Chúng nó còn cần hiệu giặt là quần áo

Để xóa đi vết máu cuộc càn

Vẫn còn người để anh gây cơ sở

Chúng nó cần nơi ăn nhậu lai rai

Để nuốt trôi ám ảnh qua ngày

Vẫn còn đất để cho anh trụ bám

Suốt cứ thế âm thầm nuôi lớn biển

Cứ âm thầm chảy xiết với thời gian

ống thông hơi một sợi thở nhỏ nhoi

Nối xóm làng dưới rậm rì tán ớt

Chị nuôi anh dưới đất

Năm năm trời anh nhìn chị trong đêm

Chị gặp anh mà không hay anh ốm mập

Gặp anh mà không hay anh đen trắng ra sao

Chỉ nghe giọng anh mỗi ngày nặng xuống

Chị góa bụa trong hồ sơ tự khai

Chị cười cợt với thằng chỉ điểm

Người nó thắt y chiếc còng số tám

Cứ hau háu rình chộp chị mang đi

Chị cố làm cho thật lẳng lơ

Thắt vạt áo trước bao lời dị nghị

Mỗi năm một lần cúng kỵ

Khấn anh xong mang xôi trái xuống hầm

Hầm xịch mở một vuông đêm thăm thẳm

Đêm lại về cho mặt đất tái sinh

Đêm xóa đi những vết giày đinh

Những lỗ thuốn dài hun hút

Những mẩu thuốc những lời thô tục

Chỉ còn lại nhân dân vằng vặc dưới sao trời

Nhân dân trở về qua tay người móc nối

Qua lời ru gửi gắm xa xôi

Anh không quên mang trăng vào nhà

Trăng buồn trăng phải sáng qua vườn người

Nhân dân tin vào nhân nghĩa

Gọi về dăm ba tên tuổi lạc loài

Ôi nhân dân! Tấm lá chắn diệu kỳ

Người nhận mọi vết xăm cho căn hầm nguyên vẹn

Người thâm trầm như đêm

Người tinh nhạy như đêm

Người kéo co giành giật lại đôi kèo

Tay bện thêm dây

Chôn chôn thêm cọc

Ghìm lại đất

Đôi kèo hình chữ nhân

Xoạc ra thành chữ nhất

Bay trợn trừng ta bấm lút ngón chân

Bay giương súng ta chùng kèo cho ngã

Mồ mả ông cha không dạy ta buông tay

Con cháu không mong ta than thở

Ta đục ta bào đâu phải đón bơ vơ

Qua mỗi lần chống phá

Lại xác xơ, lại vạc bớt ngôi nhà

Nhưng mặt đất vẫn mênh mông mặt đất

Con gà trống cù kỳ quanh vại nước

Hạt thóc ngậm vào thành ngọc của tình yêu

Tiếng nó gáy rung vang cườm ngũ sắc

Báo cho du kích đã qua chiều

Nghe khẩu lệnh những căn hầm chuẩn bị

Rục rịch chiều nắng chếch lỗ thông hơi

Và mùa xuân, anh nghe rõ mùa xuân

Hoa xoan rụng trước cửa hầm tím cát

Tiếng ếch nổi nênh dọc bờ khoai nước

Cò lại về đậu trắng cánh đồng sâu

Tiếng lựu đạn nổ âm trong nhà tên cảnh sát

Mũi tiến công xuất phát tự khu mồ

Cắm cờ trên dinh quận trưởng Ninh Hòa

Mười tay súng tiến công đồn Dục Mỹ

Anh đã khóc chỉ vì không sao cả

Nghe bà con gọi đích tên anh

Cái tên trèo dừa đánh đu với gió

Cái tên đuổi còng mí biển hát lang thang

Ngọn cờ đây anh ngắm giữa ban ngày

Bà con đó đất đai mình hiển hiện

Cây ớt che anh bây giờ ớt chín

Dấu chân gà hàng gạch chỉ mờ rêu

Chị giở ra chiếc áo ngày nào

Anh thương chị khen vẫn vừa y trước

Này nếp chạy ngang, này đường sổ dọc

Chị ngượng ngùng như thể mới nàng dâu

Chị làm anh sững sờ khói bếp

Anh hỏi hoài làm chị hay quên

Anh hỏi hoài để được nghe chị nói

Hàng tre thưa đem gió rắc lên thềm

Các chiến sĩ hành quân trên lộ Một

Không kịp dừng, không kịp biết tên anh

Nhưng họ biết có một vùng tranh chấp

Một vùng đất kiên trinh làm bến đón quân về

Cây tre lạt chưa buộc lành tấm phên rách gió

Giếng đầu làng chưa lắng kịp sau mưa

Hãy vạch mặt những thằng bắn lén

Ngực anh đau tay bíu lấy thân dừa

Hãy vạch mặt những thằng bắn lén

Sóng đang gầm ngoài vịnh Văn Phong

Hãy vạch mặt những thằng bắn lén

Cánh cò bay sấp ngửa trên đồng.

Đất ru

Tôi xin làm cỏ ru anh

Trồng cây ơn nghĩa xung quanh hồn người

Tôi ru nhẹ bớt mưa rơi

Sương tan sơm sớm nắng trời rộ mau.

Khúc 2: Cửa mở

Căn hầm đất sặc mùi dây cháy chậm

Tôi bước vào gió đến ở cùng tôi

Nắng cũng xuống

Soi từng dòng nhật ký

Tay tôi nâng tâm sự một con người

Tôi nhận ra bộc phá viên giỏi toán

Những chương trình và nỗi nhớ chen ngang

Tôi gặp lại bàn tay hơ lửa

Những ngón học trò lấn bấn không yên

Tôi vòng về những năm tháng anh qua

Những khát vọng suốt chặng đường đuổi giặc

Những năm gian khổ mà hay hát

Những chân trời súng, xẻng thức qua đêm

Anh lớn lên đâu biết trước một ngày

Ngồi nhặt sấu dưới vòm cây sốt rét

Nắng ký-ninh rải rác dọc rừng thưa

Thèm trăm thứ nhưng đồng bằng thèm nhất

Khi anh hiểu nhân dân, nhân dân đang chia cắt

Yêu Tổ quốc mình, Tổ quốc bị chia đôi

Nỗi đau ấy góp đời mình để xóa

Quàng bao gạo xa nhà

Anh thành bộc phá viên

Khi anh lên ôm bộc phá lao lên

Khi anh xuống dìu đồng đội ngã

Khoảng cách giữa hai chớp lửa

Không kịp cho anh khoét một căn hầm

Hành trình khắt khe, hành trình qua dây thép

Bước chân anh không do dự nửa vời

Cửa mở

Anh không chọn cho mình nơi che chở nào hơn

Để tạo những bất ngờ

Anh cắt ngắn từng đoạn dây cháy chậm

Dây càng ngắn khoảng an toàn càng ngắn

Địch kinh hoàng nguy hiểm cũng nhiều hơn

Cửa mở

Đồng đội đi qua để tới chiến công mình

Trận đánh đi qua thành bản tin giờ chót

Những người vỗ tay không biết anh

Họ vội vã đi về mọi phía

Những lo toan hối hả đời thường.

ở đâu đó với nụ cười lặng lẽ

Anh lại bắt đầu với một thói quen

Nghĩ về họ, như là không thể khác.

Từ nay tôi thành kẻ nợ nần

Thành máu thịt những bụi bờ lau lách

Tôi đi qua cửa mở của anh

Nhận lấy những ban mai dang dở

Những ban mai đòi tới đích cuối cùng

Tôi biết

Có lá thư anh vẫn chờ mong

Đang đuổi theo anh như đám mây đuổi nắng

Mẹ đang xếp lại cho anh bộn bề giá sách

Nhưng nhớ thương thì biết xếp vào đâu

Những điểm chín, điểm mười không còn an ủi mẹ

Tôi biết

Vải đang đóng cùi để kịp dày vào hạ

Tu hú kêu sốt ruột bờ đê

Anh vẫn thích ra cất tôm ngoài bãi

Trưa đem cơm sâm sẩm cưỡi trâu về

Trước căn cứ Đồng Dù

Mộ anh chỉ cho tôi đường vào thành phố

Tháng tư tim tím hoa sầu đông

Vườn nhà ai cây xoài bói quả.

Xem thêm:  Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 2

Đất ru

Tôi xin làm cỏ ru anh

Trồng cây ơn nghĩa xung quanh hồn người

Tôi ru nhẹ bớt mưa rơi

Sương tan sơm sớm nắng trời rộ mau

Bên bồi bên lở về đâu

Bên trong bên đục dài lâu tình đời

Có anh trong mỗi buồn vui

Trăng treo gọi trẻ mắt người vào thu.

Khúc 3: Thần tốc

Đất nước đổ ra đường

Tiềm lực lớn những binh đoàn chiến lược

Binh đoàn hướng Đông, binh đoàn hướng Nam, hướng Bắc

Lướt qua đồn dân vệ, bảo an

Lướt qua các chi khu, căn cứ

Biển đang lắc những hồi chuông đoàn tụ

Phù sa nào rượi mát súng và xe

Quân đi, quân đi

Từ đầu Sao Hôm đến cuối Sao Mai

ánh đèn pha chói gắt

Hắt loang dài

Đêm thần tốc

Đo thủy triều chiến dịch

Đường rập ràng

Điệp khúc những bàn chân

Con đường Hồ Chí Minh

Chiến dịch Hồ Chí Minh

Thành phố Hồ Chí Minh

Chiến sĩ vừa đi vừa hỏi

Chiến sĩ vừa đi vừa giục

Chiến sĩ vừa đi vừa hát

Cành ngụy trang qua gió thổi ba miền

Đi lút ngày

Ta bật ánh đèn đêm

Cây cối lướt

Những miền quê vụt hé

Cứ hao hao thôn xóm đã qua rồi

Từng mò mẫm trong đèn gầm xoa mỡ

Chớp bom ma quái đón đường

Bỗng rưng rưng thác đèn chiến dịch thắp mình lên đất nước

Tới đích

Đã sông Hương lững thững phía sau đèo

Hình như lòng bịn rịn

Nhưng không phải chia tay

Trận đánh này không có người ở lại

Thần tốc, thần tốc hơn nữa

Táo bạo, táo bạo hơn nữa

Hành khúc các binh đoàn hất kẻ thù ra biển

Ta nghe

Nhật lệnh – lửa mặt trời

Thiết giáp cuốn say người

Lặng lẽ đặc công vào lót ổ

Giành giật những nhịp cầu

Xe pháo ầm ì vô tận nối nhau đi

áo tân binh xanh đẫm bến phà

Những bà mẹ gặp nhau trong lo toan tầm tã

Tiếng gọi nào nghe rõ

Suốt chiều sâu

Mẹ nén đau

Giấu tờ báo tử

Sáng mai lại tiễn con nhập ngũ

Bốn nghìn năm đất nước mấy khi yên

Nhân dân

Vẫn nguyên vẹn nhân dân

Răng hạt lựu không cam đồng hóa

Đắng chát cũng tìm cánh kiến, cây sim

Mưu trí lấy từ câu chuyện làm ăn

Thành vũ khí theo người đi sứ

Sách bị đốt vẫn còn nguyên tiếng mẹ

Đã bao lần đóng cọc giữ bờ ao

Giặc đến

Người ốm chống giường, chống phản đứng lên

Trẻ con vơ tro, vơ cát đứng lên

Người đang ăn thì cầm lấy đũa

Người đi gặt thủ lấy chuôi liềm

Không quay mặt chẳng bao giờ tiếc máu

Dù cho phải đốt dãy Trường Sơn

Dù cho ăn chay ăn độn

Bíu lấy lá rau như bíu lấy lá buồm

Qua sóng gió hiểm nghèo trăm trận đói

Dù đằng đẵng đợi chờ nhớ thương vời vợi

Lót con dao chung thủy đầu giường

Qua từng đêm làm vốn

Gặp bà con không phải chốn

Gặp bà con mở mặt với bà con

Nhiều mồ hôi thì đêm sẽ ngắn

Cứ bền lòng như pản đóng đinh

Giữ cho được nước mình

Từ vồng khoai, ngọn mướp

Cả những gì chưa biết dưới lòng sông của đất

Chưa đo xong ngoài biển

Cũng rạch ròi trong vạch vẽ ông cha

Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tay ta chỉ và chân ta bước tới

Đất nước mênh mông

Thời cơ khe khắt

Dân tộc kiễng chân giành giật lấy

Đội hình xe tăng dồn xích cho nhau

75 miếng một bên ba xe dồn lấy một

Pháo thủ

Lái xe

Mồ hôi sũng ướt

Đánh và đi

Hai tư thế đứng ngồi

Gạo còn đấy nhưng không sao nấu kịp

Ăn cầm chừng nửa gói lương khô

Uống cầm chừng bình nước má cho

Qua thành phố vội vàng lau mặt lấm

Đồng chí bị thương trên xe

Đồng chí hy sinh trên xe

Chi bộ họp những cánh tay xóc nảy

Đất nước mình, dài rộng của mình đây

Bao nhiêu thành phố đã đi qua

Bao nhiêu cánh đồng, bao nhiêu khuôn mặt

Bao nhiêu cuộc đời gọi ta về kịp

Cúc mọc bờ ao kêu bằng cúc thủy

Cúc sẽ về, xóm Mũi sẽ về ta

Ta sẽ về đùa nhau trên thềm cát

Chạy như điên cho bõ lúc ở rừng

Cho bõ lúc nén cơn ho trinh sát

Ta nói cười cuối biển cũng nghe ta

Ta sẽ uống cho nguôi trăm cơn khát

Từ đôi tay em gái bổ dừa

Sẽ gặp má ta sẽ làm nũng má

Ra vườn hái ổi hát ngu ngơ

Em ơi em, anh không sao viết kịp một dòng thư

Thương nhớ là gì mà anh mang nặng thế

Buồng lái xe tăng nóng bức thế này

Em chẳng đến được đâu, mở cửa lên vẫn nóng

Mở cửa lên là vòm trời cao rộng

Em ở đâu trong thương nhớ của anh

Em ở đâu đất trời không bờ bến

Cổ ta khô sao nắng quá vô tình

Trong cáp nghe trăm tín hiệu vọng về

Anh nghe rõ những vì sao tít tắp

Tiếng bền bỉ xa nào ai tát nước

Tiếng đều đều đâu đang kéo sa

Tiếng giục giã, tiếng cồn cào nóng bỏng

Nhưng không phải tiếng em, không phải tiếng em mà

Gió đâu gió mát sau lưng

Em không phải sau lưng

Em đang ngồi trước mặt

Bởi anh biết, em ơi anh biết

Cuối chặng đường là nỗi nhớ gặp nhau

Trên tháp pháo xe tăng ngụy trang trải ngược

Ta lăm lăm hăm hở đứng nhìn

Kẻ thù đổ những dãy bài tuyệt vọng

Chúng nó đang làm lễ gắn sao đôn vài tên lên tướng

Lại vài lời tuyên bố rùm beng

Tử thủ Phan Rang, tử thủ

Tên tổng thống cắp vàng chuồn và mếu máo

Chúng nó đang đổ xuống Tân Sơn Nhất những hòm đạn tượng trưng

Cũ càng dăm khẩu pháo

Hạm đội Bảy hăm he ngoài biển

Cho nước Mỹ có thời gian

Lấy cớ giết thêm vài vạn lính

Cho nước Mỹ có thời gian

Bỏ vốn lần cuối cùng vơ trẻ con di tản

Bọn CIA thay họ đổi tên treo biển bán hàng

Những tên tư sản hì hục chôn vàng

Vừa chôn vàng vừa thu xếp lưỡi

Cố vấn Hoa Kỳ tranh nhau làm áp phe lần cuối

Vé máy bay tăng tốc leo thang

… Tất cả cần phải có thời gian

Chính phủ đổ thì dựng lên chính phủ

Tổng thống chuồn thì tổng trưởng lên thay

Sư đoàn 18 được tâng bốc tận mây

Vì nó cần đi làm bia Xuân Lộc

Xuân Lộc

Tôi gọi những căn nhà trơ trọi hàng hiên

Xiêu vẹo đỡ một hoàng hôn rách rưới

Vạn niên thanh

Tức tưởi

Chết bò lê dưới ghế nhựa ba chân

Ghế hất sấp ấm êm vào lổng chổng

Kẻ thù từ đó hiện ra

Kê thường dân làm bệ bắn

Xuân Lộc

Tôi gọi những cánh rừng cao su

Rừng cao su bật gốc

Chân nhang la liệt đất

Kẻ thù từ đó hiện ra

M.48 bò lên sau bom ngạt dạo đầu

Trăm mảnh đạn đuổi theo người tị nạn

Kẻ thù tàn ác hết những gì chúng có

Những ngày chúng ta gan góc hết mình

Một gốc cao su nửa giờ trước là ta, nửa giờ sau chúng chiếm

Ngày cuối cùng chiến sĩ ta xuất kích chính căn hầm họ xuất kích đầu tiên

Xạ thủ trung liên

Nốt ruồi đen chìm xuống

Lưỡng quyền cao khói súng cao lên

Sau loạt bom vùi

Anh gặp toàn lính mới

Kẻ thù tháo chạy những đâu

Về tới đây chúng không còn chạy nữa

Trước mặt ta là Sài Gòn

Sau lưng chúng cũng là Sài Gòn

Chúng lượm truyền đơn bắn trả ta

Chúng mặc áo cà sa đi chôn mìn định hướng

Chúng phóng M.72 trên nóc nhà thờ

Chỉ huy ta thức khuya

Chỉ huy chúng xài cà phê để thức

Tư lệnh

Lá cờ anh trao cho đơn vị chủ công

Đã qua tay đồng chí thứ ba

Vẫn chưa bay trên nóc nhà thị chính

Cây vật ngang chỉ huy sở tiểu đoàn

Lời anh nghe nghẹn đắng

Kho đạn ở phía trước

Giếng trong ở phía trước

Chiến công ở phía trước

Sư đoàn bước qua xác giặc mà đi

Đội hình xe tăng – đội hình đột phá

Xích bừa qua bãi bom

Đánh xa bằng đạn phá đạn xuyên

Đánh gần bằng máy gầm lựu đạn

Cần ăng-ten gẫy gập

Đạp vai làm ám hiệu

Tăng ga

Mồ hôi xông nhòe nhoẹt kính tê-sa

Vứt áo đánh trần

Vỏ đạn nhồi thêm cơn nóng dữ

Chiếc xe tăng thành một quả bom hơi

Giặc đổ thêm quân dự bị cuối cùng

Xích sắt cản đường thay dây thép gai

Những tên lính tháo từ Tây Nguyên vỡ

Từ Chu Lai, Bình Định, Khánh Hòa

Chống chèo

Vá víu

Lao vỗ mặt kẻ thù

Một chiếc xe tăng lửa

Cho tôi thăm bảo tàng này tại chỗ

Xin để nguyên đất đá nói cùng ta

Tám chiếc M.48 lật bụng chúc nòng

Thay mọi lời thuyết minh về chiếc T.54 bị cháy

Tháp pháo bong sơn chùm con số không còn

Sắt thép vô danh như cuộc đời chiến sĩ

Có nắm cơm đã cháy thành than

Đen chỉ còn một nửa

Có dấu tay in lõm vào trong

Ngón tay bè của đồng chí lái

Các anh ăn nửa bữa trong ngày

Phần để dành

Làm ta day dứt mãi.

Đất ru

Tôi xin làm cỏ ru anh

Trồng cây ơn nghĩa xung quanh hồn người

Tôi ru nhẹ bớt mưa rơi

Sương tan sơm sớm nắng trời rộ mau

Bên bồi bên lở về đâu

Bên trong bên đục dài lâu tình đời

Có anh trong mỗi buồn vui

Trăng treo gọi trẻ mắt người vào thu

Có anh tiếng sấm gọi mùa

Trâu đàn lại gánh tua rua đi cày

Đá nồng vít mạch vôi xây

Có anh cho búp ngói này trông lên.

Tờ lịch cuối cùng

Thành phố đã hiện ra trước mắt các quân đoàn

Treo rộn rực bao điều trong ánh điện

Nghe sột soạt chút gì như kỷ niệm

Qua khu vườn vừa giáp mặt đầu tiên

Xe đang qua những cây số cuối cùng

Nối thành phố và con đường mang tên Bác

Những nhịp cầu, bùng binh xoáy lốc

Cùng trận đánh hiện ra

Ngã tư, đường Tự do, rẽ trái

Chiến sĩ nhẩm trong đêm

Có lẽ sao rất dày và sáng

Có lẽ gió rất lộng và thơm

ừ có thể

Và còn nhiều thứ nữa

Tất cả dễ thương và đáng quan tâm

Nhưng chúng tôi không hề có thời gian

Từng chuẩn bị chúng tôi biết thành phố mình lớn đẹp

Từng hy vọng chúng tôi biết thành phố mình chua xót

Và chúng tôi chào thành phố của mình

“Ngã tư

Đường Tự Do

Rẽ trái”

Chúng tôi nhận và chúng tôi chuyền lại

Xúc tích một đề thi

Câu trả lời buổi sáng

Câu trả lời chúng tôi mang sẵn

Qua rừng sâu ruộng nước trở về đây

Có thể đọc qua màu da bộc phá

Qua mùa đông men mét cổ tay gầy

Cũng có thể một tiếng Kinh đang vỡ

Tư đôi môi của đồng chí Tà Ôi

Anh tìm chữ khó khăn như người tiêu tiền mới

Bàn tay cầm rìu mộc mạc mở ra

Câu trả lời có thể là: thưa má

Cho con mượn nhà làm trạm cứu thương

Cho con lên tầng thượng đặt trung liên

Chỉ cho con ra ngã năm Phú Nhuận

Cũng có thể chỉ là im lặng

Im lặng không cùng, im lặng của mồ hôi

Câu trả lời có thể là cái chết

Ngay cả khi đang gõ cửa nhà mình

Gió cứ thổi phập phồng bao tâm sự

Đưa chúng tôi tới đích của mùa xuân

Nghe hơi nước những dòng sông gần gặn

Cứ mơn man trong suốt ríu ran hoài

Xin cám ơn nhạc sĩ

Nói giùm cho chúng tôi

Cái thao thức trước một tờ lịch cuối

Sài Gòn ơi, ta đã về đây!

Tôi đã nghe bài hát xốn xang lòng

Các cô gái làm đường đi đào củ chụp

Hố thì sâu mà tay em gầy guộc

Mưa miền Đông ướt áo các em rồi

Bữa ăn trông lên cây

Cây xác xơ thuốc độc

Bữa ăn đào từ đất

Đất lại bỏ hoang

Củ chụp thôi đâu phải là trầm

Đâu phải ngọc trai mà hiếm hoi lặn lội

Rừng cồn gió bụng người mang đói

Em vừa đào vừa hát Sài Gòn ơi!

Tôi muốn nhắc em còn xa lắm Sài Gòn

Còn xa lắm Củ Chi, Bà Điểm

Những miệt vườn ở tận cuối dòng sông

Nhưng tôi sẽ là người độc ác

Nếu nhắc em thì tiếng hát sẽ ngừng

Mưa to quá mà niềm vui dễ vỡ

Nếu em bồn rừng còn có gì che

Thôi cứ để cho em gái hát

Đỡ mủi lòng củ chụp nát trên tay

Sài Gòn ơi, ta đã về đây

Nghe người hát mà thương người quá thể

Mưa đã tạnh mấy năm rồi, nhanh nhỉ

Vẫn nghe hoài tiếng hát ấm rừng lên

Mưa tí tách ở trong tôi từ ấy

Cho hôm nay dào dạt với sông Tiền

Bởi nơi ta về có mười tám thôn vườn trầu, mỗi vườn trầu có bao nhiêu mùa hạ

Chị đợi cờ quay mặt vào đêm

Hai mươi năm mong trời chóng tối

Hai mươi năm cơm phần để nguội

Thôi tết đừng về nữa chị tôi buồn

Thôi đừng ai mừng tuổi chị tôi

Chị tôi không trẻ nữa, xóm làng thương ý tứ vẫn kêu cô

Xóm làng thương không khoe con trước mặt

Hai mươi năm chị tôi đi đò đầy

Cứ sợ đắm vì mình còn nhan sắc

Vẫn được tiếng là người đứng vậy

Nhưng anh tôi vẫn còn

Anh tôi che cho ngọn đèn khỏi tắt

Hai mươi năm áo gấm đi đêm

Chị màu mỡ mà anh tôi chẳng biết

Nhưng chị tôi không thể làm như con rắn que cời

Lột cái xác già nua dưới gốc cây cậm quẫy

Chị thiếu anh nên chị bị thừa ra

Trong giỗ tết họ hàng nội ngoại

Bao nhiêu tiếng cười vẫn côi cui một mình

Những đêm trở trời trái gió

Tay nọ ấp tay kia

Súng thon thót ngoài đồn dân vệ

Một mình một mâm cơm

Ngồi bên nào cũng lệch

Chị chôn tuổi xuân trong má lúm đồng tiền

Chị vẫn nhớ anh và mong anh như thế

Và chị buồn như bông điệp xé đôi

Bằng tuổi trẻ không bao giờ trở lại

Anh đã nghe và cây cỏ cũng nghe

Cây thương anh làm vành lá ngụy trang

Dù vẫn biết không mát bằng bóng chị

Dù vẫn biết không ấm bằng tóc chị

Cỏ mùa khô một buổi vẫn tưng bừng

Chị thổi ù dằng dặc suốt đời anh

Chiếc khăn tay muốn làm buồm náo nức

Chiếc khăn tay của một thời nước mắt

Sẽ tung cờ hạnh phúc trước hàng hiên

Nhưng đêm nay chị vẫn còn buồn

Nhẫn vẫn lỏng ngón tay khô héo

Chị ơi

Bằng khắc khoải hai mươi năm đời chị

Chị hình dung những bước của anh về

Đêm dày thế chắc tiếng gà phải khỏe

Anh lẽ nào vẫn chiếc gậy tầm vông?

Em lẽ nào chỉ là một dòng sông

Phải cay đắng quay dòng trước chiếc cầu Bình Lợi?

Không thể rút về rừng đại đội một hàng ngang

Đứng lọt thỏm giữa bao nhiêu thương xót

Không thể nhìn đống súng thừa như nhìn thừa đũa bát

Thừa đến nỗi những người còn lại

Không dám nhận mình là may

Hồi Mậu Thân toan tính biết bao điều

Chị vẫn tin chữ hợp cuối trang Kiều

Hoa mai nở hai lần hoa có hậu

Chị vẫn tin có mùa thu xanh đền cho cuốc kêu tháng sáu

Vẫn tin có ngày hái quả cho anh

Bao giờ lúa trổ đòng đòng

Lúa đang trổ

Anh đang về đấy chị

Vuông vải đêm nay là tiếng chim khách đỏ

Anh sẽ nhận ra sao sáng của riêng mình

Anh ở đâu đêm chờ đợi cuối cùng?

Đêm quả thị

Và sáng mai cô Tấm

Xem thêm:  Bài thơ chân thật – Nhà thơ Mạc Phương

Chiến dịch này ăn cơm không phải độn

Mừng thì mừng mà thương mẹ bao nhiêu

Ngày mai chúng ta đánh trận cuối cùng

Đêm còn lạnhở ngoài ta đấy bạn

Ngoài ta độ này đang giáp hạt

Cây rơm gầy xay giã cũng thưa đi.

Ngày mai chúng ta đánh trận cuối cùng

Một nửa nhân dân ngày mai ta nhận mặt

Nhân dân trở về từ bên kia mặt trăng

Lại vằng vặc những bến bờ thương nhớ

Ngài mai chúng mình tiến vào thành phố

Đêm nay mẹ lại nhắc chúng mình đây

Mẹ cả nghĩ và bố thường ít nói

Lúa đồng mình mỏi mắt vẫn chưa hoe

Ngày mai bố dậy sớm ra tàu

Tàu vẫn chậm và đông người chạy bữa

Bóng bố khất sau nhà ga Chí Chủ

Sắn độ này lên giá quẩy tòng teo

Năm thì ngắn mà tháng ba dài thế

Nhìn trong nhà rộng rãi đến là lo

Ngày mai chúng mình tiến vào thành phố

Chẳng có cách chi báo tin cho mẹ

Mẹ đỡ lo, thấp thỏm đôi bề

Ba đứa con có mặt trong này

Mấy cuộc chiến tranh mẹ gánh cùng một lúc

Chiến tranh bao giờ chấm dứt

Nếu một đứa con của mẹ không về

Mẹ ít ngủ mẹ thường thức khuya

Đêm nào cũng dài

Căn nhà có mười mấy mét vuông

Làm lụng đến già còn bao nhiêu tất bật

Sáng úp mặt ngoài đồng

Chiều còng lưng cuốc đất

Qua tết lại bắt đầu cơm sắn cơm khoai

Từ chịu đựng và neo đơn của mẹ

Bao việc làng việc nước lớn dần ra

Nếu mẹ biết chỉ còn đêm nay

Đêm nay nữa là con vào thành phố

Mẹ sẽ khóc

Rồi mẹ đi nhóm lửa

Tưởng sáng ra là con đã có nhà

Và em nữa, em chưa đi ngủ

Đom đóm bay ngoài ngõ vơi đầy

Tháng ba đi trong vườn quả dông dài

Bước thật chậm theo màu chỉ nắn nót

Em tô đỏ dần các tỉnh miền Nam

Những mắt na đang chín

Đường số Một chạy thi với biển

Biển mệt nhoài nằm thở ở Nha Trang

Núi chồn chân trên đỉnh Chứa Chan

Núi nhường bước cho đường vào thành phố

Anh đang ở bên này thành phố

Cách một mệnh lệnh

Cách một trận đánh

Cách một cây cầu, cách một đêm nay

Đèn thành phố hắt lên áo anh

Soi rất rõ từng chiếc khuy sứt mẻ

Thành phố càng gần

Càng không dám nghĩ nhiều đến mẹ

Phải cố quên mẹ ngồi đứng không yên

Dù chỉ có anh và ngọn cỏ lúc này.

Có run rẩy một lá buồn nhỏ xíu

Không chở che

Gió đẩy đến gần anh

Sau trận bom

Lại bắt gặp cái nhìn

Ngây dại thế

Và trong sạch thế

Của bình yên

Có thể quá đơn sơ

Như là cỏ

Cuối cùng không bị nát

ấy là chỗ mà đất còn giữ được

Cho mọi tiếng ồn trận đánh khỏi bay đi

ấy là điều mà anh cố nói ra

Không nói được

Bỗng nhìn lên thấy cỏ

Cỏ thật gần

Chiến tranh đang chấm dứt

Qua đêm nay

Cỏ thành chiếc kèn môi

Những ô cửa đầu tiên của thành phố kia rồi

Nếu sáng ra mà anh nhìn thấy cỏ

Tức là anh được thấy em với người yêu

Anh chỉ thở mà không cần phải nói

Em cứ tô đậm nữa đi em

Tô thật đậm để hiện ra đất nước

Sớm mai em bổ con lợn đất

Bao niềm vui sẽ tóa dưới chân

Em sẽ hiểu đất nước mình dành dụm

Hiểu vì sao ta bớt giấy in thơ

Để in phiếu đường, phiếu thịt

Hiểu vì sao những thợ cày giỏi nhất

Đang khoét chiến hào bằng một chiếc xẻng con

Chiếc xẻng đã mòn

Vẫn đắp cao đôi bờ công sự

Đắp hối hả trong đêm châu thổ

Đó là con đường đất nước đi qua

Để trở về cây lúa

Sớm mai đất nước vào thành phố

Đêm nay xe pháo vẫn sang phà

Với đôi dép tân binh

Đất nước sẵn sàng giẫm lên nhiều thử thách

Các chiến sĩ lái xe dốc bi-đông chè đặc

Đất nước sẵn sàng thức trắng nhiều đêm

Dù kẻ thù từng đàn đang tháo chạy

Chúng gọi nhau táo tác trên trời

13 nóc nhà cao 13 bến tát

Nước Mỹ tát hoài ô nhục vẫn không vơi

Em cứ tô đậm nữa đi em

Tô thật đậm để hiện ra đất nước

Hiện ra ngày chúng ta hằng mong

Đất nước theo em ra ngõ một mình

Cau vườn rụng một tầu đã cũ

Đất nước đêm nay

50 triệu người không ngủ

Đang bóc đi tờ lịch cuối cùng.

Tự do

Có cách chi giữ nguyên được ngày này

Khi chúng ta chẳng còn trong đội ngũ

Con ngựa già trí nhớ

Đánh rơi bao kỷ niệm dọc đường

Nắng chẳng giữ cho ta, mây chẳng giữ cho ta

Như bây giờ đang mây đang nắng

Đi tìm những người lính

Nhưng họ đã già rồi

Và chính ta, ta cũng già đi

Ngày 30 tháng 4 thành tên gọi con đường

Lũ con cháu đi lại hồi hộp bên nhau

Cùng với chúng ngày hôm nay trẻ mãi

Năm cánh quân từ năm hướng trở về

Thành phố đầy áo trận

ở cuối đường một vành lá vút qua

Chỉ chờ thế là người xô như sóng

Người ta bỏ các máy điều hòa

Xuống đường

Chen với nắng

Những mặt người như cờ đỏ mới may

Cả thành phố biến thành trẻ nhỏ

Bóng bay lên làm thấp những hàng cây

Cứ lơ lửng cứ vẩn vơ thật lạ

Vừa là mình vừa là ai

Không kịp nghĩ điều gì rành mạch

Bước chân đan chộn rộn với người

Quàng thương nhớ của phố phường lên tháp pháo

Tháp pháo để trần lăm chăm vết đạn

Dằng dặc đường về

Mòn xích sắt vẫn quay nồng mùi đất

Mặt đường hăng mùi cỏ ngoại ô

Đồng chí trưởng xe

Mình quấn đầy băng trắng

Anh giơ tay cả thành phố động lòng

Những bó củi công kềnh

Những bao gạo vàng khè bụi bám

Các anh đã tới nơi

Vẫn sẵn sàng đi tới

Tên giặc nào cựa quậy phía sau lưng?

Kính ôtô giập vỡ vết chân chim

Mui xe bạc những hiểm nghèo chồng chất

Xạ thủ trung liên

Quần áo màu rừng ngả sang màu đất

Đôi dép râu dẫn trước đội hình

Hoa nhiều quá nhưng anh không kịp nhận

Ngõ ngách nào súng vẫn nổ vào anh

Các anh về

Làm một cơn giông lớn

Sáng lên gương mặt phố phường

Theo các anh rừng núi trở về

Các anh về như núi

Những người yêu của những người yêu

Niềm trông đợi của những niềm trông đợi

Những nụ cười dưới vành mũ sáng trưng

Thành phố hả hê đung đưa bồng bột

Những con đường ôm chầm lấy các anh

Cùng một lúc ôm bao miền đất nước

Ôi nước mắt! Tự bao giờ, nước mắt

Kể bao điều mừng tủi với đoàn quân.

Những góc phố đã trơ mòn, nhạt thếch

Đã lên rêu đã lẵp lại mình

Thoi thóp

Bấp bênh

Lạnh lùng

Méo mó

Đồng tiền rách trên tay người hành khất

Giày dép kiêu kỳ con cậu con cô

Chúng nó đi qua phập phì nước bọt

Thành phố căng ra

Gào thét

Bác đàn cò lọ mọ lên đây

Làm đêm về uống nước suông đi ngủ

Người ta sợ ban đêm như sợ đồng tiền giả

Và hoàng hôn là ban mai của cô gái bán mình

Những mái tôn the le hoán hết mặt sông

Đời vật vờ trôi nổi

Những nén nhang, những mâm bông mâm trái

Những bàn tay khấn vái

Nước lã đổ đi, nước lã lại đem thờ

Ngày mai vẫn xa lơ xa lắc

Mòn tay lần tràng hạt

Tràng hạt vẫn không cùng

Đô – la đỏ và đô – la xanh

Tờ nhật trình và những tên chửi đổng

Hai con hổ nhồi rơm và chiếc ngai tổng thống

Và chính tên tổng – thống – cổ – phần

Rơi xuống

Cùng những thằng buôn nạng gỗ phế binh

Những thằng đặt máy nghe trộm

Quan và lính

Thét lác và dạ vâng

Tụt tất cả dưới đôi càng máy bay lên thẳng

Lá cờ 50 ngôi sao

Cuộn thành một tổ sâu

Nước Mỹ ra đi với một khuôn mặt héo

Các anh về

Những lá cờ cháy sém

Chúng tôi nhận ra khói đạn dọc đường

50 triệu đứa con

Thương mẹ vừa sinh hạ

Sao hôm nay dễ khóc dễ cười

Không phải mặt trời

Chính lá cờ cho thành phố chói chang

Trong veo và thở phập phồng soi khắp

Những cuộc đời ở bên kia mặt lá

Rưng rưng bước lên cầu thang

Cửa sổ mở ra bốn bề hy vọng

Lại hiện về bước chân em Đuốc sống

Chạy như bay để kịp sáng hết mình

Những linh hồn từ ngọn lửa tự thiêu

Âm ỉ từng hàng gạch lát

Những dòng người tìm về dân tộc

Câu ca dao và gạch đá cùng đi

Lịch sử chép trong đề lao cấm cố

Máu sinh viên bầm tím từng dòng

Các chiến sĩ biệt động thành

Các cô chiêu đãi viên

Kéo cái chết đến đầu giường của giặc

Ma-giét-tích, Prê-di-dăng

Nghe tiếng nổ má châm đèn với bánh

Tiếng thì thầm sau cửa liếp

Và em

Em bị bắt sau tiếng giày thúc cửa

Tất cả đã trở về

Từ cầu chữ Y

Trường đua Phú Thọ

Tổng kho Nhà Bè

Cho chúng tôi hình ráng ra Đất nước

Cờ bay lộng trên nóc dinh Độc Lập

Những cánh quân sum họp những chân trời

Tháng Tư nay cây cỏ cũng ra tù

Mùa hạ đón bằng cơn mưa nồng nhiệt

Mưa vỡ ra trên vòm cây thảng thốt

Mưa ngọt ngào nhà cao thấp rưng rưng

Hơn nước mờ bay không để dấu trên đường

Tôi bị lắc giữa hai chiều hư và thực

Trời ngây ngất tôi của trời một ít

Phố chật người tôi bước với người đây.

Tôi ngẩn ngơ cuối gió những hàng cây

Tôi xô cửa cùng sức đè xích sắt

Có ánh mắt không làm sao đi dứt

Người ơi người như cốc rượu đầu tiên

Nếu anh còn

Giờ này anh ở đâu

Anh Trỗi?

Đeo quanh anh không phải những vòng hoa

Không nguyệt quế, không cầu vồng huyền hoặc

Đeo quanh anh là những vòng người

Có người trẻ, có người già

Họ tự do hoan hỉ cùng anh

Cứ hồn nhiên giật áo kiềng chân

Đường đã sạch những vòi rồng xối nước

Họ hỏi anh mà không đợi trả lời

Anh cứ thế mà miên man

Họ kéo đến đông thêm

Anh cứ thế mà đầy ắp

Hình như chị xếp thùng chiều nào quanh vòi nước

Hình như anh lưng gò xuống máy khâj

Anh tìm họ nhưng anh không lên bục

Cứ cảm thông chia sẻ giữa nền đường

Nếu anh con

Việc đầu tiên

Anh lồng đi phá cửa các nhà tù

Vai anh đỡ những người ốm lả

Họ không còn sức để cười để khóc

Toàn thân họ đã biến thành nước mắt

Trên vai anh nóng bỏng Tự Do

Con đã từng khóc Bác ở trong rừng

Phải dựa vào cây trong đêm truy điệu

Chiếc Orionton giàn giụa nước mưa

Bài điếu văn nghe khi rành khi mất

Trong buồng lái xe tăng nhỏ hẹp

Chúng con nâng niu tấm ảnh của Người

Giấc ngủ bữa ăn hành quân đuổi giặc

Không lúc nào chúng con vắng Bác

Con đã về nơi Bác ra đi

Đường lắm dốc hôm nay con mới tới

Chúng con về như Bác vẫn từng mong

Đất nước liền một dải

Đã trở về từng hạt muối ngoài khơi

Từng đọt măng trên rừng, từng đám mây lưu lạc

Tất cả dưới bàn tay của Bác

Hóa thiêng liêng máu thịt tự hào

Chúng con thèm nghe Bác nói một câu

Giữa bến Nhà Rồng mênh mông trời nước

Thèm nghe thơ, thèm đôi tay bắt nhịp

Để vui hết những gì ta có được hôm nay

Hạnh phúc nhân dân – mơ ước tột cùng

Người cao cả tận ngọn nguồn thương nước

Sông trôi mãi nhưng bờ còn giữ được

ánh mắt Người sâu vợi suốt thời gian

Đang tỏa khắp đang ân cần căn dặn

“Hễ còn một tên xâm lược trên đất nước ta

Thì ta còn phải tiếp tục chiến đấu, quét sạch nó đi”

Tên giặc cũ chuồn rồi, lại những tên giặc mới

Chúng con nghe nóng bỏng lời Người.

Hồi âm

Tôi muốn tan vào cơm mưa Sài Gòn đường đột

Làm giọt nước đầu mùa

Tôi cùng mùa hạ dắt nhau đi

Mang thơm nức những triền sông cây quả

Đến những đảo xa

Những quả trứng giập giờn giữa sóng

Những nhớ thương không ở ngoài tầm

Đất nước

Chính ở đây tôi nghe rõ tiếng gọi đời mình

Giữa bao nhiêu ồn ào của biển

Tôi thấy rõ nhân dân xanh lẫn vào cây chàm cây đước

Nhân dân tự do

Triệu bàn tay dằng dịt ôm bờ

Ghì lấy từng con tôm con tép

Ghì lấy dấu chân ai khỏa thượng nguồn

Cũng tìm về cuối đất

Nhịp triều thịnh vượng mũi Cà Mau

Nhân dân chia mình ra các đảo

Làm vệ tinh

Yên dạ những con tàu

Nhân dân có tên là Bình, là Nghĩa, là Tỏ, là Thu

Là xạ thủ trung liên

Là báo vụ viên

Là Phấn khí tài, là quỳnh quản lý

Đã tới đảo bằng mũi tàu truy quét

Dựng lên đảo pháo đài mắt thức

Yêu đảo bằng cánh tay dài rộng đất liền

Tôi đang đi trên đảo chẳng bình yên

Nghe rõ lắm lời tuyên ngôn của cát

Ném tơi bời trên da thịt nóng rang

Biển lại hát bài hát cũ

Biển luôn luôn muốn chứng tỏ mình

Khao khát

Sóng nồng nã không có gì ngăn được

Sóng mênh mông thử sức con người

Ngày ở đảo dài

Mặt trời lên từ sóng và chìm dần vào sóng

Trời bao giờ cũng muốn đỡ biển lên

Mặt trời tôi vào biển

Tình yêu cường tráng và dai dẳng

Hôm nay và hôm qua

ở đây và nơi khác

Chẳng sợ nhàm

Mặt trời cháy với một niềm mong mỏi

Mỗi hạt cát hành tinh cũng phát sáng như mình

Em ơi em, em là biển của đời anh

Là vụng kín

Là bến bờ nương tựa

Em làm anh bận rộn ngày ngày

Em làm anh nóng nực ngày ngày

Anh chìa ca nhận phần nước hiếm hoi

Để em thấm vào anh khúc ngọt ngào chia sẻ

Em làm anh tơ non

Em làm anh mạnh mẽ

Cứ vẫy vũng như đảo của ta

Biển nguội dần vỗ tím vào đêm

Những cánh chim

Khép chiếc ô râm mát

Những chiếc ô biến thành lời ru

Nựng nhau quanh nhà bạt

Đó là lúc đảo cất lên tiếng hát

Những bàn chân sánh ướt lân tinh

Đảo độc thoại dưới trời sao rộng rãi

Sóng mang đi âu yếu đất liền

Và anh

Anh biến thành một tấm áo choàng

Che đồng đội những cơn mưa xích đạo.

Hữu Thỉnh là một cây bút giàu chất trữ tình về đề tài người lính. Ở chiều sâu tình yêu dành cho những đối tượng thân gần nhất, người lính trong thơ Hữu Thỉnh luôn suy nghĩ, phát hiện và tổng kết thành những chân lý đắt giá, những bài học đắp bồi cho nhân cách, cho bản lĩnh sống. Hãy luôn đồng hành cùng Thuvientho.com để theo dõi những bài viết đặc sắc hơn nữa các bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments