Home / Bài thơ về cuộc sống / Khóc mẹ – Nguyễn Thành Sáng

Khóc mẹ – Nguyễn Thành Sáng

Khóc mẹ – Nguyễn Thành Sáng

Sáng nay Mẹ đã bỏ đi rồi

dương trần, thả giấc trôi

Trả lại muôn khổ lụy

Nỗi buồn góa phụ cánh hồn tơi!

hai tuổi chít khăn tang

Cuốn vạn cung sầu ghịt níu thân

Thảm thiết khóc chồng, về cát bụi

liễu héo đỡ hồn non

Từ đó cuộc đời của Mẹ tôi

Bị vầng mây ám đã dừng trôi

Trải ra bóng tối đen dầy sẩm

Che khuất trăng vàng, rã ánh bơi

Con thơ chín đứa, cảnh cơ hàn

Lặn lội sương tàn, uống nắng chang

Giữa chốn chợ đời lăn lóc kiếm

Chút cơm, ít cá để con ăn!

ảm đạm dưới mưa rơi

Cả một trời sầu trải giọt trôi

Bên góc thu mờ, ôm giá lạnh

Niềm thương, chẳng hề vơi…

, nặng nề mấy chục năm

Hôm nay lửa tắt giữa

Hồn đau của Mẹ rời dương thế

Để mãi từ đây một bóng tàn

Con nhớ con thương sắc Mẹ hiền

Một đời phủ vành hiên

Âm u, giá rét… không màng bận

Chỉ biết con tôi với mảnh thuyền!

Nguyễn Thành Sáng

()

Mời các bạn xem thêm những câu nói hay về mẹdanh ngôn gia đình mới nhất.

Xem thêm:  Nhớ Sài Gòn - Nguyễn Hưng

Check Also

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Hong mùa lên cỏ xanh rêu Buôn giăng lên hạt nắng chiều Hạ phai Gió …