Home / Những bài thơ về con người hay nhất / Kiếp phong trần – Trung Kiên

Kiếp phong trần – Trung Kiên

Kiếp phong trần – Trung Kiên

Mưa xa trên lối về thăm thẳm
Níu bước nỗi đường trần
Gió mưa quên lãng đi chút nắng
Cỏ lạ bên đường níu bước chân

Nỗi sầu chợt đến chiều hồn lẻ
nơi nào áng mây bay?
lên mắt đời rất nhẹ
Đọng lại trong lòng nỗi

Vỉa hè nhiều lá rụng
Tóc trắng pha sương hết tháng ngày
Đêm khuya hiu hắt ta chợt nhớ
Hạt cát cơn gió lay

Nắng vàng trải nhẹ lên
Mắt lệ buồn tênh khóe mi cay
Bàn chân nhỏ bé vùi thân lá
Chợt gọi xa gần lặng gió mây

Bóng ai nhè nhẹ như sương khói
Mưa đâu rớt nhẹ xuống nơi này
Quên lãng một đời ta phiêu bạt
nay vẫn trắng đôi tay

Nắng phai lướt nhẹ bên hiên vắng
Một tóc gió thôi bay
Ngơ ngác sầu vương lên trong mắt
Một kiếp bồng bềnh tựa khói mây

Xem thêm:  Sướng khổ của con người - Thái Bá Tân

Check Also

Thư gửi người anh em da trắng

Thư gửi người anh em da trắng

Khi tôi sinh ra, tôi màu đen. Khi tôi lớn lên, tôi màu đen. Khi …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments