Home / Bài thơ về cuộc sống / Mẹ và Quê hương – Tô Chí Tự

Mẹ và Quê hương – Tô Chí Tự

Mẹ và Quê hương – Tô Chí Tự

Đi xa mới thấy nhớ quê

Không còn cả đời

Bao năm lưu lạc xứ người

… lòng chợt trong tim

nửa lạ, nửa quen.

Nét xưa khép nép nằm chen tân kì

Bê tông, nhựa hóa lối đi

Nhà xây lợp ngói thay vì mái tranh.

Đầu làng vẫn khóm tre xanh

thấp thỏm ngồi canh Mẹ về.

Gió đồng ngào ngạt hương quê

Thoáng trông dáng Mẹ lòng hê hả mừng

Lon ton nhảy nhót… theo chân

Mẹ là Con cần có luôn

Ô kìa, lối dẫn đến trường

Sáng đưa, chiều đón khi còn ấu thơ!

Xa xa… chuông tháp nhà thờ

Chừng nghe lời Mẹ gọi giờ đọc kinh

Lối đi hẹp vào nhà mình…

Hai hàng cau đứng … Vẫn chờ?!

Chái dưa, giàn mướp… nằm trơ

Mẹ thôi chăm bón nên giờ vẫn không

Từ khi Mẹ thoát hồng trần,

Con nhìn thấy Mẹ hóa thân quanh mình.

Mẹ là ánh sáng ,

Là làn gió mát giải hanh nắng hè.

Mẹ là hương lúa đồng quê,

Đêm thanh vẳng tiếng Mẹ về ru Con…

Đêm nghe tiếng vạc rải buồn

Bồn chồn Con ngỡ Mẹ còn đâu đây

Ngày xưa vắng Mẹ đôi ngày,

Ngày nay thiếu Mẹ – nỗi này khổ Con!…

Mời các bạn xem thêm những câu nói hay về mẹdanh ngôn gia đình mới nhất.

Xem thêm:  Bài thơ Ngắm lục bình trôi – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Check Also

Mây! – Hư Lãng

Mây! – Hư Lãng

Mây lang thang, giữa bốn bề dãy núi Hững hờ trôi, ung dung một kiếp …