Home / Bài thơ về cuộc sống / Một đoá hoa vàng – Bình Nguyên Trang

Một đoá hoa vàng – Bình Nguyên Trang

Một đoá hoa vàng  –  Bình Nguyên Trang

Tháng chín gọi mùa thu đến

Trời đổ mưa

Và trước nhà em cây khế chín

Đàn chim náo nức tìm về

Em đã cô đơn những ngày không bạn bè

Không phố xá và anh không đến nữa

Mùa đã mới mà nỗi buồn vẫn cũ

Lòng tan hoang như ô cửa gió lùa

Những cột đèn nhòe đi trong mưa

Em nghĩ đến một tình yêu đã sáng

Đã đơn độc băng qua nhiều năm tháng

Đã chờ đợi hồn nhiên như một đóa hoa vàng

Em đã mặc lòng trong mưa gió

Đêm tràn vào phòng em

Đêm dày như nỗi nhớ

Em mường tượng những nẻo đường đã cũ

Bàn chân người bước thấp bước cao

Chúng mình chưa từng nói với nhau về một bức tường rào

Mà năm tháng cứ dần xây thành lũy

Đã từng nghĩ chia ly chỉ là cơn mộng mị

Mà sao hôm nay quá thật nỗi buồn này

Em biết làm gì khi mùa đã giăng mây

Những góc phố dài thêm

Con chim trú mưa trước hiên nhà nhìn em

Lẽ nào em lại khóc

Bài thơ dở dang hai chữ một mình…

Xem thêm:  Tạ ơn anh - Song Nhi

Check Also

Bờ bến lạ – Tùng Trần

Bờ bến lạ – Tùng Trần

Như thế nào mới gọi là đã đủ Mà bao người ấp ủ mộng xa …