Home / Bài thơ về cuộc sống / Một tiếng rao đêm – Tố Hữu

Một tiếng rao đêm – Tố Hữu

Một tiếng rao đêm  –  Tố Hữu

Ai ăn bánh bột lọc không?

Tiếng rao sao mà ướt lạnh tê lòng!

Không phải giọng của một hầu đứng tuổi

Cao thánh thót hay rồ khan gió bụi

Đây âm thanh của một cổ non tơ

Mà giây ngân còn vương vẫn khờ

Trên môi mỏng hãy thơm mùi sữa mẹ.

Tiếng rao nhỏ của một em gái bé

Không vang lâu, chỉ vừa đủ rao mời

Mà giọng còn non quá, yếu dần hơi

Nên cái bánh nửa chừng ra cái bén

Thôi cũng được, tiếng em vừa ngon đến

Rao đi em, kẻo nữa quá khuya rồi…

Anh nằm nghe qua cửa khám,

Tiếng em bước trên đường đêm nho nhỏ

Nhưng rồi cũng đủ cho lòng anh lắng rõ.

Anh thấy em, mình gió thổi nghiêng nghiêng

Như cây dương liễu nhỏ tóc chưa viền

Manh áo mỏng che em không kín ngực

Đầu không nón, bụi sương thầm chấm ướt

Đuôi tóc chuôi chừng bảy tám năm thôi!

Ấy chân em leo lên bước đường đời

Ngày tháng đó trong mủng vài chục bánh.

Gia tài đó, mấy đồng xu mỏng mảnh,

Biết bao giờ mà sướng được !

Có ai thương một em bé giữa trời

Mà thương nữa cũng đôi người lơ đễnh

Kêu em lại, mua cho vài chiếc bánh

Trả vài xu và thoa má,

“Ồ cái con bé nó mới ngoan sao

Chừng ấy tuổi đã làm ăn bán dạo!”

Và con bé đi rồi, tình mới đậu

Chưa nồng trên lòng khách, đã

Theo dáng hình sương khuất, tiếng rao xa…

Xem thêm:  Vô ưu - Lãng Thi

Xà lim , 11/1941

Check Also

Bờ bến lạ – Tùng Trần

Bờ bến lạ – Tùng Trần

Như thế nào mới gọi là đã đủ Mà bao người ấp ủ mộng xa …