Home / Bài thơ về cuộc sống / Mùi hương – Lưu Du Thảo

Mùi hương – Lưu Du Thảo

Mùi hương  –  Lưu Du Thảo

Em nhận ra mình sai

Anh và là phép tính không thể tách rời

Em đem mùi anh cất vào một lọ dầu chưng cất

Dấu ở một ngóc ngách rất xa

Ú òa Ú òa

Mất dấu

Anh không còn nằm trong đầu

Ta không còn ở trong nhau

Em không còn đau

Còn thì khô quắt

Ngày hôm nay buông mùi ẩm mốc

Em chọn cái nắng thật ngọt để đem phơi

Và cất vào biết đâu mình còn dùng tới

Rồi em cười

Như những ngày chưa anh

chưa anh.

Em đong vào

Niềm vui chảy thành mùi thơm hương cuống rạ

Đàn trâu từ đồng về mùi bùn dịu ngọt

kể em nghe

ngoài sân con gà mổ thóc

con chó nằm ngoan

còn đàn chim câu gáy lên những tiếng gù gù

.

Xem thêm:  Bài thơ Tây Nguyên tháng ba – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Check Also

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Hong mùa lên cỏ xanh rêu Buôn giăng lên hạt nắng chiều Hạ phai Gió …