Home / Bài thơ về cuộc sống / Người con gái ở lầu hoa – Nguyễn Bính

Người con gái ở lầu hoa – Nguyễn Bính

Người con gái ở lầu hoa  –  Nguyễn Bính

Nhà nàng ở gốc cây mai trắng,

Trên xóm mai vàng dưới đế kinh.

Có một qua lối ấy,

Tôi về dệt mãi mộng ba sinh.

Tôi rót hồn tôi xuống mắt nàng.

Hồn tôi là cả một lời van.

Tôi van nàng đấy! Van nàng đấy!

Ai có yêu đương chả ?

Tôi rót hồn tôi xuống đã nhiều,

Hồn tôi còn có được bao nhiêu?

Tôi đi sợ cả lời tôi nói,

Sợ cả gần nàng, sợ cả yêu.

Nàng có bao giờ nghĩ đến không?

Không, nàng đan áo suốt ,

qua cửa, tôi qua cửa,

Nàng chả nhìn cho, đến não nùng!

Tôi mỉa mai tôi, oán trách tôi

Làm sao tôi lại cứ câm lời?

Thì trăm con gái, nghìn con gái

Nàng cũng là người con gái thôi.

Có một nghìn đêm tôi ,

Ba đêm nay khóc với mưa rào,

Đêm nay mắt đỏ rồi, mưa tạnh,

Tôi khóc dưới bóng sao.

Nàng ở lầu hoa ở đệm bông,

Có đêm nào nghĩ đến tôi không?

Không không, chả có đêm nào cả,

Chả có đêm nào hé cánh song…

Xem thêm những câu nói hay về phụ nữlời hay ý đẹp mới nhất!

Xem thêm:  Tờ hoa - Vũ Hoàng Chương

Check Also

Mây! – Hư Lãng

Mây! – Hư Lãng

Mây lang thang, giữa bốn bề dãy núi Hững hờ trôi, ung dung một kiếp …