Home / Bài thơ về cuộc sống / Người miền Trung – Phan Hòa

Người miền Trung – Phan Hòa

Người miền Trung – Phan Hòa

Tôi sinh ra giữa vùng đầy nắng gió

Lớn lên dần theo bão lũ miền Trung

Mảnh đất cằn khô nhưng cũng lắm anh hùng

Áo vải cờ đào đuổi quân xâm lược

Miền Trung gánh hai đầu đất nước

Ưỡn mình ra cùng Đông

Nam Bắc dang tay, con cháu Lạc Hồng

Lưng tựa vách dải Trường Sơn hùng vĩ

Theo cuộc chiến kéo dài bao thế kỷ

Máu cha ông càng tô thắm đất này

Súng đạn, cung tên trên những luống cày

Vừa trồng trọt, chăn nuôi… vừa chiến đấu!

Trong và máu

Để giữ gìn từng tấc đất cha ông

Cùng với Cửu Long, cùng với sông Hồng

“Từ Mũi đến địa đầu

Những chàng trai ra đi ngoài quan ải

Rướm máu lòng, nghe huyền thoại vọng phu

Nơi chiến trường xa vó ngựa mịt mù

Vẫn ôm ấp người cô phụ

Miền Trung vẫn thế: và bão lũ

Nấm mồ chung Sơn Mỹ vẫn còn đây

Những thép gai xưa rào ấp, thôn này

Nay được néo cột trên mái nhà chống bão

Miền Trung tôi vẫn đói cơm, thiếu gạo

Đất cằn khô như bom lửa na-pan

Di chứng cho đời sau chất độc màu da cam

Là những tấm thân, tay chân không lành lặn

Đã bao đời cùng biển Đông muối mặn

Với gió Lào từng đợt gừng cay

Máu, mồ hôi đổ thấm đất này

Xin đừng hỏi: Nên hòa hay nên chiến?

Xem thêm:  Những bài thơ hay về ăn uống và ẩm thực

Người miền Trung không luận bàn chính kiến

Giặc đến nhà thì phải đánh, thế thôi!

Từ thuở các Vua đã dựng nước rồi

Là dân Việt, phải cùng nhau giữ nước…



()

Check Also

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Những năm tháng ấy – Nhật Quang

Hong mùa lên cỏ xanh rêu Buôn giăng lên hạt nắng chiều Hạ phai Gió …