Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nguyễn Đức Sơn Cùng Tuyển Tập Những Bài Thơ Nổi Tiếng

Nguyễn Đức Sơn Cùng Tuyển Tập Những Bài Thơ Nổi Tiếng

Nguyễn Đức Sơn Cùng Tuyển Tập Những Bài Thơ Nổi Tiếng

Nguyễn Đức Sơn là một gương mặt nổi bật trong nền thơ ca Việt Nam. Ông xuất thân từ nơi có dòng nhạc cung đình Huế vang danh. Ông cũng được xem là một trong tứ trụ của miền Nam

Với ngòi bút tinh tế cùng phong cách riêng của mình mà những bài thơ của ông thường cuốn hút người đọc.

Hôm nay các bạn hãy cùng Thuvientho.com cảm nhận ngòi bút của ông qua những bài thơ do ông sáng tác nhé!

Bọt nước

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Nhìn trước nhìn sau thấy rõ ràng

Những người đi trước sầu đeo nặng

Những người đi sau sầu không tan

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy hay hay nhưng làm sao cười

Như chuyện lớn lên rồi có vợ

Cuối đời về đất lạnh nằm xuôi

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy vắng tan hoang ngụt đất trời

Cha mẹ anh em còn đông đủ

Mình tôi sao mối sầu không nguôi

Ngập ngừng chân bước vắng

Mây trắng bay lên oà đất trời

Tôi cúi đầu nghe mình nhỏ lệ

Biết chuyện gì rồi cũng buồn thôi

Rộng biển trời ơi cái chán chường

Nhạt phèo cả những mối sầu vương

Ôi từng đêm thức nghe xa vắng

Về ngập trong hồn tự bốn phương

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Đôi lúc còn mơ chuyện trên trời

Đôi lúc còn buồn chuyện xa xôi

Khi biết trước sẽ lui về huỷ diệt

Vẫn biết thương nếu cha mẹ chết

Vẫn thấy sầu khi nhớ người yêu

Nhưng tình tôi thì vẫn không đều

Biết sao được hỡi người tôi mến

Xem thêm:  Bài thơ Mít vườn nhà em – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Vâng tình tôi thì cũng không nhiều

Coi tất cả chỉ là bọt nước

Vâng tất cả chỉ là bọt nước.

Cảnh đời

Có một con dế què

Cánh mòn đập rè rè

Không ai nghe

Kiến bu trần trụi cuối hè

Một mình trên Trái Đất màu mè

Nằm chết trong lùm tre

Cho mà xem

Đừng đụng em

Em đẻ

ở Phương Bối

Trưa đứng một mình đợi ai lên

Đất trời đâu có dưới và trên

Đồi cao ổi sót rụng một trái

Dòi ăn một bên ta một bên

Giữa mùa nắng vàng

Giữa mùa nắng vàng hiu hắt

Về đây đôi mắt dịu hiền

Về đây cả bàn tay đẹp

Đi tìm thăm xứ người em

Ngõ hẹp lối vào gác trọ

Chiều trưa nhạt nắng bên thềm

Bỗng dưng sao lòng se thắt

Vương vương đếm mấy

Gặp nhau sao mà không nói

Tuổi hiền mà cũng lao đao

Ơ kia làm sao chị khóc

Tình em vẫn như dạo nào

Chị bảo rằng đây mưa nắng

Bốn mùa em có buồn không

Em cười làm sao cay đắng

Chị ơi lệ ở trong lòng

Chị hỏi rằng đây mưa nắng

Bốn mùa em không buồn sao

Đêm đêm sao nhiều sương trắng

Em như nằm thấy kiếp nào

Chị hỏi rằng đây hoang vắng

Biết rồi em có sầu vơi

Đêm đêm ai người tâm sự

Tha hồ mà đếm sao rơi

Mai mốt chị về

Chị ơi thương chị làm sao

Vì em có mình chị đó

Làm sao lòng không nghẹn ngào

Mai mốt chị về phố cũ

Biết lòng ngày mai ra sao

Em ngại đất trời dâu bể

Lòng ta rồi cũng bể dâu.

riêng

Mần thơ ôi giống hệt bửa củi

Nhưng nói ra nhiều người sẽ tủi

Nên mặc quần đùi đứng khom lưng

Có gì rớt vô ta dễ phủi

Mai kia

Mai kia tan biến hận thù

Giữa đêm sao chiếu mịt mù phương đông

Cha về ôm cả biển sông

Duỗi chân duỗi cẳng nằm không một đời

Cho con cha hứa một lời

Đuổi mây thiên cổ rong chơi tối ngày

Thu nào tóc bạc oà bay

Có con chỉ trỏ mới hay cái già

Cúi hôn trời đất đậm đà

Cha tan theo bóng trăng tà vạn niên

Xem thêm:  Bài thơ Thương nhớ đầy vơi – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Mang mang

Mang mang trời đất tôi đi

Rừng im suối lạnh thiếu gì tịch liêu

Tôi về lắng cả buổi chiều

Nghe chim ăn trái rụng đều như kinh

Còn một mình hỏi một mình

Có chăng hồn với dáng hình là hai

Từng trưa nằm nghĩ đất dài

Phiêu phiêu nhẹ cái hình hài bay lên

Mù sương âm vọng tiếng huyền

Có con dơi lạ bay trên cõi đời

Sau xưa mắt đã ngợp rồi

Tôi nghe tôi chết giữa trời thinh không

Một mình đi lươn vô luồn ra trong núi chơi

Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi

Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ

Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi

Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô

Chân rục rã tôi đi luồn ra núi

Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô

Nhắn

Đời sau người có thương ta

Từ lâu xuống lỗ làm ma mất rồi

Đường xa thôi miễn

Mả hoang nhảy đại lên ngồi đi cha

Nhìn con tập lật

Nắm tay lật úp đi con

Co thân tròn trịa như hòn đá lăn

Muốn cho đời sống không cằn

Tập cho quen mất thăng bằng từ đây

Quê hương

tháng bảy dì về đơm nhãn

nhớ mang ra ít giạ chiêm

ruộng xưa cò bay thẳng cánh

gặt hái vừa độ trăng liềm

mười mấy năm rồi dì nhỉ

lạc loài xa mãi cố hương

giờ đây ngồi mà

lòng dạ ai người không thương

quê mình ai còn ai mất

đi rồi gươm súng mùa thu

khóc mãi từng đêm lưu lạc

nói ra thêm oán thêm thù

ngõ về làm sao ngài ngại

xe cộ có dễ dàng không

kháng chiến người đi chưa lại

lúa khô héo cả ruộng đồng

ông ngoại chắc già ghê lắm

mấy người dì nữa nhưng thôi

đất cằn quê hương nứt rạn

kể thêm đau lòng dì ơi

Xem thêm:  Top 18 Bài thơ hay của nhà thơ Dạ Quỳnh

dù sao cũng là xứ sở

đói nghèo đừng lạt tình thương

mười năm không cúng không giỗ

dì về ấm lại khói hương

tháng bảy dì về đơm nhãn

nhớ mang ra ít giạ chiêm

ở đây làm gì có bán

thấy người ta ăn bắt thèm.

Tâm sự với một Đảng viên trí thức muốn ra khỏi Đảng

Anh đi cách mạng bao năm

Từ rừng đến phố dao găm chưa xài

Vẫn chưa dứt điểm sòng bài

Tấm thân ê ẩm khuya dài đau sao

Cứ yêu đồng bào

Tuy nhiên hễ thấy máu trào thì ngưng

Tất cả đều trật lất

Nếu không có quỷ ma

Khó bề thấy được Phật

Đó là sự thật của Trái Đất

Nhưng nghĩ cho cùng tất cả đều trật lất

Tịch mạc

Rồi mai huyệt lạnh anh về

Ru nhau gió thổi bốn bề biển xưa

Trăng tà đổ bóng cây thưa

Mộng trần gian đã hái vừa chưa em

Tôi thấy

Con gái

Ngồi đái

Trên Trái Đất

Rồi đi đâu mất

Tôi thấy mây rừng

Một ngày đau khổ chín trong tôi

Tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi

Cây thả trái sầu trên nước lắng

Mặt hồ tan vỡ ánh sao trôi

Thôi nhé ngàn năm em đi qua

Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà

Trời sinh ra để chiều hôm đó

Tôi thấy mây rừng bay rất xa

Trên bờ hư không

Một đêm sao ở trên rừng

Đua nhau rụng xuống chào mừng nhân gian

Hồn tôi cây cối liên hoan

Rưng rưng tôi thấy trăm ngàn ước mơ

Tuổi vàng suối mộng trời thơ

Lớn lên tôi chết trên bờ hư không.

Ừ, vậy đó

Đã gần sáu chục tuổi rồi

Làm thơ trắc nết như hồi hai mươi

Núi thần vây bủa đười ươi

tôi kiếm hôm nay

Gặp em thuở tóc đang bay

Chòi hoang nằm mộng hai tay tuột quần

Vũng nước thánh

anh sẽ đến bất ngờ ai biết trước

miệng khô rồi nẻo cực lạc xa xôi

ôi một đêm bụi cỏ dáng thu người

em chưa đái mà hồn anh đã ướt

Trên đây là những bài thơ ấn tượng mang đậm phong cách thơ kì dị của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích những bài thơ cũng như bài viết này của chúng tôi. Hãy chia sẻ cảm nhận của mình đến Thuvientho.com để chúng tôi ngày một hoàn thiện hơn nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments