Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nguyễn Trọng Tạo Và Tập Thơ Thế Giới Không Còn Trăng Phần 2

Nguyễn Trọng Tạo Và Tập Thơ Thế Giới Không Còn Trăng Phần 2

Nguyễn Trọng Tạo Và Tập Thơ Thế Giới Không Còn Trăng Phần 2

Nguyễn Trọng Tạogây nên một tiếng vang lớn trong nền văn học Việt Nam. Với một tâm hồn thi sĩ đầy lãng mạn luôn đi tìm những điều tốt đẹp trong thơ ca. Những bài thơ của ông luôn cuốn hút người đọc bởi những triết lý, chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời và tình yêu đôi lứa

Với sự cống hiến không ngừng nghỉ của ông mà ông đã dành được rất nhiều giải thưởng danh giá về văn học nghệ thuật được nhiều người ngưỡng mộ. Trước sự tài hoa của ông mà không ít bạn đọc phải gục ngã trước những thâm thúy trong bài thơ ông.

Bài viết trước Nguyễn Trọng Tạo Và Tập Thơ Thế Giới Không Còn Trăng Phần 1 được nhiều chia sẻ của quý độc giả. Hôm nay mời các bạn đón xem phần 2 cùng những bài thơ còn lại của ông trong nhé!

Món quê

Thời gian mòn cối giã vừng

Lòng tay mòn nhẵn qua từng nắm cơm

Vai mòn đòn gánh bóng trơn

Người rao cơm nắm bước mòn tuổi xanh

Cơm vừng, thưa chị thưa anh

Bữa cơm công chức ăn nhanh vỉa hè

Người thành phố, kẻ nhà quê

Mời nhau cơm nắm thơm về xưa xa

Thơm về đồng đất phù sa

Thơm về đồi núi thơm qua luống cày

Thơm về mùa trĩu bông sây

Thơm về Tiên Tổ tháng ngày nắng mưa

Nghìn năm hay vạn năm xưa

Muối vừng cơm nắm lon dưa vại cà

Món quê thơm thảo mặn mà

Vẫn len lỏi chốn phồn hoa phố phường

Vẫn còn lời nói dễ thương

Mời anh mời chị dùng cơm muối vừng…

Cửa Lò phố biển

Cửa Lò muối Cửa Lò rèn Cửa Lò biển Cuala

Cửa Lò gió Cửa Lò sóng

Cửa Lò Nhà-Mát-Vua mọc loài hoa cúc biển

Cửa Lò bạn tôi xây thành phố tinh khôi

Gió chia ô và nắng chia ô

Thang máy lên trời những hotel mây trắng

Biển dưới chân đêm ngày bồng bềnh sóng

Biển trên đầu mùa hạ khoả thân xanh

Bạn tôi cười trên con thuyền cao tốc

Đảo Song Ngư chớp mắt đã gần kề

Quay nhìn lại thành phố chìm trong biển

Bức tranh màu mới vẽ mực còn tươi

Tôi bỗng ước một cầu vồng ra đảo

Thì trời xa đã vẽ một cầu vồng

Tôi bỗng ước một đêm huyền thoại biển

Thì khơi xa đèn sáng một vòng cung

Quá nửa khuya vọng tiếng rao mực nhảy

Rượu lanh canh ly chạm sóng chảy tràn

Đêm đẹp qúa khách nằm không nỡ ngủ

Những bàn chân trên cát ướt miên man

Tôi và bạn lên tầng cao ngắm phố

Công viên Tuổi Thơ giấc mơ đã hiện hình

Sen đang nở một vùng hồ sinh thái

Đất trời thơm như thuở hồng hoang

Chợt đỏ chói hiện lên ngoài xa biển

Đường Bình Minh nườm nượp tự bao giờ

Từng đợt sóng ùa lên ôm thành phố

Tôi sợ Cửa Lò và bạn phải chia xa…

Chiều thứ tư của không gian

Ta gọi ngày hôm nay là hiện tại

Nó sẽ là quá khứ của ngày mai

Ta gọi phút này là hiện tại

Phút và giây trong một thoáng quay đầu

Xuân lại đến ta gọi là xuân mới

Em mỗi ngày có gì mới trong tôi

Đào lại nở đón một người đúng hẹn

Dám tin không người đúng hẹn suốt đời?

Ta cứ đến rồi đi

Sông cứ duềnh lên sóng

Ta cứ trôi ngay cả khi ta đứng

Có thể yêu khi tưởng chẳng thể yêu?

Người chết rồi móng tay vẫn mọc

Bây giờ trưa tương lai sẽ là chiều…

Ta khao khát một điều gì xa lắm

Xa hơn cả tương lai

Xa hơn Quá-Khứ-Người…

Đi chợ chiều nhớ Tám

Xưa Tám viết Đi chợ chiều nhớ Mẹ

Mẹ không còn để con chạy theo sau

Giờ tôi viết Đi chợ chiều nhớ Tám

Tám không còn. Héo úa cả hàng

Xưa Tám viết Đàn ông đi chợ

Vợ thương chồng vất vả lặn vào thơ

Giờ tôi khóc một thời chưa trắng nợ

Khóc một thời nghèo khó hoá mộng mơ

Thơ về chợ hay và đau đến thế

Người đàn ông yểu tướng – bạn tôi ơi

49 tuổi. Ra đi. Không trăng trối

Thôi thì thơ đã nói hộ bạn rồi!

Thôi thì chiều… Chẳng còn chiều nào nữa

Ta bên nhau chen chúc giữa chợ đời

Tôi đơn lẻ góc chợ chiều nhớ Tám

Nhìn vào đâu cũng thấy vắng một người!….

Nếu em ngủ gật

Nếu em ngủ gật dọc đường

là khi xa cách tôi thường nhắc em

Nếu em tỉnh giấc trong đêm

là khi tôi chẳng bình yên nỗi lòng

Giữa chiều em bỗng thấy mong

là khi tôi viết vài dòng thơ riêng…

Bao giờ tôi khẽ ngủ quên

đừng lay tôi dậy giữa miền không em!

Mùa hè ước

Sao em không là thảm cỏ mềm

đưa đón dọc đường anh đi bộ?

Sao em không là trái me chua

nghiêng lưng dốc nắng dẫu cuối mùa?

Sao em không là Em Ngày Xưa?.

Tết nhớ Phùng Quán

“Tết không vào nhà tôi”

nghĩa là Tết không vào nhà Phùng Quán

câu thơ tâm trạng

vấn nạn một đời!

Hồ Tây vẫn sương thuyền Rồng du ngoạn

hoa đào vẫn thắm Nhật Tân Nghi Tàm

bàn thờ vẫn hương rượu tăm chưa cạn

bạn bè vẫn thương ghé Vọng Ba Lâu

Xem thêm:  Bài thơ Mùa hoa cải trổ bông – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Cái chòi ngắm sóng bây giờ còn đâu?

Còn người vợ goá mây trắng đội đầu

còn “Bác Chép Còm” một thời dũng sĩ

còn Quân còn Quyên thành cha thành mẹ

còn đó “Tuổi thơ dữ dội” hiền ngoan

Nghiệt ngã thời gian

dăm ngày vùi hết”

còn bài thơ “Hôn” chết

trái tim tan nát luân hồi lành nguyên

nhớ “Lời mẹ dặn” một đời trầm hương!…

Đồng dao cho bạn

anh Rock một đêm về mềm thân xác

nhớ bài đồng dao thuở nào em hát

thương sông dào dạt vỗ về trời xa

thương người cùng phố lâu ngày không ca

anh Rock một đời hoa thành quả đắng

từng giọt chiến tranh chảy dòng máu trắng

nỗi buồn thăm thẳm niềm vui nhạt nhoà

hạt trong khung nhạc bật chồi hiện ra

anh hát ngu ngơ bài đồng dao mới

nỗi buồn niềm vui đứng ngồi vũ hội

ai đem rao bán vinh quang rẻ tiền

anh mua giá đắt một mùa lãng quên.

Gửi Heraclit

“Không ai được tắm hai lần trên một dòng sông”

Heraclit ơi

có phải quê ông ở tận sông Bùng

tôi đã tắm một ấu thơ ở đó?

Có phải ông đã cùng tôi câu cá

câu lên cầu vồng bảy sắc long lanh

có phải ông đã cùng tôi thả trâu trên đê cỏ

trâu uống hoàng hôn lẫn bóng mình

Những cánh buồm thủng đạn như áo vá

những nhịp cầu gãy nát như xương người

những tấm lưới tung lên như tâm hồn chìm vào sóng nước

những luỹ tre, những cây bần soi bóng không trôi đi

Không trôi đi kỷ niệm quê hương

những cánh đồng cày bừa cấy gặt

đêm thiếu nữ tắm trăng

da thịt sáng lân tinh cá đớp…

Ơi Heraclit

mỗi lần tắm thì con sông đã khác

nhưng sông quê vẫn chỉ một sông Bùng

mỗi lần nhớ, tóc tôi thêm sợi bạc

nhưng tình quê vẫn chỉ một thuỷ chung!…

Cổ tích thơ tình

Anh cô đơn như quan chẳng có dân

anh trống trải như ngai vàng vắng chủ

anh bốn mùa đông một ngày em đến ngự

lá chuối vườn thành áo bánh nếp thơm

Anh có thêm em em có thêm con

cây bưởi đơm hoa cây cà đậu quả

nụ tầm xuân gió đùa xanh

cây bén hơi người người bén hơi xuân

Anh làm vua không ngai em vẫn là hoàng hậu

nàng công chúa khóc nhè chàng hoàng tử hờn dai

chợt thương quan không dân chợt thương ngai không chủ

thương những đời người chung thân trong áo mão cân đai..

Ghép lại trái tim

Vải thưa che mắt Thánh dễ dàng chăng

lời nói dối sẽ đến ngày gãy cánh

sự thật đi như một kẻ độc hành

sẽ tới đích dù đỉnh trời giá lạnh

tình yêu tan tan cả chút dối lừa

chàng hảo hán hiện hình tên ăn cắp

vỏ thánh thiện bóc ra toàn múi độc

tim thơ ngây tan vỡ thuỷ tinh trong

ngồi ghép lại trái tim thay máu mới

nàng đứng lên bước qua dấu chân mình

tấm vải thưa tan tành sương khói

nở nụ cười kiên nhẫn trước bình minh…

Bức tranh giêng

Giêng vừa động cửa cỏ mở chân trời

lay phay mưa bụi hiện nét em cười

anh đóng khung tranh mạ vàng treo chơi

tranh treo mồng tư ngất ngư mồng bảy

đôi môi em cười thành hoa hồng cháy

thân cành mọc gai cứa lòng đau mãi

có một đêm rằm chợt lạnh vầng trăng

bay vào khung tranh soi giấc anh nằm

lay anh tỉnh dậy xa xăm

thì ra tháng Giêng nhớ em quá thể

anh thấy em về giữa miền mộng mị

và cái khung tranh chính là khung cửa

từ bấy đến giờ anh có tháng Giêng

ngọt ngào mòng mọng ảo mờ chung chiêng

tháng Giêng ngà ngọc cứa và niềm riêng…

Bức tranh tình

không vẽ mắt không vẽ môi không vẽ dáng hình

tôi vẽ hơi thở em thơm tho lộc biếc

căng cứng vú đồi

và chiếc gương trời

ai vừa đánh rơi xuống mặt hồ trong vắt

không vẽ trái tim em, không vẽ trái tim anh

tôi vẽ cây Bạch Nhân thân trần cắm chân vào trái đất

cành vươn tay ghì xiết mùa xanh

tôi vẽ mong manh mảnh trăng giêng

hằn dấu môi non

ai vừa cắn vào da trời sung sướng

không vẽ người đàn bà hồi xuân

tôi vẽ mùa xuân vĩnh hằng trên toan trắng

em!

bức tranh tình không năm tháng

em!

mùa xuân chiếm hữu sắc màu tôi!

Trở lại Huế

Trở lại Huế mưa vẫn mưa như cũ

màu trời buồn như thuở ra đi

bạn làm thơ giờ viết báo nuôi thơ

tổng biên tập Sông Hương mặt rầu như đá xám

những đứa em hiệp sĩ với chính mình

chợ Bến Ngự thêm vài ba người lạ

đêm ca Huế mấy nụ cười trượt giá

áo vẫn dài nón vẫn trắng mắt vẫn đen…

Trở lại Huế dăm hè đường lát đá

tiếng lá rơi ngõ vắng cũng giật mình

o bán hàng là con o bán hàng ngày trước

rượu vẫn là rượu Hiếu dốc Phú Cam

góc sân chùa ngày ấy tôi hôn em

giờ trai gái cũng hôn nhau ở đấy

cổng ủy ban hình như vừa sơn lại

cửa Tam Toà thấp thoáng áo chùng thâm…

Đêm lang thang cùng Thanh Tú đượm buồn

chuông điện thoại thở dài Văn Cầm Hải

Hoàng Phủ Ngọc Tường vẫn viết văn bằng miệng

Ngô Minh gửi bài lách tách nhấn i-meo

gallery nhiều bức tranh nữ tính

công viên trưng bày những tượng đá mô-đen

cầu Trường Tiền mưa phủ ướt hồn em

thành quách cũ niêm phong dần trí nhớ…

Trở lại Huế bước chân sầu vạn cổ

ngồi chuyện trò cùng ký ức lưu kho

ngày trở về mà cứ ngỡ ra đi

lời chào hay lời chào gặp lại

thôi Huế ơi tím tái dòng sông chảy

ngôi biệt thự ngăn đôi hai cánh cổng màu ghi

lâu lâu đón tôi về lâu lâu tiễn tôi đi…

Xem thêm:  Phải không anh? - Hoàng Lan

Ký ức mắt đen

Đen và long lanh hai hạt nhãn Hưng Yên

ngỡ than đá Quảng Ninh cũng không đen và long lanh đến thế

đen và long lanh đã hớp hồn anh

18 ngàn năm

18 vạn năm

anh không nhớ rõ.

Đập vỡ thuỷ tinh cũng chẳng còn rượu nữa

đập vỡ tượng người có gặp trái tim yêu?

anh đập vỡ anh và anh nhìn thấy

đen và long lanh xa lắc bỗng hiện về…

Không phải đen của đêm tối châu Phi man man cuồng dại

không phải đen của hố thẳm chiến tranh thủ đoạn điên rồ

không phải đen của mực Tàu tài hoa thư pháp

không phải đen của dòng sông phát sáng cơn mơ…

Đen và long lanh hiền dịu dại khờ

đen lúng liếng dân ca đen ngân nga lễ hội

hoá đá anh mắt em 18 tuổi

18 ngàn năm hay 18 vạn năm?

Ông Già Thời Gian ngỡ như chẳng già hơn

bạc trắng nụ cười tìm anh hỏi nhỏ:

– đen và long lanh thuở xa ấy đâu rồi?

– Đen và long lanh vẫn lẽo đẽo bên trời

dẫu anh nằm dưới cỏ

khi mùa xuân xao xuyến còn tươi!…

Chim én

chim én thành tro bao giờ chẳng biết

vỗ mãi trong ta từng lời ly biệt

ngỡ chim tuyệt diệt mấy chục năm rồi

sáng nay bay về đậu đầy giây phơi

này chim én ơi từ trời xa đến

phương ấy phương nào lao xao cuộc chiến

lánh nơi súng đạn? lánh phường thợ săn?

chim én tìm ta nghiêng cánh tin xuân…

rồi chim bay đi chìm vào trời thẳm

rồi một mùa đào rụng vào im lặng

ta thấy ta nằm trong tổ của ngươi

rồi ta ra ràng vỗ cánh rong chơi…

Đêm kỳ diệu

Đêm kỳ diệu tay bơi trong suối tóc

ánh trăng mờ trời sương mặc áo mun

thu trút lá người ơi run rẩy gió

Đêm kỳ diệu đêm chưa bao giờ có

hai trái tim trôi vô định bên trời

nghe da thịt trào lên từng đợt sóng

Từ thăm thẳm một vì sao rụng xuống

ánh chớp xanh trái đất rùng mình

tan biến rồi ánh chớp vẫn còn xanh

Đêm kỳ diệu đêm của Em và Anh

bàn tay bao giờ ngủ yên trong suối tóc

mằn mặn môi em…nước mắt?

Biển vắng

Cây phi lau đổ lá xuống chân mình

đàn thuyền đen nằm sâu trong bờ cát

Hòn Kiến bò trên sóng bạc

đến bao giờ gặp tổ phía đất nâu?

Anh nghe rền tiếng sấm đáy biển sâu

sóng vỗ mãi vào lòng anh muối mặn

ngày động biển nào ai ra thăm biển

có dấu chân ai đâu mà tìm dấu chân ai…

Bắt chước ca dao

Mình về thưa với Núi Cao:

mùa trầu sẫm lá mùa cau chín vừa

Ta về quì trước Biển thưa:

đá thành vôi trắng xin đưa mình về

Núi Cao ghé Biển thầm thì

hình như Biển cũng hỏi gì Núi Cao…

Thế rồi xuống Biển mò sao

ta mang lên Núi cài vào đá xanh

Mình thì lên giải sông Ngân

nhặt mây ném xuống mặn dần Biển sâu…

Bây giờ hiểu trọn lòng nhau

mùa trầu đã rụng mùa cau đã vàng!

Chân trời

Tôi và em đứng trước chân trời

chiều đổ bóng vào hồn vội vã

gió mở cửa những gì hoang vắng cũ

tóc em bay xõa bóng đêm về

tôi và em đứng trước biệt ly

con chim xám du cư về miên núi lạ

lèn đá lung lay nỗi buồn muôn thuở

sau lưng ta hoang vắng nhón chân đi

tôi và em nhập nỗi buồn Đường thi

lời ta nói ta quên, lá rơi ta chẳng nhớ

ánh mắt xa xăm sợi chỉ tay buộc mở

bỗng giăng ngang, và ta gọi: chân trời…

Ảo giác ngày xuân

Chúa xuân tặng tuổi cho người

tặng đôi sợi bạc cho tôi nao lòng

tặng em một chút ửng hồng

một trời áo lụa phơi phong mắt chiều

Giật mình mình biết mình yêu

một bông hoa cải ít nhiều ngây thơ

hoa vàng nhuộm giấc ngủ mơ

dòng sông xưa cũ bây giờ còn trong

Mưa xuân ướt áo chờ mong

đường quê mướt cỏ mà không thấy người

khói sương rúc rích tiếng cười

một bầy tiên nữ trêu người xa xăm

Trở về phố xá thanh tân

hộp thư điện tử thiệp xuân chúc mừng

nao lòng tôi nhớ người dưng

nhớ bông hoa cải rưng rưng gió vàng…

Em (II)

Em đã vắt kiệt mình như vắt kiệt mùa đông trong chậu áo quần của ba mẹ chồng con em vừa dặt dũ

Em đã cười tươi chớm yêu và đã khóc âm thầm sau ngày cưới

Em đã chia nỗi buồn công sở và niềm vui ngày biết mang thai

Em đã hát một bài ca xưa cũ

Giữa bạn bè như những đứa trẻ thơ

Anh con thuyền ưa bão tố phong ba

Dong mơ ước chân trời tít tắp

Có khi vô tâm không nghe tiếng khóc

Tiếng gió trời nức nở sau lưng

Không còn chiến tranh anh không còn làm lính

Em thời bình Chinh Phụ vẫn chưa thôi

Có gì níu gọi ta trong bão tố cuộc đời

Có gì đẩy xô ta trong bình yên mộng ảo

Những đứa con lớn dần lên lúc vắng cha khi vắng mẹ

Những đứa con ưu buồn trước tuổi thần tiên

Em vẫn một mình đi chợ nấu cơm đến bệnh viện chăm mẹ già thăm thầy cô đưa con đi vãng cảnh

Những bài thơ của anh chất thêm lên vai em gánh nặng

Những chân trời càng đến lại càng xa

Nhắm mắt lại anh thấy em bên cạnh

Như đứa con đi học về ríu rít gọi: Ba ơi…

Một người già thông báo mùa xuân

một người già thông báo mùa xuân về trong ánh mắt lộc non

một đứa trẻ với tay theo cánh én và khóc đòi én bay về đậu xuống tay em

một cô gái đang yêu ôm chầm lấy bông hoa ghì xiết một chàng trai

những chuyến bay hoa đào hoa mai thiên di hồn viễn xứ

Xem thêm:  Thu về - Sơn Ca

sao ta ngồi núi đá tư lự

sao ta ngồi không biết mình đang thay lá trên xanh

sao ta ngồi tơ lụa mong manh

sao ta hát khói sương hồn quê cũ

em nhắm mắt không phải em đang ngủ

ở nơi xa em mong ngóng ta về

ngày cuối năm ngày đầu năm ngấp nghé

đôi đũa thừa so mãi vẫn so le

tuyết vẫn rơi và tuyết tan ra trên chồi non vừa nhú

gió nguyện làm chổi quét lá vàng xưa

gió không quét nổi thời gian chết

ta mấy tuổi rồi em nhớ chưa?

xin đừng đếm những đồng tiền mừng tuổi

hãy giữ nguyên mùi giấy mực giao thừa

trái tim ấu thơ và trời non lộc biếc

hãy giữ nguyên cả những giọt mưa

đừng thông báo vé tàu xe đã hết

cho tôi về kịp Tết với trẻ thơ

cho tôi về úp mặt vào dâu bể

úp mặt vào tin yêu không trở lại bao giờ…

Những bài thơ bị lỗi

mơ thoát khỏi dòng sông những con cá cố nhảy lên bờ

tôi không mơ trời cao tôi ở trọ trời cao

căn hộ khép kín ép chặt dần tháng ngày

chiếc computer trong xó tối mở ra thế giới

lách cách lách cách lách cách lách cách

không chịu nổi à ơi

không chịu nổi chuẩn mực

lách cách lách cách cạch

computer lỗi

đôi khi lỗi lầm mở ra tư duy mới

đôi khi không thể làm thơ lại tốt hơn làm thơ

trở lại giấc mơ đập vỡ bức tường

thấy hiện ra người quả phụ trẻ

mắt đắm đuối quở trách

lách cách lách cạch lách cách cách

một bóng người đè nặng một bóng hoa

những con cá đói khát trên đất khô

quẫy nát bóng người bóng hoa

quẫy nát computer

quẫy nát bức tường vỡ

quẫy nát trời xanh

tôi thoát khỏi có vần không vần à ơi không à ơi hũ nút không hũ nút

tôi tự do lơ lửng trời cao.

Phố đỏ

Phố đỏ đèn mờ lơ mơ người xe

ta khách phương xa dạo bộ vỉa hè

có hai mắt nhìn có hai tai nghe

có hai bàn chân nửa đi nửa về

có hai con người một già một trẻ

nửa muốn nửa không cãi nhau chí choé

Phố đỏ đèn mờ trong mơ mê tơi

những toà mắt môi chào mời

tóc vàng tóc nâu tóc dài tóc ngắn

tuyết tuyết hồng hồng tươi thắm lả lơi

thấy ta đi qua đầu không ngoái lại

những toà thiên nhiên nhẫn nại tuyệt vời

Những toà thiên nhiên Á Âu Phi Mỹ

triển lãm đường cong thân thể nuột nà

ngồi đứng béo gầy mỏng dầy cao thấp

có toà thiên nhiên cất lên tiếng hát

có toà thiên nhiên khe khẽ thở dài

những toà thiên nhiên không của riêng ai

Ta đi qua đêm đèn mờ vẫn đỏ

những toà thiên nhiên vẫn còn bày đó

chợt nhớ lơ mơ hình bóng Thuý Kiều

chợt nhớ quê mình lầu xanh nhà thổ

chợt nhớ Chí Phèo o mèo Thị Nở

chợt nhớ phải xa phố Đỏ Hà Lan…

Cô gái Ba Lan

Chân dài đầu nhỏ cổ cao

tóc vàng da trắng môi đào mắt đen

mới nhìn mà ngỡ từng quen

quen em rồi

có người em

xứ người

em đọc thơ

em nói cười

em đàn ca khúc tuyệt vời Chopin

phong vàng phủ kín vai anh

gió vàng khoan nhặt long lanh tiếng vàng

em đưa anh đến Thiên Đàng

chìm trong muối mặn chín tầng âm ti

nhạc buồn chạm mặt từ bi

thơ vui nuốt lệ chia ly nở cười

một ngày quên cả một đời

một đêm nhớ mãi một trời lạ xa

một năm là mấy mùa qua

một trăm năm nữa hay là nghìn năm?…

Anh về xứ nóng xa xăm

tuyết rơi trắng xoá dấu nằm trong mơ

anh đàn hát

anh đọc thơ

anh buồn vui chẳng xoá mờ chiêm bao

chân dài đầu nhỏ cổ cao

tóc vàng da trắng môi đào mắt đen…

Tháp Eiffel

Những người đòi đốn hạ tháp Eiffel đã chết từ lâu

115 năm tháp Eiffel ngạo nghễ

Con quái vật hay Nàng Tiên giáng thế?

Hỏi sông Seine, sông Seine lặng lờ trôi

Đêm lên tháp Eiffel nhìn Paris diễm lệ

Li thơm gió lạnh tháng mười

Em thang máy dịu dàng như nước Pháp

Những nụ hôn xúc động ở trên trời

Những nụ hôn trắng nâu vàng đen đỏ

Thế giới qua đây khoảnh khắc Thiên Đường

Cầu bệt rượu vang siêu thị quà lưu niệm

Hoa hồng đen và bát đĩa đen

Bạn tôi ví Eiffel chai Cognac khổng lồ

Tôi mua tháp Eiffel 5 ơ-rô bỏ túi

Bỗng thấy ngây ngô những người phản đối

Bỗng thấy yêu sao người nói câu này:

“Tôi chẳng hiện đại bao nhiêu so với sự bảo thủ của mình”

Tháp Eiffel vẫn như một Nàng Tiên

Bộ váy đầm sắt thép…

Trên chuyến bay giã biệt

Mây như sóng như bông như núi trắng mịt mùng

Mây như biển duềnh lên tóc trắng

Không còn sông Visla tiếng khóc cười xa vắng

Bó hoa hồng người tặng chẳng còn tươi

Ta đang ở độ cao mười nghìn mét

Nhớ về em dưới đó chốn quê người

Em nhỏ nhắn một mình đi dưới tuyết

Tuyết tan rồi nắng mỏng thắm làn môi

Nghe em hát một lần sao nhớ mãi

Dặm trường ơi thân gái hát nao lòng

Giá ta được bay về nơi chốn ấy

Hát cùng em bài hát mới làm xong

Nhưng không thể. Trời cao cùng mây trắng

Dẫn ta đi nghìn cây số một giờ

Ta nhắm mắt thấy em cười hiển hiện

Trong câu thơ trong bão gió trong mơ

Mây bỗng hóa đàn cừu bị gió trời xua đuổi

Dưới trần gian trái đất cứ quay vòng

Người cứ đuổi theo người hết đèn xanh đèn đỏ

Sông cứ trôi ra biển tận đời sông

Ta đó trót lên chuyến bay giã biệt

Còn trách chi gặp gỡ với hẹn hò

Thôi chào nhé sông Visla in bóng người gái nhỏ

Câu thơ bay trên mây trắng xa mờ..


Trên đây, Thuvientho.com đã tiếp nối Nguyễn Trọng Tạo Và Tập Thơ Thế Giới Không Còn Trăng Phần 1 bằng những bài thơ đặc sắc còn lại của nhà thơ tài hoa Nguyễn Trọng Tạo. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích bài viết của chúng tôi. Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn về bài viết để chúng tôi có thể hoàn thiện hơn. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments