Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 1

Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 1

Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 1

Arthur Rimbaud là nhà thơ Pháp, một trong những người sáng lập trường phái ấn tượng, là nhà thơ có ảnh hưởng lớn tới văn học và hiện đại. Ông từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh và tài năng. Mặc dù chặng đường sáng tác của ông rất ngắn nhưng đã để lại cho đời những tác phẩm vô cùng giá trị. Arthur Rimbaud đã đánh dấu một mốc mới trong sự phát triển của thơ ca Pháp. Ông là người có công trong việc làm giàu ngôn ngữ, hình tượng cũng như thể loại thơ ca. Nửa cuối thế kỷ XX, Arthur Rimbaud trở thành một hiện tượng văn hoá đại chúng. Hình tượng Rimbaud được thể hiện qua rất nhiều bộ phim nổi tiếng . Ngay bây giờ, chúng ta hãy cùng nhau chiêm ngưỡng những tác phẩm của ông nhé!

Bầu chọn nhà thơ Ver erat

Ver erat, et morbo Romae languebat inerti

Orbilius: dira tacuerunt tela magistri

Plagarum sonus non iam veniebat ad aures

Nec ferula assiduo cruciabat membra dolore.

Arripui tempus: ridentia rura petiui

Immemor: a studo moti curisque soluti

Blanda fatigam recrearunt gaudia mentem.

Nescio qua laeta captum dulcedine pectus

Taedia iam ludi, iam tristia verba magistri

Oblitum, campos late spectare iuuabat

Laetaque vernantis miracula cernere terrae.

Nec ruris tantum puer otia vana petebam:

Maiores paruo capiebam pectore sensus:

Nescio lymphatis quae mens diuinior alas

Sensibus addebat: tacito spectacula visu

Attonitus contemplabar: pectusque calentis

Insinuabat amor ruris: ceu ferreus olim

Annulus, arcana quem vi Magnesia cautes

Attrahit, et caecis tacitum sibi colligat hamis.

Interea longis fessos erroribus artus

Deponens, iacui viridanti in fluminis ora

Murmure languidulo sopitus, et otia duxi

Permulsus volucrum concentu auraque Fauoni.

Ecce per aetheream vallem incessere columbae

Alba manus, rostro florentia serta gerentes

Quae Venus in Cypriis redolentia carpserat hortis.

Gramen, vbi fusus recreabar turba petiuit

Molli remigio: circum plaudentibus alis

Inde meum cinxere caput, vincloque virente

Deuinxere manus, et olenti tempora myrto

Nostra coronantes, pondus per inane tenellum

Erexere…. Cohors per nubila celsa vehebat

Languidulum rosea sub fronde: cubilia ventus

Ore remulcebat molli nutantia motu.

Vt patrias tetigere domos, rapidoque volatu

Monte sub aerio pendentia tecta columbae

Intrauere, breue positum vigilemque reliquunt.

O dulcem volucrum nidum!… Lux candida puri.

Circumfusa humeros radiis mea corpora vestit:

Nec vero obscurae lux illa similima luci,

Quae nostros hebebat mixta caligine visus:

Terrenae nil lucis habet caelestis origo!

Nescio quid caeleste mihi per pectora semper

Insinuat, pleno currens ceu flumine, numen.

Interea redeunt volucres, rostroque coronam

Laurea serta gerunt, quali redimitus Apollo

Argutas gaudat compellere pollice chordas.

Ast vbi laurifera frontem cinxere corona

Ecce mihi patuit caelum, visuque repente

Attonito, volitans super aurea nubila, Phoebus

Diuina vocale manu praetendere plectrum.

Tum capiti inscripsit caelesti haec nomina flamma:

TV VATES ERIS…. In nostros se subiicit artus

Tum calor insolitus, ceu, puro splendida vitro,

Solis inardescit radiis vis limpida fontis.

Tunc etiam priscam speciem liquere columbae:

Musarum chorus apparet, modulamina dulci

Ore sonans, blandisque exceptum sustulit vlnis,

Omina ter fundens, ter lauro tempore cingens.

Dịch

Vào , Orbilius thành Rome

Bệnh liệt giường, cây gậy không thương xót

Không còn vang lên đinh tai nhức óc

Không còn quất lên tay lẫn bờ vai

Tôi thừa cơ bỏ học ra đồng ruộng

Trút hết âu lo, niềm vui nhẹ nhõm

Hạnh phúc sao, xa trường lớp tẻ buồn

Vui với cảnh những cánh đồng mênh mông

Đón mùa xuân diệu kỳ trên mặt đất

Ngày thơ bé tôi chỉ mong tìm được

Một chỗ nghỉ hư ảo chốn ruộng đồng

Với ảo tưởng chất ngất tận đáy lòng

Tôi lướt theo ngọn gió thần lồng lộng

Chắp cánh cho giác quan tôi bay bổng

Tôi lặng lẽ ngắm thế giới mênh mông

Như khoen sắt máng vào thỏi nam châm

Tôi vào vào nó sức hút mãnh liệt

Với trọn tình yêu thiên nhiên cuồng nhiệt

Thế rồi khi tay chân đã rã rời

Sau những chuyến lang thang dằng dặc, tôi

Nằm bên bờ sông um tùm lau lách

Nghe trong giấc ngủ tiếng nước róc rách

Tôi lê cơn lười nhác được ru êm

Bởi bản hợp xướng tuyệt vời của chim

Từ thung lũng cao đàn bồ câu trắng

Xuất hiện với những vòng hoa thơm ngát

Từ đảo Chypre thần Vệ nữ hái về

Và đàn ong bay đến rồi bất ngờ

Tôi bị vây trong tiếng đập của cánh

Cổ tay tôi chúng choàng hoa sặc sỡ

Và đầu tôi cánh hoa sim ngát hương

Chúng nâng tôi bay bổng trong không gian

Qua các tầng mây đặt tôi trên thảm

Lá bông hồng đu đưa làn gió thoảng

Đến nhà mẹ đàn bồ câu vội vàng

Bay dưới mái một chốn ở êm đềm

Trên chóp núi và đặt tôi xuống đấy

Để tôi thức giấc. Ôi tổ chim ấm

Vai tôi và toàn thân tôi bừng lên

Trong vầng hào quang sáng láng trắng tinh

Ánh chói thuần tuý, không như ánh sáng

Lẫn với bóng đêm che mờ sự vật

Đã không còn là ánh sáng của trời

Một thần linh nào toàn năng trong tôi

Bỗng hiển lộ vàtung ra uy lực

Tột cùng như một làn sóng liên tục

Trong lúc đó đàn chim rủ nhau về

Mỏ ngậm vòng nguyệt quế bện tinh vi

Như vật trang trí thần Apollon vẫn

Vuốt ve lên những sợi dây màu nhiệm

Bầu trời bỗng rộng mở và đột nhiên

Thật kỳ diệu, tôi tưởng đâu trông thấy

Bay trên đám mây vàng thần Phoebus

Trao cho tôi cây đàn lia tuyệt vời

Bằng lửa thần người khắc trên trán tôi

Những từ này: “Ngươi sẽ là thi sĩ!”

Tôi nghe hơi ấm ngập tràn thân thể

Làn nước trong chói lọi tự suối nguồn

Và đỏ rực trong ánh sáng vầng dương

Rồi đàn bồ câu thay hình đổi dạng

Và các nàng thơ hiện ra cùng hát

Những giai điệu thật , thế rồi

Họ âu yếm nâng tôi lên tận trời

Họ xướng lời tiên tri trong ba hiệp

Và choàng lên trán tôi vòng nguyệt quế

Xem thêm:  Bài thơ Như bông hoa dại – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Cảm giác Sensation

Par les soirs bleus d’été, j’irai dans les sentiers,

Picoté par les blés, fouler l’herbe menue:

Rêveur, j’en sentirai la fraîcheur à mes pieds.

Je laisserai le vent baigner ma tête nue.

Je ne parlerai pas, je ne senserai rien:

Mais l’amour infini me montera dans l’âme,

Et j’irai loin, bien loin, common un bohémien,

Par la Nature, heureux comme avec une femmme.

Dịch

Buổi chiều xanh, trên những con đường nhỏ

Rảo bước chân trên hoa cỏ nhẹ nhàng

Mơ ước trong đầu, trên tóc ngọn gió

Tôi nhận ra hơi mát dưới bàn chân.

Không nghĩ suy, không lời trên môi lặng

Nhưng con tim yêu hết thảy trên đời

Và ngọt ngào trong hoàng hôn thơ thẩn

Thiên nhiên tựa hồ như người đẹp cùng tôi.

Cảnh bờ biển

Les chars d’argent et de cuivre —

Les proues d’acier et d’argent —

Battent l’écume, —

Soulèvent les souches des ronces —

Les courants de la lande,

Et les ornières immenses du reflux,

Filent circulairement vers l’est,

Vers les piliers de la forêt, —

Vers les fûts de la jetée,

Dont l’angle est heurté par des tourbillons de lumière.

Dịch

Những cỗ xe trắng bạc và ánh đồng

Những mũi tàu ánh thép và trắng bạc

Đập vào bọt sóng

Cuốn lên những gốc vân tròn

Những luồng của truông

Và những vết mênh mông triều xuống

Chạy vòng về phía tây

Về những cột trụ của rừng

Về những thân cột của đê chắn sóng

Nơi góc đê những cơn lốc ánh sáng đập va

Cầu khăn thần Vệ nữ

Mère des fils d’énée, ô délices des Dieux,

Délices des mortels, sous les astres des cieux,

Vénus, tu peuples tout: l’onde où court le navire,

Le sol fécond: par toi tout être qui respire

Germe, se dresse, et voit le soleil lumineux!

Tu parais… A l’aspect de ton front radieux

Disparaissent les vents et les sombres nuages:

L’Océan te sourit; fertile en beaux ouvrages,

La Terre étend les fleurs suaves sous tes pieds;

Le jour brille plus pur sous les cieux azurés!

Dès qu’Avril reparaît, et, qu’enflé de jeunesse,

Prêt à porter à tous une douce tendresse,

Le souffle du zéphir a forcé sa prison,

Le peuple aérien annonce ta saison:

L’oiseau charmé subit ton pouvoir, ô Déesse;

Le sauvage troupeau bondit dans l’herbe épaisse,

Et fend l’onde à la nage, et tout être vivant,

À ta grâce enchaîné, brûle en te poursuivant!

C’est toi qui, par les mers, les torrents, les montagnes,

Les bois peuplés de nids et les vertes campagnes,

Versant au coeur de tous l’amour cher et puissant,

Les portes d’âge en âge à propager leur sang!

Le monde ne connaît, Vénus, que ton empire!

Rien ne pourrait sans toi se lever vers le jour:

Nul n’inspire sans toi, ni ne ressent d’amour!

À ton divin concours dans mon oeuvre j’aspire!…

Dịch

Mẹ của Enée, niềm vui Thượng đế

Niềm vui con người dưới bóng thiên thể

Thần Vệ nữ, người đem lại mọi điều

Sóng cho tàu chạy, mặt đất phì nhiêu

Nhờ ơn người mọi vật thể biết thở

Đã nảy mầm, vươn lên và trông thấy

Vầng dương rực rỡ! Người xuất hiện và

Tan biến những gió bão cùng mây mù

Đại dương mỉm cười, trái đất màu mỡ

Trải dưới chân người hoa thơm cỏ lạ

Ánh sáng càng thuần khiết dưới trời xanh

Tháng tư lại về, chan chứa thanh xuân

Chực mang lại cho mọi người vị ngọt

Làn gió nhẹ đã phá tan tù ngục

Cư dân không trung báo hiệu mùa người

Dưới quyền năng của người, chim ngất ngây

Đàn thú hoang rủ nhau chạy trong cỏ

Và rẽ sóng bơi nhanh và tất cả

Bị chinh phục bởi vẻ đẹp của người

Nô nức theo người không một bước rời

Qua bao biển cả, thác ghềnh, đồi núi

Bao đồng ruộng xanh tươi, rừng đầy tổ

Chính người đã rót vào mọi trái tim

Mật ngọt tình yêu mãnh liệt thân thương

Để dòng máu đời đời truyền lưu mãi

Thần Vệ nữ, thế giới chỉ biết tới

Vương quốc của người thôi! Không có người

Chẳng vật gì vươn tới ánh

Không có người, chẳng ai cảm nhận được

Tình yêu! Tôi hằng mong sự cộng tác

Thần thánh của người trong tác phẩm tôi

Con tàu say

Comme je descendais des Fleuves impassibles,

Je ne me sentis plus guidé par les haleurs:

Des Peaux-Rouges criards les avaient pris pour cibles

Les ayant cloués nus aux poteaux de couleurs.

J’étais insoucieux de tous les équipages,

Porteur de blés flamands ou de cotons anglais.

Quand avec mes haleurs ont fini ces tapages

Les Fleuves m’ont laissé descendre où je voulais.

Dans les clapotements furieux des marées

Moi l’autre hiver plus sourd que les cerveaux d’enfants,

Je courus! Et les Péninsules démarrées

N’ont pas subi tohu-bohus plus triomphants.

La tempête a béni mes éveils maritimes.

Plus léger qu’un bouchon j’ai dansé sur les flots

Qu’on appelle rouleurs éternels de victimes,

Dix nuits, sans regretter l’oeil niais des falots!

Plus douce qu’aux enfants la chair des pommes sures,

L’eau verte pénétra ma coque de sapin

Et des taches de vins bleus et des vomissures

Me lava, dispersant gouvernail et grappin

Et dès lors, je me suis baigné dans le Poème

De la Mer, infusé d’astres, et lactescent,

Dévorant les azurs verts ; où, flottaison blême

Et ravie, un noyé pensif parfois descend;

Où, teignant tout à coup les bleuités, délires

Et rythmes lents sous les rutilements du jour,

Plus fortes que l’alcool, plus vastes que nos lyres,

Fermentent les rousseurs amères de l’amour!

Je sais les cieux crevant en éclairs, et les trombes

Et les ressacs et les courants: Je sais le soir,

L’aube exaltée ainsi qu’un peuple de colombes,

Et j’ai vu quelque fois ce que l’homme a cru voir!

J’ai vu le soleil bas, taché d’horreurs mystiques,

Illuminant de longs figements violets,

Pareils à des acteurs de drames très-antiques

Les flots roulant au loin leurs frissons de volets!

J’ai rêvé la nuit verte aux neiges éblouies,

Baiser montant aux yeux des mers avec lenteurs,

La circulation des sèves inouïes,

Et l’éveil jaune et bleu des phosphores chanteurs!

J’ai suivi, des mois pleins, pareille aux vacheries

Hystériques, la houle à l’assaut des récifs,

Sans songer que les pieds lumineux des Maries

Pussent forcer le mufle aux Océans poussifs!

J’ai heurté, savez-vous, d’incroyables Florides

Mêlant aux fleurs des yeux de panthères à peaux

D’hommes! Des arcs-en-ciel tendus comme des brides

Sous l’horizon des mers, à de glauques troupeaux!

J’ai vu fermenter les marais énormes, nasses

Où pourrit dans les joncs tout un Léviathan!

Des écroulement d’eau au milieu des bonaces,

Et les lointains vers les gouffres cataractant!

Glaciers, soleils d’argent, flots nacreux, cieux de braises!

Échouages hideux au fond des golfes bruns

Où les serpents géants dévorés de punaises

Choient, des arbres tordus, avec de noirs parfums!

J’aurais voulu montrer aux enfants ces dorades

Du flot bleu, ces poissons d’or, ces poissons chantants.

Des écumes de fleurs ont bercé mes dérades

Et d’ineffables vents m’ont ailé par instants.

Parfois, martyr lassé des pôles et des zones,

La mer dont le sanglot faisait mon roulis doux

Montait vers moi ses fleurs d’ombre aux ventouses jaunes

Et je restais, ainsi qu’une femme à genoux…

Presque île, balottant sur mes bords les querelles

Et les fientes d’oiseaux clabaudeurs aux yeux blonds

Et je voguais, lorsqu’à travers mes liens frêles

Des noyés descendaient dormir, à reculons!

Or moi, bateau perdu sous les cheveux des anses,

Jeté par l’ouragan dans l’éther sans oiseau,

Moi dont les Monitors et les voiliers des Hanses

N’auraient pas repêché la carcasse ivre d’eau;

Libre, fumant, monté de brumes violettes,

Moi qui trouais le ciel rougeoyant comme un mur

Qui porte, confiture exquise aux bons poètes,

Des lichens de soleil et des morves d’azur,

Qui courais, taché de lunules électriques,

Planche folle, escorté des hippocampes noirs,

Quand les juillets faisaient crouler à coups de triques

Les cieux ultramarins aux ardents entonnoirs;

Moi qui tremblais, sentant geindre à cinquante lieues

Le rut des Béhémots et les Maelstroms épais,

Fileur éternel des immobilités bleues,

Je regrette l’Europe aux anciens parapets!

J’ai vu des archipels sidéraux! et des îles

Dont les cieux délirants sont ouverts au vogueur:

Est-ce en ces nuits sans fond que tu dors et t’exiles,

Million d’oiseaux d’or, ô future Vigueur? –

Mais, vrai, j’ai trop pleuré! Les Aubes sont navrantes.

Toute lune est atroce et tout soleil amer:

L’âcre amour m’a gonflé de torpeurs enivrantes.

Ô que ma quille éclate! Ô que j’aille à la mer!

Si je désire une eau d’Europe, c’est la flache

Noire et froide où vers le crépuscule embaumé

Un enfant accroupi plein de tristesses, lâche

Un bateau frêle comme un papillon de mai.

Je ne puis plus, baigné de vos langueurs, ô lames,

Enlever leur sillage aux porteurs de cotons,

Ni traverser l’orgueil des drapeaux et des flammes,

Ni nager sous les yeux horribles des pontons.

Xem thêm:  Đò ơi! - Lê Hải Châu

Dịch

Tôi bước xuống những dòng sông bình lặng

Không còn những người kéo thuyền hướng dẫn

Bọn da đỏ đã dùng họ làm bia

Khi đã đóng họ vào cột tô màu

Tôi vô tư với mọi đoàn thuỷ thủ

Vác gạo xứ Flandre hoặc bông nước Anh

Hết đám kéo thuyền, hết cơn huyên náo

Những dòng sông cứ để tôi mặc tình

Trong tiếng thuỷ triều bập bềnh giận dữ

Mùa đông nào, điếc hơn óc trẻ nhỏ

Tôi chạy miết! Những bán đảo bứt đi

Trong hỗn độn với niềm vui tràn bờ

Tôi thức giấc có giông tố chúc lành

Tôi nhảy múa nhẹ tênh trên sóng nước

Như bước lang thang muôn thuở tròng trành

Mắt đèn lồng mười đêm liền chẳng tiếc

Ngọt hơn táo ngập răng trẻ nhỏ

Làn nước xanh tràn ngập cả vỏ tàu

Rửa sạch trơn vết và nôn mửa

Nào bánh lái, nào neo móc vất bừa

Tôi đã tắm trong bài thơ biển cả

Trắng màu sữa và lấp lánh thiên thể

Đang ngấu nghiến màu trời xanh, và nơi

Đường mớn nước đôi lúc một xác người

Nơi bất chợt nhuốm xanh, những mê cuồng

Và nhịp chậm dưới ánh sáng đỏ lựng

Mạnh hơn rượu, bát ngát hơn cung đàn

Sục sôi màu đỏ tình yêu cay đắng

Bầu trời vỡ vụn và những cầu vồng

Sóng dồi và hải lưu: tôi biết tới

Chiều, rồi bình minh trắng xoá mênh mông

Và đã thấy điều tưởng đâu đã thấy

Mặt trời thấp trong kinh hoàng thần bí

Ánh lên những tia máu tím ngát, và

Những làn sóng run rẩy cuốn đi xa

Trông chẳng khác diễn viên kịch cổ đại

Tôi đã mơ đêm xanh tuyết sáng choang

nụ hôn dâng lên mắt biển

Sự lan truyền những dòng nhựa lạ thường

Và rực vàng, xanh, lân tinh ca hát

Tôi mãi dõi theo những đợt sóng lừng

Trên đá ngầm như đàn bò điên loạn

Không biết các vùng Marie lấp lánh

Có thể đẩy mõm đất tới đại dương

Đụng phải những vùng Floride khủng khiếp

Lẫn với hoa là mắt báo da người

Và lẫn với những đàn thú màu lục

Lớp lớp cầu vồng sát dưới chân trời

Chợt náo động những đầm lầy mênh mông

Trong đám bấc rã mục xác Léviathan

Nước xối xả giữa những nơi lặng gió

Và xa xa phía vực sâu thác đổ

Sông băng, mặt trời bạc, sóng xà cừ

Bầu trời than hồng, vũng cạn gớm ghiếc

Nơi rắn khổng lồ làm mồi cho rệp

Cây cối gãy đổ, mùi hắc mù trời

Muốn chỉ đàn em nhỏ loài cá tráp

Trong làn sóng xanh, cá vàng, cá hát

Rời vũng tàu, bọt hoa ru bước tôi

Và từng chập gió chắp cánh tôi bay

Bước lãng du đôi khi phải mệt lả

Trôi tròng trành trong tiếng khóc biển cả

Dâng lên tôi những bông hoa âm u

Tôi ở lại, như một người nữ đang quỳ

Như hòn đảo đu đưa lời tranh cãi

Và phân loài chim lắm chuyện mắt vàng

Và tôi lướt đi, mắt mơ hồ thấy

Người chết đuối bước lùi xuống, ngủ yên

Tôi, con tàu dưới lớp tảo chằng chịt

Bị bão ném vào không trung lặng ngắt

Và các tàu buồm và tàu tuần tra

Chẳng buồn vớt bộ khung say xỉn nước

Trên mù tím nhả khói lướt băng băng

Tôi xuyên thủng bức tường bầu trời đỏ

Mang mũi dãi trời, địa y vầng dương

Mứt kẹo ngon cho các nhà thơ lớn

Tôi chạy, tia điện lỗ chỗ người tôi

Tấm ván điên đàn ngư mã hộ tống

Những tháng bảy quất gậy cho đổ sụp

Bầu trời hải ngoại mớ phễu sục sôi

Tôi run rẩy, cách năm mươi hải lý

Ngựa biển động đực, những cơn xoáy dày

Những bất động xanh tháo cuộn dài dài

Tiếc Châu Âu với lan can cũ kỹ

Tôi đã thấy những quần đảo sao trời

Và những đảo, với bầu trời điên loạn

Triệu cánh chim vàng, sức mạnh

Vẫn lưu đày trong đêm dài vô tận

Tôi đã khóc nhiều! Bình minh chán ngán

Chị Hằng khốc liệt, vầng dương đắng cay

Tình yêu làm tôi đờ đẫn ngất ngây

Xương cốt vỡ vụn, thà vùi trong biển

Một làn nước Châu Âu tôi khát vọng

Đó là vũng nước đen ngòm, lạnh cóng

Buổi chiều ngát hương một chú bé buồn

Thả con tàu như cánh bướm tháng năm

Mệt rồi, sóng biển, thôi ta không thể

Cứ bám theo tàu chở bông ngược xuôi

Đi qua niềm kiêu hãnh những lá cờ

Lội dưới những con mắt tàu khủng khiếp

Xem thêm:  Thu Dạ – Bài Thơ Đường Luật Đặc Sắc Của Hồ Chí Minh

Đêm

Elle était fort déshabillée

Et de grands arbres indiscrets

Aux vitres jetaient leur feuillée

Malinement, tout près, tout près.

Assise sur ma grande chaise,

Mi-nue, elle joignait les mains,

Sur le plancher frissonnaient d’aise

Ses petits pieds si fins, si fins.

Je regardai, couleur de cire,

Un petit rayon buissonnier

Papillonner dans son sourire

Et sur son sein, mouche au rosier.

Je baisai ses fines chevilles.

Elle eut un doux rire brutal

Qui s’égrenait en claires trilles,

Un joli rire de crystal.

Les petits pieds sous la chemise

Se sauvèrent: “Veux-tu finir!”

La première audace permise,

Le rire feignait de punir!

Pauvrets palpitants sous ma lèvre,

Je baisai doucement ses yeux:

Elle jeta sa tête mièvre

En arrière: “Oh! C’est encor mieux!…

Monsieur, j’ai deux mots à te dire…”

Je lui jetai le reste au sein

Dans un baiser, qui la fait rire

D’un bon rire qui voulait bien…

Elle était fort déshabillée

Et de grands arbres indiscrets

Aux vitres jetaient leur feuillée

Malinement, tout près, tout près.

Dịch

Áo nàng trể xuống làn hông

Cây cao vươn lá ngoài song thầm thì

Xuyên qua khung kính nhòm chi

Bóng cây sàm sỡ đã ghì sát nhau

Nàng ngồi trên ghế dựa cao

Nữa thân để lộ biết bao nhiêu tình

Hai tay khẻ chắp bên mình

Hai bàn chân nhỏ hữu tình làm sao

Mầu da sáp mịn ngọt ngào

Lung linh tia sáng dọi vào cành tươi

Chập chờn cánh bướm môi cuời

Trên bồng ngực đó lả lơi nụ hồng

Tôi hôn chân nhỏ

Tiếng cuời nàng chợt vở tung mãnh tình

Tiếng cuời thánh thót xinh xinh

Thủy tinh trong vắt giọng tình véo von

Đôi bàn chân nhỏ thon thon

Dấu trong vạt áo như còn thiết tha

Buớc đầu bạo dạn đã qua

Giọng cười như thể phạt vờ đấy thôi

Đôi mi chớp mở dưới môi

Tôi hôn lả lơi sóng tình

Ngã đầu nàng nũng nịu xin:

“Thế ni còn thích hơn mình đã yêu…

Nầy anh! Thôi, chẳng nói nhiều…”

Ngực nàng chữa dứt lời yêu nồng nàn

Nụ hôn tôi đã rộn ràng

Nàng cười quyến rũ ngập tràn ái ân.

Áo nàng trể xuống làn hông

Cây cao vươn lá ngoài song thầm thì

Xuyên qua khung kính nhòm chi

Bóng cây sàm sỡ đã ghì sát nhau

Lo sống

Noirs dans la neige et dans la brume,

Au grand soupirail qui s’allume,

Leurs culs en rond,

À genoux, cinq petits, – misère! –

Regardent le boulanger faire

Le lourd pain blond…

Ils voient le fort bras blanc qui tourne

La pâte grise, et qui l’enfourne

Dans un trou clair.

Ils écoutent le bon pain cuire.

Le boulanger au gras sourire

Chante un vieil air.

Ils sont blottis, pas un ne bouge,

Au souffle du soupirail rouge,

Chaud comme un sein.

Et quand pendant que minuit sonne,

Façonné, pétillant et jaune,

On sort le pain;

Quand, sous les poutres enfumées,

Chantent les croûtes parfumées,

Et les grillons;

Quand ce trou chaud souffle la vie;

Ils ont leur âme si ravie

Sous leurs haillons,

Ils se ressentent si bien vivre,

Les pauvres petits plein de givre,

Qu’ils sont là, tous,

Collant leur petits museaux roses

Au grillage, chantant des choses,

Entre les trous,

Mais bien bas, – comme une prière….

Repliés vers cette lumière

Du ciel rouvert,

Si fort, qu’ils crèvent leur culotte,

Et que leur lange blanc tremblotte

Au vent d’hiver…..

Dịch

Mấy em bé da đen

Gội sương mù tuyết trắng

Trước cửa lò nướng bánh

Cúi khom lưng

Năm em bé đau thương

Gối quỳ, nhìn đăm đắm

Người thợ đang làm bánh

Chiếc bánh nặng vàng hoe

Cánh tay khoẻ trắng to

Nhào lăn bột mì xám

Đưa bột vào lò bánh

Lửa sáng lập loè

Các em bé lắng nghe

Bánh mì đang chín tới

Người thợ cười xởi lởi

Lầm bầm điệu nhạc xưa

Các em bé co ro

Không em nào cử động

Đón hơi lò toả nóng

Ấm như một tấm lòng

Khi đêm có tiệc tùng

Cho ra lò chiếc bánh

Trông như là bánh nướng

Thật ngon

Dưới xà nhà đen đen

Vỏ bánh thơm lách tách

Chú dế mèn ca hát

Hoà âm

Khi bếp toả hơi nồng

Như tiếp thêm nguồn sống

Chúng vô cùng sung sướng

Dưới manh áo tả tơi

Chúng thấy đời đẹp sao

Những Giêxu tội nghiệp

Mình phủ đầy sương tuyết

Đến tụ tập nơi đây

Dán miệng nhỏ đỏ hây

Lên trên giàn lưới chắn

Khẽ nói gì lẩm bẩm

Qua mắt cáo rào ngăn

Lũ trẻ quá lăng xăng

Ráng cúi mình cầu khẩn

Hướng về nguồn ánh sáng

Loé lại chốn Thiên đường

Chúng cúi mạnh quá chừng

Nên quần đùi rách toạc

Áo mỏng run cầm cập

Trước gió lạnh mùa đông

Arthur Rimbaud là một nhà thơ vang danh của nước Pháp. Với tài năng và sự tinh tế những bài thơ ông được mọi người đánh giá cao và vẹn nguyên giá trị đến hiện nay. Dù chặng đường thơ ca không dài nhưng những thi phẩm của ông luôn được ca tụng và lưu truyền đến hiện nay

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments