Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 2

Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 2

Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 2

Arthur Rimbaud là nhà thơ có ảnh hưởng lớn tới văn học và nghệ thuật hiện đại, sinh ở Charleville (nay là Charleville-Mézières), miền đông bắc nước Pháp. Thời kỳ học ở trường tiểu học đã nổi tiếng học giỏi tiếng Hy Lạp, tiếng Latin và các môn lịch sử, địa lý và là học sinh giỏi nhất trường. Ở tuổi đời còn khá trẻ nhưng những tác phẩm của ông được mọi người ca tụng và lưu truyền đến hiện nay. Arthur Rimbaud đã đánh dấu một mốc mới trong sự phát triển của thơ ca Pháp. Hãy đón xem những tác phẩm của ông ngay bây giờ nhé!

Lời đối đáp của Nina

Lui – Ta poitrine sur ma poitrine,

Hein? nous irions,

Ayant de l’air plein la narine,

Aux frais rayons

Du bon matin bleu, qui vous baigne

Du vin de jour?…

Quand tout le bois frissonnant saigne

Muet d’amour

De chaque branche, gouttes vertes,

Des bourgeons clairs,

On sent dans les choses ouvertes

Frémir des chairs:

Tu plongerais dans la luzerne

Ton blanc peignoir,

Rosant à l’air ce bleu qui cerne

Ton grand oeil noir,

Amoureuse de la campagne,

Semant partout,

Comme une mousse de champagne,

Ton rire fou:

Riant à moi, brutal d’ivresse,

Qui te prendrais

Comme cela, – la belle tresse,

Oh! – qui boirais

Ton goût de framboise et de fraise,

O chair de fleur!

Riant au vent vif qui te baise

Comme un voleur ;

Au rose, églantier qui t’embête

Aimablement:

Riant surtout, ô folle tête,

À ton amant!….

……………………………

Ta poitrine sur ma poitrine,

Mêlant nos voix,

Lents, nous gagnerions la ravine,

Puis les grands bois!…

Puis, comme une petite morte,

Le coeur pâmé,

Tu me dirais que je te porte,

L’oeil mi-fermé…

Je te porterais, palpitante,

Dans le sentier:

L’oiseau filerait son andante

Au Noisetier…

Je te parlerais dans ta bouche..

J’irais, pressant

Ton corps, comme une enfant qu’on couche,

Ivre du sang

Qui coule, bleu, sous ta peau blanche

Aux tons rosés:

Et te parlant la langue franche – …..

Tiens!… – que tu sais…

Nos grands bois sentiraient la sève,

Et le soleil

Sablerait d’or fin leur grand rêve

Vert et vermeil

………………………………….

Le soir?… Nous reprendrons la route

Blanche qui court

Flânant, comme un troupeau qui broute,

Tout à l’entour

Les bons vergers à l’herbe bleue,

Aux pommiers tors!

Comme on les sent tout une lieue

Leurs parfums forts!

Nous regagnerons le village

Au ciel mi-noir;

Et ça sentira le laitage

Dans l’air du soir;

Ca sentira l’étable, pleine

De fumiers chauds,

Pleine d’un lent rythme d’haleine,

Et de grands dos

Blanchissant sous quelque lumière;

Et, tout là-bas,

Une vache fientera, fière,

À chaque pas…

Les lunettes de la grand-mère

Et son nez long

Dans son missel; le pot de bière

Cerclé de plomb,

Moussant entre les larges pipes

Qui, crânement,

Fument: les effroyables lippes

Qui, tout fumant,

Happent le jambon aux fourchettes

Tant, tant et plus:

Le feu qui claire les couchettes

Et les bahuts:

Les fesses luisantes et grasses

Du gros enfant

Qui fourre, à genoux, dans les tasses,

Son museau blanc

Frôlé par un mufle qui gronde

D’un ton gentil,

Et pourlèche la face ronde

Du cher petit…..

Que de choses verrons-nous, chère,

Dans ces taudis,

Quand la flamme illumine, claire,

Les carreaux gris!…

Puis, petite et toute nichée,

Dans les lilas

Noirs et frais: la vitre cachée,

Qui rit là-bas….

Tu viendras, tu viendras, je t’aime!

Ce sera beau.

Tu viendras, n’est-ce pas, et même…

Elle – Et mon bureau?

Dịch

Chàng: Ngực em trên ngực anh

Hít khí lành đầy mũi

Chúng ta cùng tìm tới

Những tia nắng trong lành

Buổi mai xanh tắm em

Trong men rượu ngày thường?

Trọn khu rừng run rẩy

Lặng đi vì

Từ mỗi cành, giọt xanh

Và từ những mầm sáng

Trong sự vật mở toang

Nghe xác thịt run rẩy

Vùi trong cỏ linh lăng

Tấm áo choàng trắng toát

Hồng lên màu thiên thanh

Viền mắt em đen nhánh

Em vốn yêu đồng ruộng

Em gieo rắc khắp chốn

Như mớ bọt sâm banh

Tiếng cười điên của mình

Cười anh trong say xỉn

Sẽ chộp gọn lấy em

Nơi bím tóc xinh xinh

Thế đấy, và sẽ uống

Mùi phúc bồn tử và

Dâu, ôi thịt ngát hoa!

Em cười với gió mạnh

Hôn em như tên trộm

Với bụi tầm xuân hồng

Trêu em thật dễ thương

Nhất là em yêu hỡi

Cười người yêu em đấy!…

…………………….

Tuổi mười bảy hạnh phúc

Ôi! Đồng cỏ mênh mông

Ôi! Ruộng đồng tình tứ

Nào, em hãy lại gần!…

Ngực em trên ngực anh

Ta trộn lẫn tiếng nói

Ta sẽ đến bên suối

Rồi rừng cây bạt ngàn

Rồi trong cơn giả chết

Với ngất ngây

Em bảo bồng em đi

Và lim dim con mắt

Anh bồng em phập phồng

Trên đường mòn quen thuộc

Con chim hót điệu nhạc

Gửi về cây phỉ thương

Anh nói trong miệng em

Anh đi và ôm sát

Thân em như trẻ ngoan

Và say với dòng máu

Chảy dưới làn da trắng

Phơn phớt sắc hồng tươi

Nói với em lời thẳng

Kìa!… mà em biết rồi…

Rừng toả lan mùi nhựa

Mặt trời rải cát vàng

Vào giấc mơ bát ngát

Màu lục chen

……………………..

Chiều?… Ta tiếp con đường

Trắng xoá chạy lang thang

Như đàn cừu gặm cỏ

Ở cùng khắp xung quanh

Vườn cây với cỏ xanh

Với những cây táo xoắn

Cách xa đến cả dặm

Vẫn nghe ra mùi hương

Ta sẽ trở về làng

Với mờ tối

Và nghe ra mùi sữa

Trong không khí chiều tàn

Và sẽ nghe ra mùi

Chuồng đầy những phân nóng

Đầy một nhịp thở chậm

Với những cái lưng to

Trắng ra trong ánh sáng

Và ở tận ngoài xa

Một con bò cái ị

Từng bước, vẻ tự hào…

Cặp kính của bà nội

Và cái mũi của bà

Dài trong cuốn sách lễ

Cốc bia viền lớp chì

Sủi bọt giữa một đám

Ống điếu to xì xèo

Nhả khói: những cặp môi

Khủng khiếp vừa hút

Vừa ngoạm thịt giăm bông

Bằng nĩa, nhiều, nhiều nữa

Trong khi lửa soi tỏ

Ghế nằm và tủ giường

Cặp mông láng và mập

Một cậu bé to kềnh

Đang quỳ, đút vào tách

Cái mõm trắng của mình

Đụng một người thô lỗ

Rầy rà giọng cưng chiều

Và liếm quanh cái mặt

Tròn trịa chú bé yêu…

Biết bao điều em yêu

Trong những nhà nghèo đó

Khi nền gạch màu tro

Sáng rực dưới ngọn lửa…

Nhỏ bé và ẩn kín

Trong lùm hoa đinh, ngôi

Nhà, cửa kính khuất lánh

Ở ngoài kia đang cười…

Em sẽ tới sẽ tới

Anh yêu em, tuyệt sao!

Em sẽ tới, thậm chí…

Nàng – Còn bàn viết em đâu?

Xem thêm:  Bài thơ Ngôi Sao Lẻ Loi của nhà thơ Hoàng Lan được yêu thích nhất

Mông chúng ta khác họ…

Nos fesses ne sont pas les leurs. Souvent j’ai vu

Des gens déboutonnés derrière quelque haie,

Et, dans ces bains sans gêne où l’enfance s’égaie,

J’observais le plan et l’effet de notre cul.

Plus ferme, blême en bien des cas, il est pourvu

De méplats évidents que tapisse la claie

Des poils ; pour elles, c’est seulement dans la raie

Charmante que fleurit le long satin touffu.

Une ingéniosité touchante et merveilleuse

Comme l’on ne voit qu’aux anges des saints tableaux

Imite la joue où le sourire se creuse.

Oh! de même être nus, chercher joie et repos,

Le front tourné vers sa portion glorieuse,

Et libres tous les deux murmurer des sanglots?

Dịch

Mông chúng ta khác họ. Tôi vẫn thấy

Lắm người cởi khuy sau một hàng rào

Và trong sự tắm táp nghịch ngợm kia

Tôi quan sát mông chúng ta từng nét

Nó chắc khoẻ và thường khi nhợt nhạt

Với hình dạng nổi rõ phủ mớ lông

Còn nơi đám con gái thì chỉ trong

Đường rãnh đẹp mới um tùm lông mịn

Một nét đẹp tuyệt vời và cảm động

Chỉ thấy nơi thiên thần trong tranh thánh

Trông tựa như chiếc má lúm đồng tiền

Ước chi được trần trụi trong yên ả

, ngắm phần vinh quang ấy

Rồi cả hai cùng thổn thức

Mơ về mùa đông

A… Elle

L’hiver, nous irons dans un petit wagon rose

Avec des coussins bleus.

Nous serons bien. Un nid de baisers fous repose

Dans chaque coin moelleux.

Tu fermeras l’oeil, pour ne point voir, par la glace,

Grimacer les ombres des soirs,

Ces monstruosités hargneuses, populace

De démons noirs et de loups noirs.

Puis tu te sentiras la joue égratignée…

Un petit baiser, comme une folle araignée,

Te courra par le cou…

Et tu me diras: “Cherche!” en inclinant la tête,

– Et nous prendrons du temps à trouver cette bête

– Qui voyage beaucoup…

Dịch

Gửi… Nàng

Mùa đông chúng tôi vào toa xe lửa

Màu hồng với nệm xanh

Tốt thôi. Một ổ nụ hôn điên dại

Trong từng góc dịu êm

Em nhắm mắt để khỏi thấy, qua cửa

Kính, bóng chiều nhăn nhó

Những hình thù quái dị và gớm ghê

Của quỷ và sói đen

Rồi em sẽ thấy má em bị xước

Một nụ hôn như một con nhện đen

Chạy khắp qua cổ em

Em sẽ nghiêng đầu nói: “Anh tìm đi!”

Và chúng tôi bỏ công tìm con vật

Vốn đi du lịch nhiều

Ngôi sao khóc màu hồng

L’étoile a pleuré rose au coeur de tes oreilles,

L’infini roulé blanc de ta nuque à tes reins

La mer a perlé rousse à tes mammes vermeilles

Et l’Homme saigné noir à ton flanc souverain.

Dịch

Ngôi sao khóc màu hồng trong tai em

Vô hạn lăn trắng từ gáy tới lưng em

Biển đọng giọt hung đôi vú hồng ngát

Đàn ông chảy máu đen bên hông em trác tuyệt

Nguyên âm Voyelles

A noir, E blanc, I rouge, U vert, O bleu: voyelles,

Je dirai quelque jour vos naissances latentes:

A, noir corset velu des mouches éclatantes

Qui bombinent autour des puanteurs cruelles,

Golfes d’ombre; E, candeurs des vapeurs et des tentes,

Lances des glaciers fiers, rois blancs, frissons d’ombelles;

I, pourpres, sang craché, rire des lèvres belles

Dans la colère ou les ivresses pénitentes;

U, cycles, vibrements divins des mers virides,

Paix des pâtis semés d’animaux, paix des rides

Que l’alchimie imprime aux grands fronts studieux;

O, suprême Clairon plein des strideurs étranges,

Silences traversés des Mondes et des Anges:

— O l’Oméga, rayon violet de Ses Yeux!

Dịch

A đen, E trắng, I đỏ, U lục

O xanh: nguyên âm, nảy sinh tiềm tàng

A, bụng lông đen loài ruồi sặc sỡ

Vo ve quanh mùi hôi thúi hung hăng

E, vẻ trong trắng của lều và hơi.

Mũi băng chĩa, vua trắng, dù run rẩy,

I, màu đỏ tía, máu phun, môi cười

Trong giận dữ hoặc ngất ngây sám hối,

U, chu kỳ, chấn động của biển xanh,

Niềm yên ả bãi chăn thú, sóng gợn,

Thuật luyện đan in lên vầng trán chăm

O, hồi kèn cuối cùng vang điệu lạ,

Niềm im lặng của , thiên thần.

Hỡi Omega, tia Mắt Nàng tím ngát!

Bài thơ khơi gợi cả một văn chương với vô số những nỗ lực soi sáng, giải mã dựa trên những cơ sở khoa học lẫn văn học mặc dầu nói theo Verlaine, Rimbaud “bất cần A có màu đỏ hay màu lục, anh thấy nó như vậy, chấm hết!”. Điều không chối cãi ở đây là Rimbaud gán cho màu sắc một giá trị biểu tượng, màu đen gợi ý tưởng về sự chết chóc, màu trắng thuần khiết, màu lục thanh thản…, và chàng đã viết nên bài thơ của mình bằng trực giác thị quan hơn là thính quan, chàng nhìn thay vì nghe các nguyên âm, từ đó, nói theo Suzanne Bernard, bài thơ gợi lên dưới mắt người đọc những bức tranh rực rỡ, những hình ảnh chuyển động, một thứ kính vạn hoa lấp lánh màu sắc và ấn tượng. Sự liệt kê không bình thường từ A tới O (còn gọi Oméga) cho thấy Rimbaud muốn bao gồm cả cái toàn thể, cái phổ quát. Hồi kèn cuối cùng tức hồi kèn tận thế đánh dấu sự kết thúc của thời gian, điểm Oméga của thế giới

Người ngủ trong thung

C’est un trou de verdure où chante une rivière

Accrochant follement aux herbes des haillons

D’argent ; où le soleil, de la montagne fière,

Luit: c’est un petit val qui mousse de rayons.

Un soldat jeune, lèvre bouche ouverte, tête nue,

Et la nuque baignant dans le frais cresson bleu,

Dort ; il est étendu dans l’herbe sous la nue,

Pâle dans son lit vert où la lumière pleut.

Les pieds dans les glaïeuls, il dort. Souriant comme

Sourirait un enfant malade, il fait un somme:

Nature, berce-le chaudement: il a froid.

Les parfums ne font pas frissonner sa narine ;

Il dort dans le soleil, la main sur sa poitrine,

Tranquille. Il a deux trous rouges au côté droit.

Xem thêm:  Chùm thơ vui, hài hước về những người đang Ế, FA

Dịch nghĩa

Đó là một vũng trũng xanh nơi dòng suối róc rách

Vung vãi mảnh bạc của nó lên cỏ

Đó là nơi mặt trời rọi từ đỉnh núi cao

Đó là thung lũng nhỏ ánh nắng vui hớn hở.

Anh lính trẻ, mồm mở to, đầu trần

Gáy dựa trên thảm lá xanh

Ngủ; anh duỗi thẳng người trên cỏ, dưới bầu trời

Mờ mờ chiếc giường cỏ dưới ánh mặt trời rơi như mưa.

Chân anh tựa trên lá cờ vàng, nằm ngủ, miệng mỉm cười

Như một đứa trẻ bị bệnh đang ngủ một giấc say

Dỗ anh nhẹ thôi, thiên nhiên: anh ấy lạnh.

Không một mùi hương nào có thể làm cánh mũi anh động đậy

Anh ngủ dưới mặt trời, tay đặt trên ngực

Trong yên bình. Có hai lỗ đỏ thẫm bên phải người anh.

Những bài coppée xưa (Tối mùa hè, dưới con mắt cửa hàng)

Les soirs d’été, sous l’oeil ardent des devantures

Quand la sève frémit sous les grilles obscures

Irradiant au pied des grêles marronniers,

Hors de ces groupes noirs, joyeux ou casaniers,

Suceurs du brûle-gueule ou baiseurs du cigare,

Dans le Kiosque mi-pierre étroit où je m’égare,

– Tandis qu’en haut rougoie une annonce d’Ibled, –

Je songe que l’hiver figera le Tibet

D’eau propre qui bruit, apaisant l’onde humaine,

– Et que l’âpre aquilon n’épargne aucune veine.

Dịch

Tối mùa hè, dưới con mắt cửa hàng

Khi nhựa run rẩy dưới hàng rào tối

Và lan toả dưới chân những cội dẽ

Già; rời đám người ru rú xó nhà

Hoặc vui vẻ, ngậm ống vố, xì gà

Tôi vào cửa hàng chật chội lát đá

Lúc nhãn hiệu Ibled trên cao ánh đỏ

Nghĩ Tây Tạng sẽ đông lại mùa này

Nước róc rách tẩy làn sóng con người

Và gió bấc không chừa mọi cảm hứng

Những người bắt chí

Quand le front de l’enfant, plein de rouges tourmentes,

Implore l’essaim blanc des rêves indistincts,

Il vient près de son lit deux grandes sœurs charmantes

Avec de frêles doigts aux ongles argentins.

Elles assoient l’enfant devant une croisée

Grande ouverte où l’air bleu baigne un fouillis de fleurs,

Et dans ses lourds cheveux où tombe la rosée

Promènent leurs doigts fins, terribles et charmeurs.

Il écoute chanter leurs haleines craintives

Qui fleurent de longs miels végétaux et rosés,

Et qu’interrompt parfois un sifflement, salives

Reprises sur la lèvre ou désirs de baisers.

Il entend leurs cils noirs battant sous les silences

Parfumés; et leurs doigts électriques et doux

Font crépiter parmi ses grises indolences

Sous leurs ongles royaux la mort des petits poux.

Voilà que monte en lui le vin de la Paresse,

Soupir d’harmonica qui pourrait délirer;

L’enfant se sent, selon la lenteur des caresses,

Sourdre et mourir sans cesse un désir de pleurer.

Dịch

Khi vầng trán đỏ nhừ của đứa trẻ

Khẩn cầu đàn ong trắng những giấc mơ

Lãng đãng, đến bên cậu hai người chị

Xinh đẹp ngón tay thon móng trong veo

Họ đặt cậu ngồi trước một cửa sổ

Rộng mở, nơi hoa tắm ánh sáng xanh

Và, trong mái tóc dày sương nhỏ giọt

Dạo những ngón tay thanh tú say mê

Cậu nghe hơi thở họ hồi hộp hát

Toát mùi mật hoa da diết phớt hồng

Và đứt đoạn đôi khi bởi tiếng rít

Nước bọt thấm môi hay ước muốn được hôn?

Lông mi họ chớp trong niềm

Thơm ngát, và những ngón tay dịu hiền

Móng vương giả giết lũ chí lét đét

Giữa những cơn uể oải của cậu em

Trong cậu dâng lên men rượu Biếng lười

Tiếng ác mô ni ca não nuột thở dài

Cậu nghe ra, theo cơn ve vuốt chậm

Ước muốn khóc nảy sinh và tắt lịm

Những người chết hồi chín hai

Morts de Quatre-vingt-douze et de Quatre-vingt-treize,

Qui, pâles du baiser fort de la liberté,

Calmes, sous vos sabots, brisiez le joug qui pèse

Sur l’âme et sur le front de toute humanité ;

Hommes extasiés et grands dans la tourmente,

Vous dont les coeurs sautaient d’amour sous les haillons,

Ô Soldats que la Mort a semés, noble Amante,

Pour les régénérer, dans tous les vieux sillons ;

Vous dont le sang lavait toute grandeur salie,

Morts de Valmy, Morts de Fleurus, Morts d’Italie,

Ô million de Christs aux yeux sombres et doux ;

Nous vous laissions dormir avec la République,

Nous, courbés sous les rois comme sous une trique.

Messieurs de Cassagnac nous reparlent de vous!

Dịch

Những người chết hồi chín hai và chín ba năm ấy

Nhợt nhạt dưới nụ hôn thắm thiết của tự do

Bình thản, dưới gót guốc thô, anh dẫm nát gông xiềng từng đè nặng

Lên tâm hồn và vầng trán cả loài người

Những nhiệt cuống và lớn lao trong sóng gió

Trái tim các anh dưới lần áo rách rộn tình yêu

Ôi Chiến sĩ được Thần chết gieo mầm, Người tình cao thượng

Để lại tái sinh cho các anh, trong mọi luống đất cũ xưa

Các anh mang máu rửa sạch mọi điều cao xa từng bị làm ô uế

Những người chết ở Valmy, ở Fleurus, ở Ý

Ôi triệu Đức Chúa trời mắt âm thầm và hiền dịu

Chúng tôi để các anh cùng nên Cộng hoà yên ngủ

Chúng tôi, lưng còng xuống dưới các vị vua như dưới cây chuỳ nặng

Các quý ngài De Cassagnac nay lại đang nhắc nhở chuyện các anh

Ophélie

I

Sur l’onde calme et noire où dorment les étoiles

La blanche Ophélia flotte comme un grand lys,

Flotte très lentement, couchée en ses longs voiles…

On entend dans les bois lointains des hallalis.

Voici plus de mille ans que la triste Ophélie

Passe, fantôme blanc, sur le long fleuve noir,

Voici plus de mille ans que sa douce folie

Murmure sa romance à la brise du soir.

Le vent baise ses seins et déploie en corolle

Ses grands voiles bercés mollement par les eaux;

Les saules frissonnants pleurent sur son épaule,

Sur son grand front rêveur s’inclinent les roseaux.

Les nénuphars froissés soupirent autour d’elle;

Elle éveille parfois, dans un aune qui dort,

Quelque nid, d’où s’échappe un petit frisson d’aile

Un chant mystérieux tombe des astres d’or.

II

O pâle Ophélia! belle comme la neige!

Oui tu mourus, enfant, par un fleuve emporté!

C’est que les vents tombant des grands monts de Norwège

T’avaient parlé tout bas de l’âpre liberté;

C’est qu’un souffle, tordant ta grande chevelure,

A ton esprit rêveur portait d’étranges bruits;

Que ton coeur écoutait le chant de la Nature

Dans les plaintes de l’arbre et les soupirs des nuits;

C’est que la voix des mers folles, immense râle,

Brisait ton sein d’enfant, trop humain et trop doux;

C’est qu’un matin d’avril, un beau cavalier pâle,

Un pauvre fou, s’assit muet à tes genoux!

Ciel! Amour! Liberté! Quel rêve, ô pauvre Folle!

Tu te fondais à lui comme une neige au feu:

Tes grandes visions étranglaient ta parole

Et l’Infini terrible effara ton oeil bleu!

III

Et le Poète dit qu’aux rayons des étoiles

Tu viens chercher, la nuit, les fleurs que tu cueillis;

Et qu’il a vu sur l’eau, couchée en ses longs voiles,

La blanche Ophélia flotter, comme un grand lys

Xem thêm:  Nhà thơ Tế Hanh và trọn bộ thơ dịch của Victor Hugo

Dịch

I

Trên sóng nước huyền im sao lặng ngủ

Trôi bồng bềnh hoa huệ trắng Ô-phê-ly

Khăn sô dài che phủ dáng lâm ly

Nghe tiếng vọng mơ hồ rừng xa gọi

Ngàn năm qua Ô-phê-ly nàng hỡi

Bóng ma buồn lãng đãng nuớc sông huyền

Đây ngàn năm còn ngây dại, đảo-điên

Lời ân ái gởi gió chiều thỏ thẻ

Hôn ngực nàng gió tung từng cánh nhẹ

Buờm căng phồng theo sóng sẽ lắc lư

Liễu rũ buồn sướt mướt khóc vai bờ

Trên trán mộng trúc la-đà gục xuống

Sen thở dài quanh mình nàng lá cuốn

Tỉnh giấc nồng đôi lúc dưới cội cây

Tổ chim nào run cánh chập chờn bay

Tiếng hát mật từ sao vàng rụng xuống

II

Ô-Phê-Ly nàng đẹp như tuyết trắng

Đã qua đời tuổi trẻ dưới giòng sông

Từ núi cao Na-Uy trận cuồng phong

Đã quyến rũ nàng tự do siêu thoát

Cơn gió lốc thổi tóc nàng bay dạt

Vọng tiếng đồng trong cơn mộng triền miên

Để tim nàng nghe giọng hát Thiên nhiên

Đêm thở dài, quyện lời than cây cỏ

Biển cuồng điên thét gào theo sóng vỗ

Vỡ tan rồi tim trẻ dịu thơ ngây

Một sáng Xuân nguời dũng sĩ đẹp trai

Im lặng duới chân nàng như ngây dại

Trời hỡi! Yêu! Tự do! Ôi cuồng mộng!

Yêu chàng như tuyết rã truớc lửa hồng

Lời nghẹn ngào khi cảm xúc đuợm nồng

Hư vô đó mắt xanh đầy kinh dị

III

Thi sĩ bảo duới ánh sao huyền bí

Nguời đi tìm hoa đã hái trong đêm

Đã thấy nàng trên nuớc phủ khăn im

Ô-phê-ly trắng bồng bềnh như hoa huệ

Tiểu thuyết

I

On n’est pas sérieux, quand on a dix-sept ans.

— Un beau soir, foin des bocks et de la limonade,

Des cafés tapageurs aux lustres éclatants!

— On va sous les tilleuls verts de la promenade.

Les tilleuls sentent bon dans les bons soirs de juin!

L’air est parfois si doux, qu’on ferme la paupière ;

Le vent chargé de bruits, — la ville n’est pas loin, —

A des parfums de vigne et des parfums de bière…

II

— Voilà qu’on aperçoit un tout petit chiffon

D’azur sombre, encadré d’une petite branche,

Piqué d’une mauvaise étoile, qui se fond

Avec de doux frissons, petite et toute blanche…

Nuit de juin! Dix-sept ans! — On se laisse griser.

La sève est du champagne et vous monte à la tête…

On divague ; on se sent aux lèvres un baiser

Qui palpite là, comme une petite bête…

III

Le cœur fou Robinsonne à travers les romans,

— Lorsque, dans la clarté d’un pâle réverbère,

Passe une demoiselle aux petits airs charmants,

Sous l’ombre du faux-col effrayant de son père…

Et, comme elle vous trouve immensément naïf,

Tout en faisant trotter ses petites bottines,

Elle se tourne, alerte et d’un mouvement vif…

— Sur vos lèvres alors meurent les cavatines…

IV

Vous êtes amoureux. Loué jusqu’au mois d’août.

Vous êtes amoureux. — Vos sonnets La font rire.

Tous vos amis s’en vont, vous êtes mauvais goût.

— Puis l’adorée, un soir, a daigné vous écrire…!

— Ce soir-là,… — vous rentrez aux cafés éclatants,

Vous demandez des bocks ou de la limonade…

— On n’est pas sérieux, quand on a dix-sept ans

Et qu’on a des tilleuls verts sur la promenade.

Dịch

I

Chẳng nghiêm túc khi anh mười bảy tuổi

Đêm tuyệt vời, bỏ chanh đá, la-de

Bỏ quán đông vui, đèn chùm sáng chói

Nhớ cây xanh, dạo trên hè

Ôi cổ thụ thơm lừng đêm tháng sáu!

Mắt lim dim, nghe gió thoảng mơ hồ

Thành phố không xa, xô bồ, huyên náo

Hương bia nồng nhẹ quyện với hương nho

II

Anh chợt thấy một khoảng trời bé nhỏ

Xanh, thật xanh, u ẩn giữa đôi cành

Đính vào đó, ngôi sao nào lấp ló

Run rẩy hoài như bất giác mong manh

Đêm tháng sáu! Say sưa! Mười bảy tuổi

Nhựa trào dâng, rượu mạnh bốc lên đầu

Ai chẳng thấy lòng phơi phới

Trên môi mềm náo nức nụ hôn yêu

III

Tim điên dại phiêu bồng trang tiểu thuyết

Nhạt nhoà soi le lói ngọn đèn đường

Bên ông bố, chiếc cổ cồn gớm ghiếc

Một cô nàng thực duyên dáng, thân thương

Chắc thấy anh quá dại khờ, ngơ ngẩn

Nên cô em chợt gõ mạnh gót giày

Rồi lanh lẹ ngoái cổ nhìn thông cảm

Trên môi buồn đứt đoạn khúc sầu say

IV

Si tình lắm. Lạc hồn ba bốn tháng

Yêu thật rồi! Thơ tặng: Họ cười chơi

Bạn bè lánh. Rõ ràng ngu nhất hạng

Một chiều kia bỗng cô bé trả lời

Tối hôm đó… Quán cà phê sáng chói

Anh lại vào gọi chanh đá, la-de

Chẳng nghiêm túc khi anh mười bảy tuổi

Dưới cây xanh, thơ thẩn dạo trên hè

Bài hát từ đài cao nhất

Qu’il vienne, qu’il vienne,

Le temps dont on s’éprenne.

J’ai tant fait patience

Qu’à jamais j’oublie.

Craintes et souffrances

Aux cieux sont parties.

Et la soif malsaine

Obscurcit mes veines.

Qu’il vienne, qu’il vienne,

Le temps dont on s’éprenne.

Telle la prairie

À l’oubli livrée,

Grandie, et fleurie

D’encens et d’ivraies,

Au bourdon farouche

Des sales mouches.

Qu’il vienne, qu’il vienne,

Le temps dont on s’éprenne.

Dịch

Xin qua đây, hãy tới đây

Thời gian khiến người mê say

Biết bao nhẫn nại đợi chờ

Ngay tim muôn thuở không quên

Cả sợ hãi lẫn đau đớn

Đã tan biến nhập tầng trên

Và cơn khát đốn hư này

Tràn huyết mạch,tối om vây

Xin qua đây, hãy tới đây

Thời gian khiến người mê say

Như một đồng cỏ mướt

Gieo xác chốn quên lãng

Lớn rộ và đơm bông

Bằng hương với cỏ tùng

Vo ve ồn dữ tợn

Từng đám, ruồi nhơ bẩn

Xin qua đây, hãy tới đây

Thời gian khiến người mê say

Arthur Rimbaud là một nhà thơ nổi tiếng, ông đã trở thành một hình tượng được người đời ca ngợi và hướng đến. Với sự cống hiến miệt mài của ông mà Arthur Rimbaud trở thành một hiện tượng văn hoá đại chúng. Hình tượng Rimbaud được thể hiện qua rất nhiều bộ phim nổi tiếng thế giới. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm: Nhà thơ Arthur Rimbaud cùng những áng thơ đi cùng năm tháng Phần 1

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments