Home / Chùm thơ chọn lọc / Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ Bài ca quần đảo (Phần 2)

Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ Bài ca quần đảo (Phần 2)

Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ Bài ca quần đảo (Phần 2)

Bài ca quần đảo của Bùi Giáng được đánh giá là cả một đại dương thi ca. Bởi các tác phẩm trong tập thơ này đều mang những cảm xúc rất riêng. Độ dài ngắn của các câu từ cũng khác nhau. Bởi vậy có thể nói tâm hồn thi sĩ đều sẽ trước những cái đẹp và cả những điều bình thường. Đây là điều mà người bình thường không làm được. Với Bùi Giáng ông đã làm điều đó rất tốt với những vần thơ hay. Tiếp nối Bài ca quần đảo phần 1chúng tôi sẽ giới thiệu tới bạn phần còn lại của tập thơ này. Cùng đọc và cảm nhận nhé!

Không thuộc bài

Người lơ đễnh học không thuộc bài

Người một hôm đếm một ra hai

Bà hiệu trưởng khắt khe ghê lắm

nhìn quá vãng trôi dài

Người từ giã một hôm trái đất

Nhớ nhung ôi đừng theo dõi gót người

Người một kiếp mang bình sinh nặng nhọc

Một sinh bình tuế nguyệt tiếp theo đuôi

Người bạn ạ tôi chào lời tạm tạm

Khổ vô ngần từ lúc lọt vành ra

Chào cõi đất những mù giăng nắng rám

Với tình yêu trôi tuột suốt giang hà

Người lơ đễnh những bình sinh lỡ dở

Những máu me và xương xảu xương da

Người cắp sách tựu trường người đi chợ

Người nhịn cơm cho em dại ăn quà

Người biết lắm những người sinh ra trước

Kẻ ra sau và kẻ nữa sau ra

Dòng sinh tử suốt a tăng kỳ kiếp

Gọi máu me về quốc độ ta bà

Người buồn ngủ lắm phen đau xót lắm

Người lênh đênh mơ tưởng niết bàn nào

nhớ những mù sương thăm thẳm

Những bão giông về dựng bóng yêu đào

Người từng con chim con cá

Con sơ sinh và con luống bạc đầu

Người hốt hoảng “thôi thôi, sợ lắm ạ

Đâu dám còn nuôi chim cút chim câu”

Người thỉnh thoảng đánh ván bài xì lát

Xì dã man làm lỡ bột hư đường

Người điểm trang hồng lệ mắt

Sầu dã man vây bủa mộng khôn hàn

Người lơ đễnh suốt bình sinh bỡ ngỡ

Tới sinh bình tử diệt tử sinh vong

Người tay vói bắt hờ bông phượng đỏ

Người phố xanh cây lá rụng xoay vòng

Người thương nhớ những hình xa tượng vắng

Những mùi hương thể dựng cổ hy nga

Về cổ nguyệt trang đầu xuân cay đắng

Thu sắt se chanh khế giấm chan hoà

Người lỡ khóc những lông đầu tuyết phủ

Người lỡ than lệch lạc những chùm bông

Những vườn tược lắt lay sương trút giữ

Những trái vàng vãn thực giữa thâm đông

Người ấy ạ ấy ôi ồ ấy vậy

Ấy là là lời tạ tiếng buông rơi

Người chẳng sẽ đáo cùng sao thế ạ

Người là gì ôi kẻ hỡi ai ôi

Người viết mãi một màu xanh cho cỏ

Người viết hoài một màu cỏ cho xuân

Người sẽ chẳng biết làm sao vẽ rõ

Một màu xanh cho sóng lục lên hồng

Cổ hương ạ cổ sương về cổ độ

Gặp tương lai từ quá khứ đi vòng

Về hiện tại vi vu con én múa

Thiều quang đi trong khoảnh khắc mơ mòng

Về cổ nguyệt gọi cổ hương cổ hận

Tôi thưa em lời cảm tạ thế nào

Sầu lỡ dại mộng cuồng đi lận đận

Dù-sao-thì dù-sao-vẫn thế sao

Tôi đi khắp ruộng đồng xa lạ

Mang sương mây khách địa lên đường

Trời xa lạ thơ ngây sương cỏ lá

Những trận chào từ thần mộng vô phương

Người biết lắm tôi học bài không thuộc

Cũng ngu ngơ như người chẳng thuộc bài

Bà hiệu trưởng đuổi tôi đi mất hút

Trong đêm tàn vang bóng mộng quy lai

Tôi nằm ngủ mơ thấy nhiều chuyện lạ

Giữa nam triều nghe bắc khuyết vi vu

Tôi bảo gió rằng đã nghe tất cả

Gió bảo thầm rằng tất cả như thu

Và như bóng như vang trong giấc ngủ

Trong giấc mơ thấy tỉnh giấc mơ màng

Mà chẳng hiểu thế nào là tỉnh

Và có cần nhìn thấy huệ như lan?

Và có thể nhắm hoài hai con mắt?

Một bình sinh nghe gió chạy lên đàng

Mù sương xuống ở cuối mây lặng ngắt

Trận cuối cùng trút giũ bóng theo vang

Mưa nguồn cũ quá xa rồi một trận?

Ôi xuân xanh vĩnh biệt như thế nào

Bà hiệu trưởng giải giùm cho tường tận

Trận cuối cùng mộng huyễn mỵ

Những cô giáo sinh tồn trên mặt đất

Bước chân đi không gõ nhịp sen hồng?

Bài học thuở ban sơ tôi không thuộc

Ở nơi nào lục tía sẽ đâm bông?

Dường như đã có lần thơ quả quyết

Từng có phen như thác lũ mưa nguồn

Lời chất vấn đã hàm dung giải đáp

Cơn tuyệt trù kỳ vọng trận mưa tuôn

(Mưa có tạnh nhưng chân trời còn mãi

Những giọt sương là lệ ở trong mây

Giòng sông đi cho nước nói ngàn ngày

Rằng biển rộng không bến bờ em ạ)

Chẻ hai

Chẻ hai tờ dọc mắt xanh

Mày râu phố nội sương ghềnh phố ga

Sương xanh từ mắt chẻ ba

Mày râu tờ dọc phồn hoa nội tàng

Tiền căn đứt cuộc do loan

Phượng ôi còn mất một làn yêm lung

Giữa đêm hội diện vô cùng

Mắt xanh tờ dọc hoa dung nghiêng đầu

Quán phở cô nương

Ghé qua quán phở phen này

Ruộng nương tơ cỏ mỏng dày cô nương

Phường qua phố bỏ bên phường

Phố qua mộng bỏ cho phường phố chơi

Tinh sương nguyệt mọc trăng mời

Nguyệt lam trăng lục sương ngời dòng ngân

Ghé qua phường vấn thì trân

Phố thân trì lịch hành trần hồng hoang

Phố thơm hương phở phường vàng

Dâng mùa lễ hội muộn màng chiều hôm

Hoàng hôn niệm tưởng hôn hoàng

Hồi quy lai nguyệt phục tràng cổ nguyên

Nhớ nhung lộn cõi ra miền

Gọi lầm nương tử nuồng tiên xa trời

Hai chân phường phố dịch dời

Phố di phở bún phường dời nếp than

Phố di bún nguyệt bao hàm

Phường di phở tuyết sương lan ngậm vành

Cô nương lục ngọc ngà thành

Hành du di lịch hà thanh nhiên ngà

Tha nhiên quận quốc tha đà

Tha trường khách địa tha sa lâm triều

Tha nhiên trường khách trần nhiêu

Tha phường phố phở pha nhiều ớt cay

Tha tương giấm thịnh phồn thai

Tha nùng nhị mật phôi mai băng thoàn

Tha hàn cốc úc lãnh nham

Tha u hác tận tuyệt tàng ẩn nhai

Tha hình thể lệ phong lai

Thành thân phong quận châu quai nhai quần

Tha thần quần giục tà huân

Tha quần thần giậy tình xuân mỵ toà

Thập thành công lực mù sa

Tha hành lịch tận tình nga nguy thần

Cô nương kỳ vỹ xoay vần

Lồ Gồn khai khải anh thần thiên thu

Gió Bồ Liễu

Giậy Phù Du

Gió dàn nhị nguyệt sa mù nhưỡng phôi

Gió Miêu Cương giục giã lời

Hồn sa mạc ngoại trang đời đầu non

Đầu Núi Lộng

Nguyệt Soả Ngồn

Đuôi rừng rìa núi mép mòn cuối truông

Cồn Đất Trắng

Mở Hoa Sương

Giọt hoe vàng gội cỏ hương lên màu

Hoa Ngàn mộng ủ sương thâu

Cồn sương đất trắng nhớ nhau bao lần

Ghé phường phố gọi lâm râm

Hỏi tô hủ tiếu thành phần phương lan

Hỏi tô phở tái dồn làn

Mấy thân thu mỏng giấn ngàn mấy hoa

Hỏi bước vào

Hỏi bước ra

Hỏi câu chất vấn mà ra gọi rằng

Hỏi lần tao ngộ dưới trăng

Chừng như cỏ rậm bảo rằng giậu thưa

Bình nguyên mọc ngược bốn mùa

Về sương cấm nguyệt khôn ngừa đâu đâu

Em mọi nhỏ

Mộng chưa sầu

Kẻ đi suốt xứ nhớ đầu tiên truông

Đôi phen mọi tắm suối nguồn

Đôi phen mọi có ở truồng đôi phen

Tuy nhiên ngôn ngữ nói rằng

Lời chưa nói vẫn lời hằng đã trao

Còn lưa hơi thở miệng đào

Hôm qua kỳ mộng giọng nào đã nghe

Ngày sau chuyện cũ nắng hoe

Rừng thiêm thiếp ngủ gió về trong sương

Tàn canh với mộng đêm trường

Những em mọi với mán mường nín thinh

(Triền miên ký ức u tình

Chiều xanh hải đảo sóng bềnh bồng mây

Mùa xuân hiện giữa ngàn mai

Nguyên hình Em Mọi trên ngày phù du)

Tặng bà trời

Anh xin trời đỏ đừng xanh

Non sông cứ tím cho anh điêu tàn

Con người quốc sắc đi ngang

Mùa thu duỗi dọc em càng thêm xinh

Giai nhân viếng chùa

Mỗi năm bánh trái lên chùa

Bốn lành mỗi tháng một mùa mỗi năm

Mỗi ăn uống mỗi ăn nằm

Mỗi tơ uống tuyết mỗi tằm ăn dâu

Thu hằng mỗi giết mộng đầu

Mỗi trang thành lệ mùa ngâu chùa chiền

Thập thành lài gốn thiên tiên

Thần than thở đất mang phiền tặng nhau

Phật sầu bi hỷ trước sau

Hồi khan cấm nguyệt trút mau trường quần

Gẫm rằng

Gẫm rằng đá núi khắt khe

Bỏ tôi ở lại rừng già

Cọp về beo gấu điều tra

Thị thành đổ vỡ thành ra phố phường

Tỳ tử ngủ

Tỳ tử ngủ bên truông đèo cỏ

Gió xuân xanh trút gió cho xuân

Vi vu mép dựng rìa rừng

Ôi tỳ tử ngủ mộng lừng phất phơ

Gió hây hây qua bờ một lúc

Thổi lan man mỗi phút mỗi phen

Mỗi phen phút mỗi thường hằng

Mỗi phôi dựng mỗi màu măng tơ mành

Tỳ tử ngủ xuân xanh lắm lúc

Ngủ yên hoa vân nguyệt lim dim

Ngủ vầng nhật mộng theo chim

Chóc vi vu suối ngành sim lục vàng

Tỳ tử ngủ muôn vàn mọi nhỏ

Mọi Đầu Non Cuối Cỏ Đèo Truông

Mọi Màu Hoa Mọc Trên Nguồn

Mọi Xuân Nguyên Thuỷ Muôn Vàn Mọi Em

Tỳ tử ngủ thân mềm thể mọi

Gió xuân xanh man dại thổi qua

Mọi Em Em Mọi La Đà

Em quên lãng mất

Anh là anh em

Tỳ tử ngủ Mọi Em Em Mọi

Cũng ngủ theo là thói thường mà

Anh về ký ức gọi qua

Mọi ôi em Mọi sơn hà của anh

Anh điên dại vì anh mê mải

Rất mải mê sợ hãi rằng em

Đã đi đâu mất cuối ghềnh

Rừng hoang vu giậy bên thềm nhà ma

Về cửa quỷ chào Sa Mạc Quỷ

Tới nhà ma hỏi Mạc Sa Ma

Rừng ôi Mọi Nhỏ Sơn Hà

Dừng nghe Lưu Ngụ nhà ma điêu tàn

Nghe Cư Trú bàng hoàng lưu ngụ

Dừng nghe lưu cư ngụ rã riêng

Nếp nền phong vận vân thiên

Mọi Sơ Thuỷ Mọi tự tiền kiếp qua

Tỳ tử ngủ sơn hà thiêm thiếp

Ngủ lãng quên trùng điệp tang thương

Ngủ yên Mọi Đã Lên Đường

Nghìn Thu Cổ Lục

Khôn Mường

Tượng

Ra

Mọi em em Mọi

Mọi Là Em Mọi Sơ Xuân

Ban Sơ Núi Đỏ Chào Mừng Non Xanh

Giữa Đêm Sa Mạc Biên Thành

Mọi Reo Cung Bậc Cầm Canh Rú Rừng

Mọi Em Riêng Một Luống Từng

Chào Nhau Mọi Đã Vô Cùng Mọi Em

Trên Ngàn Mọi Mọi Mọi Em

Màu Hoa Nức Nở Đầu Ghềnh Cuối Truông

Hai Mươi Năm Mộng Suối Nguồn

Phất Phơ Tóc Trắng Sầu Buôn Về Chiều

Cỗi Nguồn Dằng Dặc Hoang Liêu

Hai Bờ Xa Cách Xế Chiều Tà Huy

Nước Non Trùng Ngộ Vô Kỳ

Mọi Xa Vắng Mãi Nhu Mỳ Mọi Xa

Giữa Đêm Mật Niệm Giang Hà

Từ Vô Lượng Mọi Tâm Hà Giang Tâm

Từ Bi Mọi Tiếp Âm Thầm

Lời Reo Như Mộng U Trầm Như Trang

Mọi Về Mỵ Huyễn Mê Man

Chiêm Bao Mọi Suốt Mấy Tràng Giang Xa

Mấy Non Nhạc Mấy Sơn Hà

Mấy Thời Tiết Rụng Mấy Sa Mù Vèo

Mấy Lâm Tuyền Giậy Hút Heo

Mấy U Nhai Cốc Mấy Đèo Ải Truông

Mấy Mênh Mông Lệ Rẫy Ruồng

Mắt Khô Cằn Khóc Cỗi Nguồn

Mọi Đi Đầu Gió Cuối Ghềnh

Mọi Đi Biệt Tích Còn Nên Nói Gì

Mọi Về Ứng Mộng Lâm Ly

Mọi Vang Bóng Rộng Từ Bi Âm Thầm

Mọi Nhìn Hồng Lệ Lặng Câm

Mọi Đưa Mắt Mọi Nhìn Không Phải Nhìn

Mọi Rừng Thiêng Khóc Máu Tim

Mọi Nham Thạch Rã Mọi Tìm Rụng Rơi

Mọi Về Cũng Thế Mà Thôi

Mọi Không Đủ Mọi Mộng Đời Đi Hoang

Mọi Nằm Máu Chảy Lang Thang

Mọi Vơi Huyết Lệ Mê Man Sinh Bình

Mọi Còn Thoi Thóp Âm Thanh

Mọi Trùng Sinh Cũng Như Hình Thừa Dư

Mọi Châu Quận Mọi Nát Nhừ

Mọi Sầu Mạt Thể Mọi Từ Biệt Thân

Mọi Đi Sử Lịch Xoay Vần

Mọi Ban Cấp Chỉ Một Lần Mà Thôi

Mọi Dừng Một Lúc Giữa Trời

Mọi Dâng Thống Khổ Cho Đời Mọi Qua

Mọi Từ Giữa Bước Chân Ra

Mọi Hình Thành Tượng Màu Hoa Trên Ngàn

Mọi Đi Phảng Phất Một Làn

Hương Dâng Nghi Ngút Màu Lan Mưa Nguồn

Mọi Gieo Rớt Hột Lá Cồn

Mọi Sầu Phát Tiết Dập Dồn Mù Sa

Mọi Đi Phơ Phất Mái Nhà

Thanh Hiên Đón Mọi Ngất Toà Thiên Nhiên

Mọi Về Dựng Bóng Thuyền Quyên

Màu Thiên Thu Rộng Còn Truyền Sử Xanh

Mọi Nằm Duỗi Suốt Thiên Thanh

Trên Vòm Thời Đại Đi Quanh Vòng Tròn

Rách Quần Quỹ Đạo Chon Von

Tan Vành Hoa Nguyệt Mọi Còn Nguyên Tiêu

Mọi Sương Sớm Mọi Nắng Chiều

Mọi Thu Gió Muộn Mọi Vèo Sang Đông

Bên Mình Phố Thị Vời Trông

Mọi Đâu Ngờ Có Một Dòng Anh Em

Đồng Tông Anh Mọi Trung Niên

Mọi Thy Sỹ Mọi Một Miền Là Anh

Sinh Bình Thy Dựng Xuân Xanh

Vì Em Mọi Nhỏ Nên Anh Điêu Tàn

Đất Về Sử Lịch Hồng Hoang

Bên Bờ Hỗn Độn Anh Càng Nhớ Em

Giờ Đây Giữa Phố Lênh Đênh

Hàng Thơ Cho Mọi Viết Nên Lạ Lùng

Anh Ngồi Khóc Suốt Đêm Đông

Canh Trường Thế Dạ Vân Mồng Mọi Ôi

Gọi Em Mọi Khắp Phương Trời

Khắp Phương Đất Khắp Mọi Lời Lồ Gô

Chắp Tay Anh Nguyện Xô Bồ

Nghìn Thu Lăn Lóc Lồ Gồ Tặng Em

Chiều đông

Bảy giờ nghi hoặc trở cơn

Mù sương mélite lá cồn thô sơ

Viết câu giữa tiếng lu mờ

Mưa nguồn bỏ lại tự giờ trở đi

Trên đồng đày ải hoa thi

Tiếng than đầu ngọn cây gì trổ bông

Rừng chanh trái núi hương đồng

Gò sương nội cỏ lục hồng rủ nhau

Tám giờ vội vã đi mau

Từ tân thanh lại nguyên màu đêm nay

Mù sương ký ức thở dài

Giờ ôi bảy tám quên ngày xa đêm

Sáu giờ trở lại ghi thêm

Giòng hoang dại đã chảy bên miền này

trở lại đêm nay

Mù sương sắp tới bỗng ngây thơ cười

Cố sử mai sau

Bảy giờ beo gấu lìa non

Hùm thiêng ở lại rừng còn đau thương

Phổi xanh phiền nhiễu đôi đường

Sóng sông triều biển hý trường hoàng hôn

Ngón tay dệt lụa vô hồn

Sử xanh mất điệu vì còn phiêu du

Chim xa cất cánh bay vù

Nhớ lâm tuyền mộng đất phù du hoa

lá cỏ tháng ba

Dưới sương cổ độ giang hà kiếm nhau

Lỡ làng câu chuyện từ bao

Ngựa về núi đá thông đầu thai hương

Xa nhau mây biển trăng nguồn

Tro tàn hy lạp mang buồn bữa nay

Sáu giờ giấc ngủ phôi thai

Bình minh cổ sử nối tay lên đường

Dậy từ cổ mộ ca sương

Trời xa đất mãi nên thường nhớ nhau

Có lẽ (I)

Người nằm ngủ thấy gì

Thấy rất nhiều nắng lạ

Những chùm bông rất xanh

Có lẽ bông là lá

Người nằm ngủ thấy gì

Chẳng thấy gì hết cả

Ngài thử nằm ngủ đi

Đừng hỏi gì hết cả

Trên đây là những bài thơ còn lại nằm trong tập Bài ca quần đảo của nhà thơ Bùi Giáng. bạn đã có được cái hình dung sâu sắc nhất về tập thơ này cũng như phong cách sáng tác của ông. Bởi đây được đánh giá là một tập thơ hay và dễ hiểu. Bên cạnh đó sự nghiệp thơ ca của ông với nhiều tác phẩm xuất sắc và đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo để hiểu thêm về nhà thơ tài hoa này bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Xem thêm:  Bài thơ Làm Anh (Phan Thị Thanh Nhàn) – Mang tính giáo dục cao

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …