Home / Chùm thơ chọn lọc / Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ “Lá hoa cồn” nổi tiếng (Phần 2)

Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ “Lá hoa cồn” nổi tiếng (Phần 2)

Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ “Lá hoa cồn” nổi tiếng (Phần 2)

Lá hoa cồn đươc đánh giá là một trong những tập thơ nổi tiếng của Bùi Giáng. Và cũng chính nhờ các sáng tác này đã giúp thơ ông nổi tiếng và giúp ông trở thành một hiện tượng kỳ lạ và độc. Tiếp nối phần thơ Lá hoa cồn phần 1 chúng tôi sẽ giới thiệu tới bạn những bài thơ còn lại nằm trong tập thơ này. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!

Lá trút hoa cồn

Cuối năm rào giậu khép hàng

Trên thân thể mọc Cô Nàng đi tu

Thiên thanh thái thậm tạc thù

Mắt xanh mày dựng thiên thu thái hằng

Tình vân nhứ mạo mô lăng

Lên từ cung bậc giá băng năm đầu

Một hàng chậm một hàng mau

Rừng ôi nhớ biển trước sau khôn hàn

Tấm thân điêu tàn

Hùm beo rống ngục doanh hoàn nở môi

Người về cõi đất xa xôi

Nhớ xuân địa ngục không lời gọi em

Hoa cồn kiều diễm gió lên

Lá cồn em mọi còn nên trao gì

Chiêm bao phấn diện biên thuỳ

Đêm sầu mộng dại truy tuỳ mê mông

Một vùng xuôi ngược biển đông

Tam thu chểnh mảng thần thông tựu trường

Trình tâu Hắc Đế U Vương

Già Lam Bản Xứ khuếch trương mối sầu

Mộng trường nhất niệm thiên thâu

Tam thu diệu hữu nguyên màu già mông

Một vùng xuôi ngược biển đông

Liễu Thuý Kiều

Tặng năm Gia Tĩnh

Kia kia Liễu xuống tự trời

Gió tuôn dàn rộng lên ngồi Khe Hoa

Trổ ngầm trong Tiết Tháng Ba

Mạch là Quốc Sắc nguồn là Thiên Hương

Kia kia Quốc Sắc lộn đường

Mảnh Thiên Hương ngọt môi hường Bình Khang

Khe tuôn Thôn Làng

Đầm hai Mắt Lệ mơ màng Xuống Lên

Kia kia cay đắng khôn đền

Bù thân cho Tấm đo Ghềnh Kỷ Nguyên

Lỗi từ một cõi bề trên

Trời xây Tứ Tượng khép tên tử tù

Kia kia tâm phúc khôn bù

Dập dìu Quân Nhạc sợ Mù Sương Mai

Xuân xanh Liễu muốn còn dài

Ầm trang sử lịch gãy hai sơn hà

Đi đời của cải nhà ma

Thuý dâng Triều Mộng đổ ra Đoạn Trường

Xem thêm:  Những bài thơ về nghề lái xe hài hước ý nghĩa nhất

Logos

Rêu trời phủ xuống hiên xanh

Một bờ chim én vây thành sang thu

Sương Hy Lạp phượng lên mù

Ba mươi thế kỷ cầm dù dưới mưa

Đầu sông nước gọi cây mùa

Gốc du sung đẩy sóng đùa phăng trôi

Cành nguyên thuỷ mọc xa trời

Chùm xuân xanh thổi lại đời lang thang

Bừng tuôn phôi dựng đoạn trường

Tấm Nương Tử lạc loài nương náu người

Một hoàng hôn đợi hai môi

Một bình minh đón hai đời biệt ly

Một đêm bếp núc ly kỳ

Nghe trong thớ củi mộng gì đi hoang

Hai tay chấp nối điêu tàn

Trong mình mẩy phó thác vàng son cho

Lời con ký chú sang đò

Mai sau về giữa cánh so phiêu bồng

Chín phương trời tuyết ra bông

Trong nguồn thủy thảo đất đồng khai nguyên

Đầu Sơ Mộng cuối phi tuyền

Ngàn năm mai trúc chim chuyền bữa naỵ

Mù sương Chợ Lớn

Đi lên chợ lớn mười lần

Mở ra chợ nhỏ một trần gian thôi

Xuống lên lớn núi nhỏ đồi

Phù vân cho suối biển trời cho khe

đẹp

Khi thơ đẹp tới chín tầng

Thì Nàng Thơ bỗng sượng sần cả ra

Tha hồ thằng quỷ con ma

Đến gùn ghè gạ gẫm mà hoá điên

Thưa rằng đại thánh tề thiên

Nghìn xưa âu cũng chỉ điên chừng này

Ngày mai anh chết

Ngày mai anh chết đi đâu

Trên trời Thượng Đế xót đau vô cùng

Phán truyền khắp cõi Thiên Cung

Vùng sa lệ khóc mịt mùng như mưa

Ngựa về

Ngựa về nham thạch miêu cương

Một ngày mưa nắng đất mường tượng em

Mặt mày chống cự bão đêm

Rừng thiêng cưỡng bức tuổi tên sa mù

Sơn tuyền thiết lập hội thu

Từ xuân tảo mộ tạc thù tiểu khê

Nhớ Chế Mân

Bây giờ tôi rất yêu ngài

Bởi vì ngài rất yêu nàng Huyền Trân

Yêu từ cổ xuống tới chân

Suốt miền thân thể như gần như xa

Quận Thành đem đổi làn da

Hỏi sao lạ rứa? – hào hoa thưa rằng

Có chi mô

Có chi mô

Nàng tuy nhỏ bé mà to bằng trời

Ô Ri tuy rứa mà rồi

Gẫm ra cũng thể như tôi đó mà

Trăm năm trong cõi người ta

Thân còn chẳng tiếc lọ là Ô Ri

Riêng công chúa nọ Ly Kỳ

Là tôi tiếc suốt li bì càn khôn

Nói với tuổi mọt sách

Sách ăn mòn mỏi thân ta

Thân ta máu gặm mòn da xương rồi

Sách còn tờ mộng trang môi

Miệng còn rớt hột rạng ngời nữa chăng

Nói với tuổi trốn học

Người ta trốn lính đi tu

Em nay trốn học đi tu ắt là

Em mười bảy? Em mười ba

Em mười bốn định tu là mười lăm?

chịu thua

Bây giờ tôi rất có quyền

Hỏi ông trời: – chớ thuyền quyên là gì?

Mà nhân gian nhớ li bì

Từ thiên thu tới tâm kỳ càn khôn

Trời rằng: ngươi rất có quyền

Hỏi như rứa đó … nhưng …

– Nhưng sao?

– Nhưng ta không đủ thẩm quyền đáp đâu

Ở bên rìa mép

Vai đeo tờ giấy vẽ bùa

Chân mang guốc nhọn ghé chùa trộm hương

Hai tay buông bắt vô thường

Đốt xương ngón ngón quẹo đường cong cong

Thái thanh viễn lộ hà tòng

Càn khôn tội lỗi đi vòng chúng em

Phượng thành

Lên mù sương xuống mù sương

Khóc trong tri dũng cuối đường hở hang

Đổ xiêu trời biển điêu tàn

Một sân lầm cát khôn hàn âm thanh

Ý trong tờ vẽ trắng ghềnh

Rừng ong bay mất phượng thành ve kêu

Rứt bông

Mưa rừng xuống biển dã man

Rứt bông đầu nhánh dung nhan lộn màu

Rụng từ tiếng hạc bay mau

Ồ thưa xứ sở trước sau xin về

Rằng tôi trót ở thôn quê

Từ yêu thôn nữ đốt que củi hồng

Rằng thưa hoàng hậu vui lòng

Cùng nhau đi dạo ra đồng chiều nay

Sa mạc phát tiết

Em xin về giữa thiên thâu

Non ngàn lũng lạ nước đầu khe truông

Con chim sầu tuyết băng nguồn

Mở heo hút cỏ phơi truồng đá xanh

Trên vòm thời đại đi quanh

Bách quần quỹ đạo tan vành nguyệt hoa

Đổi hang hùm đuổi theo ma

Gãy đàn quỷ đực khóc òa quỷ nương

Em làm thôn nữ bờ mương

Dựng vòm cổng mọc cỏ vườn chăn hoa

là khách không nhà

Bó chân ngồi xuống nhìn ra thân mình

Chân trời trút lụy điêu linh

Kết vòng đổ quán xiêu đình rụng hiên

Đêm gầm bất tuyệt thiên nhiên

Càn khôn chết lịm dưới phiền sương gieo

Em xin về gót mang theo

Dấu sơ nguyên rộng mây trèo cửa thu

Duỗi thân thể muối

Ầm cơ giới hận thân tù chung thân

Thưa em trời chẳng cho gần

Đường vô hạn trắng tử phần ban trưa

Đêm vần vũ bạc phau xưa

Hồn sa mạc phát tiết mưa ra ngoài

Tặng chị

Người đi nón ngả yêu đào

Gót mơ từ cực sắc màu hiến dâng

Quận đi vẽ mộng xa dần

Mỵ dàn hoa lộc sông hằng chảy xuôi

Thu trang chiều

Cơn chiều lấm tấm hạt mưa

Cơn mai lổ đổ sương lùa qua song

Chiều nay gió tạnh mơ mòng

Hoàng hôn lơ lững đi vòng loanh quanh

Thuý

Anh hoa phát tiết dập dồn

Mở linh hồn tại thể tồn từng cơn

Mở triều giập gió

Mù sa sáu cõi xuống cồn hở hang

Thuý xin về lúc

Thuý xin về lúc cây xanh

Gió vần vũ gãy đổ cành sau lưng

Con chim mùa phượng điệp trùng

Nắng vây trời hạ mịt mùng sang đông

Thuý xin về lúc cây xanh

Gió vần vũ giậy xô cành trời xuân

Con chim triều biển điệp trùng

Mông lung tiếng gọi một vùng thiên di

Trẫm ghé thăm

Trẫm ghé thăm em

Một bận này

Mai sau Trẫm sẽ

Nhớ hôm nay

Một lần Trẫm ghé

Thăm em thế

Suốt một bình sinh

Trẫm nhớ hoài

Em mở hai hàng

Cỏ mọc ra

Trẫm nhìn thơ mộng

Cỏ chan hòa

Um tùm một cõi

Hương lồng lộng

Phơ phất tà xiêm

Phe phẩy hoa

Trẫm một mình hoàng hậu của trẫm

Trẫm ở bên trời

Trẫm nhớ em

Trên trời trẫm nhớ

Trẫm thương thêm

Trẫm buồn như thể

Trời buồn thảm

Trẫm khóc vô ngần

Trẫm nhớ em

Trẫm nhớ đêm nay

Trẫm một mình

Trẫm sầu ủ rũ

Trẫm nín thinh

Trẫm không dám gọi

Trẫm buồn ngủ

Trẫm sẽ chiêm bao

Trẫm một mình

Trẫm nhớ em

Trẫm nhớ em như



Rất gần mà cũng

Rất xa xôi

Vì sao? Quả thật

Trẫm không biết

Giải thích thế nào

Cho rõ ra

Chỉ biết rằng em

Đẹp quá chừng

Khiến linh hồn Trẫm

Nhớ mông lung

Nhớ xa vắng quá

Như người lạ

Nhớ một người quá chừng

Trẫm sẽ làm thơ

Trẫm sẽ làm thơ

Suốt Sinh Bình

Trẫm làm thơ suốt

Cõi Bình Sinh

Trẫm tặng riêng Em

Là Em Mọi

Hoa ở Trên Ngàn

Em rất xinh

Trẫm sẽ cho em

Trang mộng này

Trao vào em giữ

Ở trong tay

Sinh bình em sẽ o bồng bế

O bế bình sinh

Kỷ vật này

Trời hỏi

Hỏi rằng: giờ có chịu đi

Về Thiên Đường ngắm mấy dì Tiên Nga

Thưa rằng: thà sống với ma

Miễn là được thấy lại toà Mông Rô

Xuống hang

Bây giờ đầu rộng tơ đan

Tóc em là liễu hai hàng xuống vai

Bỏ sông bỏ bến chạy dài

Rứt ngang ngửa ruộng sơ khai khe ngồi

Em là người lạ em tôi

Mừng vui như thể nước trôi hai bờ

Lạc về rú động truông trơ

Đời đi mất bỏ bóng mờ xuống hang

Xứ sở

Xứ sở bấy giờ hoa huyện trôi

Vẻ ngân về đất trắng cây đời

Mặt nước xuôi triều Giang Nam Hạ

Ngoảnh đầu núi dựng Thượng Du rơi

Bấy giờ trăng mọc rất xanh xao

Vườn liễu kiêu – nắng lục năm nào

Bát ngát hai miền hồng hạnh gọi

Mắt buồn Hy Lạp phượng chiêm bao

Trên đây là toàn bộ các bài thơ nằm trong tập Lá hoa cồn của nhà thơ Bùi Giáng mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó bạn sẽ hiểu thêm về những sáng tác của ông cũng như hiểu được tại sao ông lại được đánh giá là một nhà thơ tài hoa. Và cũng đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cập nhật những bài thơ hay của các tác giả nổi tiếng bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Xem thêm:  1001 bài thơ viết về dân ca Quan Họ, làn điệu quê hương tôi

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …