Home / Chùm thơ chọn lọc / Nhà Thơ Bùi Kim Anh Và Tập Thơ Lối Mưa (1999) Nổi Tiếng

Nhà Thơ Bùi Kim Anh Và Tập Thơ Lối Mưa (1999) Nổi Tiếng

Nhà Thơ Bùi Kim Anh Và Tập Thơ Lối Mưa (1999) Nổi Tiếng

“Những câu thơ lãng đãng đi qua vùng trí nhớ. Tôi đọc và nhớ về Bùi Kim Anh. Rồi như có một vết xước trong sâu thẳm tâm hồn”. Đó là một trong những lời bình luận hay về thơ của bà. Lối thơ, phong cách thơ của bà độc đáo, có cách nhìn mới mẻ, hút hồn độc giả. Trong đó tập thơ Lối Mưa (1999) rất nổi tiếng, vang bóng một thời.

Ngay dưới đây, chúng ta cùng nhau nghiền ngẫm tập thơ và thấu hiểu hơn về lẽ sống đời thường, về một tình yêu đầy khát vọng nhé!

Bà Lão Bên Hồ

Bà cụ già như bà lão từ trong cổ tích

Dúm dó góc hồ

Lần lữa đôi tay cắt gọt

Mụn vải tả tơi gió lật

Mẩu gỗ cộc cằn chỏng chơ

Những con búp bê nhem nhuốc như những đứa trẻ bị bỏ rơi

Những con búp bê như tuổi già lay lắt

Dòng đời trôi tốc độ xe máy vùn vụt

Bà cụ trước thời gian

Phố Lương Văn Can đồ chơi hiện đại cả dãy hàng

Bà cụ già như bà lão từ trong cổ tích

Ở nơi đâu?

Thưa thớt ngày búp bê giẻ rách

Góc tường bên kia hồ Hoàn Kiếm từ buổi nào trống lặng

Bà lão về đâu?

Có một cô bé nay đã thành người lớn

Ngăn tuổi thơ vẫn bày con búp bê bù rối

Xếp thành câu chuyện cổ ngày nay

Biển Muộn

Muộn mằn quá vầng trăng mười tám

Lép loi chẳng còn nữa căng tròn

Vẩn vơ trôi từ biển đến đầu non

Bãi vắng đằm mình trong giấc ngủ

Muốn ra biển mà ngại cơn sóng dữ

khuya sợ tối bóng hàng cây

Tìm gì đây lòng phố biển hôm nay

Căn gác lặng một vầng trăng lạc lõng

Câu Hát Dài

Non nớt thay tiếng hát của em

Chất giọng quý như vàng ròng rơi vãi

Chiếc loa gỉ chắt lời em vọng lại

Câu hát dài một kiếp lang thang

Mũ ngửa ra nào có xin ai

Ròng rã lời ca ngày kiếm sống

Đồng tiền mọn rơi từ lòng trắc ẩn

Dây loa lê lết bụi hè đường

Câu hát dài cho phố một âm thanh

Chọn bài gì đây khiến người thương cảm

Non nớt khúc tình ca

Em có tuổi thơ đâu trong tiếng hát của mình

Chỉ Một Lời

Nếu không thể thật lòng

Xin người đừng nói dối

Chỉ một lời soi lại lòng nhau

Chỉ một ly cạn hơi tiễn biệt

Kỷ niệm gói vào thơ trao lại

Chút đọng giọt xót xa

Bàn ghế ngây ngô chén ly nghiêng ngả

Giẻ thời gian lau sạch lệ nhoà

Chiều Cuối Năm

Chỉ gặp nơi đây những khuôn mộ lầm lì

Hàng bia xám trong buốt giá

Gió ngủ quên trên lá khô lặng lẽ

Chân hương gầy nẻ mặt nhang

Một nắm hương đâu đủ thắp lượt hàng

Lòng thành kính mênh mang sương khói

Bức tường đá những dòng tên trơ trọi

Dấu vết đời người

Vỏn vẹn vết sơn đen

Chiều cuối năm chỉ có gió thôi

Gió từ núi thổi xuống khuôn mặt đá

Gió từ rừng thổi hàng cây trước mộ

Đường Điện Biên cuốn bụi mải mê

Một nắm hương đâu đủ gọi anh về

Sâu lắm chiến hào

Sâu lắm hố bom

Chiến thắng năm xưa đã là sâu lắm

Mường Lay con nước ngập đầy

Chiều cuối năm phảng phất khói hương bay

Phố mở ra trên đường núi

Đồi A1 thu mình

Điện Biên lớn dậy

Hồn gọi hồn thảng thốt giữa tầng cao

Chiều Trên Phố

Hà Nội hè này nhiều nắng quá

Chẳng theo người thêm nắng Nha Trang

Biết biển xanh không nỡ phũ phàng

Xát nước mặn làm xót xa mong nhớ

Người dạt dào theo triền sóng vỗ

Bỏ ta một mình ngược giữa phố đông

Ta khát khô thân xác cộc cằn

Chớp nắng lụi giữa ngã tư đầy bụi

Người vô tình mang đi của phố một dáng hình

Bỏ ta một mình như bao lần bỏ ta không nói

Gió cứ thổi khoảng sau lưng trống trải

Hà Nội lên đèn khi chưa tắt hoàng hôn

Bởi nắng nhiều hoa tím ngát hơn

Dưới bóng cây chờ cùng đi một lối

Ta cột ước mơ góc sâu tăm tối

Ủ tâm tình trong dòng chữ mong manh

Lá khô rơi cho nhớ

Biết là người xa tầm tay với

Biết đã yêu trên đường Hà Nội

Một người dãi nắng Nha Trang

Cho Kẻ Ngủ Trên Đường Nguyễn Công Trứ

Hắn nằm như vậy giữa ngã ba

thong thả duỗi

nửa khuôn mặt mà giấc ngủ đã trả trẻ trung

về cho người mẹ thuở sơ sinh

giữa nắm tóc cằn của mồ hôi và cát bụi

Chẳng ai biết hắn từ đâu tới

Ngủ đêm giữa phố lặng yên

Ngủ sớm nay dập dụi

Chẳng ai dám đánh thức kẻ tả tơi

Viên đá rơi trên đường còn có kẻ hảo tâm hất vào rãnh nước

Thói quen vô tình đã khiến con người trở nên vô cảm

Hãy ngủ đi kẻ bên đường

Rỗng không cho con người giấc ngủ thánh thiện

Thức dậy sẽ khát đói

sẽ lẩn thẩn

sẽ là trơ trọi

Đừng bao giờ thức dậy mà biết mình là một gã ăn mày khùng điên

Cho Mình

Tôi lặng im và xin đừng hỏi

Người quanh tôi đã nói quá nhiều

Những tiếng chạm nhau ắp cả một chiều

Tôi mải ngắm những làn môi biến dạng

Nghe trong thanh âm lẫn tiếng vô hồn

Thảng thốt oán hờn hay yêu thương

Tôi bận lấp khoảng không giả dối

Bứt khỏi đầu từng sợi còng queo

Trang ngày tính toan

Trang đêm thẫm màu

Tôi lặng im cho thơ thức dậy

Câu chữ vặn mình bứt khỏi cơn mê

Gió từ đâu man mát thổi về

Chờ

Chờ một người không hẹn

Chờ lá rơi chiều hè

Con đường rưng nắng nghẹn

Chiều thì cứ chiều thôi

Người lạc ở giữa người

Còn một bó hoa ế

Sao chọn tôi để mời

Xem thêm:  Tề Phong – Chùm thơ Khổng Tử đặc sắc vang danh nhất phần đầu

Chờ Bình Minh

Tiếng ồn ã bên nhà hàng xóm

Cha con cùng uống rượu

Nguểnh ngoảng

Không còn nữa cha con

Tôi thu mình trong góc tối om

Vùi sâu ý nghĩ

Họ sung sướng hay đau khổ

Tiếng mảnh vỡ găm vào không gian

Tôi sung sướng hay đau khổ

Bóng cây trên khung cửa chập chờn

Họ quên chính mình

Không ý nghĩ chỉ còn lời nói

Tiếng lè nhè giải thoát

Cực nhọc của miếng cơm manh áo

Tủi hờn của số kiếp long đong

Và họ ngủ

Cần chi giấc ngủ

Hơi rượu xua cơn mộng mị

Khát thèm

Đêm chẳng công bằng

Nghiêng trở trăn cho người đánh mất đi giấc ngủ

Vo mình trong mảnh con con

Chờ bình minh làm tắt ánh đèn

Con Đi

Bố mẹ đã nhận trầu cau của người ta

Nụ hoa đến thì chờ ngày trao cho người con trai xa lạ

Mẹ sắm sửa hành trang cho con từ tấm bé

Để hôm nay

Con tách ra, nhập lại với một người

Con đi lấy chồng vẫn về với mẹ thôi

Nào có qua sông mà lo cách trở

Nhà mình chông chênh vì thiếu đi áo quần sách vở

Chiều vắng thêm vì chiều vắng con

Con đi lấy chồng cũng xa mẹ từ đây

Vui buồn cũng từ đây thay đổi

Mẹ không thể cho con những gì chưa biết tới

Hãy yêu quý cuộc đời như mẹ đã yêu con!

Đêm Tôi Tìm Mình

Có như đêm nay tôi tự tìm mình

Đêm cô đơn mở toang cánh cửa

Lúc này gió không còn có nữa

Một bóng người hút cuối bóng cây

Anh trẻ trung vô tình như gió mây

Nay dạt đến mai trôi hờ hững

Một khoảng hồ đêm lọt giữa lòng Hà Nội

Một con đường đêm tắt bóng

Tiếng nhạc đêm nhức nhối

Giọt nước mắt đêm lạnh gối

Tôi tìm tôi trong giấc ngủ của mình

Đợi Trăng

Biển ở mãi nơi xa

Sông đêm ngày mải mốt

Con thuyền không buộc chặt

Trôi theo dòng mênh mang

Mây cứ mãi lang thang

Gió một đời theo đuổi

Trăng trở giấc mơ màng

Chẳng bao giờ biết vội

Cái gần ở thật gần

Vơ một lòng tay chật

Giấc mơ ở xa nhất

Đêm thả màn đợi trăng

Giọt Sương Đầu

Em cứ cố xoá đi nỗi nhớ

Mà trong mơ anh lại tới gần

Cả âu yếm cả ức nén cả điều đã mất

Đêm quạnh hiu

Em không nắm nổi tay mình

Em và anh như hai cõi âm dương trên manh chiếu lạnh

Đường trần lầy lội gắt gay

Em gọi anh trong cơn mơ đêm

trong ý nghĩ ngày

Người yêu ơi sao là giấc mộng

Cứ ú ớ như câm như điếc

Đến khuya khoắt vò nhau nuối tiếc

Tình yêu nào có lỗi gì đâu

Nỗi nhớ nào đong trắng giọt sương đầu

Giữa Lùm Hoang Dại

Suối hẹp lòng bởi lối viễn du

Chẳng còn tiếng rì rầm lách trong khe lá

Tìm đâu phiến đá xưa êm ả

Thanh thản Côn Sơn lánh cõi tục ồn ào

Đỉnh Bàn Cờ ngàn bậc leo cao

Đã quang quất để không còn heo hút

Ta bới cỏ vạch một thời cay nghiệt

Lệ Chi Viên vơ vất âm hồn

Mảnh ngói tàn mây phủ mấy trăm năm

Mà hương khói đốt lời thảng thốt

Gió cứ gió trọn đời trói buộc

Thuở anh hùng tan kiếp tài ba

Trắng đêm Côn Sơn đâu chỉ mình ta

Hoa đại rụng rời đau tấc lòng ưu ái

Đốt nén nhang giữa lùm hoang dại

Một tiếng thở dài hút lạnh sau lưng

Gửi Người Vội Vàng

Người đi để nắng cho đồng

Nhạt màu sắc

Úa nhành lá thắm

Gió cồn cào thổi trời yên lặng

Mùa ngẩn ngơ lạc bước chân

Có thể yêu thêm nữa một lần

Xuân đang tới và người đã mất

Có ngày tháng xuân đâu mà thi nhân giã biệt

Để vội vàng hối thúc kẻ tình si

Một nửa nào Người đã mang đi

Còn một nửa ta tìm mải miết

Ta muộn màng chịu lời cách biệt

Đến bây giờ là khoảng hư vô

Còn bao xuân cho ta đợi chờ

Mau thế mỗi giờ không trở lại

Nơi cõi xa có xuân hồng ươm trái

Mà thơ tình trải mãi nhân gian

Ta muốn yêu Người cách lối xa đường

Gửi nắng tắt gói vào cho gió

Tình không tuổi chẳng âm dương cách trở

Cho riêng ai đâu mà nặng thế chữ tình

Khoảng Trống

Khi em hiểu về cuộc đời

Khi em hiểu về anh

Đầy đủ ngọn ngành

Thì tất cả đã là rất muộn

Cho dù mặt trời dậy buổi sớm mai

Cho dù những bông hoa tình yêu vẫn nở

Cho dù những nhịp cầu lao nhanh nối đôi bờ cách nhau

Và anh nói rằng – anh vẫn yêu em

Điều anh cần em có đáp được đâu

Cái em mộng mơ anh không biết

Hai ta biền biệt

Em nghĩ tới phương nào

Anh sống ở nơi đâu

Trang ngày trang đêm 24 khoảng thời gian

Công việc chung bữa ăn giấc ngủ

Chiếm hết khoảng tình yêu cần có

Phút nghỉ ngơi nào ta dành cho nhau

Đời còn gì để nối anh với em

Giữa hai đứa đâu là mơ là thực

Một con đò sang ngang chở đầy trách nhiệm

Các con là cầu nối chặt đôi ta

Cho đến bao giờ ta chỉ biết có nhau

Chỉ san sẻ niềm yêu con cái

Không vắng xa với đời riêng biệt

Không còn thức dậy giữa đêm sâu

Khoảng Xa

Có một khoảng rất xa

Như những ngày ta chưa gặp nhau

Hoa dại dột nở trên đường vắng

Người là gió phiêu diêu tìm triền núi rộng

Thanh thản vùng xanh biếc cỏ cây

Có một khoảng rất xa

Như con đường ta đã đi qua

Có biển xanh như chưa hề biết vội

Chưa một lần giận dữ với thương đau

Chưa một lần yêu để phải nhớ phải sầu

Có một khoảng rất xa

Như cuộc đời hai chúng ta

Hai lãnh địa chăng đầy biển cấm

Có cái nhìn lạnh tanh sương sớm

Phủ trắng ước muốn

Có một khoảng rất xa

Cứ dãn ra khi lòng ta xích lại

Người một cõi miên man

Ta một mình mê mải

Ý nghĩ cho nhau lặng lúc thu tàn

Không Đề

Một đời người bao buồn qua

Cả uất hận yêu đương lùi vào quên lãng

Con người già đi trên chồng kỷ niệm

Lo toan dồn vào búi đam mê

Lối Về

Rồi những cơn mưa nhoà phố hẹp

Tôi lại tìm tôi của ngày xưa

Thuở con gái mái tóc dài buông xoã

Vội vã mưa trú mái hiên người

Con phố nhỏ mãi vẫn nhỏ thôi

Tôi đi qua tuổi thơ

Những ngôi nhà thay dáng mới

Thương Hà Nội rũ mình sau cơn mưa chật chội

Chỉ một khoảng cách ngăn mà vòng vo bao khúc lội

Để tôi trở về với yêu thương

Xem thêm:  Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu – Tập thơ vang danh của Du Tử Lê phần 5

Tôi hằng đi trên lối của mình

Hà Nội của những ai thức khi bình minh chưa tỉnh giấc

Có thể vừa đi vừa hát

Chỉ có gió và lá bay bay

Thoang thoáng người mải mốt

Không tiếng còi xe và hơi xăng nồng nặc

Con đường quen từng vết xóc

Con đường quen từng gương mặt

Có thể vừa đi vừa nghĩ một ý thơ

Con phố nhỏ mãi vẫn nhỏ thôi

Tôi đếm thời gian trên từng sợi tóc

Thương Hà Nội nắng mưa lầm lụi

Cho tôi sớm chiều đi trên lối của mình

Mẹ Chỉ Còn Một Nửa

Căn nhà tách ra

Mẹ một mình với tuổi già

Xoay xoả lương hưu chật hẹp

Đã ngăn cách tiếng rầy la bực bội

Ngăn cách tình bà cháu mẹ con

Mẹ một mình chống đỡ thời gian

Căn phòng lạnh khỏi chống lời con cháu

Nước mắt cạn chỉ mình mẹ thấu

Trong nửa nhà mẹ cho

Con thành kẻ láng giềng

Mẹ một đời chiu chắt cho con

Đến giả cả tự xây tường ngăn cách

Mẹ so ro vơi trong nồi cơm lạnh

Thoi thót một mình còn nửa trái tim

Bức tường gạch xây không phải vô hình

Trả cho con bình yên vì không có mẹ

Rồi có thể một đêm

Mẹ không còn trở dậy

Và bức tường này cản mẹ kịp nhìn con

Mẹ Ơi

Mẹ ơi lạnh mất rồi

Hơi ấm của con không truyền sang nổi mẹ

Con thêm một lần mồ côi

Dẫu ở tuổi nào cũng vậy thôi

Mất mẹ cô đơn đè lên tất cả

Căn phòng nhỏ dáng gầy của mẹ

Giờ chỉ còn hương khói đợi con

Trời vô tình để mãi mưa tuôn

Con đâu biết chiều nay phút cuối

Đôi mắt mẹ khép lời con khóc gọi

Mẹ ơi lạnh mất rồi

Mong Qua Đêm

Vô lý nghĩa là không có lý

Mùa xuân về không hẳn là xuân

Nửa rét mướt sang

Nửa nhão nhoét gió nồm

Người đàn bà so mình

Quán tong teo

Giơ mái gầy

Nhặt đồng vặt vãnh

Những kẻ ngông cuồng rú ga

Xé toang lòng đường

Tiếng còi đuổi

Cụ già gánh nắm hành run bước chạy

Vỉa hè phô phang hàng quán thản nhiên

Báo hàng ngày hằn lên

Thiện ác vách ngăn tờ bạc mỏng

Người cứ đẹp bởi thời trang dài ngắn

Những đứa trẻ vàng oặt tật nguyền

Chiến tranh đã lâu

cha không là thương binh

bởi con gánh thay cha phần thương tật

Bão đã cuốn những con thuyền

cho làng chài thiếu những người đàn ông ra biển

Lũ lụt cuốn trôi hàng tỷ đồng

Người ta chiếm dụng hàng tỷ đồng…

Tôi lang thang mong là kẻ trống không

Xoá trong tâm não những mảnh đời vô lý

Tôi chỉ là người đàn bà

Trái tim đau chi chút cũng giật mình

Cánh màn đêm khép lại rối tinh

Câu thơ viết lời lời không có lý

Đèn trắng một vệt dài

Mong qua đêm

Ngày Mới Yêu

Ngày ấy lúa vẫn thì con gái

Chỉ biết xanh ngút ngát tận trời

Em mới yêu nên chưa biết làm thơ

Vụng dại trượt trên nhành cỏ ướt

Ngày ấy có con cò trắng muốt

Dầm mình trong vạt lúa kiếm ăn

Anh mới yêu nên chưa hết ngại ngần

Gió cứ thổi quẩn quanh vào với gió

Ngày ấy tình yêu còn rất trẻ

Anh vin cành em nhặt tím hoa xoan

Chỉ biết say mê chẳng biết lỡ làng

Đầy ắp lối đi về hò hẹn

Ngày ấy… qua bao lâu ngày ấy

Em đã quên không buộc chỉ cánh cò

Anh đã quên cả lối dẫn tới bờ

Con diều tuột tay qua cánh đồng bay mãi.

Ngược Lối Thu Sang

Em và anh

Nốt nhạc xưa

Không lời

Tuổi mới yêu rất vội

Khoảnh khắc thu sang vụt tắt trong lòng

Hoa sữa không vương hương

Cho lần hẹn

Anh đón em

Soạn khúc nhạc đầu

Bài hát tình yêu anh viết bao lần

Giai điệu cũ mong manh

Bài thơ tình yêu em viết bao lần

Những mối tình dang dở

Mùa thu này em không viết nữa

Một ý thơ lỡ vần

Anh đi về phía nắng

Những người tình cho anh câu hát mới

Khoảnh thu vời vợi

Lời hát anh xa xôi

Lời thơ em riêng một mảnh đời

Em một mình rời khỏi phố mùa thu

Anh một mình trở về với mùa thu Hà Nội

Con phố nhỏ

Ngược lối thu sang

Nợ Nỗi Niềm

Ta mắc nợ người lần hò hẹn

Lần ngủ quên mắc nợ bình minh

Sợi tóc vương trắng nợ nỗi niềm

Mải lo toan nợ con đường đi về bài thơ chưa viết

Ta mắc nợ người bao giờ trả đây

Câu thơ cho rừng xanh xao như cỏ

Câu thơ cho lúa nghẹn đòng đòng trước gió

Núi thu mình hòn non bộ ngẩn ngơ

Ngồi trong căn phòng mơ những bến bờ

Dòng sông đỏ mắt ngầu suy nghĩ

Lọ mọ đi quanh tường cũ kỹ

Nhành cây trong chậu hoá mùn

Khi có thể mở lòng thì bước chân run

Mới khao khát đã nôn nao nắng gió

Tóc vẫn xanh chỉ còn vừa đủ

Giữ cho ngày thời gian

Ta mắc nợ người câu thơ chứa chan

Giọt nắng trong rớt vào nhành lá

Ngã tư sớm người bán hoa tỉa từng cánh nhỏ

Vội vã đi cho chiều nghẽn lối về

Để một đời yêu vẫn u mê

Câu thơ tình xé vào đêm tối

Là thi nhân đâu mà không trả nổi

Mắc nợ trời sao giấc ngủ đây

Nước Mắt Tuổi Già

Mắt mẹ đã nhoà khi nhận tấm huân chương

Nỗi đau mất con nhúm đôi tay già cả

Mẹ lặng im

Vì sự đè nặng của chuỗi ngày vất vả

Hay chờ niềm tự hào thức dậy

Sau những chịu đựng triền miên

Nước mắt một đời giờ đã cạn khô

Bao lần tiễn con

Mẹ chẳng biết ghi lên ngày tháng

Vắng con mẹ một mình lụi cụi

Chịu cùng nước mắt thở than

Chút nghĩa tình làng xóm cưu mang

Mẹ đón nhận như ơn sâu nghĩa nặng

Tiễn con đi

Mẹ chịu ngày mưa nắng

Bợt mái đầu

Còng cõi níu đôi vai

Mẹ còn gì cần đâu

Tuổi già và căn nhà vắng bóng con trai

Mẹ đặt lên bàn thờ tấm huân chương

Lẩy bẩy thắp nén nhang

Cho người con liệt sĩ

Mẹ lặng im

Khép sự đơn côi

Che cơn lạnh mới về.

Rằm

Hãy thắp giùm tôi nén nhang cháy dở

Cho một kẻ ngẩn ngơ làm khổ đời mình

Phút lãng đãng thả hồn mây gió

Để lạc loài trong cõi nhân sinh

Rét Tháng Ba

Thiên hạ bây giờ còn đan áo nữa đâu

Tấm áo rét rẻ hơn manh áo lụa

Lo một lần mấy mùa đông

Xem thêm:  Tuyển chọn tập Thơ Nôm ấn tượng nhất của Hồ Xuân Hương phần 4

Tháng ba bây giờ chẳng tái tê lòng

Cái rét trở mình hong hóng gió

Bất chợt đến cơn mưa rào đầu hạ

Thương nàng Bân chắc còn lọ mọ

Miệt mài theo mũi chỉ đường kim

Chút tình yêu thiên hạ suốt đời tìm

Rút Từ Kí Ức

Những gì đã khiến tôi hiểu em

Và yêu hơn nghề làm cô giáo

Tập làm văn em gửi lại

Thành nếp gấp kỷ niệm đời tôi

Người học trò giỏi văn ra đi

Trên đất An Dương thủa nào dựng nước

Chim ngói bay về kín đồng hợp tác

Mùa vàng xốn xang

Nắng hạ thêm lần nhận tin em

Phong bì không dấu hòm thư quen thuộc

Em đang trên đường ra phía trước

Viết vội vài dòng gửi cho cô

Năm học bắt đầu rồi em có nghe không

Vẫn thầy hiệu trưởng già và tiếng trống

Lớp học vào làng sân trường tạm vắng

Nỗi nhớ học trò trĩu nặng hàng cây

Thư em đến trước giờ tôi lên lớp

Vẫn bài mở đầu đã giảng em nghe

Sao bỗng hôm nay trong lòng xao động

Tôi nói về môn Văn và nói về em

Đường đến lớp xa hơn mà lại thấy gần

Ngọn đèn dầu thâu đêm bên trang giáo án

Có những điều tưởng như giản dị

Trong cuộc sống này ngày mỗi lớn lao.

Tháng Tư Con Gái

MMoojt ngày tháng tư – ngày sinh con gái

Những ngày tháng tư năm ấy

Mẹ con mình tiễn cha đi chiến dịch

Còn mãi đó tấm hình con bé bỏng

Bịn rịn cha ôm vội vã lúc lên đường

Không phải người lính mà cha luôn vắng nhà

Chiếc túi đeo vai

Một cây bút và những tờ giấy trắng

Giản dị hành trang nhà báo

Tiến về Sài gòn theo bước đoàn quân

Bài viết cho con ngày tháng tư

Đỏ sắc cờ bay trên dinh Độc Lập

Món quà lớn mẹ con mình đón đọc

Tờ báo nào cũng rộn rã tình yêu

Miền đất ở xa – miền đất ở gần

Trang báo ghi

Ngày hối hả và đêm thao thức

Từng chữ từng trang

Cha vội vã lên đường

Tháng tư – ngày sinh con gái

Từ phương Nam bạn bè đang đợi

Lại một lần tháng tư – con gái

Cha không kịp về mừng sinh nhật con

Thư Gửi Con

Có một loài hoa để cho tháng tư

Nắng hạ soi vào thấy mình thanh cao quá

Giá có thể gửi cho con

Hoa loa kèn đang nở

Trắng ngần trên lối phố

Hà Nội đong đầy nhớ thương

Ở bên ấy bây giờ vào mùa đông

Nắng cũng lạnh khoảng trời xa lạ

Con một mình làm quen tuyết giá

Con một mình tự chăm sóc mình thôi

Con trở về tuổi lên ba bập bẹ tiếng người

Trang sách mở những âm vần khác lạ

Con kiến xíu xiu lượm từng hạt chữ

Chất đầy mơ ước của mẹ cha

Con là giọt nước mát lành sau mỗi cơn mưa

Là tiếng reo vui mỗi ngày quẩn quanh chân mẹ

Là khát khao thuở mẹ còn con gái

Và là những gì hôm nay ngày mai

Con còn nhớ cây phượng già xoè cánh trên mặt hồ Hoàn Kiếm

Tháng năm này nóng hơn, bông thắm đỏ hơn

Cái nắng hút khô dòng điện tận nguồn

Hà Nội đẫm mồ hôi

Từng khu phố thay nhau không gió mát

Sông vắt mình tưới nước cho ruộng cạn

Lúa khát nghẹn hơi

Chắc thần mưa ngủ quên không mở nước cho người

Mà đi tìm con cóc nghiến răng gọi trời bây giờ cũng khó

Cái ông Trời nằm trong câu chuyện cổ

Ngày xưa… mẹ kể con nghe

Con đã học bao điều để đi xa

Thiên nhiên cũng như người cũng là bí hiểm

Đã có thể ngăn sông xẻ núi

Riêng chuyện nắng mưa không uốn được trời

Đường Giảng Võ vẫn những người rán lưng trên bỏng rát vỉa hè

Và con đường mẹ đi về chiều hôm vẫn tắc

Người như kiến trên lối hẹp

Chậm hơn một đám tang

Chôn mỗi ngày một quãng thời gian

Cứ mỗi bước nhích lên lại thương hơn con đường Hà Nội

Mẹ giận mình chẳng thể bứt lên mở lối

Đành theo hàng ngang mà tiến vậy thôi

Giá có con ở bên

Mình ríu nhau lách giữa dòng người

Tìm Thấy Chữ Mình

Ta một mình

Khoá cửa ngôi nhà

Thả chân trần trên sàn lạnh

Thả thân trần trong bồn ấm

Chợt thấy mình lãng quên

Ta để rơi chữ mình vào búi lo toan

Bộ não lập trình

Căng ra nhịp thở

Dồn thời gian vào vũ điệu đam mê

Bàn tay xoè những ngón nhễ nhại

Nắm bắt

Mảng sống tính bằng những con số chi li

Tham vọng đến lưng còng gối mỏi

Ta một mình

Tắt thanh âm khỏi loãng bằng an

Khung kính mỏng lọc trong bụi bặm

Nhặt những mảnh đời đáng ghét và đáng yêu

Xếp lại chữ mình

Trả Lại

Em trả tự do cho anh

Và xin lại riêng mình

Ta không thể buộc thời gian

buộc yêu thương

Dù chỉ vô hình

Tự do sẽ phải trả bằng nước mắt của em

bằng nửa đời bên nhau dành dụm

Với niềm an ủi của mẹ cha ta lúc tuổi già

Với ríu ran gia đình bên bữa cơm chín tới

Tự do có thể khiến anh hoặc em cô đơn phần đời còn lại

Vẫn đành trả cho nhau

Ta không thể làm lại từ đầu

Mùa xuân những sợi tóc nhợt màu

Im lặng tiếng thở dài có tắt đâu

Tranh cãi làm con kinh hãi

Phần mất mát và phần còn lại

Cân dần theo thời gian

Tự do mà anh

mà em

mà con

đau đớn trong lòng

Trắng Căn Phòng Tối

Chiều nắng ngả trên đường hạ

Một thoáng mây nhẹ hoàng hôn

Hoa cúc nở trắng căn phòng tối

Người vội đến rồi đi

Trống một khoảng ngồi

Lời vội buông có một nửa lời

Câu nói dở lạc dòng suy tưởng

Ta khép cửa

Co mình trên ghế rộng

Thứ bảy chông chênh

Vẳng nhạc buồn

Trắng Chiều Hôm

Con thuyền bỏ quên cột bên bờ

Khát cháy trên dòng đầy sóng vỗ

Mảnh trăng bỏ quên úa trên nhành cỏ

Muốn bứt mình bay theo dải mây

Tình yêu bỏ quên ngâm trong ly rượu đầy

Trái tim vẫn phập phồng hơi thở

Thời gian bỏ quên vùi sâu kẽ tóc

Nhuộm phủ rồi chạng vạng trắng chiều hôm

Bỏ quên tia nắng thắp bình minh

Đêm chậm chân không vào giấc ngủ

Quên không khoá bỏ quên ngăn tủ

Bóng dại khờ lẵng nhẵng nhớ quên

Tự Mình

Người tôi yêu trốn giữa bao người

Bưng mắt tôi đi quờ quạng

Nắm bàn tay nhầm tên mặt

Giật mảnh áo vương sai mất bóng hình

Tôi giấu người yêu vào cõi tâm linh

Dại dột lại bày lên câu chữ

Thiên hạ bới ngổn ngang mảnh vỡ

Tôi dẫm lên nhức những câu hàng

Chút cỏn con lạc chốn nhân gian

Cho kẻ đá đi người nhặt lại

Tôi mắc nợ mình không trang trải

Đốt thành tro vương vãi nhiều thêm

Tập thơ Lối Mưa mang đến cho độc giả niềm hứng thú với nền thi ca . Đọc những bài thơ này, chúng ta hiểu thêm về bà, về những giải thưởng cao quý văn học mà bà đạt được trong những năm tháng cuộc đời. Mời bạn cùng tham khảo nghiền ngẫm và chớ quên theo dõi những bài thơ hay của bà trên web nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …