Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Đỗ Trung Quân và tuyển tập thơ hay đặc sắc nhất phần 3

Nhà thơ Đỗ Trung Quân và tuyển tập thơ hay đặc sắc nhất phần 3

Nhà thơ Đỗ Trung Quân và tuyển tập thơ hay đặc sắc nhất phần 3

Quê hương của Đỗ Trung Quân là một trong những sáng tác vô cùng đặc sắc của ông. Bên cạnh đó ông còn có rất nhiều bài thơ hay đặc sắc khác. Nhiều sáng tác của ông đã được phổ nhạc và được yêu thích như Quê hương, phượng hồng… Dưới đây là những của Đỗ Trung Quân mà chúng tôi đã chọn lọc và muốn với bạn.

Không phải tơ trời, không phải sương mai

Mong manh nhất không phải là tơ trời

Không phải nụ hồng

Không phải sương mai

Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức

Anh đã biết một điều mong manh nhất

Là tình yêu

Là tình yêu đấy em!

Tình yêu,

Vừa buổi sáng nắng lên,

Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội

Ta vừa chạy tìm nhau…

Em vừa ập vào anh…

… Như cơn giông ập tới

Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em – không phải tơ trời

Không phải mây hoàng hôn

Chợt hồng… chợt tím…

Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê

Khẽ vụng dại là… thế thôi… tan biến

Anh cầu mong – không phải bây giờ

Mà khi tóc đã hoa râm

Khi mái đầu đã bạc

Khi ta đã đi qua những giông – bão – biển – bờ

Còn thấy tựa bên vai mình

Một tình yêu không thất lạc…

Khúc mưa

Tháng sáu

Mưa

Giá trời đừng mưa

anh đừng nhớ

Trời không mưa và anh không nhớ

anh còn biết làm gì?…

Em như hạt mưa trên phố xưa

Nuôi bám hoài trí nhớ

Kỷ niệm như rêu…

Giẫm vào anh trượt ngã

tình xưa xa lắm rồi…

Giá trời đừng mưa

anh chẳng cần xuống phố

Hoa cúc vàng nhà ai

thả chừng chùm

Hoài nhớ

áo em vàng…

Tháng sáu…

Trời buồn…

Lũ chim sẻ hiên nhà đi mất

Như em…

Như em…

Khúc tháng ba

Hoa điệp vàng tháng ba

Những phố mùa mưa xa

Một tên người vừa nhớ

Một tên người vừa quên ….

Những phố dài anh đi

Mái nhà lên rêu xám

Chút tình nào phơi mưa

Em không là rêu bám

Hoa điệp vàng tháng ba

Những phố mù mưa xa

Một tên người ở lại

Suốt một đời riêng ta

Những đám đông vắng em

Là nỗi buồn anh đấy

Những bậc cầu thang quen

Căn phòng quen – ghế trống

Hoa hồng và bánh kem

Chút tuổi thơ ảo mộng

Hoa điệp vàng tháng ba

Mùa hạ dài đi qua

Khói trời hong mái tóc

Chút buồn nào trong hoa…

Lá biếc

Rồi một ngày

em ngồi hong tóc ướt

ta chia tay như dụ ngôn báo trước

sân nhà em cây lá rụng âm thầm

ta không về hái nữa

rồi một ngày em thôi còn bé nhỏ

bàn chân ta dừng lại trước hiên ngoài

Cây trái đã chín mùa trên môi đỏ

ta chiều rồi – lau trắng mọc trên tay

rồi một ngày có lẽ – ngày mai

ta như nắng qua nhà em lặng lẽ

ta trói lại bàn tay thèm gõ cửa

Xem thêm:  Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười - Trần Trung Đạo

bụi ngâu thơm trước cổng trả cho người

Rồi một ngày em đã tuổi hai mươi

rồi một ngày lòng chẳng rõ buồn vui

rồi một buổi sông chia về hai nhánh

khi soi gương em biết mình vừa lớn

ngoài sân rêu chỉ còn lại dấu giày

Và một ngày ra cửa ngóng mây bay

em chạnh nhớ một người quen không gặp

hãy trồng xuống dùm ta cúc

hãy quét dùm những chiếc lá vàng phai

để một sớm mùa thu về chạm cửa

còn một nhánh lá biếc đậu trên vai

Lại ba lăng nhăng

…nghĩ về nghề lúc này cũng buồn như nghĩ về em…

em nói dối tỉnh bơ như nói thật

nghĩ về nghề lúc này cũng phiền như nghĩ về em

em nói thật tỉnh queo như nói dối

thôi!

khỏi nghĩ về nghề để khỏi nghĩ về em

nghĩ cho lắm đêm mơ toàn đá cuội…

Lốm đốm cuối năm…

Tống biệt chúng mày lũ chuột

một năm béo bở

một năm đục khoét

một năm chơi trò mèo

tống biệt một năm lũ lụt

một năm hoạn nạn

một năm thiên tai

một năm nhìn đâu cũng lộn ruột

nhìn đâu cũng muốn thở dài…

đủ rồi

bốc hơi hết đi

tống biệt nhé!

thời thổ tả không có tình yêu

và giữ lại tình yêu thời thổ tả

hỡi người con gái đã yêu ta

kẻ hái hết hoa hồng trên thế gian mà

chỉ cạn toàn chén đắng

chẳng còn bông hoa nào cho em

chàng thi sĩ thuở nào đã chết

còn lại gã dở hơi nhố nhăng bốc phét

nửa người nửa ngợm nửa đười ươi

ngậm ngùi tạ lỗi

kiếp nào có yêu nhao

thì xinh hẹn đến mai sao…

em nhé!

cứ tự nhiên bốc hơi đi!

lũ chuột bọ

đạo đức giả trí thức giả

học giả giả – cái gì cũng giả

bốc hơi đi!

chỉ có thật

con trâu xanh hiền lành

con trâu xanh cần mẫn

con trâu xanh lim dim dưới bóng đa hiền

con trâu xanh bạn cùng trẻ nhỏ

con trâu xanh nghèo khó bốn nghìn năm

dễ thương như áo nâu bùn đất

mẹ ta…

tống biệt!

không hẹn gặp lại

gặp lại cũng không hẹn

chiều cuối năm

ta tưới ly rượu nhỏ

lên chùm hoa cúc nở âm thầm

màu vàng bé mọn lập loè đốm nắng

lốm đốm cả

hồn ta…

Lúc 5 giờ 10 phút sáng ở Sài Gòn

1-

Năm giờ mười phút sáng

ở Sài Gòn

người phụ nữ nhẹ nhàng rời nhà

tiếng chân nhẹ, tiếng mở khóa lách cách

công viên cũng gần

người phụ nữ đi bộ hối hả ngược thời gian

tìm lại thanh xuân đã mất

(gì thì gì cũng cẩn thận – coi chừng tim mạch huyết

áp đó em…

đằng nào ta cũng không chạy kịp thời gian…)

2-

Năm giờ mười phút sáng

ở Sài Gòn

người đàn ông lồm cồm ngồi dậy

(quái! Sao ngày càng ít ngủ thế này!)

Bật computer

gõ Yahoo

màn hình xanh vô hồn vắng bặt

không có email nào

ối trời ơi! anh B có làm sao

có làm sao không?

10 ngày email trống không?

3-

Năm giờ mười phút sáng

ở Sài Gòn

thôi đừng lo nữa em

tình già như rượu chôn lâu

ta không cần vòng eo nữa đâu

tội nghiệp quá

năm giờ mười phút sáng

tạ ơn trời – màn hình loé xanh

(xanh như màu cốm)

người đàn ông bên kia đại dương

miệng đã lệch, tay đã run

vẫn cố giữ tin lúc năm giờ mười phút sáng

Xem thêm:  Bài thơ Điều ước nhỏ nhoi – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

thì ra người ta sống

bằng hy vọng

như người phụ nữ đi bộ ngoài công viên hy vọng

dù chẳng rõ hy vọng điều gì.

miễn cứ là hy vọng đi…

Mai xưa

Những người áo mới lên chùa

Còn tôi áo cũ ngày xưa mẹ còn

Áo này mặc giữa trầm hương

Để thương mảnh vá trên lưng mẹ buồn

Mảnh này trả nợ áo cơm

Mảnh kia cho tuổi đời con được lành

Đêm thơm một vạt đêm xanh

Một mùa xuân vắng trên cành mai xưa.

Màu

chuyến xe cuối cùng đã ra đi

ngoài phố lá me rắc cốm

chàng áo xanh Tư Mã không quê nhà

chưa gió rét mà linh hồn đau ốm

giàn thiên lý nở quên…

giàn thiên lý rụng quên…

chẳng nhuộm áo chàng như năm trước

chàng Tư Mã áo xanh nát nhàu

chàng nằm ốm trong màu hoa đào

chuyến xe cuối cùng đã ra đi

những quê nhà ai đang gần lại

chiều cuối năm một người ngồi chơi

hát lên màu khói nhớ

từ vết thương chàng

nở lặng lẽ nụ hoa đào nho nhỏ

nở rất khẽ một màu Tết đỏ

Mây mùa thu

Một hôm áo trắng về lại phố

Trời vẫn trong veo, má vẫn hồng

Có nàng cắn tóc bâng khuâng hỏi

Có gặp người quen năm ngoái không?

Một hôm áo trắng về lại phố

Tháng chín mây mùa thu ghé thăm

Có chàng chùi kiếng bâng khuâng hỏi

Có gặp cô nàng năm ngoái không?

Một hôm áo trắng như

Giống hệt mây hôm ấy ngày xưa

Có chàng hai lần hai mươi tuổi

Chép miệng nao nao nhớ gió mùa

Mẹ

“Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ”

Con sẽ không đợi một ngày kia

khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc

Những trôi đi có trở lại bao giờ?

Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt

Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ

ai níu nổi thời gian?

ai níu nổi?

Con mỗi ngày một lớn lên

Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi

Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia

có người cài cho con lên áo một bông hồng

mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ

mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng

hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa của mẹ

Sống tự do như một cánh chim bằng

Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái

Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

Những bài thơ chất ngập tâm hồn

– chia lìa – buồn vui – hạnh phúc

Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác

mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ

ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ

giọt nước mắt già nua không ứa nổi

ta mê mải trên bàn chân rong ruổi

mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng

Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân

mấy kẻ đi qua

mấy người dừng lại?

Sao mẹ già ở cách xa đến vậy

trái tim âu lo đã giục giã đi tìm

ta vẫn vô tình

ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay…

anh đã bao lần dừng lại trên phố quen

ngã nón đứng chào xe tang qua phố

ai mất mẹ?

sao lòng anh hoảng sợ

tiếng khóc kia bao lâu nữa

Xem thêm:  Người tình không chân dung - Mạc Phương

của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh

trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối

bài thơ như một nụ hồng

Con cài sẵn cho tháng ngày

sẽ tới!

Mộng qua đầu ngõ

Áo vàng như mộng qua đầu ngõ

Em lễ chùa nào đêm hôm nay

Ngoài sân nụ áo khăn rồi đó

Một dòng hương khói mọc trên tay

Khói hương mỏng mảnh lên trời rộp

Đêm lạnh mà sao chợt ấm lòng

Áo vàng hay mộng qua đầu ngõ

Mùi hương rớt lại giữa thinh không.

Đêm ấy lòng anh không có tuổi

Vui theo màu pháo đỏ sân nhà

Áo vàng hay mộng qua đầu ngõ

Có phải giao thừa em đã qua?

Có phải áo vàng – em đấy không

Mai ra ngõ vắng đứng bâng khuâng

Hay là mai nở tưng bừng quá

Anh bước tìm hoài những dấu chân.

Một bài thơ chưa đề tựa nhân ngày của mẹ

Trên bàn thờ nhà tôi

Có mấy cha lạ hoắc

Tôi chẳng biết là ai

Cũng chẳng thèm thắc mắc

Lớn lên tôi hỏi mẹ

“Chàng bố của con đâu?”

Mẹ cười rưng nước mắt

Không nói chỉ xoa đầu

Bây giờ tôi thắc mắc

Mấy thằng cha lạ hoắc

Có phải bố tôi đâu

Sao nó ngồi chễm chệ

Khoe hói với khoe râu

Nó biết tôi là ai?

Da vàng mũi thì tẹt

Tôi biết nó là ai?

Ở đâu đến bốc phét

Mẹ tôi đã mất rồi

Bàn thờ thì chật chỗ

Tôi dẹp mẹ mấy thằng

Nó đâu phải là bố

Con mời mẹ lên đây

Ngồi ngay vào chính giữa

chỉ có mẹ được thờ

chỗ mùi thơm hoa huệ

Mấy thằng lạ hoắc kia

Không oán cũng không thù

Gửi nghe kinh

Cho vào chùa nghe kệ…

Một chút hương thời gian

Cơn gió mùa xưa về gõ cửa

Cho lòng ta nhớ Tết thế này

Em đến mà sao trời nóng quá

Đâu còn một chút mưa xuân bay?

Em đến cùng ta xin ngồi lại

Treo một cành lan trong

Nhịp guốc nào quen xin gõ nhẹ

Đã nghe êm ả – gió qua thềm

Ta không xuống phố đi tìm Tết

Áo gió – xập xình nhạc phương Tây

Ở lại cùng ta em bé nhỏ

Nhớ chút hoa đào lác đác bay

Tết của riêng lòng ta giữ lại

Những thằng cu áo đỏ lon ton

Tết của riêng lòng ta giữ lại

Chiếc thuyền lan cũ hội chùa Hương

Ta không ra phố đi tìm Tết

Chiều cuối năm rồi – nắng đỉnh cây

Phố đông trả những người con gái

Tóc tém không còn thả gió bay…

Một hôm thấy nắng vàng như là ngày xưa

Một hôm thấy nắng vàng ngoài hiên

Nắng như là năm cũ

Một hôm thấy nắng vàng vừa lên

Vui – buồn không biết nữa

Chỉ là nắng vàng thôi mà

Chỉ là em đùa thôi mà

Mà nắng vàng ơi

Sao đùa tình tôi

Sao đùa một hơi

Sao đùa tí thôi

Mà mười năm chẵn

Tôi như trái thông hiu quạnh

Rơi bất tỉnh phía chân đồi

Một hôm thấy nắng vàng quen quá

Quen như là ngày xưa

Sao em đùa dai thế

Để hồn tôi cửa mục gió lùa

Một hôm thấy nắng vàng đâu đó

Một hôm thấy nắng vàng trải dọc ven đường

Ồ! Chỉ là dã quỳ một ngày thu hết nắng

Lộng lẫy niềm nhớ thương

Một hôm thấy mình chán quá

Đứng vô duyên bên đường…

Trên đây là những bài thơ hay của Đỗ Trung Quân mà chúng tôi đã chọn lọc và chia sẻ với bạn. Đây đều là những bài thơ hay và ghi đậm dấu ấn về phong cách sáng tác của nhà thơ này. Và để rồi bao nhiêu năm trôi qua những bài thơ này vẫn luôn vang vọng trong trái tim của mỗi người. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments