Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Hữu Thỉnh cùng tập thơ Tiếng Hát Trong Rừng hấp dẫn

Nhà thơ Hữu Thỉnh cùng tập thơ Tiếng Hát Trong Rừng hấp dẫn

Nhà thơ Hữu Thỉnh cùng tập thơ Tiếng Hát Trong Rừng hấp dẫn

Nhà thơ Hữu Thỉnh (sinh 15/2/1942), tên thật là Nguyễn Hữu Thỉnh. Ông là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam được đông đảo độc giả yêu thơ ngưỡng mộ. Chất liệu văn hoá dân tộc dân gian ngàn năm đã thấm dưỡng linh hồn những câu thơ, chữ thơ. Những mảng dữ dội của đời sống thật, sự khoẻ sáng của thể trọng tâm hồn con người tham gia trực tiếp vào đời sống ấy đã bồi đắp nên chất hiện đại cho những dòng thơ mềm mại. Hãy cùng nhau cảm nhận những áng thơ ca của ông qua tập thơ Tiếng Hát Trong Rừng nổi tiếng này nhé!

Bầu trời trên giàn mướp

Thu ơi thu ta biết nói thế nào

sương mỏng thế ai mà bình tĩnh được

hứa hẹn bao nhiêu bầu trời trên giàn mướp

lúc hoa vàng thu mới chập chờn thu

ngỡ như không phải chi nhiều

sau tiếng sấm thế là trời mới mẻ

quả đã buông thủng thẳng xuống bờ ao

ta cứ tưởng đất sinh sôi thật dễ

trời thu xanh và hoa mướp thu vàng

thưa mẹ

những năm bom nơi con không thể có

bến phà con đã qua, rừng già con đã ở

gặp vạt lúa nương con cũng viết thư về

nên không dám

dù một giây sao nhãng

bầu trời này từng dẫn dắt con đi.

Câu cá bên bờ sông Sêpôn

Thả cần câu xuống

Lót đôi dép ngồi

Chiếc phao như điếu thuốc

Ai vô tình đánh rơi

Lăn tăn nước chảy chùng

Sỏi long lanh dưới đáy

Rất mượt lùm rêu

Vọt con cá quẫy

Chiếc phao như cái kim

Chỉ về nơi đá động

Cái giỏ nghé bên sườn

Miệng loe tròn thắc thỏm

Con cá chày bắt mồi tẩm ngẩm

Con cá bống bộp chộp háu ăn

Cả đám mây trắng ngần

Cũng bắt mồi nhấp nháy

Chắc là chú trêu râu

Chờn vờn sao mà lâu

Ta nén lòng đợi quá

Chiếc phao mới vộc đầu

Bỗng ập đến trận bom

Lúc co tay định giật

Nước bị cào cây xát

Tong tả thương chiếc phao.

Cái mặt bẩn quân thù

Chỗ nào nó cũng nhúng

Cả những lúc ngồi câu

Cũng phải cầm lấy súng!

Chiều sông Thương

Đi suốt cả ngày thu

vẫn chưa về tới ngõ

dùng dằng hoa quan họ

nở tím bên sông Thương

nước vẫn nước đôi dòng

chiều vẫn chiều lưỡi hái

những gì sông muốn nói

cánh buồm đang hát lên

đám mây trên Việt Yên

rủ bóng về Bố Hạ

lúa cúi mình giấu quả

ruộng bời con gió xanh

nước màu đang chảy ngoan

giữa lòng mương máng nổi

mạ đã thò lá mới

trên lớp bùn sếnh sang

cho sắc mặt mùa màng

đất quê mình thịnh vượng

những gì ta gửi gắm

sắp vàng hoe bốn bên

hạt phù sa rất quen

sao mà như cổ tích

mấy cô coi máy nước

mắt dài như dao cau

ôi con sông màu nâu

ôi con sông màu biếc

dâng cho mùa sắp gặt

bồi cho mùa phôi phai

nắng thu đang trải đầy

đã trăng non múi bưởi

bên cầu con nghé đợi

cả chiều thu sang sông.

Chợ chim

Bồ quân bên suối chín vàng

Biến thành chợ của họ hàng nhà chim

Đầu têu tu hú chạy lên

Sẻ con giục mẹ bỏ quên cả giày

Chào mào chưa nếm đã say

Chim sâu bận mọn nửa ngày mới sang

Anh vũ mua bán đàng hoàng

Ăn xong múa lượn cả làng cùng xem

Bồ nông ở cữ ăn khem

Cà siêng có khách vội đem quà về

Con sáo mua bán màu mè

Quạ đen đánh quịt còn khoe đủ điều

Chú vẹt ăn bốc nói leo

Chèo bẻo đanh đá nói điều chanh chua

Chùm chim chùm quả đung đưa

Người bán thì một kẻ mua thì mười

Bồ quân được nết được người

Bán thì bán đấy chẳng đòi công đâu

Chỉ xin cái hạt về sau

Nhân ra ngàn quả làm giàu cho chim.

Chuyến đò đêm giáp ranh

Tiếng bìm bịt bập bềnh trong đêm nước lên

cỏ lác, cỏ lăn cứa vào đêm ram ráp

ếch nhái nghiến răng sao mà sốt ruột

chới nhì nhằng lô cốt méo bên sông

bến đò chìm trong đêm mênh mông

con đò vớt lên phù sa đong một nửa

người lái đò trẻ hay già? Chúng tôi không rõ

chỉ nghe “các anh lên” rồi vội vã quay đi

gió thổi dài ẩm ướt về khuya

con sóng nói nhịp chèo cũng nói

tiếng thì nghe mà mặt người chẳng thấy

đêm căng như tờ giấy

chia đều sang hai trang

người lái đò cố giấy đi hình dáng thật của mình

ý nghĩ chúng tôi sẩm dầm thành kỷ niệm

cánh lính trẻ lại tha hồ được dịp

tưởng tượng bằng cái vốn mang theo

tất cả bắt đầu bằng nhịp chèo cắt nước

đồng chí quê mạn ngược

quả quyết người lái đò có vạt áo chàm tươi

các đồng chí dưới xuôi

ngỡ gặp lại mẹ già đon đả

đêm giáp ranh ngặt chuyện trò tâm sự

chúng tôi bơi trong thương nhớ của riêng mình

bìm bịp chùm đôi kêu dính vào nhau

tiếng nước vỗ tan ra rồi chập lại

đêm chỉ thực bằng âm thanh chừng ấy

tất cả là ru, tất cả là mơ

con đò rướn cao, sực đã tới bờ

chúng tôi bước lên. Cát buổi chiều còn ấm

đêm giáp ranh có cái gì đầm đậm

ở đầu môi, ở trong tóc, khắp làn da

đêm qua sông không nhìn rõ con đò

và người lái, dồn bao nhiêu câu hỏi

chúng tôi đi còn tần ngần ngoái lại

chỉ thấy vầng trăng cuối tháng mới quăng lên

chúng tôi đi với một niềm tin

vầng trăng ấy chở chúng tôi cập bến.

Xem thêm:  Thơ nghề sale - Nguyễn Quốc Trung

Đêm chuẩn bị

Ngày mai chúng ta đòi lại phù sa

ngày mai chúng ta về cười rung bè muống…

đêm chuẩn bị có gì mà khẩu súng

trằn trên tay lại dựa vào vai?

Sau một chặng đường dài

đêm nay chúng ta ngồi trong hầm chật hẹp

súng với người ủ trong lòng đất

trận đánh ngày mai thức dậy với mầm cây.

Qua một chặng đường dài

chính khẩu súng đã làm ta tươi tốt

hạt gạo vẫn thường ăn mà người trồng không biết mặt

sao ta nhớ những ai đang ở đâu!

Ta nhìn lên trời, trời dậy ta khát khao

ta đi trong rừng, rừng nuôi ta dài rộng

mẹ dõi theo ta thức khuya dậy sớm

nắm cơm chiến hào xúc động quá, sao mai!

Xúc động quá, quê ơi!

nỗi căm giận không cứ chờ phải máu

mẹ ta ốm, húp bát canh rau dệu

chị ta hay ngồi khóc dưới bếp

em ta ngủ hầm, sinh thấp khớp

ta nghe người ta nói đết bút, tưởng bút để mà ăn

chợp mắt mơ thấy người cho khoai, cho sắn.

Đêm chuẩn bị có gì mà khẩu súng

trằn trên tay lại dựa vào vai?

Mưa choang choang như đá đập trên đầu

đất đẫm ướt gian nan không định trước

rừng cảm thấy điều gì không nói ra không được

ta nóng lòng ôm súng ngóng ngày lên.

Mưa bão liên miên, giặc giã cũng liên miên

ta nhạy cảm với trái tim chiến sĩ

cuộc chiến đấu nên thơ mà cũng khe khắt thế

để sống một nghìn năm, ta gắng vượt một ngày

Đêm chuẩn bị có gì mà khẩu súng

trằn trên tay lại dựa vào vai?

Ta đi trong rừng suốt một thời trai trẻ

đánh giặc là ước mơ vạm vỡ như rừng

quen nhớ nhà, quen nhạt muối

khúc dân ca hát đi hát lại

qua nhịp cầu, chân ta bước so le

măng lên sáng dọc đường đi

ôm bó chông dài săn thú dữ

đêm ngủ hầm, thèm sách vở

nghe tiếng chim hồi hộp chân trời

sao ta nhớ mùa, nhớ mùa quá, mùa ơi!

qua nương rẫy, ngẩn ngơ từng gốc rạ

sao ta yêu ta quá!

núi ngất quanh ta, đội ngũ đã xong rồi

Đêm chuẩn bị có gì mà khẩu súng

trằn trên tay lại dựa vào vai?

Sau một chặng đường dài

đêm nay chúng ta ngồi trong hầm chật hẹp

ngày mai chúng ta về

chúng ta về

trai cày vỡ những bình minh

con gái đứng bên thềm hong tóc

cho chị lấy chồng xa về giỗ tết

cho mẹ già nhận mặt đứa con dâu.

Ngày mai chúng ta về gọi những cánh đồng bằng cái tên rất cổ

đất giấu những lá cờ như cây khô giấu lá

chúng ta về làm cơn mưa tự do…

Giấc ngủ trên đường ra trận

Hai đầu cây nhòm xuống võng ta nằm

Suối trong trẻo rung muôn điệp khúc

Súng bên cạnh thâu đêm mắt thức

Ngỏ tâm tình cùng mùi lá cơm xôi

Gió từng hồi se sẽ đưa nôi

Trăng tủm tỉm như miệng người sắp hát

Qua binh trạm nhiều thang dây bậc đất

Tiếng chim ngon như ngụm nước lưng đèo

Đường ta đi, gian khó chẳng mau quên

Cả cái vấp cũng găm thành

Đèo nặng thế mà khi vào giấc ngủ

Cứ hồn nhiên như sau buổi chăn trâu

Võng ta nằm thao thức bên nhau

Giấc ngủ sâu, tắm đoạn đường nóng bỏng,

Mặc bom Mỹ cắn vào đêm mơ mộng

Con suối dài cứ hát để đi xa.

Tiếng hát nâng nhẹ bước chân ta

Qua mỗi cung đường chân trời lại mới

Tim ta đập ở bên kia núi

Chân bồn chồn bước lên sườn non

Ngày bắt đầu bằng một tiếng gà quen

Nắng lại đến lay hoài đầu võng

Vừa tung bạt đã Trường Sơn dựng đứng

Như cánh buồm mở biếc đợi đoàn quân.

Gửi từ đảo nhỏ

Những cánh chim năm ngoái lại bay về

Mùa lại gửi những con tem đúng hẹn

Chiến sĩ nhận ra trên từng đôi cánh

Những chân trời chim đã bay qua

Đảo vắng cỏ non vẫn biết mùa xuân đến

Khi trông bờ ngắm một lá thư thăm

Biển xanh quá ước gì anh gói được

Nhờ con tàu bè bạn đến tay em

Ước gì gửi cát cho em nhỉ

Để cát mang về những dấu chân

Những đêm xô cát đi tuần đảo

Gió cát lùa ngang trắng áo quần

Mênh mông lãnh hải cao chân sóng

Rừng rong bọt nước cũng thiêng liêng

Ước gì gửi sóng cho em được

Nghe cá ngoài khơi quẫy dưới thuyền

Ở đây Tết đến đào không có

Hoa đảo là hoa những cánh chim

Chim ơi bay nữa bay xa nữa

Làm chiếc cầu mây nối đất liền

Mặt trời qua đây về nở với ao bèo

Đám mây qua đây để thành gà gáy

Ngọn gió qua đây để thành sóng dậy

Sóng qua đây thành nỗi nhớ hàng dương

Khi cửa sông xếp lại lá buồm

Chiều về ngủ dưới khoang thuyền rậm rịch

Em có thấy đảo gần hơn một ít

Ở nơi này anh vừa thả trăng lên

Xem thêm:  Ôi một người con gái - Bùi Giáng

đi đâu

Bà ơi mùa hạ đi đâu?

Chùm vải trọc đầu trốn biệt trên cây

Tiếng sấm trốn lẩn vào mây

Quạt nan nằm nhớ bàn tay của bà

Sông gầy, đê doãi chân ra

Mặt trời ngủ sớm, tiếng gà dậy trưa

Khoai sọ mọc chiếc răng thưa

Cóc ngồi cóc nhớ cơn mưa trắng chiều

Nghe bà, cháu mặc đã nhiều

Mà sao cái rét vẫn theo vào nhà

Cháu sà vào lòng của bà

Đôi tai đã buốt, tay xoa ấm dần

Cái lạnh chạy khỏi đôi chân

Hàm răng thôi khỏi va nhầm vào nhau

Bà ơi cháu đã thấy rồi:

Mùa hạ vào ở trong đôi tay bà.

Mùa xuân đi đón

Bắt gặp đám cỏ non

Lòng thơ như trẻ con

Muốn gọi đàn bê đến

Bứt cỏ đưa nó ăn

Một thoáng vã hành quân

Hai chân phồng dộp cả

Quấn khăn vẫn còn đau

Nhiều lúc “đi bằng đầu”

Đến đây, kỳ lạ chưa

Không ai ra lệnh hết

Tất cả đều tụt dép

Ướm nhẹ lên cỏ mềm

Được tắm gội

Lòng rân rân cả lên

Chúng tôi vui tính lắm

Những chuyện nhỏ không đâu

Cũng ồn ào bàn tán

Mà trước cỏ bây giờ

Chỉ nhìn nhau im lặng

Chỉ im lặng nhìn nhau

Mùa xuân hẳn bắt đầu

Trên quê mình lất phất

Mấp máy lúa chiêm lên

Cỏ đội bờ thả sức

Ở đây nghe rõ nhất

Bao lời quê nhắn nhe

Chiến trường đang gọi đi

Súng hành quân mải miết

Mùa xuân cho cỏ biếc

Đi đón ta dọc đường.

Ngôi nhà của mẹ

Chiếc vé tàu cũng hồi hộp như con

khi con về với mẹ

con lại ngồi vào chiếc chõng tre xưa

nơi mẹ vẫn ngồi khâu cha thường chẻ lạt

bao xa cách lấp bằng trong chốc lát

trăm cánh rừng về dưới giọt ranh thưa

xin mẹ lại cho con bắt đầu đi gánh nước

gánh bao nhiêu trong mát để dành

xin mẹ lại cho con nấu bữa cơm mà không cần giấu khói

để con được cảm ơn nhà ta

ngọn lửa biết thay con tìm lời an ủi mẹ

vẫn chiếc dây phơi buộc ở đuôi kèo

vẫn ở đó giờ cao hơn với mẹ

con phơi áo nghe hai đầu dây kể

thương quá những khi mưa con trai mẹ vắng nhà

đi qua mẹ con mình

hàng gạch lún giữa sân cơn mưa còn đọng nước

hôm nay con trở về nhà

chiếc vó nhện trên tường cũ vô cùng thân thuộc

với một người từng chịu nỗi cách xa

họ chỉ cần đi ngược con đường đã làm nên xa cách

là có thể về với mẹ được ngay

nhưng với một như con

muốn gặp mẹ phải vượt lên phía trước

phải lách qua từng bước hiểm nghèo

ở trên đó bất ngờ con gặp mẹ

như con đang gặp mẹ bây giờ

bước chân con chưa kín mảnh sân nhà

phía biên giới lại những ngày súng nổ

ngôi nhà mẹ là chiếc ga bé nhỏ

chúng con đến và đi trong suốt cuộc đời mình.

Những tiếng chim xuân

Những con chim tu rúc

Về kêu bên mé đồi

Mùa xuân trong cỏ chỉ

Kéo mầm trong nắng soi

Có cái gì thật êm

Phả vào trong trời đất

Như là ta nhớ mình

Cả mùa đông cách biệt

Những mầm cây biết được

Chuyển dần sang tháng giêng

Gió vô tình bắt gặp

Vội mang lên với rừng

Thế là chỉ tu rúc

Về kêu bên mé đồi

Và mưa bay như thể

Ngỡ mình đang có đôi

Ông

Ông vác cây tre dài

Lưng của ông vẫn thẳng

Ông đẩy chiếc cối xay

Cối quay như chong chóng

Đường dài và sông rộng

Ông vẫn luôn đi về

Tay của ông khỏe ghê

Làm được bao nhiêu việc

Thế mà khi ông vật

Thua cháu liền ba keo.

Qua sông

Sông xanh màu vai áo

Sóng xao nghìn bước chân

Bước sang bờ tiền phương

Giọt mồ hôi tạnh hết

Sóng từ đâu tới đâu

Lính mình chưa kịp biết

Chỉ biết sông như mình

Đi suốt đời không mệt.

Sang thu

Bỗng nhận ra hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương chùng chình qua ngõ

Hình như thu đã về

Sông được lúc dềnh dàng

Chim bắt đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa mình sang thu

Vẫn còn bao nhiêu nắng

Đã vơi dần cơn mưa

Sấm cũng bớt bất ngờ

Trên hàng cây đứng tuổi.

Sau trận đánh

Khi bản Đông thành một nấm mồ

Những hãng phương Tây đưa tin nhớn nhác:

Chưa bao giờ những binh đoàn thiết giáp

Của đối phương lại áp đảo như đây

Sau bản Đông giải phóng vài ngày

Tôi với chiến sĩ xe tăng cầu Chaki tắm mát

Một số anh thì đuổi nhau trên cát

Một số anh thì đổ dế, hái hoa

Các anh không nói nhiều về chiến thắng những ngày qua

Chỉ mong mưa cho đồng bào gieo lúa.

Tắm mưa

Mưa rào rào bong bóng nở đầy sân

Trời như bông đen nước tràn qua mặt

Sấm làm nhịp cho đôi chân nhảy nhót

Kỳ lưng nhau rúc rích đùa vui

Mưa râm ran như bản nhạc không lời

Mưa mát lịm thấm sâu vào da thịt

Mảnh bom vãi mưa cuốn phăng đi hết

Nòng pháo vút cao như một thân măng

Nghiêng mũ sắt đầy đổ nước vào hương

Dành riêng pháo trận sau nhân lưới lửa

Bõ khi gánh thùng nước lên ba lần đứng thở

Góp suất nước chia dấp cho pháo mát nòng

Ơi cơn mưa thành một nỗi chờ mong

Hơn cả trang thu mấy mùa chưa trở lại

Mưa tạnh hẳn còn tần ngần đứng mãi

Mưa như người nhà một lát đến thăm.

Quay nhìn nhau trẻ lại bất ngờ

Vương trên mi hạt mưa tròn óng ánh

Chẳng ai biết đã qua trăm trận đánh

Chỉ thấy như úp cá ở đâu về.

Xem thêm:  Người Dệt Tầm Gai – Thi phẩm xuất sắc của nhà thơ Vi Thùy Linh

Tiếng hát trong rừng

Nhạc làm trong rừng em hát giữa Trường Sơn

Người sốt rét hát cho người sốt rét

Đường ngổn ngang đường đất còn cháy khét

Cây mát cho người người mát cho nhau

Nhạc ở trong đàn đàn có gì đâu

Rừng bỗng chao nghiêng trước sợi dây mỏng mảnh

Người bỗng bồn chồn tốt tươi náo động

Tay vẫy tay mình mà tưởng nắm tay ai

Em hát về rừng em hát về cây

Em hát về người đang nghe em hát

Anh bỗng quên vừa qua cơn sốt

Rừng bỗng quên vừa trận bom đau

Anh vịn vào tiếng hát vượt gian lao

Những năm Trường Sơn bạn bè trong trẻo quá

Tiếng hát đi rồi căn hồm còn đó

Thành chiếc hộp đàn giữa lòng đất âm sâu.

Tôi đi bào ngư

(Tặng chiến sĩ đảo Bạch Long Vĩ)

Tôi neo mình vào biển

biển và tôi trong tiếp xúc toàn thân

biển nhận ra tiếng gõ cửa dập dờn

tiếng bền bỉ của tim tôi đang gõ

nhận ra tiếng của người nghèo đi tìm của

biển mở toang những gành đá thâm nghiêm

xin sóng ngầm đừng đẩy tôi lên

đừng đánh đu tôi, đừng chòng chàng, váng vất

tôi lặng qua mấy tầng mặn chán

để bàn tay hồi hộp trước bào ngư

nước cứ ép và rong cứ xát

tôi là nỗi khát khao không mỏi của trên bờ

cũng có thể tôi tham lam nhiều quá

trước bạc vàng dưới đáy biển bỏ quên

nước da nhợt đi rồi thẫm lại bao lần

tôi chẳng nhớ

tôi gần như hóa biển

biển rộng vô cùng mà bào ngư nhỏ nhoi

bào ngư hiếm mà tôi thì đang khát

nên cứ phải dè từng hớp

tai thình thình máu chực ứa ra

nắng trên bờ lấy nón mà che

nước dưới biển lấy đầu mà đỡ

tôi gửi lại mồ hôi dưới bể

để ngày sau lại nhớ lại đi tìm

Trở lại mùa xuân

Con chim xanh mê trái lựu trước vườn

Mùa hạ trôi qua từ ngày chim trốn tiếng

Em ở đâu? Cây thưa và bến rộng

Rượu nào cho người nhớ, áo nào cho người xa

Bóc hạt sen bùi gặp một tâm sen

Tâm sen đắng mình ơi ta vẫn đợi

Nếu em về đường sông gió sẽ thôi than thở bến đò

Nếu em về đường mây con chim xanh sẽ cùng em trở lại

Cả khu vườn cũng vừa trở lại

Kịp làm nên tháng giêng

Những mầm cây ríu rít nói về em

Em đỏ thắm một mình đi giữa lá

Anh lại đến tìm em qua chiếc dây rất mảnh

Sương sớm lo âu gió muộn bồn chồn

Sau vết bỏng chiếc hôn đầu ngày ấy

Ở cuối vườn có một nụ tầm xuân.

Ý nghĩ không vần

Anh viết cho em những ý nghĩ không vần

đường Trường Sơn khúc khuỷu

xích xe tăng quay không êm ả chút nào

chúng nó đang nhằm bắn anh và đồng đội

em thấy không?

trước em, anh vụng về

giờ thành ra khôn khéo.

Từ chỗ hẹn của đôi ta, anh bước tới cuộc chiến tranh này

trận đánh bắt đầu ta thầm hứa với nhau

và từ chính đất mình, em nhỉ?

Nhà máy của em hương chè thơm chát cả miền đồi

em với bạn bè vào ca tíu tít

những ý nghĩ về cửa biển, thủy triều, về nhau, về những lá cây còn ở trong cây,

đứng vào chỗ của mình bỗng sáng bừng lên hết.

Trăng buổi đầu ngượng ngập mênh mông

những câu nói tha hồ bóng gió

mỗi đứa hiểu một đầu mà vẫn gặp nhau

em kiêu kỳ và đùa dai, điều đó có theo anh ra trận không thì đừng hỏi

chỉ biết bây giờ, trước ánh lân tinh của bảng đồng hồ

và trước con đường anh phải vượt qua

những câu văn hoa buột khỏi môi anh

ý nghĩ hằn lên theo vết xích

Hai vết xích hằn lên

đó là điều hệ trọng nhất lúc này

nếu chỉ là em thôi thì không phải

chính em đang cùng anh cầm lái

và chiếc xe tăng cứ phóng qua những hố bom tức tối

vượt trọng điểm này để tới chỗ xung phong

Trên tháp pháp xe tăng

những ý nghĩa cứ xóc nảy lên và chắp vá

núi chạy đến gần lại mỏng manh như sương

trăng thân mật lại mập mờ xa lạ

nhưng con đường chỉ một con đường thôi.

Con đường chỉ một con đường thôi

Anh không ngại phong thư có những dòng dang dở

anh không ngại đỉnh đèo những thân cây gục đổ

anh không ngại nghìn hôm chẳng được thấy em

Trong cuộc chiến tranh này

đừng để ngượng với nhau khi gặp mặt…

Lai trận bom tụt đằng sau tháp pháo của anh rồi!

Trên đây, Thuvientho.com đã dành tặng đến quý động giả những trang thơ đặc sắc trong tập thơ Tiếng Hát Trong Rừng của nhà thơ Hữu Thỉnh. Qua đó ta thêm phần ngưỡng mộ ngòi bút tài hoa cùng một hồn thơ cách mạng hấp dẫn của nhà thơ. Hãy theo dõi bài viết này của chúng tôi để cùng nhau cập nhật những bài viết hấp dẫn khác nha!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments