Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Huy Cận và tập thơ dịch tác giả khác hay đặc sắc nhất

Nhà thơ Huy Cận và tập thơ dịch tác giả khác hay đặc sắc nhất

Nhà thơ Huy Cận và tập thơ dịch tác giả khác hay đặc sắc nhất

Bên cạnh các sáng tác thơ ca tiếng Việt, Huy Cận còn dành một phần lớn thời gian để tham gia việc dịch thuật. Nhà thơ đã dịch nhiều tác phẩm nổi tiếng của nhiều nhà thơ khác. Từ tiếng Hán cho tới tiếng Pháp. Điều này cũng đã phần nào thể hiện được khả năng ngoại ngữ của Huy Cận. Bên cạnh đó với các bài thơ dịch này cũng đã thể hiện được cách thức sử dụng ngôn ngữ linh hoạt của nhà thơ. Đây cũng chính là điểm làm nhà thơ Huy Cận có được vị trí cao trong lòng người hâm mộ.

Bạch Sa độ – Đỗ Phủ

Sợ đường bộ, theo đường sông

Bến treo dựng đứng, bờ trông ngất bờ

Thấp cao chân bước xuống đò

Đi vào Vân Hán xa mờ thẳm sâu

Lạnh trời, ngoài nội hoang rầu

Giữa dòng sông chảy âm u ngày tàn

Ngựa nhìn phương Bắc hí ran

Vượn núi uống nước tìm đàn gọi nhau

Nước trong đá nổi làu làu

Thác sa chầm chậm, trắng phau cát bày

Bỗng nhiên rửa hết buồn cay

Bao nhiêu thứ bệnh phút giây tan liền

Tường cao chót vót đá lèn

Lụt trào sóng loạn tung lên tận trời

Đến nơi ngoái cổ trông vời

Gò cương ngựa lại, ba hồi ta than

Bi Thanh Bản – Đỗ Phủ

Quân ta đồn trú cửa đông,

Ngựa uống hố núi, lạnh đồng trời mây.

Vài lính Hề, bóng xế tây,

Giương cung vẫn dám xông ngay ngựa vào.

Sông băng, núi tuyết, tiêu hao,

Trắng là xương, biếc ấy màu khói xa.

Ước gì thư đến quân ta,

Ráng chờ xuân tới, chớ mà vội chi.

Báo tiệp –

vào cửa sổ đòi thơ,

Việc quân đang bận, xin chờ hôm sau,

Chuông lầu chợt tỉnh giấc thu,

Ấy tin thắng trận Liên khu báo về.

Đời thật đáng sống – Louis Aragon

Nghĩ cho cùng thế giới này cũng lạ

Rồi ta đi chưa nói hết cuộc đời

Phút hạnh phúc những trưa bừng nắng loá

Đêm và đen trùm tất cả

Với viền nâu rách tủa nơi nơi

Phải có lẽ chẳng có gì quý thế

Kẻ sau ta cùng mang một trái tim

Như tim ta họ biết sờ ngọn cỏ

Nói yêu anh và sẽ nói yêu em

Mơ trong chiều khi trăm tiếng dần im

Kẻ khác đến như ta đi lại cả

Hành trình dài gặp em bé trên đường

Lại mỉm cười lòng quay lại vấn vương

Nghe ai nhắc tên mình thầm trộm đó

Kẻ khác đến mắt ngước nhìn mây gió

Xem thêm:  Những bài thơ về thầy cô và mái trường nhân ngày 20/11 hay được yêu thích nhất

Sẽ có mãi một lứa đôi rung động

Mà buổi mai kia là sớm ban đầu

Vẫn gió thổi nước trôi và ánh sáng

Thật nghĩ lại chẳng có gì trôi lãng

Chỉ khách qua đường là chẳng còn đâu

Thật nghĩ mãi tôi không sao hiểu được

Nỗi sợ chết mỗi người ôm giữa ngực

Làm như là đời chưa đủ diệu kì

Mà trời xanh một buổi ánh lưu ly

Toả êm dịu trên lòng ta náo nức

Vâng tôi biết mọi điều dường ngắn ngủi

Người là vậy mừng vui cùng sầu tủi

Trôi lướt qua như bọt rượu trào ly

Nỗi khát thèm biển rộng có nguôi chi

Mặc dù thế mặc dù thời ác liệt

Gánh nặng trên lưng tim dường tan nát

Lòng dùng dằng giữa quá khứ tương lai

Và đau khổ để nếp nhăn trên miệng

Mặc địa ngục mặc vết thương ác mộng

Mặc chia ly tang tóc nhục nhằn

Mặc ước muốn chính điều ta ước muốn

Với lòng ta si dại ở trời xanh

Mặc tất cả cuộc đời thật kỳ lạ

Nên nhắn ai nghe tâm sự tôi đây

Trên môi tôi chỉ còn lời cảm tạ

Tôi xin thưa thật đẹp cuộc đời này

Chiêu Quân mộ – Ngô Thì Nhậm

Bên dải Tần Thành cỏ rậm che,

Ấy ai tảo mộ nàng Minh Phi.

Trướng cừu phận bạc nằm sao ấm,

Cung lạnh già toi thú nỗi gì?

Gió bấc chim non kêu thảm thiết,

Sương thu mày liễu ngậm đầm đìa.

Nghìn đời căm giận tranh Diên Thọ,

Nhưng mặt phi thường dễ vẽ chi.

Khiển muộn – Ngô Thì Nhậm

Vó ngựa xa xăm khách não nùng,

Thư về ba lượt tới nhà không?

Văn chương đẽo gọt khi thù ứng,

Năm tháng phôi pha bước ruổi rong.

Vui nước, vui non, đầy thú vị,

Rằng trâu, rằng ngựa, mặc chiều lòng.

Chớ phiền thiên hạ nghèo tri kỉ,

Danh sĩ Trung triều quen biết đông.

Dục Thuý sơn – Nguyễn Trãi

Cửa biển có núi tiên,

Năm xưa lối về quen.

Non bồng nơi cõi tục,

Mặt nước nổi đài sen.

Bóng tháp ngời trâm ngọc,

Tóc mây gợn ánh huyền.

Chạnh nhớ Trương Thiếu Bảo,

Bia rêu lốm đốm nền.

Hải khẩu dạ bạc hữu cảm (II) – Nguyễn Trãi

Hồ biển ngao du hứng chứa chan,

Đất trời đâu cũng thoáng tâm can.

Sắc xuân quanh mắt, lòng ngây ngất,

Tiếng sóng hòa mơ lạnh dưới màn.

Năm tháng vô tình hai mái bạc,

Lòng son trọn vẹn nghĩa quân thân.

Đáng cười sự nghiệp đời ta nhỉ?

Được chút phù sinh giữa thế gian.

Loạn hậu đáo Côn Sơn cảm tác – Nguyễn Trãi

Núi quê từ giã mười năm trọn,

Tùng cúc nay về nửa xác xơ.

Trót hẹn suối rừng đâu nỡ phụ,

Cúi đầu cát bụi, chỉ thương ta.

Xóm làng rảo bước như trong mộng,

Thân hãy còn, binh lửa chửa qua.

Mây núi bao giờ nhà dựng được?

Đá êm gối ngủ, suối pha trà.

Anh lính ơi, anh sẽ học bắn – Nicolás Guillén

Anh lính ơi, anh sẽ học bắn

Anh đừng làm cho tôi bị thương

Tôi còn phải đi nhiều trên đường

Bắn lên trên chứ đừng bắn xuống

Khi anh không muốn làm tôi bị thương

Ở dưới đáy, tôi ở cùng với anh

Hỡi người bạn bè, người bầu bạn

Ở dưới đáy, chúng ta cùng sát cánh

trong cùng một bùn lầy, một ao tù

Xem thêm:  Hồ trường - Nguyễn Bá Trác

Bắn xuống dưới không nên

Có tôi đang ở dưới

Anh lính ơi, anh sẽ học bắn

Anh đừng làm cho tôi bị thương

Tôi còn phải đi nhiều trên đường

Tôi không hiểu tại sao anh lại nghĩ – Nicolás Guillén

Tôi không hiểu tại sao anh lại nghĩ

rằng tôi đây, tôi ghét thù anh

Khi mà chúng ta là một đó thôi

tôi

với anh

Anh nghèo thì tôi cũng rứa

Tôi ở từ bên dưới, mà anh có khác chi

thế thì anh học được ở đâu

hỡi anh lính, rằng tôi thù anh nhỉ?

Tôi đau lòng rằng có đôi khi

anh quên mất tôi là ai vậy

kiếp! Khi mà đã một

tôi lẫn vào anh, anh lẫn với tôi

Thì có lý do nào cơ chứ

để cho tôi có thể ghét anh

Khi mà chúng ta là một đó thôi

tôi

với anh

Tôi không hiểu tại sao anh lại nghĩ

rằng tôi đây, tôi ghét anh, anh lính!

Vậy thì tôi và anh sẽ gặp nhau

nhằm trên một con đường cất bước

vâng, tôi với anh, vai sát bên vai

vâng, tôi với anh, chẳng ai thù ai

nhưng chúng ta, tôi với anh, biết rõ

nơi nào, tôi với anh, sẽ đi tới đó…

Tôi không hiểu tại sao anh lại nghĩ

anh lính ơi, rằng tôi đây ghét anh?

Trong lúc đang đi – Nicolás Guillén

Trong lúc đang đi, trong lúc vừa đi

trong lúc vừa đi

Tôi đi không mục đích trong lúc vừa đi

Trong lúc đang đi;

tôi ra đi không một xu dính túi

trong lúc đang đi!

tôi đi rất buồn trong lúc vừa đi

trong lúc đang đi;

Họ ở xa, cái người kiếm tìm tôi

trong lúc đang đi;

Còn xa hơn nữa là cái người tôi

trong lúc đang đi!

Ái a!

hai bắp chân tôi đã hoá cứng đờ

trong lúc đang đi;

hai con mắt tôi nhận thấy thật xa

trong lúc đang đi;

và bàn tay tôi chớp lấy chẳng buông

trong lúc đang đi.

Cái đứa tôi chộp và tôi siết chặt

trong lúc đang đi,

đứa ấy trả nợ cho đồng loại nó

trong lúc đang đi;

và dù cho nó có xin lỗi nữa

tôi đây, thứ nó chỉ vừa một miếng tôi nhai

tôi đây, thứ nó chỉ vừa tôi nhai một miếng

trong lúc đang đi,

trong lúc đang đi,

trong lúc đang đi,

Một định nghĩa thơ – René Depestre

Thơ là một chiều cha chúng tôi

Dưới trận mưa tầm tã, và hát cho chúng tôi nghe

Một bài hát dạo mà ông đã sáng tác

Về một chiếc thìa bằng bạc

Cha chúng tôi đã muốn ngăn trận mưa tháng Chín

Bằng một chiếc thìa và mưa

Đã đảo lại trí ông như lộn trái cái quần mòn cũ

Thơ, ấy là

Một ông cha người Haiti mất trí

Vì một chiếc thìa biến thành khúc hát dạo

Dưới một trận mưa dữ dội

Sát gần tuổi nhỏ chúng tôi

Thời gian cháy – René Depestre

Châm trễ, vinh quang chậm trễ, người yêu chậm rãi

Chậm rãi, em chậm rãi

Giữa giờ rực rỡ của thân hình

Em là thời gian an ủi

Em là chiếc đồng hồ cát của dịu êm

Thân em đo trong anh sức mạnh những thuỷ triều

Thân em chỉ thời gian vô tận

Còn một chốc lát hạnh phúc!

Còn sự lãng quên, còn chiến thắng vinh quang thắng liền

Còn tuổi trẻ em nồng cháy

Còn vinh quang của em, còn sự dữ dội của em

Chậm rãi, vinh quang chậm trễ, người yêu chậm rãi

Tóc em, đùi em, xương em

Tuổi nhỏ của em, những búp bê của em, niềm vui của em

Khía vào tận xương tuỷ của anh

Chậm rãi, vinh quang chậm trễ, người yêu chậm rãi

Những mơn trớn của em sẽ theo anh tận cát bụi mai sau

Xem thêm:  101 bài thơ tình bạn hay ý nghĩa và dạt dào cảm xúc nhất

Bài số 86 (Lễ tạ ơn) – Tagore Rabindranath

Những kẻ đi vào đường kiêu ngạo

Sự sống muôn dân đạp gót giày

Trên cỏ yếu lê chân đẫm máu

Chúng phè phỡn, cầu kinh, mộ đạo!

Chúa đời ơi! chúng có hôm nay

Riêng ta ta nhớ ơn Người đã

Hoà số phận ta với kẻ nghèo

Với kẻ khổ đau trong áp bức

Khổ quá giữa đời che giấu mặt

Trong đêm nức nở nén lời kêu

Bởi như mạch máu liên hồi đập

Đau khổ dường kia đập mạch hoài

Vào tận lòng đêm Người ủ ấp

Mỗi tiếng chửi đau hồn nát dập

Ghi sâu im lặng đó, Người ơi!

Ngày mai nhất định sẽ về ta!

Dậy mặt trời ơi! trên máu sa

Muôn lòng chảy máu thành hoa nở!

Đuốc lửa kiêu căng loài thú rợ

Ra tro, đời hỡi! sẽ ra tro

Đêm tháng sáu – Victor Hugo

Giữa mùa hè, khi ngày tàn, xa rộng

Giữa cánh đồng hoa hương ngào ngạt đê mê

Mắt khép lại, tai nghe thầm tiếng động

Chỉ ngủ hờ một giấc ngủ pha lê.

Sao trong hơn, bóng đêm dường nhẹ lướt

Dưới vòm sao nửa sáng, tối chơi vơi,

Và êm ái bình minh chờ đến lượt

Như đêm thâu ở chân trời.

Tôi đã đến, đã thấy, đã sống – Victor Hugo

Tôi sống thế vừa rồi, bởi trong nỗi đau thương

Bước trên đường không một bàn tay nâng đỡ

Bởi giữa các trẻ quây quần, tôi không còn hớn hở

Bởi lòng tôi thôi xúc động bởi hoa hương

Bởi khi xuân về thiên nhiên mở hội

Tôi ngắm nhìn niềm yêu rạng rỡ, chẳng hề vui

Bởi tôi con người bước về đêm tối

Và cảm nỗi buồn sâu của tất cả trên đời

Bởi hi vọng trong lòng tôi đã tắt

Bởi giữa mùa hương, thơm ngát hoa hồng

Hỡi con yêu, bố muốn theo con về bóng đêm dưới đất

Bởi lòng tôi chết rồi, sống nữa cũng bằng không

Tôi không từ nhiệm vụ của tôi trên trần thế

Đường cày của tôi kia, bó lúa của tôi đây

Tôi đã sống tươi cười, nhưng phía đời huyền bí

Tôi dần nghiêng, lòng dịu êm theo tháng theo ngày

Tôi đã làm hết lòng, đã thức khuya, phục vụ

Mà thường khi thiên hạ mỉa mai cười

Công khó nhọc, bị oán thù nữa chứ

Chỉ bởi làm lụng nhiều, và đau khổ không nguôi

Trong tù ngục trần gian, không cánh chim xoè mở

Không than van, tim chảy máu, ngã gục tay tôi

Kiệt sức buồn đau, bị những tù nhân chế nhạo

Tôi đã mang chiếc xích con trong xích lớn ngàn đời

Bây giờ đứng trước đời chỉ mở nhìn nửa mắt

Ai gọi tên, chẳng buồn ngoảnh quay lưng

Tôi thẫn thờ, buồn chán, như ai kia

Thức dậy trước bình minh, lòng uể oải hơi sương

Lòng lười biếng, chẳng đoái nhìn lại nữa

Kẻ ghen tài mà miệng rắn phun tôi

Hỡi Thượng đế! Đêm dài xin mở cửa

Cho tôi đi, cho tôi biến cho rồi!

Trên đây là các bài thơ Huy Cận dịch tác giả khác mà chúng tôi muốn chia sẻ và giới thiệu với bạn. Với các bài thơ này đã phần nào thể hiện được tài năng của nhà thơ cũng như cảm quan của Huy Cận. Và đây cũng chính là những bài thơ cuối cùng của nhà thơ này mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Đừng quên đón đọc các bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments