Home / Chùm thơ chọn lọc / Nhà thơ Huy Cận và tập thơ Vũ trụ ca (1942) hay đặc sắc

Nhà thơ Huy Cận và tập thơ Vũ trụ ca (1942) hay đặc sắc

Nhà thơ Huy Cận và tập thơ Vũ trụ ca (1942) hay đặc sắc

Vũ Trụ Ca là một tập thơ nổi tiếng của Huy Cận. Bởi trong thơ ông có cảm hứng chủ đạo là cảm hứng vũ trụ. Và điều này được đặc biệt thể hiện thông qua các tập thơ trong đó có Vũ trụ ca. Với mạch cảm xúc này ta cảm nhận được nhiều mặt, nhiều tầng từ một hồn thơ vô cùng đa cảm và đa cực. Đó cũng chính là nét hay của nhà thơ này. Cùng đón đọc các bài thơ hay của Vũ trụ ca của Huy Cận mà chúng tôi giới thiệu dưới đây bạn nhé!

Áo xuân

Sớm nay khoác áo màu vô định

Ra gặp mùa xuân đến giữa đàng

Lá biếc đưa thoi xuyên vĩnh viễn

Gió là sời thắm của thời gian.

Ta vận tấm xuân đi hớn hở

Tâm tư ngào ngạt hiến dâng đời

Thân cũng hát lừng cao nhịp lửa

Hoa thiên thu hẹn nở cùng môi.

Lòng chim gieo sáng vệt vân sa

Trên bước đường xuân trở lại nhà.

Mở sách chép rằng: Vui một sáng

Nghìn năm còn mãi tấm lòng ta.

Cảm thông

Trùng quan mây trắng thao thao

Non xanh bất tuyệt, thương sao tấm lòng

Thái bình sông núi cảm thông

Cho người tơ tưởng miền trong cõi ngoài

Xa nhau mười mấy tỉnh dài

suốt xứ, đêm ngày nhớ nhung

Tâm tình một nẻo quê chung

Người về cố quận, muôn trùng ta đi

Gặp rồi phút chốc chia ly

Mắt người đẹp ấy hồn quê dõi đường

Tiếng người ấy tiếng cố hương

Giọng người ấy tiếng tình thương đất nhà

Biệt ly lọ phải quan hà,

Sân ga trông nuối cũng là .

Cây lúa

Mơn mởn đời ươm hoa trái non

Cho tôi chăm bón.

Đến mùa hồn

Thì tôi sẽ chết như cây lúa

Đầu ngả mang đầy hạt dẻo ngon.

Chiêm bao thỉnh thoảng em về

Chiêm bao thỉnh thoảng em về

Mắt còn toả mộng cuồng mê thuở đầu.

Gặp nhau không ngợ ngàng nhau

Má xuân trời cũ đọng màu ráng xưa

Chiêm bao yêu muộn nhớ thừa

Là nơi họp mặt ngày đưa tiễn rồi

Thân dù sông núi xa xôi

Giấc mơ qua lại lứa đôi tự tình

Yêu nhau nhớ dáng tưởng hình

Chiêm bao em có một mình chăng em?

Đời buồn lạnh gối đêm đêm

Biệt li gì mộng! Nhớ tìm thăm nhau

Có tình yêu nào mà không đau

Có tình yêu nào mà không đau

Đã yêu chất chứa sẵn vui sầu

Em ơi, anh nén lòng anh lại

Chưa dám, gặp em, ngỏ một câu

Đốt ngún hồn anh như lửa thầm

Bao năm bao tháng mối tình câm

Yêu em tha thiết, yêu da diết

Nbuw ủ hầm sâu rượu sủi tăm

Như rượu lưu niên càng ngấm say…

Em yêu! Nghiêng bóng đẹp đôi mày

Tóc mun nghiêng bóng mành tơ nhẹ

Ru dịu lòng anh trong phút giây

Xem thêm:  Bài thơ Thiên Đường Trong Mơ – Nhà thơ Dương Hoàng

Tình mạnh hơn đời, mặn muối đời

Yêu em say đắm, chết khôn nguôi

Gặp nhau một thuở, tình ngàn thuở

Hôn nắng mùa em, anh cháy môi

Gió một hướng…

Gió một hướng là buồn năm bảy điệu

Mây một tầng vạn nẻo đất sầu đen

Em một bước lòng anh trăm phía héo

Gặp nhau chi cho để lại u phiền

Giọng em vang vọng trời quê

Nhẹ thoảng, trong veo, mà xốn xang

Nồng cháy như mồi thông núi Ngự

Giọng em nửa thực, nửa mơ màng

Chỉ một lần nghe đủ nhớ đời

Huống chi anh được đón bao lời

Bâng khuâng em nói trong chiều lạnh

Ngơ ngẩn lòng ta Huế, Huế ơi!

Gối tay

Tay người ta gối thâu đêm

Mộng về theo mộng, tình êm với tình

Một tay ôm lấy hai mình

Một quai quấn lấy hai bình

Vai nghiêng, đầu ngả sang gần,

Mày tơ soi nét, môi tân đối cười

Đêm thâu gối nhẹ tay người

Tưởng chừng mùa đẹp khuyên mời yến anh

Mắt hồ liễu rũ mi xanh,

Tóc vương gò má mỏng mành thoáng mày.

Đôi hồn có nhịp cầu tay,

Mộng chung một giấc bên này bên kia

Hoa đăng

Khi ta đến các người đà đến cả

Có Thiên nhiên, suối chị với rừng anh

Cỏ vạn đại đã quen chiều óng ả

Liễu thiên thu từng thuộc lối buông mành.

Chim siêng hót đã mấy đời ngọt giọng

Bướm chăm bay nhẹ cánh thuở lâu rồi

Đất duyên dáng những vú đồi mơ mộng

Trời xanh sao dưới nước ngọc tuôn trôi.

Chắc vui lắm nên về đông đủ vậy

ánh muôn sao vương mỏng sợi tơ chăng

Ta đang ngủ trong luân hồi tỉnh dậy

Thấy trần gian là một hội hoa đăng.

Hoa nhảy múa nối vòng quanh tháng biếc

Ca ngợi bốn mùa công chúa nguy nga

Và tất cả đã rạng màu yến tiệc

Đủ cả rồi, duy thiếu một mình ta.

Ta hớn hở khoan thai vào nhập cuộc,

Góp vui chung với nhịp máu lòng say

Ta đi tới trong đời hơi chậm bước

Gặp Thiên nhiên như gặp bạn lâu ngày.

Ta ngây ngất thắp cao hồn đuốc rạng

Cuộc vui chung cùng góp ánh muôn sao

Và tự lúc hồn ta qua cửa sáng,

Hội hoa đăng bừng nhạc thắm xôn xao.

Hoa về

Mỗi năm hoa về đây

Hoa nói gì với người

Lòng đời chăc nặng lắm

Hoa nói hoài không thôi

Hỏi mặt trời

Mặt trời! Ta nhìn ngươi ngây ngất

Và bóng thân ta nằm xuống đất

– Bóng ta một nửa đêm nguyên thuỷ

Mặt trời! Tư tưởng ta nhìn ngươi

Và bóng hồn ta nằm xuống đời

Gió thổi dọc ngày

Trái rụng hoa bay

Dọc đời, gió thổi thân tàn rụng

Mùa chết vui sao giữa hội này

Nằm nghe gió thổi ngoài

Mà niết trăm hoa đã sẵn sàng

Mà biết trăm hồn không oán hận

Nghe tin gió gọi đón mùa sang

Dọc đời gió thổi

Thịt tàn xương cốt

Dọc ngày gió thổi

Hoa tàn trái thối

Hột cát sao lại nở cười

Hỡi em yêu, hỡi em thương

Hỡi em yêu, hỡi em thương

Thân em cẩm thạch tẩm hương rừng trầm

Mưa trời ướt lá lâm thâm

Tương tư ngày tháng ướt đầm hồn anh

Em yêu: tượng ngọc vân xanh

Anh yêu gốc cội, yêu cành đung đưa

Yêu đôi trái chín đang mùa

Yêu vòm động triều khua nhịp đời

Là cây anh mọc đất tươi

Là sao, anh mọc đỉnh trời vô biên

Là tình, yêu dại, yêu điên

Yêu em da diết triền miên tháng ngày

Xem thêm:  Biết ai - Phan Hoàng

Hương dậy đất

Chim hót vòm xanh, hương dậy đất,

Hôm nay vũ trụ mở huy hoàng

Đi ra hoa bướm không tin trước,

– Sực nhớ đêm rồi đã ngủ lang.

Lên đàng

Đồi bát ngát vít cành ngồi hỏi

Xuân đi đâu trăm lối ngổn ngang?

Tin vui vừa giục lên đàng

Áo tơ mở cuộc nếp vàng mênh mông

Bánh xe xuân quay vòng

Phát phơ cành náo nức trăng sao

Ra đường chẳng gặp bạn chào

Gặp xuân trẩy hội nhập vào gió xuân

Lửa quanh đời

Lửa quanh đời đốt trắng hồn ta

Gió vô biên về tự xứ đêm xa

Xương ta mai trắng trong vòm lửa

Đốt cháy từ xưa mấy nghiệp tà

Quanh đời lửa cháy tự nghìn kiếp

Lửa thức bao la, đời ngủ thiếp

Đời ngủ cho yên, mộng cho hay

Chớ ngại giường con cùng võng hẹp

Lửa quanh đời đốt trắng hồn ta

Tâm tư bừng sáng nẻo đêm xa

Dậy thôi đời! Sao tàn trong vô tận

Vang dội u minh một tiếng gà

Quanh đời lửa cháy tự nghìn kiếp

Nhà kín, đời đau, cửa vội khép

Riêng ta mang lấy lửa vào đầu

Sáu cõi nghìn đời lòng hiểu thấu

Ta vui vô hạn, buồn vô hạn

Bởi lửa vô cùng ôm lấy trán

Lửa dạy cô đơn bậc tuyệt vời

Đốt cháy hồn ta lửa quanh đời

Mộng sắc duyên

“Ngồi xe nhật nguyệt cùng thiên nhiên

Làm bạn đi đường về vĩnh viễn”

Ghé bước qua thăm Đêm u huyền

Ta về nằm tròn trong lòng mẹ

Bấy lâu chân đi khắp trời bể

Bấy lâu tay mỏi lật tờ đời

Chân mỏi đi rồi, tay mỏi xé

Chân tay xin nghỉ trong lòng mẹ

Xé sách tạo hoá mà đùa chơi

Cho thịnh nhân gian lòng ma quỷ

Xuống hố đen xô cả cuộc đời

Rồi phủi tay về lòng mẹ nghỉ

Bao giờ cho hứng lại xây lên

Đủ cả cuộc đời, đủ các tên

Đủ các hình hài, đủ các mộng

Đủ đất chôn nhau, đá dựng lên

Muộn màng

Anh biết yêu em đã muộn màng

Nhìn em trăm bận chỉ nhìn ngang

Biết rằng nhìn thẳng thêm đau đớn

Anh sợ tình ta sẽ dở dang

Muốn trốn em, mà trốn được nào

Mắt em thầm gọi sắc như dao

Mỗi lần gặp lại lòng đau điếng

Trốn cả lòng anh, trốn được sao!

Em hỡi lòng anh yêu đã sâu

Yêu em ngay tự thuở ban đầu

Gặp em như nén lòng anh lại

Em đẹp, lòng anh lại nhói đau

Em hỡi! Yêu nhau chẳng muộn màng

Lửa bền trong đá mấy muôn năm

Lửa đôi ta chẳng cùng nhau đượm

Sẽ đốt lòng ta ra bụi than

Nằm nghe người thở

Nằm nghe người thở bên ta

Nghe ta cùng thở vui hoà đêm nay

Nghe xe nghìn kiếp đưa quay

Nóng muôn hạt gió lừng bay ngực đời.

Trong hơi ta, trong hơi người

Lại nghe nằm nghỉ đất trời ban sơ

Hơi ta thành tựu thuở xưa,

Hơi người dằng dặc bao giờ cho tan!

Nghìn năm một cuộc giao hoan

Trước chưa xương thịt, sau tàn thịt xương,

Hoạ còn hơi thở hoa hương

Cho hồn âm dương lối về…

Xem thêm:  Còn sót lại - Lãng Khách

Nằm trong tiếng nói

Nằm trong tiếng nói yêu thương

Nằm trong tiếng Việt vấn vương một đời

Sơ sinh lòng mẹ đưa nôi

Hồn thiêng đất nước cũng ngồi bên con.

Tháng ngày con mẹ lớn khôn,

Yêu thơ, thơ kể lại hồn ông cha.

Đời bao tâm sự thiết tha

Nói trong tiếng nói lòng ta thuở giờ…

Nắng đào

Nắng đào mặt chị khéo tươi

Thong dong em lá đưa cười khắp thôn

Mậm hồng thắp với chồi son

Tưởng đâu sắc thắm dậy hồn thu xưa

Ngợ ngàng là bước người thơ

Xóm quen đã lạc đường mơ lối nào

Sơ khai

Trời xanh ran lá biếc

Biển choá ngập buồm vàng

Gió thổi miền bất diệt

Mây tạnh đất hồng hoang.

Thần thánh chết rồi

Thần thánh chết rồi, còn lại ta

Còn cụm lá xanh trên đất già

Trên hai bờ lá trời cùng biển

Réo gọi lòng ta về vĩnh viễn

Thời gian! Mãi mãi người là hương

Của muôn lòng đẹp vùng lên đường

Thờ người bao kẻ tìm vô tận

Bến lạ mà như về cố hương

Tin vui

Đời bát ngát vít cành ngồi hỏi

Xuân đi đâu trăm lối ngổn ngang

Tin vui vừa giục lên đàng

Áo tơ mở cuộc nếp vàng mênh mông

Tình đau một thuở

1. Trời xanh ran lá biếc

Biển choá ngập buồm vàng

Gió thổi miền bất diệt

Mây tạnh đất hồng hoang

2. Mỗi năm hoa về đây

Hoa nói gì với Người?

Lòng đời chắc nặng lắm

Hoa nói hoài không thôi

3. Chim hót vòm xanh hương dậy đất

Hôm nay vũ trụ mở huy hoàng

Đi ra hoa bướm không tin trước

Sực nhớ đêm rồi đã ngủ lang

Trời, biển, hoa, hương

Em ơi! Trời xanh

Như là tuổi nhỏ

Đôi cây giao cành

Bên đường, vui sao!

Giờ đây trưa rồi

Chim đà nghỉ hát

Lá đà nghỉ quạt

Mành hoa bồi hồi

Đời nằm rất êm

Mây thưa buông rèm

Thời gian rất nhẹ

Qua mành

Mày xiêu xiêu bóng

Mi tơ dệt mộng

Em là trời xanh

Nhìn qua cửa động

Trưa nay trong nhà

Ghế bàn yên ngủ

Riêng lòng hai ta

Nằm trong vũ trụ

Trưa

Đất hỡi! Lòng ta rồi để lại

Dịu dàng cho lá, thắm cho hoa

Ấm nồng cho nhựa hằng xây trái

Đất nhuỵ nhàng âu cũng thịt da

Tháng năm luân chuyển khúc vui nồng

Chắc có hồn ta hát ở trong

Ta sáng lời chim dăm điệu mới

Lưu quang ta hiện nước đôi dòng

Ta quen mơ tưởng chuyện lâu dài

Nên nghĩ không đành ý rụng phai

Có lẽ hồn ta mà rũ mục

Chứ tan sao được cả hình hài!

Xuân nảy chồi cao bừng ngọn nến

Chân tay ta mọc đó rồi chăng?

Mạch đời muôn thuở xuyên thâu biển

Đập với lòng ta nhịp vĩnh hằng

Vĩnh viễn

Em ơi! Trời xanh

Như là tuổi nhỏ

Đôi cây giao cành

Bên đường, vui sao!

Giờ đây trưa rồi

Chim đà nghỉ hát

Lá đà nghỉ quạt

Mành hoa bồi hồi

Đời nằm rất êm

Mây thưa buông rèm

Thời gian rất nhẹ

Qua mành tóc em

Mày xiêu xiêu bóng

Mi tơ dệt mộng

Em là trời xanh

Nhìn qua cửa động

Trưa nay trong nhà

Ghế bàn yên ngủ

Riêng lòng hai ta

Nằm trong vũ trụ

Trên đây là các bài thơ nằm trong tập Vũ trụ ca của Huy Cận mà chúng toi muốn chia sẻ và giới thiệu với bạn. Thông qua các bài thơ này bạn sẽ hiểu thêm về cảm hứng vũ trụ trong thơ Huy Cận. Ở đó có niềm vui, , trầm luân, hiện thực và cả sự lãng mạn. Và đó chính là cảm hứng vũ trụ hòa nhập vào cảm quan vũ trụ một cách chân thực nhất. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật các bài thơ hay nhất nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …