Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Mai Đình và tuyển tập thơ lẻ hay đặc sắc nhất

Nhà thơ Mai Đình và tuyển tập thơ lẻ hay đặc sắc nhất

Nhà thơ Mai Đình và tuyển tập thơ lẻ hay đặc sắc nhất

Mai Đình là một nữ sĩ với tên thật là Lê Thị Mai. Nà sinh năm 1917 – 1999 và quê ở Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Bà sinh trưởng ra trong một gia đình khá giả và phụ thân là một tùy viên làm việc ở Tòa sứ Phan Thiết. Là một người có học và biết Tiếng Pháp và đã có nhiều bài thơ hay đặc sắc được đăng trên một số báo. Dưới đây là những sáng tác hay của Mai Đình mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn.

Ảnh người xưa

(Tặng hương hồn Hàn Mặc Tử, cảm đề một buổi chiều trên biển Qui Nhơn)

Ta chỉ có một người

Bên bờ cát trắng giữa chơi vơi

Mà nơi ấy chỉ chôn sầu thảm

Đầy vẻ đau thương với ngậm ngùi

Cảnh vật hôm nay trông khác lạ

Mà hồn ta cũng thấy nao nao

À thôi! người ngọc đà tan mất

Nào thấy yên chi ở chốn nào?

Ảo não ta nhìn tận chốn xa

Trời ơi! Điên một buổi Qui Hoà

Nơi chôn tất cả niềm tâm sự

Để lại cho lòng những thiết tha

Kìa nơi nhà ngói cao cao ngất

Bức tượng Giê-su vẻ thảm sầu

Ta cố tìm ra trên bãi cát

Nấm mồ tưởng tượng của thương đau

Này hỡi thuyền ai ở góc trời

Hãy xin ghé lại chở dùm tôi

Đến bên bãi cát bên hồ ấy

Thêm hộ dùm cho một mả người!

Tôi đang chết điên vì đau khổ

Trời cướp của tôi một nửa hồn

Giấc mộng năm xưa bao trở lại

Nửa hồn đây nửa gửi theo luôn

Này kẻ qua đường, hãy đứng im

Đừng thêm bước nữa để tôi tìm

Đừng cho mây gió xôn xao quá

Mà bóng người yêu phải đắm chìm

Trong mây như dấu hình ai đó

Có phải hình người mất đã lâu?

Hơn một năm trời tôi vẫn kiếm

Nhưng chưa hề gặp phút nào đâu

Này thôi mây gió

Rung chuyển đi nào

Hình người rơi xuống

Ta hớp hình vào trong đáy lòng ta

A ha! A ha!

Ta là Tiên Nga

Được thu tất cả sơn hà

Vào lòng vào mắt vào xa tận trời

Lệ Thanh ơi! Lệ Thanh ơi!

Anh đã chết rồi

Nhưng anh chỉ chết với người

Với em anh vẫn sống hoài muôn năm!!

Âm thầm

Nói sao cho xiết

Một trời binh lửa,một hồn cô liêu

Hồn tôi theo đám mây chiều

Tìm chàng trong một túp lều tranh con

Ước ao thành cặp chim non

Trăm năm xin vẹn tấc son với chàng

Lệ Thanh muôn dặm quan san

Thề xưa đã lỗi muôn vàn với nhau

Xem thêm:  Bài thơ Nhạt Bóng Chiều Xuân – Nhà thơ Phú Sĩ

Lòng tôi chất biết bao sầu

Lệ tôi đã đậm như màu huyết ai

Bao đêm não nuột ngắn dài

Nghĩ mình thương người cô đơn

Giờ đây có xác không hồn

Xa xôi ai sẻ nỗi buồn cho nhau?

Bạn tôi nếu biết tôi sầu

Thì xin ghi lại chút màu tóc tang

Bên mồ Hàn Mặc Tử

Hơn năm trời xa vắng anh

Em trở về đây bên nấm mồ cát trắng

Cây thánh giá gỗ cách xa rời mộ bạn

Chẳng còn gì chứng nhận đây mồ anh

Tê tái lòng em uất nghẹn nói không thành

Trời mưa nhỏ mà lòng em nổi sóng

Sóng lòng em lớn hơn sóng ngoài khơi

Anh nằm im quên cả đón em rồi

Em không khóc, không một lời to nhỏ

Còn có gì hơn anh ơi…

Dồn thương nhớ vào tận cùng cân não

Để đêm nay xây đắp mộng luân hồi

Anh hãy cùng em về căn nhà nhỏ

Túp lều tranh muôn thuở đã chung đôi

Nơi ấp ủ, say mê xây mộng đẹp

Từ ngàn năm, thượng đế định cho rồi…

Căm giận

Ai cấm người thơ yêu quá độ?

Ai ghì gió lốc giữa không gian?

Và ai đặt chữ tình giang dở

Mà để so le nghĩa thiếp chàng?

Em muốn phá tan cả đất trời

Cho lòng nhẹ bớt nỗi bi ai

Thương anh càng thấy căm trời đất

Gieo bệnh nan y để hại người.

Nhớ mãi

(Thơ với Hàn Mặc Tử)

Hôm ấy em đi lắm nỗi buồn,

Bên ngoài mưa gió cảnh tang thương.

Anh trên giường bệnh khôn ngăn lệ

Chẳng tiễn đưa em một tấc đường.

Em tủi vì duyên quá lạnh lùng,

Lòng buồn thêm đậm mối tình chung.

Tình câm giữa lúc chia tay ấy,

Bao nỗi nghẹn ngaò, anh thấu không?

Hôm nay vắng vẻ một mình em

Những lúc trăng khuya rụng trước thềm,

Em thấy dạt dào muôn ý lạ,

Tình nhớ mãi không quên

Nhưng nói sao đây lúc biệt rồi?

Lòng anh có nhẽ đã dần nguôi…

Vì đời niên thiếu đầy tươi đẹp

Đã chiếm tim anh, những nụ cuời

Còn nhớ chi em, một mảnh hồn

Suốt đời chỉ sống giữa cô đơn?

Em yêu đau khổ, mê buồn bã,

Chán cảnh vui tươi, ghét cảnh ồn.

Đấy một tâm hồn đầy vẩn vơ

Suốt đời chỉ sống để mà mơ,

Hồn thơ chìm mãi trong muôn mộng,

Sự thực, nào ai kẻ đợi chờ?

Phân bì Mộng Cầm

Mộng Cầm hỡi! Nàng là tiên rớt xuống

Hay là vì tinh tú giáng trần gian?

Diễm phúc thay! Sung sướng biết bao vàn

Đầy đủ quá, nàng thương chăng kẻ thiếu?

Tôi là kẻ thiếu nhiều và thiếu mãi

Đã ra người hành khất bấy lâu nay

Mà người đời toàn ban vị đắng cay!

Xem thêm:  Kết nghĩa với người dưới mộ - Cảnh Giang

Quên

Tôi tưởng hồn tôi đã mất rồi

Cuộc đời cô độc mãi theo tôi

Nhưng thời gian giúp tôi mờ xóa

Trong trái tim đau một bóng người

Chồng tôi đem lại bao tươi đẹp

Những đứa con thơ gọi mẹ, thầy

Chồng biết yêu thương con trìu mến

Lòng tôi mờ xóa bóng hình ai?

Tôi biết tình tôi trong giấc mơ

Đâu bằng sự thật chứa chan thơ

Mặt trời tình ái trong tư tưởng

Một phút kề vai cũng đủ mờ

Con tôi lắm lúc ôm tôi hỏi

Này mẹ yêu ai nhất mẹ nào?

Mẹ chỉ yêu ba và Hưởng, Yến

Và còn…nhưng biết nói làm sao?

thời gian vẫn cứ đòi

Gia đình chiếm tim tôi

Tôi vì bổn phận quên lời hứa

Quên cả trong tim một bóng người!

Tìm kiếm

(Tặng Hàn Mặc Tử)

Ta sẽ nhập hồn ta trong bóng nguyệt

Để bay lên cho đến tận ngàn khơi

Tìm cho ra một bóng hình đã chết

Kẻo não nùng đau khổ cả hồn tôi

Lệ Thanh hỡi! Chàng thấu tình chăng hỡi

Nhớ tới chàng lòng thiếp khổ sầu thay

Buồn hơn nữa trong những đêm mộng mị

Mộng tan rồi, hồn thiếp cũng xa bay

Khắp không gian thiếp đã đi tìm kiếm

Mong gặp chàng cho thoả mong

Nhưng chỉ khổ thêm cho lòng tê thiếp

Chẳng gặp chàng, thiếp đành trở về không

Bao ngày tháng trôi qua rồi đi hẳn

Biết bao giờ chàng mới trở lại đây?

Thiếp chỉ đợi trong một đêm im lặng

Thiếp theo chàng cho thoát nợ trần ai

Bên cõi thế chàng đã yên phần số

Trong giờ này chàng còn nhớ thiếp chăng?

Thiếp đã chết bởi tấm lòng đau khổ

Hận chung tình muôn kiếp vẫn chưa tan

Thiếp nhớ chàng, thiếp nhớ chàng khôn tả

Dẫu muôn ngày thiếp còn ở thế gian

Không phút nào thiếp quên chàng được cả

Một thiên tài đã an giấc tu san

Lời chàng hứa thuở chàng còn bên thiếp

Dẫu không thành nhưng thiếp chẳng hề quên

Thôi từ đây đành ngàn thu vĩnh biệt

Mà bóng chàng thiếp đã khắc trong tim

Tôi yêu

Tôi chẳng yêu ai tôi chỉ yêu

Một người đau khổ giữa cô liêu

Một mồ trên bãi tha ma ấy

Và một hồn thơ đã xế chiều.

Tôi yêu một kẻ không hình xác

Đã chết từ muôn thế kỉ rồi

Nhưng vẫn còn đầy trong mộng tưởng

Trong hồn, trong trí, não cân tôi.

Xem thêm:  Bài thơ Bầm ơi (Tố Hữu) – Vẻ đẹp của người mẹ miền trung du

Những mộng năm xưa tôi đã ghi

Vào tim vào phổi của hồn si

Thì dù chàng vắng hay không vắng

Đối với tình tôi có nghĩa gì?

Em yêu anh quá, Lệ Thanh ơi!

Khóc chẳng nên câu, nói nghẹn lời.

Yêu anh mà chẳng gần anh được

Nguyện để tang anh suốt một đời.

(Thơ Mai Đình đáp bài “Trút linh hồn”)

Tơ sầu

(Gửi Hàn Mặc Tử)

Tằm kia rút ruột ra tơ

Em đây rút ruột ra thơ não nùng

Yêu anh chết nửa cõi lòng

Gửi hồn bay bổng mấy từng mây xanh

Yêu anh quên cả chân tình

Yêu anh quên hẳn bóng hình người xưa

Yêu anh quên hết lòng từ

Quên tình máu mủ,quên bờ sông Tương

Yêu anh quên hết mọi đường

Chỉ mong đoạt được tâm hồn anh yêu

Nhưng ôi em mộng quá nhiều

Hồn anh đã sẻ bao nhiêu thứ tình….

Dại khờ em vẫn yêu anh

Trăng cũ

Trăng cũ giờ đây vẫn sáng trong

Người mùa xuân cũ cách muôn trùng

Ai về thăm thẳm trời tinh tú

Để lại trần gian bóng lạnh lùng!

Từng tập thơ xưa! Từng tập thơ!

Từng trang huyết lệ ngẩn trăng mờ.

Hồn ai siêu thoát ngoài nhân thế

Có biết rằng em vẫn đợi chờ?

Trên cõi Thiên đàng ngát ánh sao

Tình anh toả rộng bốn trời cao

Phiêu diêu anh sống bên mình Chúa

Dựng một đài thơ ở chốn nào?

Em mãi phiêu linh với bụi đời

Ngại ngùng mưa gió lúc buồn vui

Từng đêm trăng sáng, đêm trăng sáng

Biết mấy đau thương, mấy ngậm ngùi!

Cũng muốn theo anh dứt nợ trần

Đập tan lưu luyến, thoát phàm thân

Bay qua muôn vạn tầng thanh khí

Hồn quyết tìm cho thấy cố nhân.

Chút nợ giả chưa xong

Đành mang tâm sự mãi bên lòng

Sắt son đã chẳng cùng nhau vẹn

Em phải đem mình gởi núi sông.

Em đã là dân của nước nhà

Khi quân thù địch dấy can qua

Máu hồng đang nhuộm trang hùng sử

Em nhẽ nào quên nghĩa .

Hăng hái xông pha giữa cuộc đời

Chút lòng tranh đấu phút không nguôi

Bao giờ Tổ quốc ca toàn thắng

là lúc tìm Anh giữa Cõi Trời.

Em chỉ cầu xin một buổi chiều

Dưới bàn tay Chúa, cạnh người yêu

Ta tung thơ khắp cho trần thế…

Lạy Chúa đời con khổ đã nhiều.

Trên đây là những bài thơ hay của Mai Đình mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này bạn sẽ hiểu thêm về phong cách sáng tác của nữ sĩ này. Đó là các mạch cảm xúc được thể hiện thông qua các sáng tác của bà. Một tâm hồn thơ rất riêng và có phần hoài niệm. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments