Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Nhà thơ Thái Bá Tân và tuyển tập thơ dịch Vladimirovich Mikhalkov

Nhà thơ Thái Bá Tân và tuyển tập thơ dịch Vladimirovich Mikhalkov

Nhà thơ Thái Bá Tân và tuyển tập thơ dịch Vladimirovich Mikhalkov

Thái Bá Tân đã dành nhiều thời gian để dịch thơ của các tác giả người Nga. Trong đó phải kể tới Vladimirovich Mikhalkov. Ông là một nhà thơ, nhà biên kịch điện ảnh Liên Xô. Đa phần các sáng tác của ông tiêu biểu cho dòng văn học thiếu nhi Liên Xô. Và ông cũng viết nhiều truyện ngụ ngôn, soạn kịch… Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu các bài thơ dịch của Thái Bá Tân về tác giả này bạn nhé!

Bức thư

Các bạn nhỏ của tôi thân mến

Tôi gửi thư cho các bạn, yêu cầu

Các bạn nhỏ chăm rửa tay, rửa mặt

Rửa nhiều lần, rửa thật kỹ, thật lâu

Xin mời rửa, rửa nước nào cũng được

Nước đun sôi để nguội, nước ngoài đồng

Rửa nước máy, nước mưa, nước suối

Hay nếu cần, có thể rửa nước sông

Nhưng phải rửa, rửa hàng ngày đều đặn

Rửa buổi sáng, buổi trưa, rửa nhiều lần

Cả buổi tối trước khi lên giường ngủ

Cả khi vừa tỉnh dậy, trước giờ ăn

Cứ mạnh dạn lấy khăn tay mà rửa

Chà thật đau, thật mạnh – chẳng hề gì!

Để cát bẩn, thức ăn và vết mực

Được xà phòng và nước sạch lau đi

Các bạn trẻ của tôi thân mến

Tôi chỉ mong các bạn một điều

Là phải rửa, rửa nhiều vào, ai bẩn

Và ai lười, tôi không thích, không yêu

Tôi sẽ không bắt tay anh nào bẩn

Không lại chơi, không thăm hỏi, không tìm

Bản thân tôi cũng rất chăm rửa ráy

Thôi, bây giờ xin tạm biệt. Tu-vim.

Chim sáo

Ngay bên mái nhà tôi

Có con chim – nghệ sĩ

Chúng tôi nghe suốt ngày

Tiếng líu lo không nghỉ

Đồng còn mây mù bay

Sương còn treo từng hạt

Thế mà chim từ lâu

Dậy và say sưa hát

Hát không vì vinh quang

Cũng không vì tiền bạc

Mà chỉ vì trái tim

Vì không thể làm khác

Chim hót hay, ngân dài

Tiếng vang xa và rộng

Mà chẳng đòi tiền công

Cho tài năng, lao động

Còn các cậu?

Đứa nhìn ra phố

Đứa ngồi trên ghế gỗ

Tôlia hát

Bôrit ngồi im

Mắt lim dim

Nicôlai hai chân đung đẩy…

Đã xế chiều lúc ấy

Cả bọn chỉ ngồi chơi

Galia tựa lưng bờ giậu

Chú mèo nhảy lên cây

Bôrit bắt đầu lên tiếng

Đại khái thế này:

Trong túi tớ có chiếc đinh

Còn các cậu?

Hôm nay khách đến nhà mình

Còn các cậu?

Nhà tớ hôm qua mèo đẻ

Những năm con

Chóng lớn, mắt to và tròn

Thế mà không chịu ăn gì cả

Nhà tớ có bếp ga

Còn các cậu?

Chỗ tớ

Có ống dẫn nước đến nhà!

Nhà tớ hôm qua lửa tắt

Đó là điều thứ nhất

Sẽ có xe chở củi ngày mai

Là điều thứ hai

Còn điều thứ ba là mẹ tớ

Đã bay về phương đông

Vì đơn giản mẹ tớ

Là phi công!

Là phi công?

Thì đã sao!

Vôva đáp

Từ trên cao

Như Côlia mới thích:

Có mẹ là công an, rất oách!

Còn mẹ Carim và Aixư

Cả hai là kỹ sư

Và mẹ Liôva là đầu bếp

Nên mẹ cậu – phi công

Chưa là gì hết!

Lêna nói: Quan trọng hơn mọi đứa

Là mẹ tớ – nhân viên xe lửa

Một lúc phục vụ hai toa

Từ đây đến tận Zaxepa!

Nhưng có mẹ là thợ may, điều đó

Không lẽ xấu? – Nina hỏi nhỏ

Ai sẽ may quần áo, thấy không?

Tất nhiên, không là phi công!

Phi công lái máy bay

Thế là rất tốt

Đầu bếp làm bánh ngọt

Cũng là điều hay

Cô giáo dạy ở trường

Ốm đau nhờ

Nghĩa là mẹ nào cũng cần

Mẹ nào cũng quý!

Lúc ấy đã xế chiều

Và chẳng còn gì để nói

Hai con cừu

Có một chú cừu đen

Theo sườn núi đi lên

Đến một chiếc cầu vắng

Thì gặp anh cừu trắng

Cừu trắng nói: “Nghe đây!

Vấn đề là thế này:

Cầu hẹp, không đi được

Anh nhường tôi đi trước!”

Cừu đen đáp: “Be be

Anh nói sao dễ nghe!

Tôi ấy à?

Xê ra, đừng cản lối!”

Rồi cừu trắng, cừu đen

Cùng hăng hái bước lên

Húc, tranh nhau đi trước

Nhưng đi làm sao được?

Mặt trời chiếu trên cao

Dưới cầu sông cuộn chảy

Cả hai con lộn nhào

Chết dưới ấy!

Xem thêm:  Thơ vui ôn thi Vật lý

Hãy làm người

Bầy kiến ở trong rừng

Ngoài việc làm, chúng có

Các luật riêng của mình

Và nhà là chiếc tổ

Người tốt chẳng bao giờ

Ngồi không và lười nhác

Sáng, cô giáo tới trường

Chú công an đi gác

Còn kiến thì luôn luôn

Làm suốt ngày vất vả

Chui dọc rồi chui ngang

Dưới cỏ khô và lá

Cậu dạo chơi trong rừng

Gậy cầm tay, tinh nghịch

Chọc tổ kiến vỡ tung

Đốt lên, cười vui thích

Đang được sống yên lành

Bỗng bất ngờ gặp nạn

Đàn kiến chạy thoát thân

Người một nơi, tán loạn

Trong tổ kiến hồi lâu

Lửa vẫn còn âm ỉ

Cậu đứng nhìn

Vô tâm và ích kỷ

Tôi không nói quá lời

Khi gọi cậu như vậy

Cậu chưa làm một phần

Những gì vừa để cháy

Thời đại nguyên tử này

Cậu không là con kiến

Nhưng cậu, một con người

Phải thành người toàn diện

Hoà bình

Giênhia tròn tám tuổi

Cậu tổ chức ngày sinh

Khách đến thăm tặng cậu

Khẩu súng lục xinh xinh

Rồi xe tăng, đại bác

Khẩu súng máy tí hon

Mới, đen, trông như thật

Có băng đạn hình tròn

Trong khi khách ăn uống

Một mình Giênhia

Tháo tung các khẩu súng

Vứt lung tung khắp nhà

Ôi, đồ chơi còn mới

Hỏng rồi sao? Thật kinh!

Không! Giênhia đáp lại

Con chơi trò “Hoà bình”

Lời khuyên quan trọng

Đừng dùng roi dạy chó

Đừng mắng và trêu nó

Chó được dạy bằng roi

Sẽ là con chó tồi

Đánh nó xong, thử gọi

Nó sẽ không còn tới

Mèo con

Này, các cậu biết không

Có chuyện này rất lạ:

Nhà tớ mèo đẻ con

Đúng năm con tất cả

Cả nhà tớ thi nhau

Tìm tên hay để đặt

Cuối cùng gọi: “Một, Hâi

Ba, Bốn, Năm – tuyệt thật

Con Một rất

Con Hai lông màu trắng

Con Ba hay làm ồn

Con Bốn rất nhí nhắng

Còn con Năm, biết không

Giống Hai, Ba như lột

Cũng có đốm trên lưng

Cũng lười và học dốt

Một, Hai, Ba, Bốn, Năm

Năm con mèo đẹp tuyệt

Mời các bạn đến xem

Cứ xem rồi sẽ biết!

Một ngày quan trọng

Tờ lịch đỏ trên tường:

Hôm nay là ngày lễ

Ngày mồng một tháng năm

Ngày mùa xuân đẹp đẽ

và tháng mười

Cũng nhiều ngày như vậy

Nhiều ngày đáng chờ mong

Trên những tờ lịch ấy

Các bạn trẻ chúng ta

Thích những ngày số đỏ

Vì pháo hoa, duyệt binh

Những ngày này mới có

Nhưng trong số rất nhiều

Những ngày vui, chủ nhật

Có một ngày

Bình thường mà vui nhất

Ngày ấy lịch trên tường

Không được in số đỏ

Các khẩu hiệu và cờ

Cũng không treo ngoài phố

Nhưng ta nhận ra ngay

Nhờ một điều giản dị

Là học sinh đến trường

Khắp nông thôn, thành thị

Là những tốp học sinh

Diện áo quần rất mốt

Là cái dáng rụt rè

Của những em lớp một

Một năm nhiều ngày vui

Quan trọng và vui thật

Nhưng chính ngày khai trường

Quan trọng và vui nhất

Nhà triệu phú

Nước nọ có bà già

Giàu, cô đơn, keo kiệt

Đang khoẻ mạnh, bà ta

Một hôm lăn ra chết

Thế là trơ một mình

Buồn rầu và đơn độc

Con chó quý của bà

Có tên là Bunđốc

Bà già ấy có nhiều

Cháu gần xa già trẻ

Nghĩa là có đủ người

Để tranh nhau thừa kế

Bà già ấy có nhiều

Vàng và tiền, vì vậy

Ai cũng mong đến ngày

Đọc chúc thư bà ấy

Nhưng than ôi, mọi người

Bực mình và

Khi biết gia tài bà

Chỉ dành cho con chó

Các luật sư bó tay:

Chúc thư bà xem kỹ

Thấy hợp pháp, và rồi

Đủ dấu và chữ ký

Trước khi chết, bà già

Đã làm chúc thư nọ

Vì bà muốn dát vàng

Lên khắp người con chó

Chó thì cần gì tiền?

Để mua đồ, may mặc?

Xưa nay chó và mèo

Không cần gì tiền bạc

Thế mà con chó này

Đã trở thành triệu phú

Chiếc mũi hếch hếch thêm

Hơn những ngày có chủ

Theo yêu cầu chúc thư

Nó cần người phục dịch

Dẫn nó rông

Xem chạy thi, xem kịch

Nó ở chính trung tâm

Nhà vừa sang vừa cổ

Có đầu bếp hàng ngày

Làm món ăn cho nó

Sáng: phomat Hà Lan

Trưa: batê, xúc xích

Tối: thịt băm, tất nhiên

Ăn bao nhiêu tuỳ thích

Nó đi nghỉ mùa hè

Và hàng tuần, chủ nhật

Thợ cắt tóc đến nhà

Cắt kiểu đầu mốt nhất

Bunđốc có vila

Có xe hơi và có

Cả chiếc áo đuôi tôm

Được may theo kiểu chó

Bunđốc uống cốctây

Trong những lần chiêu đãi

Và chẳng thèm ngoái nhìn

Các bạn xưa chó cái

Xem thêm:  Bài thơ Tìm hoài ngày xưa – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Là một chủ nhà băng

Nó vào câu lạc bộ

Của những tay cực giàu

Và học luôn ở đó

Cách giận dữ sủa to

Khi nghe từ “tiến bộ”

“Hoà bình” và “tự do”…

Các báo luôn tranh nhau

Phỏng vấn ngài Bunđốc

Để ngài chó trình bày

Quan điểm cùng bạn đọc

Về hoà bình, chiến tranh

Về đất đai, tài sản…

Nghĩa là nó bây giờ

Trong thế giới tư bản

Thành nhân vật nổi danh

Có quyền và tiếng nói…

Ở nước ấy đồng tiền

Không gì không làm nổi

Những đứa trẻ ngu đần

“Những đứa trẻ thông minh

Sẽ có nhiều thành đạt

Sẽ trở thành nhà văn

Múa balê và hát

Nhiều đứa đã có tranh

Về đề tài tình bạn

Được triển lãm khắp nơi

Được khen và xuất bản

Nhiều đứa có khả năng

Đã được đi đây đó

Tận nước ngoài để thi

Các cuộc thi này nọ

Con bé Natasa

Đã năm lần được giải

Thằng Carich bạn mày

Thì sắp thành vĩ đại

Chỉ những đứa ngu đần

Là thế nào vẫn vậy!”

Ôi, mẹ tôi nhiều lần

Nói với tôi điều ấy

Nhưng tôi chỉ đứng im

Cắn môi như biết lỗi

Tôi không muốn nói gì

Về việc này khó nói

Mặc những đứa thông minh

Sẽ có nhiều thành đạt

Sẽ vẽ tranh, làm thơ

Múa balê và hát

Mặc ai đó đóng phim

Chơi vĩ cầm rất giỏi

Đó không phải là điều

Ai cũng làm được nổi

Sau này tôi là ai

Làm được gì – tôi biết

Sẽ có ngày tôi đi

Vào taiga giá rét

Cùng với đám bạn bè

Chơi hằng ngày trong ngõ

Tôi sẽ đặt đường ray

Xây nhà, xây thành phố

Tàu nối nhau lao đi

Núi rừng vang tiếng máy

Mẹ tôi sẽ tự hào

Về con trai lúc ấy

Bây giờ mẹ trách tôi

Có thể vì ghen tị

Quên rằng làm công nhân

Cũng không thua nghệ sĩ

Những ước mơ không thành sự thật

Khi tôi lên tám tuổi

Tôi chỉ ước mơ sao

Có một chiếc xe đạp

Loại bé thôi, không cao

Tôi đạp xe suốt ngày

Đi hết đó và đây

Nhưng tôi buồn suýt khóc

Khi người lớn bảo tôi

Không có xe cũng đã

Khổ với cậu lắm rồi

Tôi muốn có con chó

Nhưng lập tức được khuyên

Rằng đã mười hai tuổi

Nuôi chó là không nên

Rằng đừng làm thằng ngốc

Rằng nên tìm sách đọc…

Luôn luôn bị từ chối

Tôi thì chẳng dám đòi

Cứ thế người ta tặng

Hoàn toàn trái ý tôi:

Nào áo khoác, nào khăn

Nào bút lông, nào lịch…

Nghĩa là những cái gì

Tôi không cần, không thích

Tiếc là sao người lớn

Nhiều lúc ta

Trong khi họ vẫn nói:

Phải giữ gìn tuổi thơ!

Phô-ma

Ở phố nọ

Có nhiều nhà yên tĩnh

Và có nhà

Của Phô-ma bướng bỉnh

Cả ở nhà, cả ở trường

Khắp nơi

Cậu Phô-ma

Không tin gì

Trên đời

Ngoài đường phố

Trời đang mưa

Ướt sũng

Người ta bảo Phô-ma:

Cần đi ủng!

Không, không mưa! –

Phô-ma nói, –

Chẳng hề gì!…

Rồi chân giầy cứ vũng nước

Mà đi

Đã mùa đông

Mùa trượt băng, trượt tuyết

Khách đi đường phải run lên vì rét

Đã mùa đông! – người ta bảo Phô-ma

Thế mà cậu

Mặc may ô

Ra khỏi nhà

Có một lần

Tham quan vườn bách thú

Người ta bảo: – Xem voi kìa

Nó ngủ!

Cậu không tin, và đáp lại:

Sai rồi!

Con voi này không hề giống con voi!

Một đêm nọ

Cậu nằm mơ như thể

Cậu đang đi

Ở Châu Phi

Vắng vẻ

Và mặt trời nhiệt đới

Chiếu trên cao

Sông Công-gô đang cuộn chảy

Ào ào

Có một tốp thiếu niên

Lúc ấy

Đang đi tới bờ sông

Thấy vậy,

Bảo Phô-ma:

Có cá sấu

Giữa dòng

Nhưng cậu chàng đáp lại:

Không! Không!

Quần đùi và sơ mi

Vứt trên cát nóng

Phô-ma bơi thong dong

Giữa dòng sông rộng

Bỗng một con cá sấu

Nhô đầu

Lên bờ mau, Phô-ma

Mau! Mau!

Nhưng người ta

Chỉ nghe lúc ấy:

Tôi mười một tuổi rồi

Không phải dạy!

Thế là con cá sấu

Tóm chân Phô-ma…

Thế là con cá sấu

Đớp vào người cậu ta

Đầu cậu ló ra ngoài

Ngắc ngoải

Từ trên bờ

Người ta nghe vọng lại:

Không! Không!

Còn cá sấu

Ăn no

Biến vào sông

Quần đùi và sơ mi

Vứt trên cát nóng

Nhưng chẳng còn ai bơi

Giữa dòng sông rộng

Choàng tỉnh dậy, Phô-ma

Không hiểu sao lại thế

Cậu vơ vội áo quần

Vắt lên lưng ghế

Phô-ma vừa ngạc nhiên

Vừa bực mình kinh hãi:

Đây không phải là mơ!

Xem thêm:  Nốt trầm cảm xúc - Nguyễn Thành Sáng

Không, không, không phải!!

Các bạn hãy giúp tôi

Đọc bài thơ này hộ

Cho những người đáng chê

Như chàng Phô-ma nọ.

Trên tàu điện

Chiếc tàu điện số Mười

Đang chạy kia, giữa phố

Một trăm năm mươi người

Đứng và ngồi trên đó

Hành khách vào rồi ra

Chen đi rồi chen lại

Nhưng cậu Nhicôlai

Thì ngồi rất thoải mái

Cậu ngồi ngay hàng đầu

Ghế vừa êm vừa sạch

Cậu tới sân trượt băng

Cặp đôi giày dưới nách

Bỗng tới bến số Năm

Một bà già mệt mỏi

Hổn hển bám tay cầm

Leo lên tàu chật chội

Hành khách vào rồi ra

Chen vai rồi chen cánh

Nhicôlai thì ngồi

Bà già đứng bên cạnh

Cuối cùng tới sân băng

Tàu từ từ dừng lại

Nhicôlai vội vàng

Bước xuống tàu thoải mái

Bà già đang định ngồi

Thì chỉ trong nháy mắt

Có một cậu thiếu niên

Đã tranh bà ngồi mất

Đó là Valentin

Trượt băng về, nhanh nhẹn

Leo lên toa và ngồi

Rất êm và rất tiện

Hành khách vào rồi ra

Chen vai rồi chen cánh

Valentin cứ ngồi

Bà già đứng bên cạnh

Chuyện kể ra còn dài

Nhưng mà thôi, phải hiểu

Là nên nhường chỗ ngồi

Cho những người già, yếu

Vẽ tranh

Tôi lấy một tờ giấy

Vẽ đậm một con đường

Và vẽ thêm cạnh đấy

Một con bò dễ thương

Tôi vẽ vườn bên trái

Vườn lấm chấm trái cây

Vẽ thêm mưa bên phải

Những sợi mưa không dày

Đường tôi tô màu đỏ

Bò tôi tô màu hồng

Một ít mây sau đó

Tôi vẽ thêm trên không

Những mũi tên sắc nhọn

Tôi vẽ xuyên qua mây

Ý nói giông gió lớn

Đã thổi sang vườn cây

Tôi định vẽ nước chảy

Thành những dòng suối con

Tiếc là bút chì gãy

Mà mực cũng không còn

Cuối cùng tôi bắc ghế

Dán tranh tôi lên tường

Dù tranh tôi có thể

Chỉ thuộc loại bình thường

Về cây trinh nữ

Ai nằm kia, đang trùm chăn bông

Kín cả đầu cả hông?

Ai đang nằm kê ba chiếc gối

Bên một bàn thức ăn để nguội?

Ai tỉnh dậy, mặc áo quần

Chẳng buồn gấp chăn

Rồi sau đó dùng nước sôi rửa mặt

Chấm qua trán, đôi môi

?

Ồ chắc đây là một ông già

Tuổi một trăm hay một trăm mười ba?

Không!

Ai cau có, miệng ngậm đầy bánh ngọt

Và còn kêu: – Ở đâu cămpốt?

Đưa cái kia!

Đưa cái này!

Không, cái khác!

Đưa đây!

Ồ chắc đây là một anh tàn phế

Mới nói thế?

Không!

Thế thì là ai đây?

Và vì sao suốt ngày

Phải đi ủng lông

Phải mang găng ấm

Để khỏi lạnh tay

Để không bị cảm

Dù mặt trời đang chiếu sáng trên trời

Dù nửa năm chưa hề có tuyết rơi?

Hay người ấy sắp phải đi Bắc Cực

Nơi gấu trắng sống trong băng dày đặc?

Không!

Xin mọi người cứ nhìn kỹ – thì ra

Đó chỉ là cậu bé Michia!

Michia của mẹ!

Michia của bố!

Sống ở nhà năm mươi hai, trên đại lộ

Suốt ngày trong phòng

Đắp đầy chăn bông

Ngoài bánh ngọt, kẹo, đường và hoa quả

Cậu không ăn gì cả

Nhưng vì sao?

Vì sao ư, úi dào

Vì vừa dậy, sáng nào cũng thế

Người ta bắt cậu đo nhiệt kế

Rồi mặc áo

Rồi đi giày

Và bất kể ban đêm hay ban ngày

Cậu muốn ăn cái gì cũng được!

Nếu trên trời có tí mây đen

Là cậu đi giày cao cổ

Nếu buổi sáng cậu thích nằm thì, ôi

Suốt ngày nằm yên một chỗ

Nhưng vì sao?

Vì sao ư, úi dào

Vì bố mẹ chiều anh con ghê quá

Vâng, chỉ chiều và nuôi lớn mà thôi

Không chịu dạy cho con gì cả

Không chịu dạy để con thành phi công

Thành người lính lái xe tăng dũng cảm

Không rèn luyện để con thành công nhân

Thành chiến sĩ hoa tiêu trên chiến hạm

Nên cứ thế, bên bố mẹ, Michia

Lớn dần lên, sợ giá băng, gió bão

Như những cây trinh nữ sợ mùa đông

Trong tủ kính của vườn bách thảo

Vêra đau răng

Cô hàng xóm Vêra

Đau răng từ hôm qua

Đau hai chiếc răng cửa

Răng còn non, răng sữa

Cô rên suốt ngày đêm

Ai dỗ cũng không im

Mẹ thì lo hâm nước

Không rời con nửa bước

Bố làm trò vẽ râu

Để Vêra quên đau

Còn bà thì cuống quýt

Lo còn hơn con nít

Chỉ ông nội một mình

(Ông là cựu chiến binh)

Là không lo gì hết

Ông bảo: Ồ, không chết!

Thơ Thái Bá Tân dịch các sáng tác của Vladimirovich Mikhalkov được đánh giá khá cao. Đa phần đây đều là các sáng tác viết cho thiếu nhi hay đặc sắc. Qua đó cũng thể hiện được khả năng đọc hiểu và dịch thuật tiếng Nga của Thái Bá Tân. Bên cạnh đó ông cũng đã dịch thơ của nhiều tác giả khác nữa. Chính vì vậy đừng bỏ lỡ các bài viết tiếp theo bạn nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments