Home / Chùm thơ chọn lọc / Nhà Thơ Thanh Thảo Cùng Những Chùm Thơ Đặc Sắc Phần 4

Nhà Thơ Thanh Thảo Cùng Những Chùm Thơ Đặc Sắc Phần 4

Nhà Thơ Thanh Thảo Cùng Những Chùm Thơ Đặc Sắc Phần 4

Nhà thơ Thanh Thảo cùng những bài thơ xuất sắc làm nên tên tuổi của ông được nhiều người yêu thơ ca tìm kiếm và mến mộ. Với ngòi bút của một người thi sĩ đầy lãng mạn những bài thơ của ông đi vào lòng người đọc một cách nhẹ nhàng, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người độc giả. Chính vì thế mà ông đã được rất nhiều giải thưởng lớn về văn học nghệ thuật của nước ta

Để tiếp tục bài viết trước Nhà Thơ Thanh Thảo Cùng Những Chùm Thơ Đặc Sắc Phần 3 ngay bây giờ xin mời các bạn đón xem phần 4 với những bài thơ đặc sắc trong tập ” Những Người Đi Tới Biển ” của nhà thơ tài hoa Thanh Thảo

Khúc năm

Cuối rừng khuya tiếng đập cánh nặng nề

Giữa hai bờ những đám sũng nước

Ba tiếng cuốc kêu báo yên

Trước lệnh vượt sông tôi có ở đây một khoảng đời mình

Phút chờ đợi không lời không ý nghĩ

Những động tác quen những tin hiệu quen

Cỏ dưới bàn chân mọc lại bao lần

Ngỡ rồi quên… cái bờ lau đêm ấy

Bè lục bình trôi ngang bất chợt

Lúc tàu soi rà lượn trên đầu

Ép vào ngực tôi con sóng đen hào hển

Hơi bùn tanh tanh trong rễ lục bình

Còn phải lội hết đêm ướt

Nắm cơm vắt khi chiều vị lạt nước sông

Chúng tôi đã qua với tiếng chim đêm

Cơn gió thốc chân trời rạng sáng

Với nắm cơm thiu trở mùi chua chua

Những thành phố dâng lên bên bờ giấc ngủ

Ôi sao Hôm! Thương nhớ gởi về xa

Ngọn lửa em cháy suốt đời nguyên vẹn

Qua những tháng năm dài đi kháng chiến

Phút giây nào chẳng mang bóng em theo

Sẽ trôi mãi cùng nhau hỡi dòng sông bầu bạn

Mỗi chúng mình là giọt nước

Uống đất bùn và mặt trời long lanh

Sẽ khát mãi hỡi cánh rừng u tối

Nước bật lên từ những rễ cây

Những ngọn suối vặn mình qua khe đá

Khi xác lá mục chìm đầu độc nguồn sông

Sẽ trở lại lòng ta đói no đồng đội

trong veo nước mặt tiếng cười

Những gương mặt nồng nàn quanh bếp lửa

Tiếng tắc kè buông rơi đêm xào xạc nóc rừng

Ai đang nhớ vùng quê mình ngoài đó

Những ngọn đồi đá ong nuôi giấc mơ bạch đàn

Mẹ quét lá thấy dấu con trên đất

ngày con đi chân cứng đá mềm

Con đã trải đá mền rồi mẹ ạ

Và đá cũng cứng hơn con tưởng rất nhiều

Nhưng cây bạch đàn trên đồi kia đứng được

Nó không tìm một chỗ sống khác hơn

Cuối một đêm con qua khoảng rừng cháy trụi

Cây như ngàn cánh tay khô khẳng níu bầu trời

Bên hố bom B.52 khét lẹt

Sao Mai xanh như giếng nước tình cờ

Phút cái đẹp bùng lên trước trăm lần đe doạ

Đây là thời thách thức của bình yên

Ôi mẹ bạch đàn dòng sông kiên nhẫn

Những cánh rừng rồi sẽ tái sinh

Cho nghiêng xuống đời ta những vòm trời xanh mát mẻ

Lòng trẻ thơ mơ trái chín trên cành

Trong gió bấc mắt mẹ nhìn đăm đắm

Miếng trầu cay bền bỉ suốt mùa đông

Con sẽ về chạy rát bỏng bàn chân

Vầng trán mẹ giờ này lặng sóng

Sau mưa bão mía ngọt dần lên ngọn

Vẫn chỗ ướt mẹ nằm đất nước mình ơi!

Khúc sáu

Tôi thương quá những gì đã nuôi nấng đời tôi

Bờ suối ngọn nguồn con tôm con tép

Bát canh tàu bay tiếng bầy chim két

Một chút thu trái bắp đầu mùa

Những cây rừng mọc thẳng giữa dây leo

Nấm mới thơm lành sau cơn mưa buổi tối

Mỗi hạt quả chim ăn còn để lại

Này một niềm vui nho nhỏ trong tôi

Mái tăng che giấc mơ kỳ lạ của con người

Những – cây – lửa hừng trong đêm mất ngủ

Tàn lửa như sao băng tung toé khắp trời

Con heo rừng lồng lên chân mắc vào dây bẫy

Nồi cháo khuya cả đơn vị gật gù…

Những thăng trầm bao năm tháng chiến khu

Không dập nổi ngọn lửa đằm trong mắt

Lắm trận đói lắm trận càn thắt ngặt

Đêm lạc rừng võng buộc giữa chênh vênh

Nghe dế giun rên rỉ giọng thấp hèn

Thèm một tiếng chim bình minh như suối mát

Xem thêm:  Bài thơ Gặp Lại Nhau – Nhà thơ Dương Hoàng

Tôi đến đây thành rễ cây hút chặt

Với đất này-nhớ câu hát ngày xưa

“Lấy anh em biết ăn gì

Lộc sắn thì chát lộc si thì già”

Nhưng thương quá biết làm sao khác được

Có thể nào khác được nếu mình yêu.

Khúc bảy

Nơi đó xuồng anh trôi giữa xóm nghèo

Những ngôi nhà dìm trong gió sớm

Mái lá gầy nép dưới gốc cây vạm vỡ

Mùi nước mưa mùi khói un mùi cá nướng

Cỏ âm thầm mọc dưới trời sao

Đã phủ lấp lối mòn năm trước

Cỏ trùm lên những chiếc M.113 đang rữa nát

Thành những gò đống lang thang

Khi anh ghé xuống thăm chú Tám

Con nước rong nhằm đêm cuối tuần trăng

Ông già cởi trần tay vuốt tròm râu cước

Da màu hồng và đôi mắt màu than

Rượu của nhà tôm cá của dòng sông

Người của đất tâm hồn của gió

Anh ngồi xuống chẳng có gì bỡ ngỡ

Phên liếp sơ sài không ngăn cách

Giữa câu chuyện thường nghe cá quẫy

Nước dâng lên mấp mé hiên nhà

Từng trôi dạt tới nơi này lập nghiệp

Thuộc dòng song như thuộc nết con mình

Những khúc ngoặt những luồng nước xoáy

Những vực trời mây cuốn xô tơi tả

Đã tạc khuôn mặt ông già thành góc cạnh

Người du kích của hai thời kháng chiến

Nói với anh vụ rẫy màu mưa

Giống lúa mới xem chừng chịu đất

Miệt đồng hoang giờ bắp đã phất cờ

Chỗ dám đế giấu đôi bò năm trước

Bà con vừa dọn sạch để trông khoai

Từ bếp Tháp nơi tụi bay hay vượt

Một thằng Bảy thằng Năm đã chuyển lên đồi

Con Sau giao liên bơi xuồng dạo đó

Lấy chồng bên sông cũng đã mấy con rồi…

Người chị ấy dễ thường tôi quên mặt

Đêm vượt sông may kéo đan trời

Chị đứng lại ở mũi xuồng lúc những vì sao tắt hết

Quân đi quân đi như gió rừng ngang dọc

Ai tìm chị bến này chị còn nhớ chúng tôi

Những người chị suốt dọc đường tôi gặp

Các chị trẻ các chị già như đất

Như đất các chị nhớ và gìn giữ

Cả điều tưởng chừng không đâu

Những câu hát không còn ai hát nữa

Dấu vết hạt mưa

Cái soãi mình của gió

mặt trời

Trái tim nổ trong đám lửa

Những lối mòn lãng quên

Những nền nhà bị quần thù cố tình vùi lấp

Các chị giữ như giữ những thói quen

Trong đáy sông lặng lẽ đời mình.

Khúc tám

Tôi thương quá những gì đã cho tôi hình dung Tổ Quốc

Sau tất cả những lớn lao ngoài mặt

Mở liếp cửa kia là gặp thật những con người

Da ta chạm tới niềm vui nỗi khổ

Chú Tám quen cởi trần má Năm cười ít nói

Cô Út hay thẹn thò ngồi nhóm lửa

Tên tuổi họ nhiều khi ta khó hỏi

Bao tai ương cứ giội xuống theo mùa

Nhưng theo mùa dòng sông vẫn chảy

Tấm lưng trần nâng dậy cả trời sao

Gió hồn nhiên lăn mình trên trảng cỏ

Về với má con lại là trẻ nhỏ

Dù mái nhà đây vẫn thấp tự bao giờ

Sao con nhớ đôi tay gầy nhen nùn rơm xua muỗi

Dáng lặn lội đầu nguồn bóng tàu chuối nghiêng qua

Cứ toả mát không một lời nhắc nhở

Khi con đến với lòng con chân thật

Để trong lành đôi mắt

Như luống khoai con khát trận mưa mùa

Như giọt nước con thèm hoà tận biển

Như cánh rừng gió lên và gió lặng

Những tảng đá ven bờ sóng đập mãi ngàn năm

Xin má cứ nhai trầu cho buổi chiều yên tĩnh

Chưa tắt ngấn cười kia thì trăng khuyết lại tròn.

Khúc chín

Người nghệ sĩ đã nằm lại bên con rạch gần cửa sông

Vào một đêm bảo an giăng mìn clây-mo phục kích

Ai từng trải những năm ấy đều hẳn biết

Ta phải trả giá thế nào cho một bài ca

Lời tha thiết dưới mặt trời nóng nực

Trong bóng tối trước cái chết

Anh đã ngỏ một lần đâu dám đơn sai

Xem thêm:  Bức thông điệp trong thơ – Nhà thơ Mạc Phương

Một lần thôi ngay giữa rừng già

Khi anh hát về con đường ngập nước

Bàn chân người vợ gai cào rớm máu

Vo vén nuôi chiến khu từ đồng bằng

Nhớ quay quắt hơi ấm của chồng trong căn nhà dột

Nằm dưới hầm nửa đêm pháo bắn

Quờ tay ôm nằng nặng tiếng ru con…

Chúng tôi những thằng lính trẻ

Đã mắc võng những khoảng rừng xa lạ

Biết quạt khói ban ngày che lửa ban đêm

Đã nămg hầm những địa hình gay cấn

Biết vuốt cỏ xoá dấu chân

Chúng tôi những thằng lính trẻ

Không biết giấu giếm lòng mình

Đôi lúc cứ hát tràn bài hát của anh

Mà thương cha nhớ mẹ

Ngồi kể cho nhau nhiều chuyện đâu đâu

Tự nhiên cười ồn ào tự nhiên thấm thía

Trong đời ai chẳng có một quê hương

Cuộc hành quân dài hơn nỗi nhớ

Chính chúng ta là dòng sông

Bắt đầu từ trái tim

Sung sướng thay những ai bắt đầu như thế

Người nghệ sĩ đã ngã xuống bên con rạch gần cửa sông

Ánh chớp mìn clây-mo

chầm chậm buông rời tàu dừa nước…

Không phải lời cuối cùng giã biệt

Chúng tôi những thằng lính trẻ

Lớn lên khắp trăm vùng gọi nhau là đồng đội

Đi chiến đấu ngủ bụi nằm bờ đầu nguồn cuối bãi

Nhiều đứa cùng tuổi với bài hát của anh

Lòng vô tư đã hát một lần

Và như anh ngã xuống

Cây cô đọng màu xanh từ ngực đất

Ai cũng biết rồi mùa xuân đã đến

Một tiếng chim bên đường trong veo giọt nước

Sẽ nhắc lại

Vẻ tươi sáng chảy tràn gương mặt những người yêu

Sẽ nhắc lại bao điều

Ta hay nói cùng nhau sau này sau chiến tranh

Những chuyện đừng ai cho là nhỏ nhặt

Bây giờ không còn anh

Mỗi giờ không còn anh

Mỗi chúng tôi còn một cuộc đời

Trên bàn tay mở ra cân nhắc

Tôi chưa hề tin phép lạ

Nhưng tôi tin kỳ diệu những lời cất lên từ trái tim

Ngôi sao từ lúc tối trời

Dòng sông miên man chảy

Hai mươi năm vợ anh vẫn chèo xuồng ngược nước

Lặng lẽ cứu từng bông lúa

Đưa ta qua mắt nhìn thẳng những vực sâu

Con người không thể thiếu bài ca

Dù chỉ một lần một lần thôi đã hát.

Khúc mười

Trên bàn tay em tặng anh

Ngọn nguồn của hạt

Trên bàn tay em tặng anh

Những vết chai nhiều trang trải

Ca dao sắc lá lúa

Ca dao mêm dao cau

Ca dao dải yếm bắc cầu

Thương nhau cởi áo gió đâu bay về

Anh đã qua mấy núi mấy đèo

Mấy sông anh từng vượt

Bữa đói bữa no áo quần lấm láp

Khi anh đến em hồn hậu dưới mặt trời

Lòng xin trọn đời nước trong.

Khúc mười một

Chim két bay về trên cây cụt ngọn

Mùa bẻ bắp rồi cuộc đời đẹp hơn

Tôi biết có những lúc hoàn toàn hạnh phúc

Mình nằm trên đống cây bắp khô vẩn vơ mùi mật

Và bầu trời không gợn bóng tàu bay

Đất sáng trong như ngọn lửa giấu hình

Chợt kêu khẽ một điều chợt nghĩ

Ngọn gió sông bàn tay thật dịu dàng

Và hạt bắp cái màu đằm thắm lạ

Suốt mùa sau không đói nữa rồi

Đàn két bỗng sà ngang một lần chớp biếc

Chiến khu của tôi chiến khu của tôi

Làm sao quên cảnh chúng mình nướng bắp

Dưới trời mưa che đỡ tấm ni lông

Lửa vẫn cháy rạng ngời từng khuôn mặt

Trái bắp chín trong bàn tay nóng hổi

Nóng hổi hàm răng nóng hổi nụ cười

Lúc ăn hết mới biết mình thật đói

Mùi bắp thơm quần áo ướt đầm

Khúc mười hai

Năm ấy mùa mưa rừng đưa lưng chịu cả bầu trời

Đàn vắt xanh chuyển lào xào sau lá

Chúng tôi gùi thâu đêm

Chân dép đạp lối mòn vệt lân tin mờ nhạt…

Khi cùng ghé lưng mang quá sức nặng

Trong chia xẻ rừng ơi ta thành đồng đội

Những dong gió khiến mặt rừng bối rối

Nhưng lòng rừng yên tĩnh đường kia

Lối nhỏ mở ra những hướng mới không ngờ

Ta đi mãi chẳng bao giờ thấu được

Xem thêm:  Top 10 Bài Thơ Nhớ Người Yêu Nơi Phương Xa Của Con Gái

Đây giàn giá ai dựng lên cho đặt gùi nghỉ tạm

Cơn đói lạnh tiếng chim khuya mùi hoa sau cơn mưa ập đến cồn cào

Thèm củ mì nướng vàng thơm thèm giấc ngủ

Thèm một ấm chè bạn bè thức bên nhau

Mùa mưa ấy bây giờ đọng trong tôi gương mặt

Những đường, Phong, Hùng, Nam, Dũng, Tuấn…

Những tên quen trẻ lại giữa rừng già

Mỗi dáng dấp mỗi tâm tình riêng biệt

Thoắt đến thoắt đi như từng chuyến mưa sa

Và đất giữ âm thầm trong đất.

Khúc mười ba

Chiến khu này chúng con là của mẹ

Ở đây lời cuối cùng mẹ báo trước hừng đông

Đêm con ghé nhà mẹ vùi củ khoai kêu thằng Út

Liếp cửa gầy lạnh run lập cập

Đến bao giờ đời mẹ mới thong dong

Đêm ấy bên bếp lửa con kể mẹ nghe lời Bác Hồ vẫn nhắc

Về ước ao tột bậc của Người

Sao cho dân mình ai cũng có cơm ăn áo mặc

Ai cũng được học hành được rộng rãi niềm vui

Và phút chốc túp lều bừng ấm lại

Mẹ cời than đưa củ khoai cho con

Rồi chép miệng: ước trời cho mẹ sống

Ngày giặc tan tụi bay về thăm nhà khỏi lặn lội đêm hôm

Phải thương lắm mới đi làm cách mạng

Phải thương nhiều hơn mới giữ nổi lòng tin

Nhưng phải thương đến tận cùng đớn đau mới làm người Mẹ

Bao nếp nhăn trên vầng trán dõi nhìn

Những mạch nước chảy ngầm qua năm tháng

Mắt con tìm chỉ gặp suối gặp sông

Khi sóng lớn chỉ biết là sóng lớn

Lúc mặt nước yên chỉ thấy vẻ yên bình

Con quý một chồi non mẹ dưỡng hết cánh rừng

Nhà nghèo chật những chổi cùn rế rách

Mẹ vun vén xếp chung cùng tinh chất

Chẳng bao giờ mẹ để hạt cơm rơi

Không một hạt cơm vô ích ở trên đời

Chính mẹ đẻ anh hùng và truyền thuyết

Từ túp lều lợp lá tranh

Cắt cuống nhau bằng lưỡi liềm

Bàn chân thô quanh năm bùn lấm

Chưa một lần ướm qua sử sách

Tập con bước vịn vào ca dao tục ngữ

Dù uống nước đau lòng vẫn nhớ nguồn

Thương từ cái kiến con ong

Tím ruột bầm gan thù bọn ác

Dân tộc tôi khi đứng dậy làm người

Là đứng theo dáng mẹ

“Đòn gánh tre chín rạn hai vai”

gió Lào quăng quật

Mùa đông sắt se gió bấc

Dân tộc tôi khi đứng dậy làm người

Mồ hôi vã một trời sao trên đất

Trời sao lặn hoá thành muôn mạch nước

Chảy âm thầm chảy dọc thời gian.

Khúc mười bốn

Ta lại về nguồn sông ca hát

Buổi đoàn tụ của lưỡi cày xẻ đất

Sương mù dâng hơi thở trắng mặt rừng

Chú Tám vung roi đôi bò cần mẫn bước

Lưỡi cày xiết bật lên những vỏ đạn mảnh bom

Những dị vật rỉ hoen trong ngực đất

Những chiếc răng gãy lìa của đất thảy bọn xâm lăng

Bắt đầu lại thời mạ non và hạt giống

Tia nắng sớm xuyên qua màn sương đặc

Một mũi dùi nóng bỏng

Thời khai mở những mạch ngầm khát vọng

Những dòng sông tuôn chảy hết mình

Người ăn ở thuỷ chung trên đất nước

Đi dưới trời xanh mãi mãi lạ lùng

Bao thấm thía kết tinh thành muối mặn

Biển hồn nhiên vỗ sóng đến vô cùng

Lại đặt tiếp bài ca và lại hát

Mấy nặng nề người mang hết trên lưng

Tiếng chim hót tình cờ anh dừng bước

Mở bà tay xao xúc động vô chừng

Mang lịch sử qua trăm ngàn thử thách

Dân tộc này còn tiềm ẩn những nguồn sông.

Trên đây Thuvientho.com đã tiếp nối Nhà Thơ Thanh Thảo Cùng Những Chùm Thơ Đặc Sắc Phần 3 bằng phần 4 cùng những bài thơ ấn tượng, giàu của nhà thơ Thạch Thảo. Mời các bạn đón xem phần 5 vào một ngày không xa. Hy vọng bài viết của chúng tôi sẽ làm nhu cầu yêu thơ của các vị độc giả. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Theo Thuvientho.com

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …