Nhân sinh – Đàm Quyên

33
Nhân sinh – Đàm Quyên
Nhân sinh – Đàm Quyên

Mới hôm qua đã khác rồi
Tóc mây và cả
Còn đây ta mới như vừa
Cái buồn thiếu thừa đầy vơi

hết khóc lại cười
Mình ngồi một góc xa vời
Câu thơ còn lại gầy hao
cơn gió xỏ vào làn tay

Như là xưa của hôm nay
Hồn người thi sĩ chất đầy gió sương
Đất và cây cỏ vẫn thường
hồn cốt náu nương mãi còn

Nhân sinh như mộng già non
Và ta như một chấm tròn nổi trôi…


Xem thêm:  Du Phong với tập thơ và tản văn Tự Yêu (2015)

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho