Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Những bài thơ hay nhất về gió ý nghĩa nhất

Những bài thơ hay nhất về gió ý nghĩa nhất

Những bài thơ hay nhất về gió ý nghĩa nhất

Gió là một hiện tượng tự nhiên mà trời tạo ra. Gió có thể mang lại cho chúng ta sự dịu nhẹ, mát mẻ, nhưng cũng có một số trường hợp gió làm cho chúng ta khó chịu như là: bụi bay vào mắt, gió lạnh, gió rét, … Gió giúp ích rất nhiều trong sinh hoạt hằng ngày cũng như phát triển đất nước như là: khô quần áo, cối xay gió, … Và bài viết này Thư viện thơ sẽ đề cập vấn đề liên quan đến gió đó là Những bài thơ hay về gió ý nghĩa nhất? Sau đây hãy cùng Thư viện thơ tìm hiểu nhé.

Thơ hay về gió 1: Bài thơ trong gió

Một dạo đám mây vàng ươm
im lặng nhìn cây sim già
chờ em trên lối cát còn ủ kín
trái mãng cầu bỏ quên
đâu đó thổi về mùi nước hoa lẫn vùng cỏ dại
cây sim già suốt mùa nhớ hoa

Miền trung của tôi
sợi cước giật mình con cá
nước trong nép mình trong vây
mùa gió ngang tàng
gã hình rơm xé xác hù chim
chiếc nón úp tả tơi ngày thơ ấu
ngọn nắng không biết điều im lặng
bọc lưỡi cày xới vãi cơn mưa
ôi miền của tôi…

Nắng thật nắng mà mưa thật mưa
chẳng dối lòng mình rau đắng
cây cầu đội mưa đã mấy đợt oằn lên
đón bão xa lụt gần
mái nhà mưa phủ bao năm
mà bước chân em nhẹ như bước lá
trái mãng cầu em để quên đâu đó
cho ta tìm dọc tuổi thơ

Làm sao nhổ hết bóng em trong cánh đồng ký ức?
Chùm hạt mãng cầu lấp ló vỡ trong đêm…

Đây là một bài thơ hay về gió phá hoại. Ở đây đang nói đến loại gió làm phá hoại mùa màng của người dân miền Trung. Tác giả miêu tả rất chi tiết và sâu sắc về miền Trung bị ảnh hưởng bởi những thiên tai hàng năm.

Thơ hay về gió 2: Cảm ngọn gió thu

Qua nương thơ gió thầm thì
Rằng: – không đằng ấy dễ gì hương đưa
Rõ ràng gió giỏi ghê chưa
Em vun em xới muốt mùa chẳng ngoa

Nào đêm bóng nguyệt la đà
Tắm trăng hò hẹn cài hoa ước thề
Lại ngày mượt nắng pha lê
Dòng trôi êm ả chiều quê lặng lờ

Ấy hình ảnh lắng vào thơ
Còn công lao biết bến bờ là đâu
Dặm tình qua mấy bể dâu
Gánh thương kĩu kịt ruột bầu râu tôm

Đi trong khói bụi đen ngòm
Mềm tay chăm chuốt mướt vòm thơ xanh
Nắng mưa dù mấy cũng đành
Chưa lần gọi chút đòi anh đền bù

Thầm lòng cảm ngọn gió thu
Tiếng thơ từ trái tim mù vọng ra.

Tác giả muốn mượn bài thơ để cảm ơn gió thu. Ngoài ra bài thơ này cũng là tình cảm của một người con trai dành cho một người con gái, tác giả đã rất sâu sắc khi mượn hình ảnh gió thu để truyền tải thông điệp đến nửa kia.

Thơ hay về gió 3: Cánh gió

Chiều nay ai khắc bóng trong mây
Cho nhớ về nhau rót thật đầy
Khóe mắt em buổi đó
Một lần uống trộm ngả nghiêng say

Đường xa cánh gió nào chưa mỏi
Chia lá tàn thu sắp cạn màu
Có lũ chim chiều xao xác gọi
Thấm buồn khi chúng sắp xa nhau..

Có phải sao trời em giấu cạn
Góp vào trong mắt dõi tìm anh
Mà nghe có ánh trăng hờn giỗi
Khi lén nhìn hôn lén dưới cành..

Có ai quét lá mùa thu chết
Để lót mây trời đón bước tiên
Để gót son em hờ hững bước
Buồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền…

Đây là một bài thơ tình về gió. Gió gợi cho người ta những kỷ niệm “buồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền” cho thấy được gió về khiến cho người ta cảm thấy buồn, ưu phiền trong chuyện tình cảm và đặc biệt là người con trai trong bài thơ.

Thơ hay về gió 4: Chiều gió lộng

Lộng Gió chiều nay gió lộng hơn
Bờ thương, sông Hương vỗ chập chờn
Mấy điệu nhạc buồn, buồn diệu vợi
Nhẹ buông, sương xuống nhuốm chiều hôm…

dẫu là Xuân vẫn âm thầm
Giọt café đắng, vẳng dư âm
Thoảng chi trong khoảnh khắc đàn lặng
Nhói chút kiếp sâm cầm…

Là Huế, nên muôn đời cứ thế
Nhịp đời đi chậm, ngấm thê lương?
Phải hồn sông núi – tình nhi nữ
Đến chừ vương mãi điệu buồn thương?

Đây là một bài thơ về gió trên sông Hương ở Huế. Sông Hương là một dòng sông rất nổi tiếng ở Huế và nơi đây cảnh tình rất thơ mộng, do vậy mà sử dụng hình ảnh gió ở đây tác giả đang gợi tả nỗi “buồn thương” của con người nơi đây.

Thơ hay về gió 5: Cơn gió

Cơn gió ập đến
lục tìm sách của anh
hàng trăm tên sách hiện về trong giây lát
giá sách của anh bất chợt nghèo đi
cơn gió lướt qua chục nghìn trang cũ
cơn gió hỏi các chân trời mới
mà anh thiếu nhiều.

Cơn gió đi rồi
còn ở lại những chồng sách lộn xộn
anh bàng hoàng nhận ra
cơn gió làm đảo điên anh
những ý nghĩ không thể nào xếp gọn
dường như em xới cả đời anh.

Cơn gió ơi!

“Cơn gió” trong bài thơ này như là một cậu bé tinh nghịch, thích quậy phá và chỉ 2 câu thơ đầu tiên ta đã dễ dàng nhận ra điều đó. Nội dung bài thơ nói về cơn gió đến bất chợt và thổi vào tủ sách làm cho mọi thứ bị tung tóe đi.

Thơ hay về mây và gió 6: Gió Mây

Đa tình chànggióvuốt ve mây
Mâyđiệu làm duyên nét thẹn thùng
Rủ nhau trời đất bay cùng
Bện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồng
Đắm cơn say nét mặtmâyhồng
Hồn mê mẩn trời caogiólộng
Mây trao cho gió tình nồng
Để gió du lãng thiên bồng cõi mơ
Tình phiêu quá khiến gió ngẩn ngơ
Đắm tình ái mây dạ thẫn thờ
Bên nhau chìm đắm mộng mơ
Làm cho trời đất sững sờ đắm say
Mây sung sướng ửng đỏ mặt mày
Giólãng du lộng thổi mây bay
Mối tìnhmây gióthật hay
Khiến cho trời đất đổi thay tháng ngày.

Gió và mây là 2 hình ảnh gắn liền với nhau, được thể hiện qua câu thơ “rủ nhau trời đất bay cùng” cho ta thấy được 2 hình ảnh này luôn luôn gắn kết với nhau, cùng theo đó là mượn 2 hình ảnh gió và mây để chỉ về tình yêu đôi lứa.

Thơ hay về mây và gió 7: Chuyện Tình Mây Và Gió

Mâybay đi cũng bởi vì cơngió
Gió vôtìnhthổi mãi áng mây trôi
Trong lặng thầmmây buồn lắm người ơi!
Làm sao được bởi lòng đaugióthổi
Mâybay đi cả một đời chìm nổi
Chẳng nơi dừng khuất lối bóng càng xa
Nẻomâyqua con gió lạ vươn cành
Xót thương mây một đời sương thấm lạnh
Mây bay đi để quên đời bất hạnh
Thuở hôm nào gió thoảng lúc tàn canh
Thuở ngày xưa mây bên gió dỗ dành
Lời mật ngọt mong manh trôi theo gió
Mâybay đi lối về không dám ngỏ
Rạn nứt lòng còn đó chẳng kịp tan
Mây bay rồi đờigiólúc mùa sang
Cầu hạnh phúc trên nẻo đườnggió thổi.

Xem thêm:  Nhà thơ Hồng Thanh Quang cùng những tác phẩm dịch nổi tiếng phần 6

Mây và gió là 2 hình ảnh rất quen thuộc với mỗi người, hình ảnh này luôn được gắn liền với nam và nữ, tức là tình yêu đôi lứa. Tác giả mượn hình ảnh gió và mây để nói về câu chuyện tình đang gặp trắc trở của mình.

Thơ hay về mây và gió 8: Nỗi Lòng Của Gió

Có bao giờ ai hiểu Gió được đâu
Thân là Gió vốn u sầu lặng lẽ
Tình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻ
Thoảng qua đời mong để lại hương yêu.
Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiều
Lời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộng
Những Áng Mây mãi vui đùa bên sóng
Gió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn.
Giólại buồn phiêu dạt khắp muôn phương
Trăng soi sáng cũng cảm thương đờiGió
Lại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏ
Gióngỡ mìnhhạnh phúccó đầy tay.
Khi bình minh thức giấcGióđâu hay
Tìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặp
Gió bơ vơ lại thu mình nằm khóc
Núi mủi lòng ôm ấpGióvào tim.
Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềm
Luôn rung động trước các niềm vui mới
Có đôi lúcGiómột mình tự hỏi
Đến khi nào thôi là Gió bay xa?
Những cuộc tình vội vã đến rồi qua
Trái tim gió đã chai lì cảm xúc
Gió ao ước tìm tình yêu đích thực
Người đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa.
Có nhiều đêmGiókhóc trong xót xa
Có ai hiểu Gió cô đơn biết mấy
Nằm co ro giữa đêm khuya run rẩy
Gió lạnh buồn… có ai thấy cho không?
Sáng mai ra lại là Gió mênh mông
Cứ bay mãi không dừng chân một chỗ
Họ cứ bảo gió vô tình không nhớ
Gió lạnh lòng… ai có biết cho không?

Tác giả mượn hình ảnh “gió” để diễn tả nỗi buồn của mình trong chuyện tình yêu. Câu thơ cho ta thấy rõ nét nhất sự đau khổ của tác giả đó là “có nhiều đêm gió khóc trong xót xa, có ai hiểu gió cô đơn biết mấy”, thể hiện sự cô đơn, đau buồn đến tột cùng của tác giả.

Thơ hay về mây và gió 9: Tình Mây Và Gió

Cơn gió lả lơi bay quyện
Cùngmâylưu luyến giữa trời
Đôi ta trao lời ước hẹn
Bên nhau trọn vẹn suốt đời
Nụ hôn đầy vơi huyền ảo
Gió khẽ thầm bảo mây yêu
Này em nàng kiều rất xạo
Cứ tưởng khờ khạo ít điều
Ai ngờ cũng phiêu ra phết
Nói thương đến chết mới thôi
Gió nghe hụt hơi thấm mệt
Ừ thì yêu hết cuộc đời
Mâyơi mây ơi nhớ nhé
Gióluôn thăm ghé mây mà
Khúc tình thiết tha ru nhẹ
Êm đềm khe khẽ đậm đà
Hãy nhớ mãi là như vậy
Cùng nhau mây đấygióđây
Ngàn đời gió hay tung tẩy
Nhưng là đưa đẩy tình mây
Suốt kiếp khỏa khuây thế đó
Là tình của gió và mây
Là tình củamây và gió
Trọn đời chỉ gió yêu mây.

Đây là một bài thơ hay về chuyện tình cảm đẹp giữa mây và gió. Rất hiếm những bài thơ mượn hình ảnh của gió và mây để nói đến một tình yêu đẹp. Bài thơ là hình ảnh của một cặp đôi đang rất hạnh phúc bên nhau và “nói thương đến chết mới thôi”.

Bài thơ về gió 10: Gió đã thổi – Trời ơi gió thổi

Gió đã thổi – Trời ơi gió thổi
hay em vừa lặng lẽ đến bên tôi
Chiếc khăn choàng mùa đông trong trẻo quá
Trước cô đơn đang lấn núi mọc đồi

Và em đến anh thầm tin như vậy
Vệt trăng ngòng ngoèo thổi cháy trong tôi

Tiếng núi vỡ – Trời ơi tiếng núi vỡ
Đang tan thành từng cặp lẻ đôi

Gió thổi đã làm cho tác giả thốt lên “trời ơi”, đây không phải là do gió thổi mà tác giả lại cảm thán như vậy, bởi vì “em vừa lặng lẽ đến bên tôi” cho nên tác giả mới bùi ngùi, xúc động. Một hình ảnh rất hay và đẹp mà tác giả đã mượn gió để nói lên tâm tư của mình.

Bài thơ về gió 11: Trong Gió Hoa Rơi

Trong gió hoa rơi
trắng phơi ghềnh đá
như sóng liên hồi
bên đồi con suối
ngại ngần bước tôi

Bài thơ rất đơn giản, tựa đề “trong gió hoa rơi” đã đủ cho người đọc cảm được nội dung của bài thơ. Chỉ với cỏn vẹn 5 câu thơ tác giả đã miêu tả một hình ảnh gió làm cho hoa rơi và trắng ghềnh đá, chỉ với câu từ đơn giản và hình ảnh quan sát tự nhiên tác giả đã cho chúng ta một bài thơ hay về gió.

Bài thơ về gió 12: Anh Là Gió

Anh là gió, bay xa và mạnh,
Là cây thông đứng thẳng đêm ngày.
Anh là đại bàng đen cất cánh-
Điều này không ai không hay.

Người ta đoán anh gặp nhiều hạnh phúc.
Cổ anh mang bùa thiêng, điềm lành…
Sao hôm nay anh bắt em ngồi khóc
Lặng lẽ bên mồ anh?

Bài thơ là nỗi niềm, nỗi lòng, nỗi nhớ da diết của người gửi đến người yêu đã khuất của mình. So sánh hình ảnh chàng trai với gió bay phiêu lãng khắp chốn, khắp nơi. Hai câu thơ cuối cho ta thấy được nỗi xót xa và thương nhớ khôn nguôi của người con gái trong bài thơ.

Bài thơ về gió 13: Bài ca ngọn gió

Hỡi giá nến hãy đừng sợ hãi
Ta sẽ để yên cô bạn nến cho người
Ta chẳng có lỗi gì nếu nàng run rẩy
Khi ta đến gần, chỉ đến gần thôi

Ta cần bấy nhiêu đúng như nàng đặt giá
Để được bùng lên một phút trong ta
Còn sau đó nếu như ngươi muốn
Hãy thắp lại đi lửa nến nhạt nhòa

Nhưng ta lại đến, ngông cuồng và quyến rũ
Uống cạn linh hồn nàng – ngọn lửa nhỏ nhoi
Ta dửng dưng khi lòng vơi khao khát
Cứ mang ngọn nến đi tuỳ ý thích của người

Bài thơ nói rằng: “Sống trong cuộc sống, chúng ta không nên nhút nhát, hèn yếu, luôn có vững chắc, lòng dũng cảm và bản lĩnh phi thường vượt khó khăn. Khi gặp khó, mỗi người cần bình tĩnh để tìm ra cách giải quyết để từng bước vươt khó khăn, trở ngại và hơn tất cả cần nuôi dưỡng , để chính bản thân mình. Đó là vinh quang nhất, những ngoại cảnh của cuộc sống”

Bài thơ về gió 14: Bao giờ lại gió đầu mùa?

Trăm đường phố chọc trời cao thẳm mây
Dễ quên sao cô hàng xén to tần
Hoàng lan một thoáng, trăng còn ngát
Sợi tóc nào nào neo giữ tháng năm?

Văn nhân, tài tử đời sương khói
Hồn lạc nơi nào giữa bán mua?
Ba mươi sáu phố phường tìm hỏi mãi
Bỗng gặp anh trong gió đầu mùa!

Xem thêm:  Bài Thơ Chưa Viết Cạn Lời – Nhà thơ Dương Hoàng

Bài thơ “bao giờ lại gió đầu mùa” mang môt ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Nó là bài học quý báu, bức tranh thông điệp dành cho tất cả mọi người hay buông xuôi thiếu ý chí, nghi lực. Khuyên chúng ta cần phải dũng cảm vượt qua khó khăn.

Bài thơ về gió 15: Bay lên với gió

Xé một miếng lá chuối
vấn một chiếc kèn nhỏ và thổi
hãy tỏ bày với cảm xúc của nắng và gió
trên cành tiếng chim làm tổ trong mùi hương hoa lá
đốt một điếu thuốc nơi cuối con hẻm
hãy giữ một chút ấm áp trên môi
giữ cho lòng mình nhẹ nhõm như khói
bầu trời và ánh sáng
đôi mắt dõi về nơi xa tít
những tảng đá trong tim hốt nhiên biến thành những đám mây bềnh bồng
con chó sủa con mèo kêu
con gà mái vàng cục tác
đứa trẻ bi bô nhà hàng xóm
hãy giữ nguyên những âm thanh quen thuộc ấy
như giữ nguyên những giọt sữa trên đầu vú chực trào ra
như mạch suối của rừng
lật trang cũ
gió tung nắng mới trên từng con chữ
từng con chữ sắp hình của tuổi
những tuổi buồn những tuổi vui những tuổi hận
bay lên
với gió.

Gió đâu chỉ đơn thuần là luồng không khí thổi từ nơi này đến nơi khác. Gió cũng hữu hình, gió cũng có xúc cảm, và nhiều hơn thế…. Gió xuân mang đến sức sống mới, niềm vui mới và ta lại cảm thấy hồi hộp mỗi khi đón nhận cái se lạnh của Gió xuân, đón nhận những điều mới mẻ sắp đến. Nếu nàng Gió xuân nhẹ nhàng và thiết tha thì chàng Gió hạ lại tinh nghịch và đôi chút nóng tính.

Bài thơ về gió 16: Bắt con gió lên

Bắt con gió lên
Tìm người cuối phố
Ôm bình ngọc úa
Giam nửa mảnh tình

Bắt con gió lên
Tìm nụ cười xinh
Nằm sâu đáy giếng
Nửa mảnh trời lu

Bắt con gió lên
Tìm cửa thiên thu
Giăng mắc mây mù
Chân người lạc bước

Bắt con gió lên
Tìm sương pha nước
Tách trà lở bước
Đau nửa vầng thơ

Bắt con gió lên
Tìm lời hẹn ước
Vuồt làn tóc mượt
Run rẩy bàn chân

Bắt con gió lên
Tìm những bâng khuâng
Nằm trong đáy mằt
Một ánh trăng vờn

Bắt con gió lên
Tìm trong lịch sử
Bóng người thao thức
Nuốt những vần sao

Bắt con gió lên
Tìm niềm sáng tạo
Giữa bao hư ảo
Lẫn một niềm đau

Bắt con gió lên
Tìm ánh đèn màu
Em nằm đâu đó
Vỡ cánh hoa nâu…

Bài thơ về gió 17: Bé mong gió

Ông thương bé làm cho con diều giấy
Chiều xanh trong, bé hớn hở ra đồng
Gió không lên… diều làm sao cất cánh
Mong gió nhiều gió có biết hay không?

Trời nóng bức bé say nồng giấc ngủ
Thương tay bà phe phẩy quạt không ngừng
Ôi! Chẳng hiểu sao? mà gió lại ngừng
Gió tệ lắm làm tay bà tê mỏi

Mẹ cặm cụi dưới nắng hè chang chói
Mệt khờ người gặt lúa giữa đồng quê
Gió mạnh lên cho mồ hôi mẹ ráo
Và quạt giùm cho sạch lúa mẹ gieo.

Bài thơ về gió 18: Bờ sông vẫn gió

Lá ngô lay ở bờ sông
Bờ sông vẫn gió
Người không thấy về
Xin người hãy trở về quê
Một lần cuối… một lần về cuối thôi
Về thương lại bến sông trôi
Về buồn lại đã một thời
Lệ xin giọt cuối để dành
Trên phần mộ mẹ vương hình bóng cha
Cây cau cũ, giại hiên nhà
Còn nghe gió thổi sông xa một lần
Con xin ngắn lại đường gần
Một lần… rồi mẹ hãy dần dần đi.

Bài thơ về gió 19: Cánh tay gió

Một nghìn cánh tay gió ve vuốt yêu em
Một nghìn ánh mắt kim cương vào hồn múa rỡn
Em yêu ơi,
Có chi điều tuyệt diệu ở thế gian?
Ngoài đôi ta đan nhau bằng tơ tưởng
Bằng mùa xuân kết hoa hồng hương kéo lưới si mê

Cánh tay gió vẫn vỗ về em
Ru từng cơn ngủ của thiên thần
Ngày biết em anh không thèm xem tranh thuỷ mặc
Chẳng sơn dầu, chẳng mĩ nữ tốn công
Thần hồn anh hoá phép say sưa
Mát tất cả đời em mộng mị

Kìa, nghìn cây rung rinh theo tay gió!
Đang thèm thuồng bắt cặp cành đôi
Ta thế nhé còn trăm năm muối mặn
Nếm thêm gừng cho thêm hiểu nết thuỷ chung.

Bài thơ về gió 20: Chia tay trong gió

Đã lâu.
tôi vẫn nhớ hoài
chiều ấy,
bầu trời ẫm ướt
màu bằng lăng cuối ngày tím rịm
những cánh hoa mỏng manh buồn nẫu rơi trên tóc,
trên vai,
rơi cả trên tuổi thanh xuân
đã chờ đợi
rồi chóng phai của mình.

Kể lại chuyện
ai cũng trách tôi nhận phần thua thiệt.

Đến tận bây giờ
không hiểu sao
tôi vẫn mãi miết đi tìm
dù “gió” đã xa lắc tận cõi nào…

Bài thơ về cây, lá và gió 21: Chuyện Tình Cây, Lá và Gió

Chuyện kể rằng lá rất yêu cây
Nên mỗi ngày đều thì thầm nhung nhớ
Kể cho cây nghe chuyện buồn vui muôn thuở
Hát cho cây nghe khúc hát yêu thương

Vì yêu cây nên chẳng muốn rời cây
Dù ngoài kia mặt trời đang tỏa nắng
Bướm tung tăng vờn cùng làn mây trắng
Chim hòa ca ríu rít bên hoa

Lá thầm nhủ:” Mình sẽ chẳng rời cây
Vì rời cây, cây sẽ buồn nhiều lắm.”
Lá yêu cây nên mỗi ngày vẫn ngắm
Dáng đứng cây – dáng đứng lạnh lùng.

Chẳng hiểu cây có biết hay không?
Lời thì thầm mỗi ngày của lá
Mà sao cây vẫn im lặng quá
Để lá buồn là khóc theo mưa

Rồi một ngày gió chợt ghé qua
Thấy nước mắt lăn dài trên lá
Khẽ đưa tay ngăn dòng lệ đang ứa
Gió hôn lên má lá ngại ngùng

Lá giật mình cũng bởi không hay
Tự khi nào gió kề bên lá
Gió với lá sao ân cần quá
Chẳng như cây, cây mãi hững hờ

Gió biết là lá sẽ chẳng rời cây
Vì lá vẫn yêu cây nhiều như thế
Nhưng trái tim chưa một lần suy biến
Vì gió yêu nên gió sẽ đợi chờ

Lá mỗi ngày vẫn đợi chờ cây
Lời yêu thương mà cây vẫn giấu
Sao cây vẫn không một lần hiểu thấu
Lá yêu thương nên lá u sầu

Rồi một ngày lá cũng rời xa cây
Vì gió kia mang theo lời hẹn ước
Lá theo gió bay về nơi mong ước
Phương trời xa không có ưu phiền

Lá đi rồi còn lại một mình cây
Cây đứng khóc bơ vơ trong tiếc nhớ
Lá đâu biết cây vẫn dành cho lá
Một tình yêu không thể nói bằng lời

Vì yêu lá cây mỗi ngày tái sinh
Đem nắng ấm về sưởi trên cành lá
Gom nhựa sống từ mạch đất cằn cỗi
Tuôn yêu thương trên cánh lá tràn đầy

Rồi một ngày lá có về thăm?
Cây năm xưa đã từng bên lá
Lá theo gió mà lòng vẫn nhắc
Yêu thương xưa không thể phai mờ

Xem thêm:  Xuống đường - Nguyễn Khoa Điềm

Lá ngày càng héo úa tàn phai
Bởi nhớ thương cây chẳng một ngày dừng lại
Gió cũng biết nên càng đau gấp bội
Biến mình thành cơn gió heo may

Chuyện kể rằng lá, gió và cây
Lá rời cây là vì sao thế?
Vì cây không yêu nhiều như lá muốn
Hay là vì bởi gió cuốn đi?

Chuyện kể rằng vì lá rời cây
Nên mùa thu bắt đầu từ độ ấy
Gió vấn vương, mang nỗi buồn nhớ lá
Nên thu về ta thấy gió heo may

Bài thơ về gió 22: CÂU CHUYỆN VỀ CÂY LÁ GIÓ VÀ MƯA

Nếu một ngày anh chạy đến hỏi em:
Muốn làm Cây hay thích là Lá, Gió?
Nếu em đến bên tai anh nói nhỏ:
“Em muốn làm Cây” thì không phải đâu anh!

Chẳng Cây nào sẽ mãi mãi tươi xanh
Và chẳng Cây nào chịu vươn mình giữ Lá
Cây yêu Lá bằng 1 tình yêu ích kỉ quá
Nên có bao giờ dám đối diện với tình cảm của mình đâu

Vậy lẽ nào em lại thích làm Cây???

Nếu một lần anh khẽ hỏi em
Rằng: Em thích được là gì giữa Lá, Cây và Gió?
Nếu em nói “em thích làm chiếc Lá”
Thì anh ạ, không phải thế đâu anh!

Chiếc Lá nào rồi cũng phải lìa cành
Dù nó còn yêu Cây nhiều, nhiều lắm
Nhưng đó cũng chỉ là 1 tình yêu thầm lặng
Lá ko đủ tự tin giật hạnh phúc về mình.

Vậy thì em có nên làm chiếc lá???

Nếu tình cờ anh bước đến hỏi em:
“Muốn làm gì? Gió, Cây hay là Lá?”
Em trả lời “thích làm Gió anh ạ”
Thì xin đừng tin em!

Vì sao ư? Anh thử nghĩ mà xem
Gió cuốn Lá lìa khỏi cành Cây ấy
Dù Gió có Lá bên mình thật đấy
Nhưng suốt đời chỉ làm chiếc bóng của Cây

Vậy thì em muốn là Gió làm chi?

Nếu một ngày, một ngày nào đó
Em nói với anh: Em muốn được làm Mưa
Anh ko tin? Sợ lại bị “mắc lừa”?

Nhưng anh à, lần này là !
Em muốn mình là cơn Mưa giữa trưa hè nắng gắt
Để làm dịu mát Cây
Để tươi thêm chiếc Lá
Và hơn hết là được cùng Gió sóng đôi

Gió về như mưa tới
Lá dậy như lá đi
Ào ào tiếng sóng vỗ
Không gian có việc gì?

Gió, gió thổi rào rào
Trăng, trăng lay chấp chới
Trời tròn như buồm căng
Tất cả lên đường mới

Hồn ta cánh rộng mở
Đôi bên gió thổi vào
Nghĩ những điều hớn hở
Như trời cao, cao, cao…

Bài thơ về gió 23: Gió Xuân

Gió xuân lay chỗ anh ngồi
Nhớ sao là nhớnụ cười của em
Dư hươngcòn đọng bên thềm
Nàng xuân khơi dậymột miền nhớ nhung
Nhớ người trong cõi mông lung
Tóc tơ rơi rớtmột vùng chiêm bao
Gió vềcho nhớ lao xao
Em ơicó sợi gió nào của em?

Bài thơ về gió 24: Gió Chiều

Ầu ơ ru mãi ngàn năm
Chiều chiều cơn gió về thăm tóc dài
Nhặt thương nhớ đọng bờ vai
Gỡ buồn rối tóc, gió cài lời ru
Nhẹ nhàng như lá mùa thu
Vẩn vơ như nỗi ưu tư mây chiều
… Trước khi về chốn cô liêu
Gió còn đánh cắp thật nhiều hương mơ
Mang về ướp mấy vần thơ
Để rồi gió lại vu vơ mỗi chiều

Bài thơ về gió 25: Gió Và Cây

Gió bạn với cây tự buổi nào,
Gió về cây lại ngất ngư chao.
Gió đi cây sẽ im lìm đứng,
Như kẻ lỡ làng dạ khát khao.

Như người thục nữ đợi tình quân,
Kẻ ở phương xa kẻ ở gần.
Vò võ tin nhau ngày ,
Anh hùng hội ngộ với giai nhân.

Sáng nay gió hẹn với cây về,
Hôn nhẹ làm cây bật tiếng ve.
Lắt lẻo cành xuân hồi hộp thở,
Say sưa ân ái dưới trưa hè.

Gió hãy cùng cây thêm chén nữa,
Đôi mình chếnh choáng ngả nghiêng say.
Nhưng đừng thêm nữa, vì thêm nữa,
Cây đổ đi rồi, gió với ai?

Bài thơ về gió 26: Lời Của Gió

Gió trốn mây về tận nẻo xa
Tìm thăm hình bóng chốn quê nhà
Ta nghe trong gió sầu tê tái
Có phải em buồn gió xót xa..?

Em nhắn gì không.? Hởi gió ơi..!
Mà sao gió lặng, mãi im lời..
Sao không nhắn lại lời em nói..?
Về với mây trời gió thảnh thơi!

Em trách gì ta xin cứ bảo..!
Ta nghe trong gió nhớ dâng đầy
Và bao hờn dỗi vờn quanh gió
Làm úa lá vàng, nát cỏ cây…

Ta biết nói gì đây hởi gió..?
Trùng dương rẽ sóng biệt đôi bờ
Mai này nếu gió về thăm lại…
Xin hãy trao nàng những ước mơ..!

Bài thơ về gió 27: Sóng và Gió

Chiều trên biển vắng thênh thang
Con sóng lạc loài mênh mang nhớ gió
Nhớ đôi chân em nho nhỏ
Về nơi bên ấy có nhớ ngày qua

Bãi cát vàng chiều xuống
Sóng cô độc thoi thóp vỗ từng cơn
Không có gió sóng vô hồn vô sức
Gió đi rồi sóng vẫn mực đợi trông

Sóng và gió xưa tuy hai mà môt
Sóng dập dồn rung động lúc gió sang
Gió nhẹ nhàng thoánh đi rồi thoáng đến
Sóng một mình trên bến vắng ngày xưa

Gió đi rồi chỉ còn lại mỗi sóng
Vẫn đợi chờ vẫn mong ngóng ngày đêm
Dẫu biết đó là kỷ niệm êm đềm
Đã mãi mãi theo gió về bên ấy.

Bãi cát vàng chiều hoàng hôn ngày xưa
Nơi hai đứa đã một thời xây đắp
Tay trong tay, tim ta chung nhịp đập
Môi tìm môi chung hơi thở thiên đường.

Bãi cát vàng chiều hoàng hôn ngày nay
Anh một mình lang thang theo bước củ
Cố tim về những kỷ niệm âm dư
Hoàng hôn đã qua, chỉ còn tối mịt mù…

Thơ về gió 28: Lời Của Gió

Ngày hôm qua trôi qua nhanh nhanh
Lòng chơi vơi đi tìm mây trắng
Giữa mùa mưa đơn côi vắng lặng
Lòng mênh mang chỉ nhớ thương người

Mây về đâu, gió kiếm muôn nơi
Để gửi gắm muôn lời nhung nhớ
Nghe lạnh buốt từng hơi gió thở
Chợt rùng mình xao nhẹ nhành cây

Ước một ngày gió lại thấy mây
Ta sẽ dệt nên ngày hạnh phúc
Cùng phiêu du qua bao vùng đất
Giữa thênh thanh góc biển chân trời

Biết bao giờ, mây ơi mây ơi
Gió nhớ lắm một thời đã mất
Gió yêu mây, tình yêu chân thật
Nay chỉ còn ghép nhặt hư vô…

Gió lặng buồn đi giữa mùa mưa
Sao mây cứ vô tình đến thế
Mây về đâu tan vào lặng lẽ
Theo nước kia đi nơi nào

Tháng ngày qua như giấc chiêm bao
Ươm trong gió ngọt ngào say đắm
Gió sẽ đợi đến mùa đẹp nắng
Mây trở về sưởi ấm tình yêu…

Dẫu hợp tan luân lý cũng nhiều
Dẫu phiêu diêu nhưng là vĩnh cửu!

Check Also

nhung bai tho ngan hay ve hoa dac sac nhat 310x165 - Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Những bài thơ ngắn hay về hoa đặc sắc nhất

Trong thế giới tự nhiên có muôn vàn loài hoa khác nhau. Mỗi loài hoa …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments