Home / Những chùm thơ chọn lọc hay nhất / Những tác phẩm thơ Trần Dần dịch nổi tiếng khắp thế giới

Những tác phẩm thơ Trần Dần dịch nổi tiếng khắp thế giới

Những tác phẩm thơ Trần Dần dịch nổi tiếng khắp thế giới

Những trang thơ Trần Dần luôn thu hút sự chú ý mạnh mẽ từ dư luận. Sở dĩ như vậy bởi thơ ông giàu sức sáng tạo cùng sự mới mẻ hiếm có trong nền thơ ca . Ngoài việc tập trung sáng tác thơ, ông cũng như những nhà thơ khác có sự đam mê với những tác phẩm dịch nổi tiếng trên thế giới. Qua đó ta thêm phần ngưỡng mộ trước sự am hiểu ngôn ngữ của ông. Nếu các bạn yêu thích nhà thơ này, hãy cùng Thuvientho.com theo dõi nhé!

Trường đại học của tôi

Французский знаете.

Делите.

Множите.

Склоняете чудно.

Ну и склоняйте!

Скажите —

а с домом спеться

можете?

Язык трамвайский вы понимаете?

Птенец человечий

чуть только вывелся —

за книжки рукой,

за тетрадные дести.

А я обучался азбуке с вывесок,

листая страницы железа и жести.

Землю возьмут,

обкорнав,

ободрав ее,—

учат.

И вся она — с крохотный глобус.

А я

боками учил географию,—

недаром же

наземь

ночёвкой хлопаюсь!

Мутят Иловайских больные вопросы:

— Была ль рыжа борода Барбароссы?—

Пускай!

Не копаюсь в пропыленном вздоре я —

любая в Москве мне известна история!

Берут Добролюбова (чтоб зло ненавидеть),—

фамилья ж против,

скулит родовая.

Я

жирных

с детства привык ненавидеть,

всегда себя

за обед продавая.

Научатся,

сядут —

чтоб нравиться даме,

мыслишки звякают лбёнками медненькими.

А я

говорил

с одними домами.

Одни водокачки мне собеседниками.

Окном слуховым внимательно слушая,

ловили крыши — что брошу в уши я.

А после

о ночи

и друг о друге

трещали,

язык ворочая — флюгер.

Dịch

Anh biết tiếng Pháp

hãy cộng trừ

nhân chia

Hãy trổ đủ mọi trò biến hoá

Nhưng này

anh có biết

hát đồng ca với các căn nhà?

anh có hiểu tiếng xe điện nói?

Con chim – người

mới nhú trong trứng ra

đã dang tay với quyển sách rồi

Riêng tôi, tôi học A B C các quảng các biển hàng

tôi lật hết mọi trang tôn, trang sắt

Quả đất, người ta cầm lấy nó

lột da

mổ bụng

mà xem

Có gì đâu? chỉ là cái bản đồ!

Riêng tôi

xương sườn tôi nó học địa dư

chẳng phải vô công

nếu đêm đêm

tôi vạ vật khắp đất, đồi

Nhà sử học vò nát đầu câu hỏi:

Không biết cụ Nâu Râu, râu có nâu không?

Mặc các ngài!

Tôi không muốn vùi thân trong đống bụi vô lý ấy làm gì

mà mọi chuyện Mạc Tư Khoa

tôi đều biết rõ

Một khi học có bằng rồi

người ta tìm cách

bắt tình nhân phụ nữ

dăm câu tán vụn gõ vào đầu gỗ các cô

Riêng tôi

chỉ tán gẫu với các căn nhà

Độc có phố đường tráng lệ trả lời tôi

Các mái nhà giương ô cửa lắng nghe

rình từng chữ từng lời tôi nói

Và lát nữa

trong đêm khuya

mái nhà này

nhà nọ

bàn tán thầm thì

vừa quay tít những lưỡi mềm chong chóng

Đến tuổi thành nhân Взрослое

У взрослых дела.

В рублях карманы.

Любить?

Пожалуйста!

Рубликов за сто.

А я,

бездомный,

ручища

в рваный

в карман засунул

и шлялся, глазастый.

Ночь.

Надеваете лучшее платье.

Душой отдыхаете на женах, на вдовах.

Меня

Москва душила в объятьях

кольцом своих бесконечных Садовых.

В сердца,

в часишки

любовницы тикают.

В восторге партнеры любовного ложа.

Столиц сердцебиение дикое

ловил я,

Страстною площадью лёжа.

Враспашку —

сердце почти что снаружи —

себя открываю и солнцу и луже.

Входите страстями!

Любовями влазьте!

Отныне я сердцем править не властен.

У прочих знаю сердца дом я.

Оно в груди — любому известно!

На мне ж

с ума сошла анатомия.

Сплошное сердце —

гудит повсеместно.

О, сколько их,

одних только вёсен,

за 20 лет в распалённого ввалено!

Их груз нерастраченный — просто несносен.

Несносен не так,

для стиха,

а буквально.

Dịch

Đến tuổi thành nhân, người ta làm việc

túi tiền rủng rỉnh hào xu

Tình yêu ư?

Đây này

100 rúp nhỏ

Riêng tôi

không cửa không nhà

hai tay

đút túi quần

rách thủng

tôi đi, mở to

Ban đêm

anh diện sộp vào

anh an giấc bên cô vợ trẻ

hay bên cô thiếu phụ goá chồng

Riêng tôi

Mạc Tư Khoa ôm tôi nghẹn thở

những vòng tay những phố đường dài

Trong tim anh

lui tới những tình nhân

Hoan hỉ bao nhiêu

những cặp công ty nhau giường chiếu ái ân!

Tôi, tôi đứng ở Quảng trường

bất thần

tôi thấy tim kinh thành đập rất dã man

Phanh áo

con tim sắp lộ hẳn ra ngoài

tôi phanh ngực cho mặt trời, vũng nước

Hãy vào đây với mọi sự đam mê!

Hãy leo lên đây với mọi cuộc ái tình!

Tự bây giờ

tôi đã thôi không kiểm soát được tim tôi

Tôi biết vị trí con tim ở mọi con người

nó ở ngực – ai mà chẳng rõ

Nhưng với tôi

khoa mổ xẻ vỡ đầu

Tôi toàn tim

tim đập khắp nơi

Ôi! thực quá nhiều

chỉ riêng những mùa xuân

20 năm chìm nghỉm giữa lò tim!

Chồng chất mãi nặng nề đeo chẳng nổi

Đeo chẳng nổi!

là nói nôm na vậy

không phải là nói chữ văn hoa.

Em Ты

Пришла —

деловито,

за рыком,

за ростом,

взглянув,

разглядела просто мальчика.

Взяла,

отобрала сердце

и просто

пошла играть —

как девочка мячиком.

И каждая —

чудо будто видится —

где дама вкопалась,

а где девица.

«Такого любить?

Да этакий ринется!

Должно, укротительница.

Должно, из зверинца!»

А я ликую.

Нет его —

ига!

От радости себя не помня,

скакал,

индейцем свадебным прыгал,

так было весело,

было легко мне.

Dịch

Em đã tới

mắt nhìn

nghiêm nghị:

trong tiếng kêu la

tầm vóc ấy

em đoán ra

đó chỉ là thằng nhãi ranh thôi

Em cầm

quả tim, làm của riêng mình

Có gì đâu

em đùa giỡn

như cô em nghịch bóng

Và các chị

thấy như là phép lạ

chỗ này một bà can thiệp vào

chỗ nọ một cô

” Yêu con tim như thế mà yêu?

Nó sẽ hất cho cô ngã ngửa

Chắc cô này ở rạp xiếc ra!

Chắc cô ta quen nuôi hổ báo!”

Còn tôi rất đỗi mừng vui

không còn nữa

ách con tim nặng

Như một người Ấn Độ nhảy vào đám tiệc

tôi nhảy câng

đầu óc nổ vì vui

tôi sướng bao nhiêu!

tôi nhẹ được bao nhiêu!

Hậu quả ra sao? Что вышло

Больше чем можно,

больше чем надо —

будто

поэтовым бредом во сне навис —

комок сердечный разросся громадой:

громада любовь,

громада ненависть.

Под ношей

ноги

шагали шатко —

ты знаешь,

я же

ладно слажен,—

и всё же

тащусь сердечным придатком,

плеч подгибая косую сажень.

Взбухаю стихов молоком

— и не вылиться —

некуда, кажется — полнится заново.

Я вытомлен лирикой —

мира кормилица,

гипербола

праобраза Мопассанова.

Dịch

Vượt quá cỡ

Vượt quá tầm cần thiết

như cơn say người thi sĩ đứng trong mơ

quả cầu tim nó lớn phình ra

tim vĩ đại

căm thù vĩ đại

vĩ đại yêu thương

Gánh tim nặng

đôi chân

đi lảo đảo

mặc dầu

tôi

sức vóc hơn người

thế mà

tôi kéo lê đi, thành một miếng thịt thừa

miếng thịt phụ con tim

đôi vai đại cồ lồ trĩu xuống

Tôi rót đầy thân tôi dòng sữa thơ ca

mà chẳng tràn ra

đầy tới miệng mà tôi còn rót mãi

Không thể được

Один не смогу —

не снесу рояля

(тем более —

несгораемый шкаф).

А если не шкаф,

не рояль,

то я ли

сердце снес бы, обратно взяв.

Банкиры знают:

«Богаты без края мы.

Карманов не хватит —

кладем в несгораемый».

Любовь

в тебя —

богатством в железо —

запрятал,

хожу

и радуюсь Крезом.

И разве,

если захочется очень,

улыбку возьму,

пол-улыбки

и мельче,

с другими кутя,

протрачу в полночи

рублей пятнадцать лирической мелочи.

Dịch

Một mình tôi không sao khiêng nổi

chiếc đàn dương cầm

(đến két sắt

càng không khiêng nổi)

Vậy vì sao

tôi khiêng nổi tim tôi – sau khi đòi nó lại

Bọn chủ nhà băng thường nói:

“Ta là bọn người của cải vô biên

khi ta không đủ túi

ta đem tiền ta gửi nhà băng”

Ở nơi em

tôi đã gửi

ái tình

một kho vàng trong sắt ẩn thân

và tôi đi chơi

như nhà triệu phú lòng vui

Một đôi chút

những khi tôi muốn

tôi xuất kho ra

lấy một nụ cười

một nửa nụ cười

hay một góc

và quá đêm khuya

lăn lóc với các cô

tôi tiêu phí vài ba xu

Xem thêm:  Giấc ngủ của trẻ con làng chài - Nguyễn Đình Chiến

Lời nối đầu поэма

За всех вас,

которые нравились или нравятся,

хранимых иконами у души в пещере,

как чашу вина в застольной здравице,

подъемлю стихами наполненный череп.

Все чаще думаю –

не поставить ли лучше

точку пули в своем конце.

Сегодня я

на всякий случай

даю прощальный концерт.

Память!

Собери у мозга в зале

любимых неисчерпаемые очереди.

Смех из глаз в глаза лей.

Былыми свадьбами ночь ряди.

Из тела в тело веселье лейте.

Пусть не забудется ночь никем.

Я сегодня буду играть на флейте.

На собственном позвоночнике.

Dịch

Vì tất cả các cô

xưa có người yêu, nay vẫn có người yêu

pho tượng thánh ẩn trong hồn hang hốc

Tôi nâng cái sọ đầu lâu tôi ứ mọng thơ ca

như nâng cốc rượu vang bàn tiệc

Tôi thường tự hỏi

hay là chấm hết đời tôi

bằng một chấm đạn chì!

Hôm nay

vô tình

tôi ca bản nhạc vĩnh chào tôi

Ơi ký ức!

hãy tập hợp trong phòng óc

hàng hàng vô tận những người yêu

Hãy rót tiếng cười, mắt này sang mắt khác

Hỡi ban đêm, hãy điểm trang bằng những yến tiệc đã qua rồi

Hãy rót niềm vui từ thân thể này sang thân thể nọ

Đừng có ai quên nhé, đêm nay

Tôi thổi khúc sáo này

Trên ống sáo sống lưng tôi

Lớn lên Юношей

Юношеству занятий масса.

Грамматикам учим дурней и дур мы.

Меня ж

из 5-го вышибли класса.

Пошли швырять в московские тюрьмы.

В вашем

квартирном

маленьком мирике

для спален растут кучерявые лирики.

Что выищешь в этих болоночьих лириках?!

Меня вот

любить

учили

в Бутырках.

Что мне тоска о Булонском лесе?!

Что мне вздох от видов на море?!

Я вот

в «Бюро похоронных процессий»

влюбился

в глазок 103 камеры.

Глядят ежедневное солнце,

зазнаются.

«Чего, мол, стоют лучёнышки эти?»

А я

за стенного

за желтого зайца

отдал тогда бы — всё на свете.

Dịch

Lớn lên nhiều bài vở phải làm

Người ta dạy phép văn cho những anh chị khờ

Còn tôi

tới lớp năm bị đuổi

Tại Mạc-tư-khoa

tôi lăn đi qua các nhà tù

trong cái thế giới nhỏ xíu

các căn nhà

bọn thi sĩ xù lông nằm trên ghế đệm

Chẳng có mong gì cái bọn chó xù lông tình tự ấy

Tôi

tôi học yêu đương

trong các nhà tù

Với tôi nào có nghĩa gì những nuối tiếc rừng Bu-lôn cũ

những thở than trời biển ngàn mây!

tôi thì

nhòm qua kẽ buồng giam số 103

tôi yêu

một sở cho thuê đòn đám

Ai thường thấy hàng ngày ánh nắng

thì coi thường

” Nắng niếc báu gì đâu?”

Nhưng với tôi

một ánh nắng

vàng hoe cửa buồng giam

tôi đánh đổi cả cuộc đời không tiếc

Ngày bé Мальчишкой

Я в меру любовью был одаренный.

Но с детства

людьё

трудами муштровано.

А я —

убег на берег Риона

и шлялся,

ни чёрта не делая ровно.

Сердилась мама:

«Мальчишка паршивый!»

Грозился папаша поясом выстегать.

А я,

разживясь трехрублевкой фальшивой,

играл с солдатьём под забором в «три листика».

Без груза рубах,

без башмачного груза

жарился в кутаисском зное.

Вворачивал солнцу то спину,

то пузо —

пока под ложечкой не заноет.

Дивилось солнце:

«Чуть виден весь-то!

А тоже —

с сердечком.

Старается малым!

Откуда

в этом

в аршине

место —

и мне,

и реке,

и стовёрстым скалам?!»

Dịch

Trời phú cho tôi nhiều khả năng yêu

Ai cũng phải

tập lam làm

từ bé

Nhưng tôi

tôi chuồn đi chơi bên bờ sông Rion

tôi lê la

mọi chuyện, cóc cần

Mẹ phát giận:

“Cái thằng hư đốn”

Cha múa dây lưng như múa roi da

Còn tôi

tôi vẫn đi, vài xu giả trong người

cùng lính tráng chơi bài ba lá

Trong lò Ku tét đồng hun

chân đất

mình trần

tụt giầy phanh áo

tôi quay lưng

quay bụng

cho mặt trời nung

nhiều phen lộn mửa

Mặt trời kinh ngạc:

“Chà! cái thằng! nó cao như ba quả táo

nó đeo

một quả tim người

Tim nó ấn nó còng lưng xuống

Vì sao

nó ở

trong cái chỗ cỏn con độ một thước này?

là chỗ của ta

của sông ngòi

của muôn trượng đá?”

Ống sáo đốt xương sống (I)

Версты улиц взмахами шагов мну.

Куда уйду я, этот ад тая!

Какому небесному Гофману

выдумалась ты, проклятая?!

Буре веселья улицы узки.

Праздник нарядных черпал и черпал.

Думаю.

Мысли, крови сгустки,

больные и запекшиеся, лезут из черепа.

Мне,

чудотворцу всего, что празднично,

самому на праздник выйти не с кем.

Возьму сейчас и грохнусь навзничь

и голову вымозжу каменным Невским!

Вот я богохулил.

Орал, что бога нет,

а бог такую из пекловых глубин,

что перед ней гора заволнуется и дрогнет,

вывел и велел:

люби!

Бог доволен.

Под небом в круче

измученный человек одичал и вымер.

Бог потирает ладони ручек.

Думает бог:

погоди, Владимир!

Это ему, ему же,

чтоб не догадался, кто ты,

выдумалось дать тебе настоящего мужа

и на рояль положить человечьи ноты.

Если вдруг подкрасться к двери спаленной,

перекрестить над вами стёганье одеялово,

знаю –

запахнет шерстью паленной,

и серой издымится мясо дьявола.

А я вместо этого до утра раннего

в ужасе, что тебя любить увели,

метался

и крики в строчки выгранивал,

уже наполовину сумасшедший ювелир.

В карты бы играть!

В вино

выполоскать горло сердцу изоханному.

Не надо тебя!

Не хочу!

Все равно

я знаю,

я скоро сдохну.

Если правда, что есть ты,

боже,

боже мой,

если звезд ковер тобою выткан,

если этой боли,

ежедневно множимой,

тобой ниспослана, господи, пытка,

судейскую цепь надень.

Жди моего визита.

Я аккуратный,

не замедлю ни на день.

Слушай,

всевышний инквизитор!

Рот зажму.

Крик ни один им

не выпущу из искусанных губ я.

Привяжи меня к кометам, как к хвостам

лошадиным,

и вымчи,

рвя о звездные зубья.

Или вот что:

когда душа моя выселится,

выйдет на суд твой,

выхмурясь тупенько,

ты,

Млечный Путь перекинув виселицей,

возьми и вздерни меня, преступника.

Делай что хочешь.

Хочешь, четвертуй.

Я сам тебе, праведный, руки вымою.

Только –

слышишь! –

убери проклятую ту,

которую сделал моей любимою!

Версты улиц взмахами шагов мну.

Куда я денусь, этот ад тая!

Какому небесному Гофману

выдумалась ты, проклятая?!

Dịch

Bước tôi đi trong phố dẫm nhừ từng cây số

Địa ngục đem trong người thì biết làm sao!

Người nào, nhà Hoffman trên trời nào

đã tưởng tượng ra em tai ác thế?

Trận bão vui mừng mở toang phố xá

Ngày vui người vui

Tôi bước trầm tư

Những ý nghĩ ốm đau bón cục

như từng cục máu, rỏ trong đầu

Tôi

là người tạo hoá mọi niềm vui

tôi chẳng có ai san sẻ ngày này

Tức thì tôi tới đây gục xuống

vỡ đầu trên đá phố Nevsky

Đó, tôi đã báng bổ nhiều

Đâu đâu tôi cũng kêu không có Chúa Trời nào cả

Và Chúa Trời từ nóng thiêu

tung ra một cô

đến núi cũng bâng khuâng, xao động

Chúa hạ lệnh:

Anh sẽ yêu cô ấy!

Chúa thích trí

Trong vực thẳm, dưới bầu trời

Con người mệt lử trở nên man rợ, lả người đi

Chúa xoa tay

tự bảo:

hỡi Mai-a, hãy đợi một chút rồi xem!

Vẫn là Chúa, vẫn là Chúa ấy

đã nghĩ ra phải cho em một tấm chồng

phải đệm dương cầm khúc nhạc trần ai

để không thể ai nhận ra em nữa

Và bỗng dưng người ta trôi qua cửa gian buồng

làm phép dấu trên đầu giường bông nệm

tôi biết rồi

Chuyện ấy sặc mùi lông cháy khét

mùi diêm sinh da thịt quỷ ma

Biết làm sao, tôi đi thấu sáng, kinh hoàng

người ta đem em đến để phải yêu em

phải đi mãi

gọt đẽo tiếng thơ kêu

người trạm trổ đã sắp thành điên dại

Có lẽ nên đi đánh bạc!

Hay lấy rượu vang

rửa cổ họng quả tim đã rát cổ vì rên!

Tôi chẳng cần em!

Thôi từ tạ!

Chẳng cần chi

tôi biết

con người tôi sắp vỡ

Nếu quả thực Chúa Trời có thực

nếu đích Người đã dệt thảm trời sao

nếu nỗi khổ đau mỗi ngày mỗi lớn này

là do Người đày ải thân tôi

thì Người hãy cầm gông cùm mà xử phạt

Người hãy đợi chờ tôi

y hẹn

chẳng sai một ngày, tôi sẽ đến

Hãy nghe này

người thẩm xét tối cao!

Mím chặt môi

không hề kêu một tiếng

đôi môi chảy máu đào

Hãy buộc tôi vào đuôi vì sao chổi

như buộc vào đuôi ngựa dữ lồng

và hãy quất roi!

Cho thân tôi đâm nát vào mũi nhọn các vì sao

Hay là:

khi linh hồn du mục của tôi

cau nét lông mày thô rậm

tới bên toà án của Người

Người hãy ném

giải Ngân Hà

Làm cái giá treo

tôi phạm tội – hãy treo tôi lên đó

Người muốn hành tôi sao cũng được

Người muốn phanh thây xé xác tôi ư?

Cũng được

tự tay tôi sẽ rửa sạch tay Người, công lý đó

Nhưng chỉ cần –

Người nghe rõ tôi chưa? –

Hãy cất bỏ cô nàng tai quái này đi

Hãy cất cô nàng Người đã bắt tôi yêu

Bước tôi đi trong phố dẫm nhừ từng cây số

Địa ngục đem trong người thì biết làm sao!

Người nào, nhà Hoffman trên trời nào

đã tưởng tượng ra em tai ác thế?

Xem thêm:  Tôi muốn ôm Tổ quốc vào lòng - Phan Hòa

Ống sáo đốt xương sống (II)

И небо,

в дымах забывшее, что голубо,

и тучи, ободранные беженцы точно,

вызарю в мою последнюю любовь,

яркую, как румянец у чахоточного.

Радостью покрою рев

скопа

забывших о доме и уюте.

Люди,

слушайте!

Вылезьте из окопов.

После довоюете.

Даже если,

от крови качающийся, как Бахус,

пьяный бой идет –

слова любви и тогда не ветхи.

Милые немцы!

Я знаю,

на губах у вас

гётевская Гретхен.

Француз,

улыбаясь, на штыке мрет,

с улыбкой разбивается подстреленный авиатор,

если вспомнят

в поцелуе рот

твой, Травиата.

Но мне не до розовой мякоти,

которую столетия выжуют.

Сегодня к новым ногам лягте!

Тебя пою,

накрашенную,

рыжую.

Может быть, от дней этих,

жутких, как штыков острия,

когда столетия выбелят бороду,

останемся только

ты

и я,

бросающийся за тобой от города к городу.

Будешь за море отдана,

спрячешься у ночи в норе –

я в тебя вцелую сквозь туманы Лондона

огненные губы фонарей.

В зное пустыни вытянешь караваны,

где львы начеку,-

тебе

под пылью, ветром рваной,

положу Сахарой горящую щеку.

Улыбку в губы вложишь,

смотришь –

тореадор хорош как!

И вдруг я

ревность метну в ложи

мрущим глазом быка.

Вынесешь на мост шаг рассеянный –

думать,

хорошо внизу бы.

Это я

под мостом разлился Сеной,

зову,

скалю гнилые зубы.

С другим зажгешь в огне рысаков

Стрелку или Сокольники.

Это я, взобравшись туда высоко,

луной томлю, ждущий и голенький.

Сильный,

понадоблюсь им я –

велят:

себя на войне убей!

Последним будет

твое имя,

запекшееся на выдранной ядром губе.

Короной кончу?

Святой Еленой?

Буре жизни оседлав валы,

я – равный кандидат

и на царя вселенной,

и на

кандалы.

Быть царем назначено мне –

твое личико

на солнечном золоте моих монет

велю народу:

вычекань!

А там,

где тундрой мир вылинял,

где с северным ветром ведет река торги,-

на цепь нацарапаю имя Лилино

и цепь исцелую во мраке каторги.

Слушайте ж, забывшие, что небо голубо,

выщетинившиеся,

звери точно!

Это, может быть,

последняя в мире любовь

вызарилась румянцем чахоточного.

Dịch

Và trời cao

trong khói ám bỗng quên xanh

và đám mây như người chạy trốn rách nhừ

tôi ôm tất cả

ghì vào tình yêu lần cuối của tôi

nó đỏ chót như máu người lao phổi

Tôi sẽ lấy niềm vui

át mọi tiếng gào những đoàn du mục

từng đã quên lửa ấm một căn nhà:

Hỡi mọi người

hãy lắng mà nghe!

Hãy ra hết khỏi hào khỏi hố

Chiến tranh đình lại để về sau

Dù những khi

say máu ta đi thất thểu như thần rượu Lưu Linh

dù giưã cuộc đánh nhau loạn lạc

những tiếng yêu đương không héo được bao giờ

Hỡi các anh lính Đức mến yêu

tôi biết

trên môi các anh

vẫn có nàng Gretsen của Goethe

Người lính Pháp

lưỡi lê xiên còn cười mỉm

nụ cười vẫn nở trên môi, người phi công bị bắn gục rơi

có thể thế

nếu anh còn nhớ

chiếc hôn môi

mòng mọng

nàng Traviata

Nhưng với tôi nào có nghĩa gì

những lạc thú hồng hồng nhai đi nhá lại mấy ngàn năm

Ngày nay hãy ngã dưới bàn chân người khác!

Còn tôi, tôi hát vì em. người gái

phấn son đầm đậm màu nâu

Có lẽ tự những ngày ghê gớm ấy

đau như mũi nhọn lưỡi lê

khi thế kỷ đã bạc màu râu bạc

chỉ còn em

với độc mình anh

đuổi em mãi, qua từng thành phố

Dù em đã hẹn nguyền bên kia mây nước

dù em ẩn mình trong ổ kín ban đêm

anh sẽ hôn em qua sương đục Luân Đôn

cặp môi lửa đèn lồng héo hắt

Dù trong bãi bình sa cát cháy

em đi, dằng dặc đoàn người

dù nơi đây sư tử đứng canh

anh vẫn áp lên em

nóng bỏng

má Sahara anh

gió quật bụi lầm

Dù em mặc cho môi chiếc áo nụ cười

dù em nhìn

người đầu bò đẹp quá!

bỗng dưng anh

tung ánh lửa ghen tuông

từ cặp mắt con bò mộng khổng lồ sắp chết

Dù em bước trên cầu lơ đãng

em trầm ngâm:

“Dưới nước hẳn là vui”

Thì chính anh đang chảy dưới chân cầu

anh là con sông Seine, anh gọi tên em

anh giơ cả hàm răng rữa nát

Dù là ai, em khêu lửa trong lửa người đi bát phố

Strelka hoặc Sokolniki

anh vẫn đợi, leo lên cao tít mãi

một vầng trăng sầu muộn trần truồng

Anh khoẻ lắm

mọi người có lúc cần anh

Nếu khi nào họ ra lệnh cho anh:

“Hãy ngã xuống hi sinh ngoài mặt trận!”

Tên em sẽ là tiếng kêu lần cuối

đọng trên môi anh, mảnh đạn xé nhừ

Dù ở đảo Saint – Hélein

anh hi sinh dự!

Thắng yên cương cưỡi sóng biển bão bùng

anh vẫn có thể vừa đi ứng cử

ghế chủ ngôi vũ trụ

hay vào trong xiềng xích tội đồ

Nếu như thế ngôi Nga hoàng anh ngự

bao bạc vàng lấp lánh kho anh

anh sẽ hạ cho dân mệnh lệnh:

đúc tiền!

in guơng mặt nhỏ, hình em

Dù xa thẳm tận thảo nguyên bắc cực

ở nơi đây cuộc sống lụi tàn

gió bấc lên. mặc cả với dòng sông

anh sẽ lấy tay

trên vòng xích khắc tên em

hai chữ Lili

và anh sẽ ôm xiềng trong ngục tối

Và hãy nghe, hỡi những người đã quên cả trời xanh

lông tóc dựng như lông súc vật!

Có lẽ đây

là tình yêu cuối cùng trên mặt đất

đỏ hồng máu phổi ho lao

Ống sáo đốt xương sống (III)

Забуду год, день, число.

Запрусь одинокий с листом бумаги я.

Творись, просветленных страданием слов

нечеловечья магия!

Сегодня, только вошел к вам,

почувствовал –

в доме неладно.

Ты что-то таила в шелковом платье,

и ширился в воздухе запах ладана.

Рада?

Холодное

“очень”.

Смятеньем разбита разума ограда.

Я отчаянье громозжу, горящ и лихорадочен.

Послушай,

все равно

не спрячешь трупа.

Страшное слово на голову лавь!

Все равно

твой каждый мускул

как в рупор

трубит:

умерла, умерла, умерла!

Нет,

ответь.

Не лги!

(Как я такой уйду назад?)

Ямами двух могил

вырылись в лице твоем глаза.

Могилы глубятся.

Нету дна там.

Кажется,

рухну с помоста дней.

Я душу над пропастью натянул канатом,

жонглируя словами, закачался над ней.

Знаю,

любовь его износила уже.

Скуку угадываю по стольким признакам.

Вымолоди себя в моей душе.

Празднику тела сердце вызнакомь.

Знаю,

каждый за женщину платит.

Ничего,

если пока

тебя вместо шика парижских платьев

одену в дым табака.

Любовь мою,

как апостол во время оно,

по тысяче тысяч разнесу дорог.

Тебе в веках уготована корона,

а в короне слова мои –

радугой судорог.

Как слоны стопудовыми играми

завершали победу Пиррову,

Я поступью гения мозг твой выгромил.

Напрасно.

Тебя не вырву.

Радуйся,

радуйся,

ты доконала!

Теперь

такая тоска,

что только б добежать до канала

и голову сунуть воде в оскал.

Губы дала.

Как ты груба ими.

Прикоснулся и остыл.

Будто целую покаянными губами

в холодных скалах высеченный монастырь.

Захлопали

двери.

Вошел он,

весельем улиц орошен.

Я

как надвое раскололся в вопле,

Крикнул ему:

“Хорошо!

Уйду!

Хорошо!

Твоя останется.

Тряпок нашей ей,

робкие крылья в шелках зажирели б.

Смотри, не уплыла б.

Камнем на шее

навесь жене жемчуга ожерелий!”

Ох, эта

ночь!

Отчаянье стягивал туже и туже сам.

От плача моего и хохота

морда комнаты выкосилась ужасом.

И видением вставал унесенный от тебя лик,

глазами вызарила ты на ковре его,

будто вымечтал какой-то новый Бялик

ослепительную царицу Сиона евреева.

В муке

перед той, которую отдал,

коленопреклоненный выник.

Король Альберт,

все города

отдавший,

рядом со мной задаренный именинник.

Вызолачивайтесь в солнце, цветы и травы!

Весеньтесь жизни всех стихий!

Я хочу одной отравы –

пить и пить стихи.

Сердце обокравшая,

всего его лишив,

вымучившая душу в бреду мою,

прими мой дар, дорогая,

больше я, может быть, ничего не придумаю.

В праздник красьте сегодняшнее число.

Творись,

распятью равная магия.

Видите –

гвоздями слов

прибит к бумаге я.

Dịch

Tôi sẽ quên năm, quên tháng, quên ngày

Đóng cửa cô đơn, ngồi bên giấy trắng

Mặc cho hiện lên, sự thần diệu vô nhân đạo những lời nhoi nhói thương đau

Hôm nay vừa nhà

tôi bỗng thấy

căn nhà lạ quá

Em giấu điều chi trong áo lụa em

và hương ngát bay đầy không khí

Sung sướng ư em?

Bị lạnh à?

“Chắc thế”

Niềm bối rối đạp nghiêng thành lý trí

Nóng ran, run sốt, tôi đem đau khổ chất lên nhau

Nghe em

vì sao

em giấu giếm thây người

Hãy đổ lên đầu anh từng thác chữ

bởi vì

mỗi múi thịt người em

như một ống loa

kêu phống:

hắn đã chết!chết rồi!chết thực!

Không

em hãy trả lời lời đi

Đừng nói dối!

(chứ không, anh chẳng thể nào đi)

Mắt em đào trên gương mặt

hai lỗ huyệt sâu

Hố mắt sâu thêm

Không có đáy

Anh sắp rơi từ đoạn đầu đài năm tháng xuống ư?

Trên vực sâu, hồn anh như dây chão căng ra

anh đu lộn trên dây

tung xiếc những lời thơ

Anh biết

em đã làm mòn tình yêu của hắn

anh thấy bao nhiêu dấu hiệu buồn phiền

Em ơi hãy trẻ lại giữa hồn anh

Hãy dạy cho tim lạc thú của thân hình

Anh biết

một người đàn bà có tiền là mua được

Cũng không sao

nếu trong lúc đợi chờ

không có áo Ba lê óng ả

anh chỉ may mặc cho em toàn khói thuốc mà thôi

Tôi sẽ mang tình yêu của tôi

như nhà truyền đạo hồi xưa

đi ngàn buổi, ngàn con đường, đi mãi

Em có một vòng hoa chờ đợi

tận cùng muôn thế kỷ về sau

trên vòng hoa, những chữ thơ anh

đang kết một cầu vồng êm ái

Như những con voi trổ tài muôn triệu tấn

làm nên trận thắng Py-ruýt xưa kia

dáng anh đi cao lớn thiên tài

từng bước một trong đầu em nổi sấm

Nhưng vẫn vô công!

Không tài nào anh cướp được em đi

Em hãy sống

thật nhiều hạnh phúc

thôi hôm nay

em chiếm hẳn anh rồi!

Đau bao nhiêu

anh chỉ đủ thời giờ

đến cạnh dòng sông

chui đầu xuống nếp nhăn nheo mặt nước

Môi em đó

sao tàn ác thế?

Anh mới chạm môi vào đã lạnh thấu xương

Tưởng như lúc đôi môi sám hối

anh hôn nhà tu viện giá băng

Cánh cửa

mở

Hắn vào

ươn ướt niềm vui phố xá

Tưởng như

một tiếng kêu la bẻ gãy gập người anh

Tôi kêu lên với hắn:

“Tốt lắm

tôi đi đây

tốt lắm!

Anh ở lại đây, đó cô ấy của anh

Hãy đem giẻ rách cho nàng

để cho đôi cánh niềm e thẹn béo ị dưới lụa là

Anh hãy cố mà canh, kẻo cô ấy bay đi

Hãy buộc vào cổ vợ anh như buộc đá

chiếc vòng xiềng hàng chuỗi ngọc trai”

Chao! Đêm nay

Tôi siết chặt, siết chặt dây thất vọng

Bao nhiêu tiếng tôi, cả tiếng khóc tiếng cười

đạp vỡ mõm mọi bức tường kinh sợ

Một bóng ma xưa hiện lên

gương mặt em anh đã đem theo

đôi mắt sáng long lanh trên tấm thảm

tưởng như một Bialik mới phát minh

một cô công chúa đẹp tuyệt trần

lông lẫy đồi Sion Do Thái

Tôi quỳ xuống

như con người bị đầy đoạ

dưới chân em tôi vừa mới cho đi

Ông vua An-be

đã mất

mọi thành trì

cũng nhiều của hơn tôi nhiều lắm

Cỏ hoa ơi! Hãy tung tăng trong ánh nắng vàng!

Vũ trụ tuần hoàn!

hãy xuân sắc thêm ra!

Tôi chỉ muốn mỗi một liều thuốc độc:

uống thơ ca, uống mãi, uống thêm

Em ơi em

em ăn cắp quả tim

lấy hết cả đi rồi

vò nát cả hồn anh điên loạn

em hãy nhận quà anh tặng nhé

hỡi em yêu

có lẽ không bao giờ anh sáng tạo gì thêm

Hãy đặt ngày hôm nay thành ngày lễ

Hãy hiện lên

trò ảo thuật như trò thánh giá đóng đinh

Hãy nhìn xem

trên trang giấy này đây

tôi bị đóng bằng những đinh lời, chữ

Xem thêm:  Chia sẻ bài thơ Mượn Một Bời Vai đầy sâu sắc của nhà thơ Thi Hoàng

Suy luận Вывод

Не смоют любовь

ни ссоры,

ни вёрсты.

Продумана,

выверена,

проверена.

Подъемля торжественно стих строкопёрстый,

клянусь —

люблю

неизменно и верно!

Dịch

Không có gì xoá được tình yêu

dù võ lực

dù nước mây cách trở

Đó tình yêu kia! đang sửa lại kia

đang cân lại

đang nghiền ngẫm lại

Ở đây tôi giơ cao bàn tay thơ mà ngón tựa văn xuôi

mãi mãi thuỷ chung, mãi mãi chân thành

Tôi yêu mãi

tôi nguyền như thế

Tặng bạn Nét, tặng con tàu và tặng con người

Я недаром вздрогнул.

Не загробный вздор.

В порт,

горящий,

как расплавленное лето,

разворачивался

и входил

товарищ “Теодор

Нетте”.

Это – он.

Я узнаю его.

В блюдечках-очках спасательных кругов.

-Здравствуй, Нетте!

Как я рад, что ты живой

дымной жизнью труб,

канатов

и крюков.

Подойди сюда!

Тебе не мелко?

От Батума,

чай, котлами покипел…

Помнишь, Нетте,-

в бытность человеком

ты пивал чаи

со мною в дип-купе?

Медлил ты.

Захрапывали сони.

Глаз

кося

в печати сургуча,

напролет

болтал о Ромке Якобсоне

и смешно потел,

стихи уча.

Засыпал к утру.

Курок

аж палец свел…

Суньтеся –

кому охота!

Думал ли,

что через год всего

встречусь я

с тобою –

с пароходом.

За кормой лунища.

Ну и здорово!

Залегла,

просторы надвое порвав.

Будто навек

за собой

из битвы коридоровой

тянешь след героя,

светел и кровав.

В коммунизм из книжки

верят средне.

“Мало ли,

что можно

в книжке намолоть!”

А такое –

оживит внезапно “бредни”

и покажет

коммунизма

естество и плоть.

Мы живем,

зажатые

железной клятвой.

За нее –

на крест,

и пулею чешите:

это –

чтобы в мире

без Россий,

без Латвий*,

жить единым

человечьим общежитьем.

В наших жилах –

кровь, а не водица.

Мы идем

сквозь револьверный лай,

чтобы,

умирая,

воплотиться

в пароходы,

в строчки

и в другие долгие дела.

*

Мне бы жить и жить,

сквозь годы мчась.

Но в конце хочу –

других желаний нету –

встретить я хочу

мой смертный час

так,

как встретил смерть

товарищ Нетте.

Нетте был убит на территории

буржуазной в то время Латвии.

Dịch

Tôi

không phải chuyện hoang đường âm phủ

bến tàu

cháy bỏng

như lửa hè thiêu sắt bỏng sôi

Bến tàu mở rộng

đón “Tê-ô-đo Nét”

Đúng anh ta

Tôi đã nhận ra

những vòng phao mục kỉnh, đúng anh rồi

Chào bạn Nét

vui bao nhiêu thấy bạn sống hôm nay

một cuộc sống

móc, dây,

ống khói

Xích lại gần đây

nước cạn lắm không?

Tự Ba Tum

bạn thành một con tàu

Bạn nhớ chứ?

thuở bạn còn là bạn

ta uống chè

trong buồng chuyến xe thơ

Quanh ta tất cả ngáy khì khò

bạn còn nhòm những thư mật gắn xi

Suốt đêm

ta nói chuyện Jakobson

Bạn bật cười!

đổ hết mồ hôi

không nhớ được câu thơ nào cả

Khi gần sáng bạn gà gật ngủ

ngón tay, cò súng, móc nhau

Đứa nào vô phúc đụng vào!

Ai biết đâu

qua một năm trời

Gặp lại bạn

bạn thành con tàu lớn

Đằng sau bạn

mênh mông

vầng nguyệt

đẫm mình trong biển

xẻ nước làm đôi

tưởng như

bạn lê bước

sau cơn tử chiến

vệt máu dài sang sáng theo chân

Chủ nghĩa cộng sản trong sách

xem mờ như khói

Sách là nơi chịu đủ thứ loạn cuồng

Vào tay ta

những ao ước thành xương thành thịt

giấc mơ cộng sản

thành hình

Chúng ta sống

giữ câu nguyền sắt đá

Chúng ta đi muôn khổ ngàn đau

không tính toán, suy bì bom đạn

cho

toàn thế giới

sống chung

Máu ta đỏ

không pha nước lã

Chúng ta đi

đạn sủa sau lưng

để khi chết

chúng ta sẽ hoá

thành những con tàu

thành những bài thơ

hoặc thành những gì gì khác nữa

Những người như tôi

không bao giờ chết

Nhưng cuộc đời có tử có sinh

nên tôi muốn

ước ao độc nhất

chết

như là

bạn Nét tôi kia

Thói thường như vậy

Любовь любому рожденному дадена,—

но между служб,

доходов

и прочего

со дня на день

очерствевает сердечная почва.

На сердце тело надето,

на тело — рубаха.

Но и этого мало!

Один —

идиот!—

манжеты наделал

и груди стал заливать крахмалом.

Под старость спохватятся.

Женщина мажется.

Мужчина по Мюллеру мельницей машется.

Но поздно.

Морщинами множится кожица.

Любовь поцветет,

поцветет —

и скукожится.

Dịch

Con người ta sinh ra đều ứ mọng tình yêu

nhưng những công việc những nợ nần

tất cả

thiêu khô màu mỡ đất tim ta

Quả tim nằm bó gò trong thân thể

thân thể nằm gò trong áo sơ mi

Mà đã xong đâu!

có tên nào ngu ngốc

còn bày ra tay áo giả, cổ cồn

lại hồ cứng ngực sơ mi nữa

Con người ta đổi thay với tuổi

Đàn bà tô điểm phấn son

Đàn ông theo Muller làm cái cối xay tròn

Nhưng đã muộn

Thịt da nhăn nhúm

Tình yêu nảy nụ

đâm bông

xong rồi tàn úa

Trên đây, chúng tôi đã dành tặng đến các bạn những bài thơ dịch nổi tiếng của Trần Dần. Hãy cùng nhau cảm nhận và chia sẻ bài viết này cho bạn bè yêu thơ của mình nhé! Đồng hành cùng Thuvientho.com để theo dõi những thi phẩm hấp dẫn hơn nhé!

Theo Thuvientho.com

Check Also

Ảnh minh họa (nguồn internet)

Top 20 Bài thơ hay viết tặng cho những người sinh nhật tháng 12

Tháng mười hai, tháng cuối cùng của một năm dài đầy những biến động và …

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments