Home / Bài thơ về tình yêu / Nỗi nhớ – Ngọc Trân

Nỗi nhớ – Ngọc Trân

Nỗi nhớ – Ngọc Trân

Khắc lên tháng ngày còn lại,
Những chuyện xưa sao vẫn mãi !
xứ người lạnh giữa !
Nên nỗi nhớ càng thêm dài nỗi nhớ!

Hàng cây khô như hắt hiu ngoài ngõ,
buồn xơ xác lá chung quanh,
Tháng hai về nỗi nhớ vẫn xây thành,
Tuyết phủ trắng không làm quên chuyện cũ!

Tháng ba đến mùa đông đang còn đó,
Lạnh lùng thêm nên nỗi nhớ còn nguyên,
đen ngày trước vẫn chưa quên,
Mối hận cũ lại về trong ký ức.

Tháng năm nhớ trong ,
Thân tù đầy trong núi thẳm rừng sâu,
Những tháng dài lặng lẽ nối theo sau,
Ta xa mãi và xa nhau mãi mãi.

Những nỗi nhớ theo nhau ngày còn lại,
Giòng như nước chẳng ngừng trôi!
xưa giờ cũng đã phai rồi!
Sao nỗi nhớ cứ đeo theo ký ức?

Những đêm buồn nghe lòng mình thổn thức!
Giấc muộn phiền bóng hình ai!
Nên lòng ta cứ mãi vấn vương hoài?
Bao năm tháng còn đầy trong nỗi nhớ.

Xem thêm:  Bệnh trời - Lê Hải Châu

Check Also

Âm thầm nỗi nhớ – Bùi Tiến Thành

Âm thầm nỗi nhớ – Bùi Tiến Thành

Em biết không mỗi ánh mắt em cười Có niềm vui âm thầm trong anh …