Nỗi thương mình – Nguyễn Du

33
Nỗi thương mình – Nguyễn Du
Nỗi thương mình – Nguyễn Du

Bài thơ Nỗi thương mình được trích trong tác phẩm Truyện Kiều của thể hiện nỗi thương thân, trách phận, và sự tự cao độ của Thúy Kiều nhất là về nhân cách. Đồng thời, bằng lòng của mình, Nguyễn Du đã đem đến một sắc thái mới về sự tự ú thức của con người cá nhân trong văn học trung đại.

Bài thơ Nỗi thương mình kể về chuỗi ngày nhiều của Thúy Kiều mắc lừa Sở Khanh và bị bán vào lầu xanh, dưới bàn tay của mụ Tú Bà ghê tởm. nhơ nhớp, ô nhục của Thúy Kiều bắt đầu từ đây. Bằng niềm xót thương vô hạn cho nhân vật của mình, Nguyễn Du như nhỏ máu trên từng trang viết khi kể về Thúy Kiều.

noi thuong minh nguyen du - Nỗi thương mình - Nguyễn Du

Bài thơ Nỗi thương mình – Nguyễn Du

Biết bao bướm lả ong lơi
Cuộc say đầy tháng trận cười suốt đêm.
Dập dìu lá gió cành chim
Sớm đưa Tống Ngọc tối tìm Trường Khanh.
Khi tỉnh lúc tàn canh
mình lại thương mình xót xa.
Khi sao phong gấm rủ là
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường.
Mặt sao dày gió dạn sương
Thân sao bướm chán ong chường bấy thân.
Mặc người mưa Sở mây Tần
Những mình nào biết có xuân là gì.
Đòi phen gió tựa hoa kề
Nửa rèm tuyết ngậm bốn bề thâu.
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.
Đòi phen nét vẽ câu thơ
Cung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa.
Vui là vui gượng kẻo là
Ai tri âm đó với ai.

Xem thêm:  Trọn bộ 99 bài thơ tình buồn mùa hạ đầy ấn tượng và sâu sắc nhất

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho